Về Sửa đổi Hiến pháp năm 1992 (*)

Vì sao việc sửa đổi Hiến pháp phải kết thúc nhanh chóng?-Kami

Về Sửa đổi Hiến pháp năm 1992 (*)

Minh Nguyễn

hienphap

…”Tôi rất bất bình hành động “ma giáo” – xin lỗi, buộc lòng phải dùng từ này – của các nhà lãnh đạo “Đảng của mình” nói một đàng làm một nẻo! Tôi có đọc bài viết so sánh ông Nguyễn Phú Trọng giống Mao Trạch Đông giữa những năm 1950, muốn củng cố vị thế chánh trị độc tôn của y, phát động chiến dịch “Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng”, khuyến khích mọi người nói ra nhiều quan điểm khác nhau về các vấn đề của Trung Quốc lúc đó. Họ Mao khôn khéo nắm bắt được tất cả những người có quan điểm khác biệt, ít lâu sau phát động chiến dịch “Diệt cỏ dại”, nhằm tiêu diệt hết đối thủ chánh trị, bảo đảm vị thế độc tôn của y. Hơn nửa thế kỷ sau, Đảng Cộng sản Việt Nam phát động “lấy ý kiến góp ý sửa đổi Hiến pháp”, đông đảo đồng bào trong nước và kiều bào nước ngoài đã hăm hở nói ra những điều bức xúc, hệ trọng của đất nước. Sau khi thấy “trăm nhà đua tiếng”, ngày 25/2/2013 Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bắt đầu “diệt cỏ dại”!”.

Cuối năm 2012, Bộ Chánh trị chỉ đạo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992. Chung quanh việc tổ chức thực hiện chủ trương này có nhiều chuyện để nói!

Ngày 28 tháng 01 năm 2013 Ban Thường trực Ủy ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh mời tôi dự cuộc họp đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp. Tôi đọc lướt một xấp tài liệu họ gởi đến, phân vân không biết có nên tham dự không. Cuối cùng, thấy mình không thể né tránh, tôi viết thư gởi Ban Thường trực Ủy ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh đề ngày 27 tháng 01 năm 2013, đến cơ quan Mặt trận tỉnh giao thư mà không tham dự cuộc họp. Tôi trích dẫn nội dung chính như sau:

“Thưa các đồng chí!

Tôi đọc Chỉ thị số 22-CT/TW của Bộ Chánh trị và Nghị quyết số 38/2012/QH13 của Quốc hội các đồng chí gởi đến. Chỉ thị của Bộ Chánh trị đoạn mở đầu viết: “Việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân về dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 là một đợt sinh hoạt chánh trị quan trọng, rộng lớn trong toàn Đảng, toàn dân và cả hệ thống chánh trị nhằm phát huy quyền làm chủ, trí tuệ, tâm huyết của các tầng lớp nhân dân…”. Thế nhưng, ở mục 3 Bộ Chánh trị chỉ thị Quân ủy Trung ương và Đảng ủy Công an Trung ương: “phối hợp với các cơ quan, tổ chức hữu quan kịp thời đấu tranh ngăn chặn những hành vi lợi dụng dân chủ việc lấy ý kiến nhân dân để tuyên truyền, xuyên tạc, chống phá Đảng và Nhà nước ta”. Nghị quyết của Quốc hội cũng có hai đoạn nội dung tương tự.

Tôi không hài lòng cách đặt vấn đề như trên, có cảm giác các nhà lãnh đạo cấp cao nước ta không tin người dân, như bác sĩ “nhìn đâu cũng thấy vi trùng”, một mặt muốn người dân tham gia ý kiến đóng góp rộng rãi “phát huy quyền làm chủ, trí tuệ, tâm huyết”, mặt khác lại răn đe “đấu tranh ngăn chặn những hành vi lợi dụng dân chủ”! Là cán bộ của Đảng, đã trở về cuộc sống đời thường như mọi người dân, tôi thật sự không biết phải đóng góp ý kiến như thế nào, nếu nói thẳng, nói thật những điều tâm huyết trong lòng, nhưng không phù hợp – thậm chí khác biệt 180 độ với quan điểm, tư tưởng chỉ đạo của Đảng và nội dung dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 các đồng chí gởi đến, thì đó có phải là hành vi “lợi dụng dân chủ” không? Làm sao phân biệt được đâu là tiếng nói trung thực và đâu là hành vi “lợi dụng dân chủ”?

Như tôi, cả cuộc đời gắn bó với Đảng mà còn e dè bày tỏ với Đảng những suy nghĩ thật trong lòng mình, vì không khéo sẽ bị quy chụp “lợi dụng dân chủ” chống Đảng thì sao! Nếu là người dân bình thường họ còn e dè, ngần ngại đến đâu? Những cụm từ tương tự như vậy tôi thường thấy xuất hiện trong các văn kiện của Đảng và chánh quyền, có phải để răn đe, chụp mũ và trừng phạt những ai có tiếng nói khác với Đảng và chánh quyền? Như vậy, sao có thể gọi là “phát huy quyền làm chủ” được? Tôi nghĩ, nước ta có luật pháp, “mọi công dân sống theo Hiến pháp và pháp luật”, bất cứ ai có hành động phạm pháp, gây phương hại lợi ích quốc gia, dân tộc sẽ bị tòa án xử lý “đúng người, đúng tội”, cần gì “đánh đòn gió” để mang tiếng chế độ ta thiếu dân chủ?!

Tôi không muốn nói gì thêm nữa, nhưng đây là công việc hệ trọng của đất nước, với tư cách công dân và từng là thành viên ban lãnh đạo tỉnh nhà, tôi không thể thoái thác trách nhiệm của mình. Vậy, xin bày tỏ ý kiến của mình như sau: Tôi nhận thấy bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 so sánh với Hiến pháp năm 1992, tinh thần và nội dung căn bản không khác, chỉ sửa đổi “ngọn ngành”, “râu ria” không đáp ứng được yêu cầu tình hình mới và ý nguyện người dân. Tôi đề nghị bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 của Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp nên viết lại, sau khi tổ chức “trưng cầu dân ý” một cách nghiêm chỉnh, thu thập ý kiến rộng rãi mọi công dân Việt Nam trong nước và đồng bào ở nước ngoài. Trên cơ sở đó xây dựng bảng Hiến pháp sửa đổi hợp lòng dân, hợp xu thế thời đại và phải dành thời gian cần thiết để hoàn thành việc này, không có gì phải làm gấp gáp, vội vã.

Tôi có đọc bản “Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992” trên mạng internet của 72 vị cán bộ lão thành, nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ tên tuổi của đất nước và được hơn 6.500 người dân các giới trong và ngoài nước ký tên hưởng ứng (tính đến đầu tháng 3 năm 2013). Tôi rất tán thành bản kiến nghị này nên cũng đã ký tên hưởng ứng.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong buổi làm việc với lãnh đạo tỉnh Phú Thọ được truyền hình toàn quốc hôm 25/2/2013, ông lên án các ý kiến kiến nghị bỏ Điều 4 Hiến pháp, thực hiện thể chế chánh trị đa nguyên, phi chánh trị hóa quân đội… Ông nói: “Các đồng chí phải lãnh đạo việc góp ý kiến sửa đổi dự thảo Hiến pháp. Cái này quan trọng lắm đấy. Vừa rồi đã có các luồng ý kiến có thể quy vào được là “suy thoái” tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống chứ gì nữa! Xem ai có tư tưởng muốn bỏ điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không, muốn đa nguyên đa đảng không, muốn tam quyền phân lập không, muốn phi chính trị hóa quân đội không. Người ta đang có những quan điểm đấy, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Như thế là “suy thoái” chứ gì nữa? Tham gia khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể thì đó là cái gì? Cho nên, các đồng chí phải quan tâm xử lý những cái này.” Phát biểu của ông Trọng bị một số cán bộ lão thành, nhân sĩ, trí thức, nhà báo… lên tiếng không đồng tình ngay sau đó. Đáng chú ý là nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, phóng viên báo Gia đình và Xã hội viết bài trên blog cá nhân phản bác những quan điểm của ông Trọng, anh cho là không phù hợp, không đại diện ý muốn của bản thân anh và người dân… Ngày hôm sau anh Kiên bị sa thải và còn bị đe dọa truy tố. Tôi khâm phục lòng dũng cãm của anh Kiên, tin rằng trong cuộc đấu tranh này anh không đơn độc!

Tôi rất bất bình hành động “ma giáo” – xin lỗi, buộc lòng phải dùng từ này – của các nhà lãnh đạo “Đảng của mình” nói một đàng làm một nẻo! Tôi có đọc bài viết so sánh ông Nguyễn Phú Trọng giống Mao Trạch Đông giữa những năm 1950, muốn củng cố vị thế chánh trị độc tôn của y, phát động chiến dịch “Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng”, khuyến khích mọi người nói ra nhiều quan điểm khác nhau về các vấn đề của Trung Quốc lúc đó. Họ Mao khôn khéo nắm bắt được tất cả những người có quan điểm khác biệt, ít lâu sau phát động chiến dịch “Diệt cỏ dại”, nhằm tiêu diệt hết đối thủ chánh trị, bảo đảm vị thế độc tôn của y. Hơn nửa thế kỷ sau, Đảng Cộng sản Việt Nam phát động “lấy ý kiến góp ý sửa đổi Hiến pháp”, đông đảo đồng bào trong nước và kiều bào nước ngoài đã hăm hở nói ra những điều bức xúc, hệ trọng của đất nước. Sau khi thấy “trăm nhà đua tiếng”, ngày 25/2/2013 Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bắt đầu “diệt cỏ dại”!”.

M. N.

(*) Tên một tiết nhỏ trong tập Hồi ký của tôi đang viết.

Tác gỉ gửi trực tiếp cho BVN.

http://boxitvn.blogspot.com/2013/11/ve-sua-oi-hien-phap-nam-1992.html

Vì sao việc sửa đổi Hiến pháp phải kết thúc nhanh chóng?

Kami

Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 sẽ được QH biểu quyết thông qua vào sáng 28-11-2013 tới đây và có hiệu lực kể từ ngày Chủ tịch nước chính thức công bố. Thông tin này cho thấy vấn đề Sửa đổi Hiến pháp sẽ kết thúc và nó đã khiến cho nhiều người thất vọng. Cũng có lẽ bởi việc Sửa đổi Hiến pháp là chuyện (vài) chục năm mới có một lần, và không dễ gì có những cơ hội quan trọng như vậy mà không giải quyết được vấn đề gì thì thật là đáng tiếc.

Hiến pháp là một hệ thống quy đinh những nguyên tắc chính trị căn bản và là đạo luật cơ bản nhất của một nhà nước, thể hiện ý chí và nguyện vọng của tuyệt đại đa số dân chúng. Vì thế nên việc Sửa đổi Hiến pháp có một ý nghĩa hết sức quan trọng. Trong khi trên thực tế, công việc này của Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội trên thực tế đã lâm vào sự bế tắc không có lối thoát, buộc phải kết thúc. Chứ không phải hoàn tòan như phỏng đoán của một số người khi cho rằng đảng CSVN và chính quyền coi thường, không quan tâm đến 26 triệu ý kiến đóng góp cho Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp, khiến Hiến pháp mới tới đây sẽ hầu như giữ nguyên theo bàn Hiến pháp cũ. Với các vấn đề hệ trọng như: chế độ chính trị, tên nước, vai trò lãnh đạo duy nhất của đảng cầm quyền, bản chất lực lượng vũ trang, chế độ kinh tế, chế độ sở hữu… đều không thay đổi so với bản Hiến pháp năm 1992.

Từ Đại hội đảng CSVN lần thứ XI (1.2011), việc Sửa đổi Hiến pháp năm 1992 được đặt vấn đề chính thức là cần phải sửa đổi, với lý do có nhiều bất cập không đáp ứng được yêu cầu phát triển của đất nước cần thiết được sửa đổi. Suốt từ đó đến nay, việc Sửa đổi Hiến pháp cũng có nhiều thăng trầm khi lên, khi xuống theo xu thế mạnh, yếu của các phe trong nội bộ đảng CSVN. Có ý kiến cho rằng, thực tế Hiến pháp đang sử dụng không hề có những bất cập không đáp ứng được yêu cầu phát triển của đất nước trong khuôn khổ của đảng, phải được sửa đổi như họ nói. Bằng chứng là nếu xem “toàn văn Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp năm 1992″ thì thấy các vấn đề hệ trọng như: chế độ chính trị, tên nước, vai trò lãnh đạo duy nhất của đảng cầm quyền, bản chất lực lượng vũ trang, chế độ kinh tế, chế độ sở hữu toàn dân… đều không thay đổi so với bản Hiến pháp năm 1992. Bên cạnh đó cũng có ý kiến cho rằng, lý do của việc Sửa đổi Hiến pháp lần này của chính quyền Việt Nam không ngoài mục đích tranh giành quyền lực giữa các phe nhóm trong đảng cũng là một trong những ý kiến đáng quan tâm. Mà bắt đầu từ việc bớt quyền của người đứng đầu chính phủ (Thủ tướng) để tăng quyền cho người đứng đầu nhà nước (Chủ tịch Nước) phải được hiến định cụ thể. Vì thế, ngay từ đầu đã có những nhận định cho rằng việc Sửa đổi Hiến pháp năm 1992 do chính quyền tổ chức chỉ là một trò lừa bịp, một cái bánh vẽ và kết cục sẽ không có bất kể sự thay đổi lớn nào. Nghĩa là mọi thứ vẫn giữ nguyên.

Khi xem các nội dung trong toàn văn dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 so sánh với Hiến pháp Nước Cộng hòa XHCN Việt Nam năm 1992 (Bản sửa đổi năm 2001) sẽ thấy những có sửa đổi là rất ít và không quan trọng. Cụ thể, theo bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 được trình Quốc hội xem xét thông qua tại kỳ họp này, những vấn đề hệ trọng như: chế độ chính trị, tên nước, vai trò lãnh đạo duy nhất của đảng cầm quyền, bản chất lực lượng vũ trang, chế độ sở hữu toàn dân… đều không thay đổi so với dự thảo ban đầu.Về các nội dung liên quan đến nền kinh tế, vẫn tiếp tục khẳng định là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế, kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

Về việc thành lập hội đồng hiến pháp, đây là vấn đề mới, lại đang còn có nhiều ý kiến khác nhau, nên trong điều kiện hiện nay không bổ sung quy định Hội đồng Hiến pháp vào dự thảo. Còn về nội dung sửa đổi bao gồm một số vấn đề cũng đã được tiếp thu, chỉnh sửa. Đó là mức độ giới hạn quyền con người, quyền công dân (điều 14) đã được chỉnh lý như sau: “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.” Hay điều 6 cũng được tiếp thu, sửa thành “Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước bằng dân chủ trực tiếp và dân chủ đại diện thông qua Quốc hội, hội đồng nhân dân, các cơ quan khác của Nhà nước.” Cuối cùng là vấn đề gây nhiều tranh cãi liên quan đến thu hồi đất, khoản 3 điều 54 đã được chỉnh lý lại là “Nhà nước thu hồi đất do tổ chức, cá nhân đang sử dụng trong trường hợp thật cần thiết do luật định vì mục đích quốc phòng, an ninh; vì lợi ích quốc gia, công cộng, phát triển kinh tế – xã hội. Việc thu hồi đất phải công khai, minh bạch và được bồi thường theo quy định của pháp luật”.

Qua đó sẽ thấy việc sửa đổi Hiến pháp năm 1992 lần này không hề suôn sẻ và đã gặp nhiều trở ngại. Trong đó là vấn đề tư duy, ý thức hệ đã gò bó khiến cho việc sửa đổi Hiến pháp gặp nhiều trở ngại trong vấn đề lập pháp. Và trong bối cảnh hiện tại chưa có điều kiện chín muồi cần thiết cho một cuộc cải cách lần thứ 2 để tạo tiền đề cho việc Sửa Hiến pháp. Song một vấn đề quan trọng hơn cả là do mâu thuẫn trong nội bộ lãnh đạo về đường lối. Đó là những lý do buộc phải kết thúc việc Sửa đổi Hiến pháp một cách nhanh chóng, cho dù về thực chất việc làm này hầu như không thu được các thay đổi đáng kể.

Tại sao lại nói như vậy?

Sự bất cập của thể chế chính trị

Thực tế cho thấy với thể chế chính trị hiện nay, khi ý thức hệ cộng sản vẫn là nền tảng thì việc Sửa đổi Hiến pháp không dễ mà có thể sửa một cách đầy đủ, đáp ứng mong muốn của hệ thống chính trị hiện tại. Nguyên tắc chung, muốn Sửa đổi Hiến pháp trên nền tảng của thể chế chính trị cũ thì bắt buộc phải có các tiền đề cải cách cụ thể. Ví dụ, sau Đại hội đảng CSVN lần thứ VI, khi Việt Nam chuyển đổi cơ chế quản lý kinh tế từ tập trung, quan liêu, bao cấp, sang nền kinh tế vận hành theo cơ chế thị trường, định hướng XHCN. Về mặt kinh tế, đó là một cuộc cải cách và đó là tiền đề để thông qua ban hành Hiến pháp 1992. Còn lần Sửa đổi Hiến pháp lần này thì hoàn toàn không có tiền đề lớn và cụ thể để mở đường cho thấy sự cần thiết phải cải cách. Mặt khác, khi ý thức hệ cộng sản với khái niệm Chủ nghĩa Xã hội của Marx- Lenin vẫn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt các văn kiện chính trị và đã ăn sâu vào tư duy của những người lãnh đạo cộng sản. Đặc biệt vấn đề Hiến pháp đã bị biến tướng, được coi là bản sao và có tầm quan trọng sau Cương lĩnh của đảng. Trong hoàn cảnh việc quản lý nhà nước theo mô hình trục dọc từ trên xuống, mà đảng cộng sản cầm quyền đứng trên hết, kể cả Hiến pháp. Đây chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân khiến việc sửa đổi Hiến pháp không tiến hành được.

Một khi đảng và chính quyền không thừa nhận thiết chế tam quyền phân lập, không cho phép các cơ quan lập pháp – hành pháp – tư pháp kiềm chế, đối trọng nhau theo nguyên tắc kiểm soát và điều chỉnh. Thêm nữa, đó là sự bất nhất trong các chương, mục của bản Hiến pháp thiếu sự đồng bộ nên đã dẫn tới nảy sinh các mâu thuẫn. Ví dụ, khi họ khẳng định tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân nhưng lại không để quyền lập hiến thuộc về nhân dân, không chịu cho dân quyền phúc quyết Hiến pháp. Điều mà như ta thấy ở các nước phát triển, khi quyền lập hiến thuộc về nhân dân hoặc thuộc về một cơ qua lập hiến do dân bầu, thì lúc đó quyền lực các nhánh lập pháp – hành pháp – tư pháp mới ngang bằng nhau được. Cũng như về kinh tế, cái tư duy sở hữu toàn dân đã khiến cho Hiến pháp buộc phải duy trì kinh tế quốc doanh giữ vai trò chủ đạo, một sự bất cập trong hệ thống kinh tế thị trường tự do, bình đẳng… Cũng thế, “sở hữu toàn dân” là khái niệm chính trị, song không xác định ai là người có quyền thực sự – dẫn đến tình trạng rất lúng túng trong quản lý trên thực tế v.v… Những ví dụ sự bất cập như thế này chỉ là một vài tồn tại vô số những điều bất cập còn hiện hữu trong Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp, khó mà liệt kê được hết.

Đánh mất niềm tin của nhân dân

Trong quá trình sửa đổi Hiến pháp, theo quan điểm của Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp luôn cho rằng bản dự thảo đã thể hiện được nguyện vọng của đông đảo người Việt Nam. Song trên thực tế, việc tiến hành sửa đổi Hiến pháp là “đầu voi đuôi chuột”, khi ý kiến đóng góp rất nhiều và đã có nhiều phương án được đưa vào trong các dự thảo (trước), thể hiện một sự tiếp thu nhất định. Nhưng kết cục thì bản dự thảo cuối cùng sẽ được trình ra Quốc hội lại gần như trở về xuất phát điểm ban đầu. Đặc biệt là vấn đề một tỷ lệ lớn dân chúng không biết đến việc sửa đổi Hiến pháp.

Theo kết quả cuộc khảo sát “Chỉ số Công lý 2012” do Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP) tại Việt Nam, Hội Luật gia Việt Nam, Trung tâm Nghiên cứu phát triển và hỗ trợ cộng đồng, thì 42.4% dân chúng Việt Nam không biết gì về Hiến pháp hoặc chưa bao giờ nghe nói đến Hiến pháp. Với 57.6% còn lại – những người biết hiến pháp là gì hoặc đã từng nghe nói tới Hiến pháp thì có tới 23% không hề biết Việt Nam đang tổ chức góp ý sửa đổi Hiến pháp. Nếu so với các cuộc vận động tuyên truyền lấy để ý kiến người dân tham gia đóng góp ý kiến rầm rộ ở tất cả các địa phương với các khoản chi ngân sách tới hàng trăm tỷ đồng. Và các kết quả tốt đẹp thu được trong cả một quá trình vừa qua. Thử hỏi thái độ tiếp thu của Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội đối với hàng triệu các ý kiến kiến nghị của quần chúng nhân dân như thế nào?

Đó là lý do đã khiến cho việc Sửa đổi Hiến pháp năm 1992 cho dù sẽ kết thúc mà không hề có những khác biệt cơ bản so với bản Hiến pháp 1992 (Sửa đổi 2001) như nhiều người kỳ vọng. Đây là vấn đề hết sức nguy hiểm, vì Hiến pháp là luật gốc, việc sửa đổi lần này nếu không có gì mới đối với các vấn đề hệ trọng như: chế độ chính trị, tên nước, vai trò lãnh đạo duy nhất của đảng cầm quyền, bản chất lực lượng vũ trang, chế độ kinh tế, chế độ sở hữu toàn dân… đều không thay đổi so với bản Hiến pháp năm 1992. Nó sẽ mang lại nỗi thất vọng lớn và sự mất niềm tin của dân chúng. Một động lực phát triển quan trọng của đất nước và sự ổn định của chế độ, nếu không còn nữa thì sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Mâu thuẫn trong vấn đề TPP

Có lẽ đến thời điểm này, khi cuộc đấu đá trong nội bộ đảng đang ở thế bất phân thắng bại. Khi người ta đang không biết ai, hay phe nhóm nào trong đảng đang cầm lái quốc gia, thì việc tổ chức Sửa đổi Hiến pháp ngày càng bộc lộ sự nguy hiểm. Khi chính quyền đã vô tình đã lôi kéo dân chúng vào trò chơi chính trị mang tính lừa lọc, nói một đằng làm một nẻo nếu càng để lâu sẽ càng ngày càng đánh mất niềm tin. Đặc biệt, trước cam kết muốn tham gia Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đưa ra trong chuyến thăm Hoa Kỳ hồi tháng 7.2013 và những tuyên bố của ông Nguyễn Tấn Dũng gần đây khi khẳng định việc Việt Nam cam kết sẽ tạo ra sân chơi bình đẳng cho doanh nghiệp nhà nước và nước ngoài trong vòng năm năm tới. Vì thế bằng phía lãnh đạo đảng CSVN đang bằng mọi cách phải kết thúc nhanh chóng, đẩy việc sửa Hiến pháp vào việc đã rồi, để cản trở không để việc Việt Nam đang cố gắng tham gia Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP) trở thành hiện thực. Sở dĩ như vậy cũng vì Hiệp định TPP có những ràng buộc ảnh hưởng và tác động lớn đến các vấn đề nhạy cảm về chính trị. Như quyền lập hội là một ví dụ, là mối đe dọa quyền lực lãnh đạo của đảng CSVN hiện nay.

Kết

Cho đảng CSVN và chính quyền có muốn sửa đổi Hiến pháp cũng không thể sửa được, nếu một khi không có sự đột phá để tiến hành cải cách thể chế chính trị làm tiền đề cho việc việc Sửa đổi Hiến pháp. Vì ai cũng biết tiền đề chung của cải cách Hiến pháp là cách mạng, thông qua đó để thay đổi thể chế chính trị. Nhưng nếu đảng CSVN một lần nữa bằng cách tự diễn biến, tự thay đổi thể chế chính trị thông qua một cuộc cải cách tương tự như cải cách kinh tế mà họ đã tiến hành thành công cách đây hơn 20 năm thì đấy là sự lựa chọn thông minh và sáng suốt nhất. Nó sẽ tạo tiền đề cho sự cạnh tranh chính trị lành mạnh giữa các tổ chức chính trị khác nhau. Với các tiềm lực hiện có về mọi mặt, thì khả năng tiếp tục cầm quyền của họ (đảng CSVN) là chắc chắn. Và sẽ có không dưới trên 60% lực lượng dân chúng sẽ giành cho họ sự ủng hộ.

Đấy là lối thoát và giải pháp khả dĩ hơn cả, bằng không thì họ sẽ buộc phải đưa bản Hiến pháp Sửa đổi trở về vị trí ban đầu của nó trước khi sửa đổi để chờ thời cơ, khi có đầy đủ điều kiện chín muồi cần thiết cho một cuộc cải cách. Điều đó cho thấy việc sửa đổi Hiến pháp là một việc làm không dễ nó đòi hỏi sự thống nhất nhiều mặt, trong mọi lĩnh vực có liên quan mang tính xuyên suốt. Ngay cả trong lần này, thực tế đã chứng minh Đảng CSVN và chính quyền có quyết tâm sửa đến mấy, có muốn sửa cũng không thể sửa đổi được. Qua đó cho thấy trình độ và khả năng lập pháp của các thành viên Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội là rất thấp, họ đã không lường được hết các trở ngại sẽ nảy sinh trong quá trình Sửa đổi Hiến pháp ở thời gian ngắn – Một văn bản pháp luật Mẹ, có thể dùng tới hàng trăm năm.

Ngày 01 tháng 11 năm 2013

© Kami

http://viet-studies.info/kinhte/ViSaoSuaDoNhanh_RFA.htm

About these ads

Occasionally, some of your visitors may see an advertisement here.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: