TIẾT LỘ “ĐỘNG TRỜI” CỦA ĐBQH LÊ NHƯ TIẾN

“Dặn” hay “vận động” đại biểu Quốc hội không phát biểu về tham nhũng!

Các pháp quan, hãy nhảy xuống sông điĐào Tuấn

KHÔNG CÓ GÌ LÀ BẤT THƯỜNG – blog Cu Vinh Khoai Lang- Thanh Thượng phương bảo kiếm và lưỡi kiếm Damocles(Đào Tuấn)

TIẾT LỘ “ĐỘNG TRỜI” CỦA ĐBQH LÊ NHƯ TIẾN

Đại biểu Quốc hội được dặn không phát biểu về tham nhũng
TTO – Đại biểu Lê Như Tiến, Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Giáo dục thanh niên thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội đã nói như vậy tại phiên thảo luận sáng 7-11 về công tác phòng chống tội phạm và tham nhũng.
Đại biểu tâm sự, mỗi lần ra họp Quốc hội là lãnh đạo địa phương căn dặn rất kỹ: phát biểu gì cũng được, trừ tham nhũng, vì nếu còn cơ chế xin cho thì mình xin ai cho. Càng không nên phát biểu tham nhũng ở địa phương vì dại gì vạch áo cho người xem lưng.

 

Vậy là cuộc chiến chống tham nhũng có nguy cơ triệt tiêu trên diễn đàn Quốc hội.
Bày binh bố trận rầm rộ, nhưng tham nhũng chưa bị sát thương 

Bên cạnh các cơ quan điều tra hiện có, cần thành lập Cục điều tra tội phạm về tham nhũng trực thuộc ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng với cơ chế đặc biệt, được trao thượng phương bảo kiếm, có quyền điều tra độc lập. Để câu hỏi lớn của chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đặt ra tại phiên họp thứ 21 ủy ban thường vụ Quốc hội: “Liệu có tham nhũng, tiêu cực bao che trong chính cơ quan bảo vệ pháp luật, trong chính lực lượng phòng chống tham nhũng hay không?” sẽ có câu trả lời.

Đại biểu Lê Như Tiến đề xuất

 .
Đại biểu Lê Như Tiến nói: “Báo cáo của Chính phủ trình Quốc hội về công tác phòng chống tham nhũng đã thẳng thắn thừa nhận công tác phòng chống tham nhũng không đạt yêu cầu, tham nhũng chưa được ngăn chặn và đẩy lùi”.
“Chúng ta đã bày binh bố trận rầm rộ, chiến lược chiến thuật bài bàn, dàn quân toàn tuyến, khí thế hừng hực, quân lực và hỏa lực hùng hậu nhưng tham nhũng chưa bị sát thương bao nhiêu. Quyết tâm chính trị đã có chứng tỏ vấn đề nằm ở khâu tổ chức thực hiện”, ông nói tiếp.
Cử tri cho rằng, nợ xấu về tài chính tiền tệ đáng lo ngại nhưng không đáng lo ngại bằng nơ xấu lòng tin, tồn đọng trách nhiệm trong phòng chống tham nhũng.
Thảo luận ở tổ, có đại biểu đã đề xuất cơ quan chức năng nên tập trung “bắt hổ” với những vụ làm thất thoát của nhà nước hàng trăm ngàn tỷ đồng, hơn là chỉ bắt mèo nhỏ, chuột con, có như thế mới giải tỏa được tâm lý trong dân: “Mèo ăn miếng thịt chẳng tha/ Hổ vồ con lợn đứng ngoài thở than”.
Dư luận xã hội cho rằng công tác phòng chống tham nhũng chỉ dừng lại ở việc bắt sâu nhỏ lá cành chứ chưa bắt được sâu lớn đục khoét thân cây gốc rễ. Đó mới là nguyên nhân chính làm suy kiệt nhựa sống của cơ thể xã hội.
Cơ quan chống tham nhũng dày đặc, nhưng dân phát hiện tham nhũng 
Có một nghịch lý là các cơ quan phòng chống tham nhũng của ta tầng tầng lớp lớp từ trung ương đến địa phương, song phần lớn các vụ án tham nhũng lại do người dân và các phương tiện thông tin đại chúng phát hiện.
Gần đây, có hiện tượng đáng buồn là người dân đã không còn mặn mà, thiếu lửa, giảm nhiệt trong phòng chống tham nhũng. Thứ nhất là vì khi phát hiện tham nhũng, cung cấp thông tin cho các cơ quan có trách nhiệm nhưng không được xử lý, cũng không phản hồi, im lặng đáng sợ.
Thứ hai, người đấu tranh chống tham nhũng đôi khi lại là nạn nhân của kẻ tham nhũng, bởi kẻ tham nhũng vốn sẵn tiền và quyền lực, không từ bất cứ thủ đoạn nào như dùng xã hội đen để dằn mặt, chủ động gây ra những vụ tai nạn giao thông, ngụy tạo chứng cớ, tố cáo ngược người chống tham nhũng, lẻn bỏ ma túy vào nhà, vào xe… để vu oan giá họa. Người chống tham nhũng đơn thương độc mã, dễ tạo tâm lý xã hội người ngay sợ kẻ gian, hoặc thờ ơ vô trách nhiệm, hoặc “mặc kệ nó”.
Có người còn khuyên đại biểu Quốc hội im lặng là vàng, nhưng đại biểu quốc hội là đại diện cho ý chí, nguyện vọng của cử tri mà không nói được tiếng nói của cử tri thì suốt đời là người mắc nợ.
MAI HƯƠNG ghi

 

“Dặn” hay “vận động” đại biểu Quốc hội không phát biểu về tham nhũng!

Đôi lời của Diễn đàn Xã hội Dân sự:

Tin nổi không!?

Xin thưa, không những đại biểu quốc hội được “dặn” mà Tổng biên tập báo có lẽ còn được … “dọa” sẽ … mất ghế, nếu như không cho cái tựa kia [Đại biểu Quốc hội được dặn không phát biểu về tham nhũng] biến mất, để tái sinh trở thành: “Tham nhũng chưa bị sát thương“. Hu hu … Nghe đau như có vụ sát nhân, thương quá!

Nhưng cũng may, mấy chữ quý giá đó đã được một độc giả kịp thời chụp ảnh màn hình rồi đưa lên Facebook.

clip_image002

Chưa hết! Cố lục lọi trên mạng, thì cũng còn được vài dấu tích khác:

clip_image004

Đúng như lời bình trên một bài viết chúng tôi đã đăng sáng qua, “… có vẻ như đã có sự bắt tay nhau, giữa ‘nhóm lợi ích’ với ‘nhóm chỉnh đốn’. Những màn ‘kiến nghị’ này nọ từ Chính phủ về sửa đổi Hiến pháp xem ra chỉ như trò ‘làm eo’ để ngã giá, gây sức ép nhằm hạn chế đòn đánh tham nhũng, vừa giảm bớt sức ép dư luận trong dân giữa ‘cơn bĩ cực’ mà thôi”.

Dù sao chúng ta cũng còn mừng và thêm chút ít hy vọng, khi có được vài vị đại biểu quốc hội dám nói, như ông Lê Như Tiến.

BT DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ

Nguồn: diendanxahoidansu.wordpress.com

 Tham nhũng chưa bị sát thương!

07/11/2013 12:09 (GMT + 7)

TTO – Đại biểu Lê Như Tiến, Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Giáo dục thanh niên thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội đã nói như vậy tại phiên thảo luận sáng 7-11 về công tác phòng chống tội phạm và tham nhũng.

clip_image006

Đại biểu Lê Như Tiến: “Phòng chống tham nhũng chỉ dừng lại ở việc bắt sâu nhỏ lá cành chứ chưa bắt được sâu lớn đục khoét thân cây gốc rễ. Đó mới là nguyên nhân chính làm suy kiệt nhựa sống của cơ thể xã hội” – Ảnh: TTO

Đại biểu tâm sự, mỗi lần ra họp Quốc hội là lãnh đạo địa phương căn dặn rất kỹ: phát biểu gì cũng được, trừ tham nhũng, vì nếu còn cơ chế xin cho thì mình xin ai cho. Càng không nên phát biểu tham nhũng ở địa phương vì dại gì vạch áo cho người xem lưng.

Vậy là cuộc chiến chống tham nhũng có nguy cơ triệt tiêu trên diễn đàn Quốc hội.

Bày binh bố trận rầm rộ, nhưng tham nhũng chưa bị sát thương

 Đại biểu Lê Như Tiến đề xuấtBên cạnh các cơ quan điều tra hiện có, cần thành lập Cục điều tra tội phạm về tham nhũng trực thuộc ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng với cơ chế đặc biệt, được trao thượng phương bảo kiếm, có quyền điều tra độc lập. Để câu hỏi lớn của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đặt ra tại phiên họp thứ 21 Ủy ban thường vụ Quốc hội: “Liệu có tham nhũng, tiêu cực bao che trong chính cơ quan bảo vệ pháp luật, trong chính lực lượng phòng chống tham nhũng hay không?” sẽ có câu trả lời.

Đại biểu Lê Như Tiến nói: “Báo cáo của Chính phủ trình Quốc hội về công tác phòng chống tham nhũng đã thẳng thắn thừa nhận công tác phòng chống tham nhũng không đạt yêu cầu, tham nhũng chưa được ngăn chặn và đẩy lùi”.

“Chúng ta đã bày binh bố trận rầm rộ, chiến lược chiến thuật bài bàn, dàn quân toàn tuyến, khí thế hừng hực, quân lực và hỏa lực hùng hậu nhưng tham nhũng chưa bị sát thương bao nhiêu. Quyết tâm chính trị đã có chứng tỏ vấn đề nằm ở khâu tổ chức thực hiện”, ông nói tiếp.

Cử tri cho rằng, nợ xấu về tài chính tiền tệ đáng lo ngại nhưng không đáng lo ngại bằng nợ xấu lòng tin, tồn đọng trách nhiệm trong phòng chống tham nhũng.

Thảo luận ở tổ, có đại biểu đã đề xuất cơ quan chức năng nên tập trung “bắt hổ” với những vụ làm thất thoát của nhà nước hàng trăm ngàn tỷ đồng, hơn là chỉ bắt mèo nhỏ, chuột con, có như thế mới giải tỏa được tâm lý trong dân: “Mèo ăn miếng thịt chẳng tha/ Hổ vồ con lợn đứng ngoài thở than”.

Dư luận xã hội cho rằng công tác phòng chống tham nhũng chỉ dừng lại ở việc bắt sâu nhỏ lá cành chứ chưa bắt được sâu lớn đục khoét thân cây gốc rễ. Đó mới là nguyên nhân chính làm suy kiệt nhựa sống của cơ thể xã hội.

Cơ quan chống tham nhũng dày đặc, nhưng dân phát hiện tham nhũng

Có một nghịch lý là các cơ quan phòng chống tham nhũng của ta tầng tầng lớp lớp từ trung ương đến địa phương, song phần lớn các vụ án tham nhũng lại do người dân và các phương tiện thông tin đại chúng phát hiện.

Gần đây, có hiện tượng đáng buồn là người dân đã không còn mặn mà, thiếu lửa, giảm nhiệt trong phòng chống tham nhũng. Thứ nhất là vì khi phát hiện tham nhũng, cung cấp thông tin cho các cơ quan có trách nhiệm nhưng không được xử lý, cũng không phản hồi, im lặng đáng sợ.

Thứ hai, người đấu tranh chống tham nhũng đôi khi lại là nạn nhân của kẻ tham nhũng, bởi kẻ tham nhũng vốn sẵn tiền và quyền lực, không từ bất cứ thủ đoạn nào như dùng xã hội đen để dằn mặt, chủ động gây ra những vụ tai nạn giao thông, ngụy tạo chứng cớ, tố cáo ngược người chống tham nhũng, lẻn bỏ ma túy vào nhà, vào xe… để vu oan giá họa. Người chống tham nhũng đơn thương độc mã, dễ tạo tâm lý xã hội người ngay sợ kẻ gian, hoặc thờ ơ vô trách nhiệm, hoặc “mặc kệ nó”.

Có người còn khuyên đại biểu Quốc hội im lặng là vàng, nhưng đại biểu quốc hội là đại diện cho ý chí, nguyện vọng của cử tri mà không nói được tiếng nói của cử tri thì suốt đời là người mắc nợ.

MAI HƯƠNG ghi

Nguồn: tuoitre.vn

http://boxitvn.blogspot.com/2013/11/dan-hay-van-ong-ai-bieu-quoc-hoi-khong.html

Các pháp quan, hãy nhảy xuống sông đi

Tháng Mười Một 8, 2013 in Tổng hợp

23716_300612340059350_2145417556_nTrong luật Hamurabi, nếu buộc tội người khác mà không đưa ra được bằng chứng, người ta sẽ phân xử bằng cách “Ra bờ sông và lao mình xuống dòng sông đó”.

 

“Nếu kẻ nào đi buộc tội người khác và đã thề trước thần linh về việc đó mà không đưa ra được bằng chứng xác đáng về sự buộc tội của mình thì kẻ đó sẽ phải chết”. Đây là điều luật đầu tiên trong bộ luật Hamurabi, được ban hành vào khoảng năm 1760 trước công nguyên ở Babylon cổ đại.
Nói một cách dễ hiểu: Nghĩa vụ chứng minh tội phạm phải là của người buộc tội, chứ người bị buộc tội không cần phải chứng minh mình vô tội. Quy định văn minh này, được gọi là nguyên tắc suy đoán vô tội, về sau xuất hiện trong tất cả các bộ luật hình sự và là nguyên tắc cơ bản nhất của hình luật.
Nhưng thưa đức vua Hamurabi, cái nguyên tắc văn minh mà ngài đã đề ra từ gần 4.000 năm trước, giờ đây, đang bị xem như cỏ rác trong vụ án oan ở nước Việt thế kỷ 21.
Trong vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn, một trong những lập luận mà các cơ quan tư pháp Bắc Giang đã buộc tội giết người đối với ông là “Hơn 20 phút đồng hồ, từ 19g đến 19g25, Chấn không chứng minh được mình làm gì, đi đâu và với ai?”. Đây ngẫu nhiên là khoảng thời gian xảy ra án mạng. Và dù, trong phần tranh tụng, luật sư của ông Chấn đã trình Bảng kê điện tử, tự động thanh toán tiền điện thoại do Bưu điện cung cấp, thể hiện trong khoảng thời gian xảy ra án mạng, từ số máy thuê bao nhà Nguyễn Thanh Chấn có cuộc gọi đi cho máy mang số 566…  với thời lượng từ 19h19’51″ đến 19h20’31″. Nhưng bằng chứng ngoại phạm này đã bị Tòa đã bác thẳng thừng với lí do “cho dù tính khách quan và khoa học của bảng kê điện tử kể trên là không ai có thể phản bác hoặc phủ nhận về cuộc đàm thoại đã được ghi nhận, tuy nhiên tài liệu này không thể là bằng chứng khẳng định vào thời điểm thực hiện cuộc gọi Nguyễn Thanh Chấn là người bấm máy. Còn lời khai của bà Nhâm, ông Thực về việc Chấn bấm máy cũng không có tài liệu nào khác hơn để kiểm chứng”.
Và thế là buộc tội giết người. Và thế là tù chung thân. Và thế là khi người ta không chứng minh được mình đang làm, với ai gì trùng thời điểm xảy ra án mạng, lập tức người ta có thể bị buộc tội giết người.
Tất nhiên, phải nói đến tình tiết đáng chú ý nhất trong vụ án này là dù oan ức, dù không hề giết người, nhưng  anh Chấn, giờ đây có lẽ phải gọi là ông Chấn, đã “tự nguyện” đến cơ quan công an, đã ký vào bản nhận tội, dù trong cả hai phiên tòa sau đó, ông đều kêu oan.
Vì sao người đàn ông vô tội đó lại ký nhận tội giết người để mang nhục, để suýt lãnh án dựa cột?
ĐBQH, luật sư Trương Trọng Nghĩa, bên hành lang nghị trường đã bóng gió đặt ra giả thuyết “Đôi khi dùng nhục hình bằng cách dùng tù trị tù thì rất khó phát hiện”.
Phải có gì đó ghê gớm hơn cả bản án chung thân mới khiến một người ngay tự nhận về mình tội ác ghê rợn. Và hóa ra, ép cung, nhục hình không phải là chuyện ở trên cung trăng.
Có người gọi đây là một bản án nhục nhã phải được ghi vào lịch sử ngành tư pháp Việt Nam. Có người đã nói về sự bồi thường. Nhưng bằng cái gì và bao nhiêu thì đủ để bồi thường cho nỗi oan khuất của một người từng đập đầu vào tường để chết, nhưng không thể chết vì quá oan ức.
Trong luật Hamurabi, nếu buộc tội người khác mà không đưa ra được bằng chứng, người ta sẽ phân xử bằng cách “Ra bờ sông và lao mình xuống dòng sông đó”.
Phân định sự thật bằng cách lặn nước có thể khiến chúng ta cảm thấy buồn cười về sự ngô nghê. Nhưng nỗi nhục thà được gột rửa bằng một sự ngô nghê chứ không thể văn minh bằng cách lạnh lùng thảy ra hai chữ xin lỗi và bồi hoàn bằng tiền thuế do người khác đóng.

http://daotuanddk.wordpress.com/2013/11/08/cac-phan-quan-hay-nhay-xuong-song-di/

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: