Đọc Khế ước xã hội của Jean-Jacques Rousseau: KHÔNG AI CÓ THỂ ĐỨNG TRÊN PHÁP LUẬT

Việt Nam kí Công ước quốc tế chống tra tấn-Cứ kí nhưng không bao giờ thực hiện Phạm Đình Trọng  Ấn nút… Hán hóa?Trần Minh Thảo  MẠNG LƯỚI XÃ HỘI DÂN SỰ VÀ TRANH ĐẤU BẤT BẠO ĐỘNG-ABC (*)

Luật sư đoàn Pháp kiến nghị trả tự do cho Lê Quốc Quân /Thụy Mi/Theo blog Thụy Mi

Đọc Khế ước xã hội của Jean-Jacques Rousseau: KHÔNG AI CÓ THỂ ĐỨNG TRÊN PHÁP LUẬT

Đại biểu nhân dân

09:06 | 24/11/2013

3Bản dịch cuốn sách Khế ước xã hội (Jean-Jacques Rousseau, Alpha Books và NXB Thế giới phát hành) do Gs Dương Văn Hóa dịch, với những chú giải đầy đủ, dễ hiểu là một cuốn sách không thể bỏ qua đối với các độc giả quan tâm đến những nguyên lý chính đáng để thiết lập nhà nước và chính quyền dân sự.

Khế ước xã hội gồm 4 quyển, mỗi quyển có 10 – 15 chương. Trong lời mở đầu Jean-Jacques Rousseau (1712 – 1778) viết: “Với bản chất con người như ta biết, và với tính chất có thể xảy ra của luật pháp, tôi muốn tìm xem trong trật tự của một xã hội dân sự có thể có một luật lệ cai trị nào cho chắc chắn và hợp tình, hợp lý…”. Trong hành trình này, Rousseau cũng như các nhà tư tưởng trước ông như Thomas Hobbes và John Locke đều bắt đầu từ nguyên thủy, nhận diện con người trong trạng thái thiên nhiên. Mở đầu chương thứ nhất Rousseau viết: “Con người sinh ra được tự do, nhưng ở đâu cũng bị xiềng xích”. Đối với Rousseau, tự do là điều kiện thiết yếu để con người là một con người. Trong trạng thái thiên nhiên mỗi con người là chủ của chính mình, nhưng từng cá nhân không thể chống chọi với thiên nhiên để tự tồn mà phải cùng chung sống với nhau hầu có đủ sức để sống còn.

Từ xã hội sơ khai đầu tiên là gia đình, con người quần tụ lại thành những cộng đồng lớn hơn, nhưng trong cộng đồng lớn hơn này cần phải có luật lệ để điều hành trật tự sao cho phúc lợi và tự do của mỗi người vẫn được bảo đảm. Câu hỏi được đặt ra là ai sẽ là “người” đặt ra những luật lệ này khi mỗi cá nhân đều bình đẳng như nhau? Rousseau phủ nhận mô thức chính quyền quân chủ do Grotius và Hobbes đề ra, và lý giải rằng một xã hội dân sự hợp lý, hợp tình chỉ có thể được tạo nên bởi sự thỏa thuận của mọi người tham gia. Hay nói một cách khác, bởi một khế ước xã hội do mọi người cùng lập nên và mọi người phải tuân thủ. Rousseau viết: “Cái mà con người mất đi khi chấp nhận khế ước xã hội là tự do thiên nhiên và sự vô giới hạn trong những việc anh ta muốn làm và muốn giữ khi chiếm được; bù lại, cái mà anh ta nhận được là sự tự do trong văn minh và quyền sở hữu chính đáng những gì mà anh ta có”. Người có thẩm quyền làm ra luật để cai trị một cộng đồng lập nên bởi khế ước xã hội, theo Rousseau, không ai khác hơn là tất cả mọi người đồng trao quyền đó cho một con người nhân tạo gọi là “Hội đồng Tối cao” (sovereign) bao gồm tất cả mọi người; con người nhân tạo này khi được thành hình bởi khế ước xã hội có đời sống và ý chí riêng. Ý chí riêng của con người nhân tạo này là ý chí của cả tập thể, gọi là “ý chí tập thể” (general will) chỉ nhằm đạt tới cái tốt chung cho cả cộng đồng, chứ không phải là ý chí của tất cả mọi thành viên (will of all) bao gồm ý chí và quyền lợi riêng tư của mỗi thành viên khác hơn quyền lợi của tập thể.

Điểm quan trọng Rousseau muốn nhấn mạnh là khi khế ước xã hội được lập thành, tức khắc nhà nước được khai sinh, và chủ quyền tối thượng của nhà nước nằm trong tay nhân dân, những người lập nên nhà nước này, chứ không nằm trong tay chính quyền (chương 7, QI). Các thành viên của nhà nước trở thành công dân. Hội đồng tối cao, như đã trình bày, chỉ là một khái niệm trừu tượng, phản ảnh ý chí tập thể qua luật pháp. Ý chí tập thể, Rousseau lý giải trong chương 4 (QII), phải “mang tính tổng quát trong mục đích cũng như trong bản chất, và phải phát xuất từ tất cả để áp dụng cho tất cả”. Từ nhận định này, Rousseau kết luận là: không một ai, kể cả vị quân vương, có thể đứng trên pháp luật.

Tuy nhiên, Hội đồng tối cao chỉ là một tác nhân trừu tượng, cần có thực thể để làm luật và thi hành pháp luật. Rousseau nhấn mạnh là cần có hai cơ quan tách biệt hoàn toàn để phụ trách hai nhiệm vụ này. Chính quyền, còn gọi là cơ quan hành pháp, là “cơ quan trung gian làm nhiệm vụ truyền thông giữa người dân và Hội đồng tối cao, và thi hành luật pháp cũng như bảo đảm tự do dân sự và chính trị”. Chính quyền, hay người đứng đầu guồng máy chính quyền, do đó, chỉ là những nhân viên thừa hành, có ăn lương, nhân danh Hội đồng tối cao sử dụng quyền lực được trao cho để thi hành pháp luật. Quyền lực này có thể bị Hội đồng tối cao giới hạn hay thu hồi bất cứ khi nào.

Đó là trên lý thuyết, trên thực tế, Rousseau nhận thấy có một vấn đề là khi nắm giữ quyền lực trong tay, chính quyền dễ có khuynh hướng lạm dụng quyền hành, và khi chính quyền càng cần nhiều quyền lực để điều hành thì chủ quyền tối thượng cũng cần có quyền lực tương đương để kiềm chế chính quyền khỏi lạm dụng quyền hành (chương 1, QIII). Thêm vào đó, quyền lập pháp là quyền riêng biệt, chỉ có thể nằm trong tay của Hội đồng tối cao – bao gồm tất cả mọi công dân mà chỉ nghĩ đến cái tốt chung cho cả tập thể. Đó chính là vấn nạn vì để cho luật pháp thể hiện cái tốt chung cho cả tập thể, quyền lợi riêng tư phải được gạt bỏ ra ngoài mỗi cá nhân. Rousseau viết: “cần phải có một người có sự thông minh siêu tuyệt để có thể thấu hiểu những nhiệt tình của con người mà vẫn không bị ảnh hưởng của thất tình, lục dục, một con người mà hạnh phúc độc lập với con người nhưng lại quan tâm đến hạnh phúc của con người, một con người mà sẵn sàng làm việc ở đời này cho kết quả ở đời sau” để làm luật.

Con người nhân tạo Hội đồng tối cao, hay Cơ cấu chính trị cũng như một con người thường, có sinh và có diệt. Rousseau ví quyền lập pháp như trái tim của nhà nước, quyền hành pháp là bộ óc điều khiển các chi thể hoạt động. Khi bộ óc bị tê liệt, con người vẫn có thể còn sống dù chỉ sống như thực vật, nhưng khi quả tim ngừng đập thì con người sẽ chết. Cũng cùng một thể ấy, cơ cấu chính trị sẽ chết khi người dân thờ ơ với nghĩa vụ công dân của họ nhất là trong lĩnh vực lập pháp (chương 11, QIII). Không những chỉ trong lĩnh vực lập pháp, “khi công dân không còn quan tâm đến việc phục vụ công ích nữa, và thích phục vụ quốc gia bằng tiền hơn là chính bản thân họ, thì quốc gia đó sắp sửa tiêu vong”.

Khi đặt bút viết Khế ước xã hội, Rousseau minh định là tìm xem đâu là nguyên lý chính đáng thiết lập nên nhà nước và chính quyền dân sự. Nhà nước được lập nên bởi một khế ước do tất cả mọi người đồng thuận, trao quyền lực chính trị cho chính quyền là những người công bộc của dân để điều hành đất nước theo nguyện vọng và ý chí tập thể. Quyền lực chính trị của chính quyền sẽ bị thu hồi bất kỳ lúc nào, nếu chính quyền không làm đúng chức năng được nhân dân giao phó. Khế ước xã hội, do đó, được coi là bản họa đồ xây dựng một thể chế dân chủ – cộng hòa hiểu theo nghĩa ngày nay, một chính quyền “của dân, do dân và vì dân”. Những vấn nạn Rousseau nêu ra về vai trò tuyệt đối vô tư của lập pháp, về sự tiếm quyền của hành pháp đã được các nhà sáng lập ra nước Mỹ giải quyết bằng nguyên tắc phân quyền và đại biểu dân cử. Dĩ nhiên, không có chế độ nào có thể được coi là hoàn hảo, nhưng như Churchill đã nói: “Dân chủ không phải là một chế độ hoàn hảo, nhưng còn khá hơn bất kỳ một chế độ nào đã từng có trong lịch sử loài người,” và sau này Thủ tướng Nehru của Ấn Độ cũng đồng tình: “Dân chủ là một chế độ tốt vì mọi chế độ khác đều tệ hơn rất nhiều”.

Hà Việt

MẠNG LƯỚI XÃ HỘI DÂN SỰ VÀ TRANH ĐẤU BẤT BẠO ĐỘNG

ABC (*)

Xin góp một tiếng nói để trình bày 2 suy nghĩ của cá nhân, một là hy vọng, một là nỗi lo.

– Một quan niệm chung về Xã hội Dân sự (XHDS) và tác động xã hội của nó.

– Sự thật của đấu tranh bất bạo động (BBĐ).

 

Quan niệm chung

Tôi không quan niệm Diễn đàn Xã hội Dân sự (DĐXHDS) này là đại diện duy nhất của XHDS VN. Tôi thích nghĩ đến từ “Mạng lưới XHDS” hơn, mang một ý nghĩa rộng lớn hơn nhiều. Đó là tiếng nói tự do của 90 triệu người VN và dành cho 90 triệu người VN. Nó là một tập hợp của mạng lưới các Blogger, của tất cả các báo mạng có định hướng Tự do Ngôn luận, chủ trương phản đối CSVN, phê phán CNXH và hướng đến Tự do, Dân chủ, Nhân quyền. Theo đó DĐXHDS của chúng ta đây là một thành viên (có cái tên khá gần gũi !).

Một quan niệm về sự liên kết rộng rãi như thế, cho phép chúng ta hình thành một cái nhìn tổng quát và xây dựng một niềm tin vững vàng hơn đối với tương lai Dân chủ của VN.

Một quan niệm như thế cũng có thể cho phép người Việt Nam vượt thoát khỏi một số định kiến, tạo khả năng dang tay đón nhận cả tuổi trẻ lẫn người già, Đón nhận những người bạn mới cả trong lẫn ngoài nước. Chào mừng những con người con VN phản tỉnh. Nâng đỡ những đảng viên CS đang mất phương hướng, đang rất giàu lòng nhiệt thành nhưng lại thật sự phẫn nộ đối với tổ chức của họ. Cũng như sẵn sàng chấp nhận những va chạm, những trao đổi bất đồng điệu, đón nhận bằng nụ cười anh em với cả những tờ báo đảng mang xu hướng tranh đấu đúng đắn, đang ngày đêm vạch trần sai trái của cả một guồng máy chính phủ. Quan niệm như thế sẽ phá vỡ sự co cụm, chia rẽ và sẽ làm nhạt dần những ranh giới, những khoảng cách đang còn âm ỉ tồn tại ngày nay.

Một môi trường Không còn sợ hãi và luôn sẵn sàng cho những Hành động ôn hòa của Bất tuân Dân sự, phải được chính tất cả chúng ta chung tay hình thành tại VN. Nếu thành công, nó chắc chắn sẽ tập hợp được đầy đủ sức mạnh vĩ đại của người VN, để công khai và trực diện chống lại sự đối nghịch từ một bọn cầm quyền bất lương và thối nát, dù cho chúng tự mệnh danh là gì, là ai. Và hiện tại, nó chắc chắn là kẻ thù đáng gờm, đáng phải hủy diệt nhất trong con mắt đầy những hằn học căm hờn của CSVN. Nhưng dù thế nào, họ sẽ không thể giết hết hay bỏ tù hết dân tộc VN này!

Đi từ Thư ngỏ, Kiến nghị đến Tuyên bố, Tuyên ngôn … và chắc chắc phải tiến đến Xuống đường, Biểu tình, Bãi công, Bãi thị … những diễn biến phải có của tranh đấu bất bạo động, là những bước đi tiên phong vững chắc, thúc đẩy toàn dân vượt qua sợ hãi. Chúng ta đã có những tấm gương tranh đấu BBĐ quyết liệt bằng phương pháp “Hiệp thông cầu nguyện” trong phạm vi một tôn giáo, nhưng chưa có được sự hiệp thông “cầu nguyện” của nhiều tôn giáo , đồng loạt tại nhiều nơi, hiệp thông dân sự … nhưng rồi sẽ có. Chúng ta đã có tranh đấu BBĐ bằng cách tuyệt thực trong tù của những người yêu nước, nhưng chưa có phong trào tuyệt thực bên ngoài nhà tù của tất cả những người yêu tự do. Chúng ta còn nhiều việc cần làm!

BBĐ, tuy nhìn qua thì chậm chạp ít tác dụng so với những hy vọng, những ước muốn, khát vọng cháy bỏng trong lòng tất cả chúng ta (nhất là người viết). Thế nhưng xin hãy nghĩ lại, bản chất thực sự BBĐ vẫn là tranh đấu để tạo ra thay đổi. Nó có đầy đủ những đặc trưng của tranh đấu là mất mát, thương tổn rất thực, có cả bị khủng bố, bị đàn áp, tù tội và có cả những hy sinh thầm lặng rất thực, thậm chí đến hy sinh tính mạng. Một con đường không hề nhẹ nhàng! Tất cả chỉ để giúp dân ta hiểu biết Tự do và Quyền lợi của mình, dám đứng lên cất một tiếng nói! XHDS chỉ sẽ đi đến đó, giúp mọi người cùng nhau vượt qua sợ hãi, và đứng lên bên nhau, đó đáng xem là một thành công vĩ đại ngày nay. Có được kết quả ấy, thì tiếp theo chuyện gì đến sẽ phải đến, nhưng dù thế nào, trước sức mạnh của một khối dân tộc đoàn kết, chung một mong ước một khát vọng, không thể có một ai, một thứ gì chống lại được. CSVN biết rất rõ sự thật ấy!
Xin hãy hợp tác và ủng hộ thúc đẩy, xin đừng dừng lại chỉ vì những nghi ngại nhỏ nhặt, hay vì những kỳ vọng quá cao, quá gấp.

Sự thật của tranh đấu BBĐ

Dù diễn ra trong âm thầm, đối với chuyện “tranh đấu” BBĐ này, cả “người tù nhân dân VN” cũng như “Cai ngục CSVN” đều biết rõ những “lý thuyết gia bất bạo động” cỡ bự“ như Gandhi, Martin Luther King, Mandela, Lech Wałęsa, Gene Sharp v.v .. Cũng như cùng lúc, trong lòng của hai bên cũng đều có những đối pháp, những bước đi, những phương án trù tính trước, cả những“dự cảm” khá rõ về một viễn cảnh “phá ngục” vĩ đại, nếu BBĐ không thàng công, nếu ý đồ “chuyển đổi ôn hòa từ độc tài toàn trị sang Dân chủ đa nguyên” thất bại (bị đàn áp hay bị biến chất, biến dạng … cải lương).

Trong “lý thuyết vượt ngục” (khác với phá ngục) khả thi và “cập nhật” nhất có lẽ là của GS Gene Sharp (Gene Sharp – Giáo sư Khoa học chính trị tại Đại học Massachusetts 1972. – Albert Einstein , người ủng hộ nhiệt thành BBĐ- đã từng rất ủng hộ BBĐ của Gene Sharp). Với tôi, để hướng đến sự thức tỉnh, “Bất bạo động” LÀ MỘT TRONG NHỮNG phương sách khôn ngoan, hợp lý nhất để chống độc tài toàn trị. Tôi thích sự thức tỉnh rất dai dẳng hiệu quả, mà nó mang lại cho đông đảo người dân. (Đọc trên mạng, ta dễ dàng tìm thấy những phê phán nặng lời với BBĐ, nhưng xin hãy nghiên cứu và nhận định thật rõ tình hình, xin đừng vội phán xét những ai ủng hộ “Bất bạo động” như là những người dùng cụm từ ấy để ve vuốt lòng kiêu hãnh, nó cho y cái cảm giác là người khôn ngoan tỉnh táo, vị tha, văn minh… rằng y tranh đấu hợp “thời thượng”…, hay khiến y nghĩ rằng ta đây, một người sáng suốt, biết đứng lên trên cuộc đời để nhìn xuống và hướng dẫn mọi người … rằng đó là thứ thông minh vặt đầy vị kỷ, bởi sự kiêu ngạo cá nhân v.v.. ? – Với lòng can đảm và những hy sinh có thực, lối suy nghĩ gán ghép ấy là một sự bất công!).

Trở lại thực tế đáng lo ngại hơn, muốn tuân thủ tôn chỉ BBĐ một cách hiệu quà và muốn nó có tác động, có ảnh hưởng lan rộng, tất cả chúng ta cần phải chung bước, phải sáng suốt và nhất là PHẢI HÀNH ĐỘNG MẠNH MẼ , GẤP RÚT HƠN NỮA. Dù là kêu gọi, lên án, phản đối, đình công, biểu tình v.v.. , chúng ta cũng nên xác định rằng, phải cùng nhau “đua tốc độ” để sao cho BBĐ sẽ về đích trước bạo động, trước khi những luồng suy nghĩ bế tắc, tuyệt vọng của những anh Vươn, anh Viết…và rất nhiều bà con dân oan ở khắp 64 tỉnh thành chuyển thành những hành động tuyệt vọng.

Phải NHANH, MẠNH VÀ HIỆU QUẢ! Phải tạo ra những kết quả, những thay đổi thấy rõ được. Và những kết quả ấy bắt buộc phải nằm trong TẦM VỚI của tất cả mọi người dân Việt Nam, đặc biệt những người đang trực tiếp hứng chịu bất công, áp chế và bạo lực…do đảng CSVN gây nên. Đó là một con đường rất khó nhọc, ít hy vọng thành công nếu không có một tập hợp đông đảo những con người tâm huyết và đồng lòng.

Vì sao thì cũng đã có một nỗi lo như thế. Vì cá nhân tôi nhận thấy, BBĐ thành công hay thất bại, không chỉ tùy thuộc vào những mong muốn tốt đẹp từ một nhóm người, mà trên thực tế, nó còn tùy thuộc vào các đối tượng của phong trào BBĐ, vào diễn biến phức tạp trong phản ứng của đôi bên. BBĐ có những đối tượng chính sau:

+ Đối tượng đảng CSVN – Không nên chung chung, đối tượng của BBĐ không chỉ một vài con người lãnh đạo u mê, giả dối, lì lợm xơ cứng não trạng… giỏi đội lốt CS, giỏi lợi dụng cái XHCN mờ mịt v.v.., mà đối tượng chính, chủ yếu là những loại “tư sản đỏ” bậc trung, nằm trong bóng tối, những kẻ cướp thật sự, những tên vô lại chỉ rắp tâm âm mưu cướp đoạt, thôn tính (và thậm chí cả bán nước). Chúng chính là những kẻ thừa hành hoang dã nhất của CSVN – đại diện là bọn như anh em chủ tịch huyện Tiên Lãng cùng đồng bọn. Chúng ngu dốt hung ác, cuồng bạo, lòng tham như thùng không đáy. Một tập hợp anh em CT Tiên lãng và nòng súng di động kiểu đại tá Đại ca Ca lỗ mãng, vô học, không có điều ác nào chúng không dám làm, chính là trở ngại lớn nhất của BBĐ. Chính lũ người ấy sẽ luôn là những kẽ đem xăng chữa cháy, tạo mối nguy để BBĐ bùng phát thành bạo động ngoài tầm kiểm soát của bất cứ ai. BBĐ liệu có thể tác động đến bọn ấy hay không, là một câu hỏi vẫn để ngỏ.

+ Đối tượng là những người dân oan đang phẫn nộ – Nạn nhân của lũ ác ôn CSVN nguy hiểm nói trên, phía bên kia là tập hợp các đối tượng đông nhất của BBĐ. Những người dân VN đang phẫn nộ, chịu đủ mọi loại oan ức, bạo lực, bất công, thậm chí tuyệt vọng. Hãy nhìn, rất đông người dân VN đang trong cảnh đói nghèo, thiếu thốn sẽ không cần biết Dân chủ là gì, Đa đảng Đa nguyên là thế nào, Tự do ngôn luận ích gì v.v.. , và dĩ nhiên họ cũng chẳng cần biết VN đã là thành viên của Ủy ban Nhân quyền của LHQ, thậm chí họ chẳng cần biết Quốc Hội đang họp, họp khóa thứ mấy, họp để làm gì. Nhưng họ biết rất rõ người lãnh đạo xã huyện và gia tộc những người ấy, biết rõ thế nào là bất công và họ chỉ cần công bằn. Và họ sẵn sàng là những thùng thuốc nổ của bạo lực phản kháng . Những người như thế, họ sẽ hiều thế nào và chờ đợi những gì đối với đấu tranh BBĐ, và họ sẽ có thái độ ra sao, đây cũng là một câu hỏi mà khó có một sự đoan chắc nào nếu muốn trả lời …

Trong khi chúng ta tìm lối thoát cho dân tộc qua BBĐ, nên chăng hãy lưu ý rằng, quá trình ấy cũng có mặt “tích cực thảm thương” của nó. Nếu không nhanh chóng có những kết quả khả quan, tiến bộ, nó có thể làm cho những người đang chờ đợi trong bế tắc và tuyệt vọng sẽ…lập tức lâm vào bế tắc toàn diện, rồi tuyệt vọng hẳn. Điều ấy tất nhiên thúc đẩy họ thêm phần quyết tâm, dấn thân mạnh mẽ và cương quyết hơn vào con đường ngắn nhất mà họ tự chọn lấy – “ Tự xử” ! Chỉ nỗi ngán ngẫm trong tranh cãi không thôi, cũng đủ đẩy một người bình thường vào những quyết định liều lĩnh. Huống gì đối với những người mà họ và cả gia đình đang trực tiếp đối diện với thực tế đầy những bế tắc, oan ức và phẫn nộ, khi mà trong họ chỉ còn mỗi con đường “một sống, một chết” với đối phương.

Thật đáng sợ nếu như mọi chuyện sẽ vẫn tiếp tục với cái logic khắc nghiệt của chính nó, mà không cần hỏi chúng ta nghĩ gì. Khi lý lẽ đã bất lực, máu và nước mắt sẽ trình bày ý kiến của chúng ! Không thể làm ra vẻ ngạc nhiên, hay buộc tội những gì đã bị buộc phải xảy ra. Đáng sợ hơn, trong khi ta còn bận luận bàn , thì CSVN tỉnh táo và thực tế hơn, họ chỉ im lặng “diễn tập đàn áp“ . Phải chăng họ biết sự nguy hiểm của các sự kiện “Vươn, Việt, …” và đề phòng những con người như thế rất cản thận, phải chăng vì đó là trận chiến thật sự giữa Sống và Chết?. Kinh nghiệm của chính họ ủng hộ cái sự thật cay nghiệt ấy!

Hai đối tượng trên là những trở ngại nặng nề nhất, là nguy cơ tiềm ẩn lớn nhất của tranh đấu BBĐ tại VN .

Muốn tránh một viễn cảnh thãm khốc nhiều oán thù và máu lửa, “ Mạng lưới XHDS” phải hợp tác rộng khắp hơn, phải nhanh chóng hơn, quyết liệt hơn. Không chấp nhận bạo lực, đổ máu nhưng chắc chắn phải ưu tiên tranh đấu bằng tất cả tình thương và trách nhiệm, để dập tắt trước hết các nguy cơ chạm đến ngòi nổ ấy (tức là ưu tiên đấu tranh cho quyền sở hữu ruộng đất chính đáng, tức là đạp đổ câu đùa dai của thằng cướp cạn “sở hữu toàn dân”, tức là xóa bỏ Hiến pháp phản động…hiện vẫn đang làm. Đồng thời giới luật sư có tâm huyết phải tận lực tranh đấu để mang những bọn “chủ tịch Tiên lãng “ ra trước pháp luật, phải đạt đến những án tử hình đủ sức cảnh cáo, răn đe đối với bọn cuồng cẩu ấy ! ).

Nếu mục tiêu này không thành công, lập tức sẽ có những “tiếng nổ” lớn, không ai có thể lường trước được sẽ có bao nhiếu anh Việt, anh Vươn sắp xuất hiện, một câu hỏi mà không một ai trong chúng ta muốn trả lời. Mặt khác, nếu thành công, tiếp đến sẽ phải hy sinh sự ổn định, mà vận động toàn dân Bất tuân Dân Sự đối với dù là Cương lĩnh đảng hay Nghị quyết hay các thứ luật lệ bất công của CSVN v.v.. Thúc đầy Biểu tình ôn hòa , ủng hộ Đình công, ủng hộ Bãi công,…cần có những hoạt động làm đình trệ mọi hoạt động kinh tế mờ ám để chặn lại những sự giao thương xảo quyệt, phải hy sinh cả những nguồn vốn đầu tư nước ngoài, quyết ngăn chặn dòng lưu chuyển của các nguồn tài chính tham nhũng ,phi nghĩa , vô đạo.

Cần liên tục chủ động tạo ra áp lực xã hội trong mọi mặt để buộc sự thay đổi phải xuất hiện, dù cho bọn cầm quyền CSVN có muốn hay không  – Vì nếu không như thế, không bao giờ CSVN biết lắng nghe. Và nếu không đẩy mạnh tranh đấu như thế, tất nhiên con đường chuyển đổi từ “độc tài toàn trị sang dân chủ” sẽ còn lâu dài  (có khi còn trễ hơn XHCN của Phú Trọng !)

XHDS phải dùng sức sống của chính mình, buộc nhà cầm quyền CSVN hiểu rõ Dân là chủ nhân thật sự của đất nước, bao gồm cả chính tổ chức của họ. Và buộc họ phải thay đổi nếu họ muốn tồn tại. Tóm lại, muốn XHDS có sức sống mạnh mẽ, và tranh đấu BBĐ thành công, tất cả phải chung lòng!

Rất cám ơn diễn đàn đã tạo cơ hội cho mọi người được chia xẻ những vấn đề chung của đất nước, của dân tộc.

—-

* Bài viết trên là một phản hồi của độc giả có biệt danh là ABC, Diễn đàn XHDS biên tập chút ít và đặt tựa. Mời xem thêm, cùng tác giả: – Độ lùi cần thiết để nhận định tương đối đúng về Tướng Giáp;  – Người lãnh đạo của chế độ cộng sản và “hậu cộng sản” ở Việt Nam.

http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2013/11/25/mang-luoi-xa-hoi-dan-su-va-tranh-dau-bat-bao-dong/#more-4105

Việt Nam kí Công ước quốc tế chống tra tấn

Cứ kí nhưng không bao giờ thực hiện

Phạm Đình Trọng

Qua tin nhắn trong thế giới mạng, anh Cùi Các gửi cho tôi câu hỏi: Ngày 7. 11. 2013, Việt Nam đã kí kết là thành viên Công ước quốc tế chống tra tấn. Đây có phải là nhà cầm quyền Việt Nam thể hiện quyết tâm ngăn chặn, tiến tới loại bỏ tra tấn hay chỉ nhằm kiếm lá phiếu và đã kiếm được trong cuộc bỏ phiếu ngày 12.11. 2013 vào Hội đồng Nhân quyền LHQ?

Suy nghĩ rằng Nhà nước Cộng sản Việt Nam kí Công ước quốc tế chống tra tấn với mong muốn cùng loài người văn minh ngăn chặn, loại bỏ tra tấn trong đời sống xã hội, trong hoạt động của bộ máy công cụ Nhà nước là một suy nghĩ ngây thơ, nhẹ dạ, không hiểu gì về Nhà nước Cộng sản Việt Nam.

Cứ nhìn vào Công ước quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã kí từ năm 1982 nhưng từ đó những quyền Dân sự và Chính trị thông thường của người dân Việt Nam, những quyền con người tối thiểu và quyền công dân cơ bản của người dân Việt Nam như quyền được mưu cầu kiếm sống, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền lập hội…, không những không được cải thiện, không được bảo đảm mà còn bị xâm phạm, bị tước đoạt nhiều hơn, nghiêm trọng hơn.

Trong các Quyền Con Người thì Quyền được mưu cầu hạnh phúc, mưu cầu có cuộc sống tốt đẹp là quyền đương nhiên của con người có mặt trên đời. Để mưu cầu cuộc sống tốt đẹp, con người phải có quyền tư hữu. Điều quan trọng bậc nhất trong quyền tư hữu là quyền tư hữu đất đai. Nhưng Hiến pháp năm 1980, Hiến pháp năm 1992 và Luật đất đai ra đời năm 1987 đã tước đoạt quyền tư hữu đất đai của người dân khi cả Hiến pháp và Luật Đất đai đều ghi: Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lí. Quyền mưu cầu cuộc sống tốt đẹp của người dân đã bị mất khi quyền tư hữu đất đai của người dân không còn nữa!

Trong các quyền công dân thì quyền ứng cử, bầu cử người quản lí, lãnh đạo Nhà nước và xã hội là quyền lớn nhất, quan trọng nhất. Nhưng điều 4 Hiến pháp năm 1980, rồi Hiến pháp năm 1992 đều ghi: “Đảng Cộng sản Việt Nam… là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” đã tước đoạt quyền công dân của người dân trong ứng cử, bầu cử chọn ra lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Hiến pháp thông thường và đúng nghĩa phải là một khế ước xã hội được cả xã hội chấp nhận nhằm xác định trách nhiệm và quyền hạn các pháp nhân trong xã hội, bảo đảm cuộc sống lành mạnh, ổn định cho cả xã hội và cho từng cá thể trong xã hội, là văn bản pháp lí cao nhất xác nhận và bảo đảm quyền con người, quyền công dân của người dân.

Hiến pháp của Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã làm điều ngược lại. Hiến pháp 1992, điều 17: “Đất đai, rừng núi, sông hồ… đều thuộc sở hữu toàn dân” và điều 18: “Nhà nước thống nhất quản lí toàn bộ đất đai theo qui hoạch và pháp luật,…”. Điều 17 và điều 18 tước đoạt quyền tối thiểu của con người trong mưu cầu hạnh phúc cùng với điều 4 tước đoạt quyền công dân trong bầu cử, ứng cử, đã làm cho toàn bộ các điều khác của Hiến pháp trở nên vô nghĩa và toàn bộ nội dung Hiến pháp của Nhà nước Việt Nam Cộng sản chỉ để bảo đảm quyền thâu tóm xã tắc vào tay Đảng Cộng sản, quyền thống trị xã hội của Đảng Cộng sản, tạo điều kiện tốt nhất cho Đảng Cộng sản tham nhũng đất đai, tham nhũng của cải, tham nhũng quyền lực, tham nhũng hạnh phúc của nhân dân, tham nhũng tài nguyên của đất nước, tham nhũng cả máu của anh hùng liệt sĩ, tham nhũng cả lịch sử của dân tộc.

Chỉ nêu hai dẫn chứng đủ thấy với những Công ước quốc tế cam kết tạo dựng một xã hội văn minh, Nhà nước Cộng sản Việt Nam cứ kí, cứ cam kết. Những văn bản mà một xã hội văn minh phải có, Nhà nước Cộng sản Việt Nam đều có. Nhưng có chỉ để tô lớp phấn son rực rỡ cho bộ mặt xã hội cộng sản Việt Nam. Kí chỉ để chứng tỏ với thế giới rằng Nhà nước Cộng sản Việt Nam cũng là Nhà nước văn minh, tiến bộ. Quay về trong nước, đóng cửa lại hành xử với dân, cai trị xã hội, họ lại hiện nguyên hình là Nhà nước bạo quyền Cộng sản, không khác bao nhiêu chế độ bạo chúa trung cổ.

Trong Nhà nước Việt Nam Cộng sản công an trị, người dân bị tra tấn đến mức người vô tội cũng phải nhận tội giết người để khỏi bị tra tấn đến chết, phải ngồi tù mười năm trời đến khi kẻ giết người ra đầu thú, người dân vô tội mới được minh oan. Người dân bị đánh chết trong đồn công an diễn ra thường xuyên trên khắp đất nước như: Anh Nguyễn Văn Khương bị đánh chết trong trụ sở công an huyện Tân Yên, Bắc Giang. Ông Hoàng Văn Ngài bị đánh chết trong đồn công an thị trấn Gia Nghĩa, Đắc Nông. Anh Nguyễn Phú Trung bị công an xã Thủy Xuân Tiên huyện Chương Mỹ, Hà Nội đánh chết vất xác ra đường. Ông Nguyễn Mậu Thuận bị đánh chết trong trụ sở công an xã Kim Nỗ, huyện Đông Anh, Hà Nội. Anh Nguyễn Công Nhựt chết bí ẩn trong đồn công an huyện Bến Cát, Bình Dương. Ông Trịnh Xuân Tùng bị công an đánh gãy cổ ngay giữa bến xe Giáp Bát, Hà Nội dẫn đến cái chết đau đớn cho ông Tùng và nỗi đau, nỗi bất an cho cả xã hội…

Nhà nước Cộng sản Việt Nam kí Công ước quốc tế chống tra tấn thì sẽ chấm dứt thảm cảnh công an tra tấn, ép cung, dẫn đến án oan, dẫn đến những cái chết tức tưởi đang diễn ra trên khắp đất nước ư? Không! Chữ kí của Nhà nước Cộng sản Việt Nam trong Công ước quốc tế chống tra tấn hoàn toàn không mang lại điều tốt lành đó vì hai lẽ.

Một: Nhà nước bạo lực

Mọi Nhà nước cộng sản đều phải tồn tại bằng bạo lực chuyên chính vô sản. Không có văn bản nào cho phép nhưng thực tế cho thấy Nhà nước bạo lực chuyên chính vô sản cho phép các cơ quan thực thi pháp luật không cần biết đến pháp luật, mặc sức đứng trên pháp luật. Đảng đứng trên pháp luật đã được thú nhận bằng câu nói thản nhiên trên diễn đàn của ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng trước đám quan chức của Đảng rằng Hiến pháp chỉ là văn bản pháp lí đứng hàng thứ hai sau cương lĩnh của Đảng. Khế ước xã hội thiết thực bảo đảm công bằng xã hội, bảo vệ cuộc sống bình an của chín mươi triệu dân còn phải lép vế đứng dưới cương lĩnh viển vông, hão huyền, sáo rỗng của ba triệu đảng viên Cộng sản thì những Công ước quốc tế xa vời mà Nhà nước Cộng sản đã kí kết chỉ là mớ giấy lộn với Nhà nước chuyên chính vô sản!

Suốt hơn nửa thế kỉ đứng trên pháp luật, những người có quyền lực, nhất là những người nắm giữ sức mạnh bạo lực Nhà nước Cộng sản đều có nhận thức hợm hĩnh, ngạo ngược rằng: “Pháp luật là tao! Tao là pháp luật!”. Tao là pháp luật thì tao muốn bắt ai thì bắt, muốn đánh ai thì đánh, muốn cho ai đi tù cũng được, muốn bắt ai chết thì phải chết. Đứng trên pháp luật, Nhà nước Việt Nam Cộng sản không những tùy tiện sử dụng sức mạnh bạo lực Nhà nước, công an – tòa án – nhà tù, đối với dân mà Nhà nước đó còn sử dụng cả bạo lực côn đồ, xã hội đen đàn áp dân.

Công an cùng côn đồ xã hội đen xông vào đánh những nông dân Văn Giang giữ đất không chịu để đất bị thu hồi bất công, đánh cả nhà báo đến chứng kiến vụ việc. Công an cùng côn đồ xã hội đen dùng sức mạnh bạo lực đánh đập, xô đẩy những người dân khiếu kiện đất đai ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội, đẩy bà Nguyễn Thị Nhung ngã ngửa dẫn đến cái chết tức thì, oan uổng cho bà và bạo lực Nhà nước, bạo lực côn đồ giết bà Nhung hoàn toàn vô can, những kẻ giết người là công cụ bạo lực Nhà nước đó không ai bị truy tố.

Trong Nhà nước chuyên chính vô sản, tính mạng người dân nhẹ như không, rẻ như bèo, chẳng hơn gì tính mạng con ong, cái kiến thì công cụ bạo lực nhà nước tra tấn dân chỉ là chuyện nhỏ.

Trong Nhà nước chuyên chính vô sản, bạo lực Nhà nước được ngang nhiên sử dụng với người dân ngay trên đường làng, ngay giữa phố đông, ngay trong vườn hoa không gian văn hóa công cộng thì sau cánh cổng sắt, giữa bốn bức tường trong trụ sở công an, trong buồng kín nhà giam âm u, công cụ bạo lực Nhà nước tra tấn người bị bắt giam chỉ là chuyện vặt thường ngày.

Trong Nhà nước chuyên chính vô sản chỉ có quyền lực cấp cao, chỉ có một nhóm hơn mười người trong Bộ Chính trị Đảng Cộng sản mới được là con người, mới có cái tôi. Còn lại tất cả đều là bầy đàn, đều là công cụ. Đến Quốc hội, Chính phủ cũng chỉ là bầy đàn, là công cụ thực thi những quyết định của nhóm quyền lực tối cao. Nhân dân chỉ là công cụ thí nghiệm không có điểm dừng trong công cuộc mò mẫm xây dựng chủ nghĩa xã hội hư vô, không tưởng. Nhân dân chỉ là vật hi sinh, là nơi cung cấp sức lực, của cải và máu xương cho quyền lực tiến hành những cuộc chiến tranh liên miên với bên ngoài và những cuộc đấu tố bất tận trong nội bộ nhân dân.

Để khuất phục người dân cam chịu chấp nhận sự lãnh đạo Nhà nước và xã hội của Đảng Cộng sản, bạo lực chuyên chính vô sản không phải chỉ tra tấn thân xác người dân mà còn tra tấn cả tinh thần. Dùng người dân đấu tố người dân để chia rẽ, phân hóa nhân dân. Những cuộc đấu tố vu oan giá họa cho người dân trong cải cách ruộng đất đã đẩy hàng chục nghìn người dân lương thiện phẫn uất phải tự tìm đến cái chết bằng tự treo cổ, tự rạch bụng, tự cắt mạch máu. Những cuộc đấu tố ngậm máu phun người từ cải cách ruộng đất vẫn đang tiếp diễn đến tận hôm nay và hình thức đấu tố ngày nay còn tinh vi, phong phú, hiện đại hóa lên rất nhiều.

Đấu tố ở cơ quan nơi làm việc. Đấu tố ở khu phố nơi sinh sống. Đấu tố trên báo chí. Đấu tố trên truyền hình. Cuộc đấu tố vu khống bỉ ổi ở tổ dân phố để ngăn chặn luật sư Lê Quốc Quân ứng cử vào Quốc hội. Báo Nhân Dân, báo Quân Đội Nhân Dân, báo Công An vu khống những tiếng nói chính đáng của người dân khẳng định độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, đòi dân chủ là phản động, là thế lực thù địch. Đài Truyền hình Hà Nội làm clip vu khống trí thức, thanh niên, sinh viên biểu tình chống Tàu Cộng xâm lược là tụ tập đông người gây rối trật tự công cộng. Đài Truyền hình quốc gia làm clip vu khống xúc phạm danh dự, xúc phạm nhân phẩm công dân và gia đình công dân Cù Huy Hà Vũ… Người dân kiện sự vu khống phi pháp, vô liêm sỉ thì cả hệ thống tư pháp Nhà nước cộng sản chạy trốn, lẩn tránh như chuột chạy lụt và những cuộc đấu tố khủng bố, tra tấn tinh thần người dân chân chính, lương thiện vẫn đang tiếp diễn trong xã hội.

Công cụ bạo lực Nhà nước Cộng sản Việt Nam tra tấn tinh thần, tra tấn thân xác người dân, theo dõi, giám sát cuộc sống dân sự của từng người dân, Nhà nước Cộng sản Việt Nam thực sự là một Nhà nước cảnh sát hung bạo, dã man giữa thời đại văn minh.

Hai: Con người công cụ

Để có sức mạnh bạo lực chống nhân dân, chống lại xu thế dân chủ hóa của thời đại, Nhà nước Cộng sản Việt Nam dùng tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân tổ chức bộ máy công cụ bạo lực khổng lồ với những con người công cụ hung hãn và cuồng tín “chỉ biết còn đảng còn mình”.

Với Nhà nước nào công an cũng chỉ là công cụ bạo lực Nhà nước. Điều khác nhau là: Với Nhà nước dân chủ, công cụ bạo lực đó chỉ để chống lại tội phạm, chống lại cái ác, bảo vệ pháp luật, bảo vệ cuộc sống bình yên, bảo vệ người dân lương thiện. Còn trong Nhà nước độc tài đảng trị, công cụ bạo lực được phát triển lớn chưa từng có, được trang bị tối tân, với chức năng chủ yếu bảo vệ sự thống trị xã hội của đảng độc tài. “Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình”, cái slogan chữ lớn treo cao ở Bộ Công An đã thú nhận điều đó và thực tế đã chứng minh điều đó.

Bảo vệ sự tồn tại của đảng độc tài thì phải chống lại cả nhân dân, chống lại cả sự phát triển tất yếu của xã hội, chống lại cả xu thế thời đại nên đất nước nghèo, trẻ con đói cơm rách áo còn phải ngồi học trong lớp học rách nát, xiêu vẹo, ba, bốn người bệnh còn phải chen chúc trên một giường bệnh trong các bệnh viện ngay giữa thủ đô nhưng lực lượng công an công cụ bạo lực của Đảng vẫn được trang bị cả xe bọc thép, cả máy bay lên thẳng, trang bị cả máy phá sóng vô tuyến điện hiện đại nhất.

Công cụ công an chỉ để bảo vệ Đảng, chỉ để trấn áp dân, tước đoạt quyền tư do dân chủ của người dân. Chỉ vài chục người dân tập hợp biểu tình phản đối Tàu Cộng xâm phạm chủ quyền lãnh thổ, giết hại dân Việt đánh cá trên biển Việt Nam, đảng độc tài cũng giật lo sợ vội huy động hàng ngàn công cụ bạo lực Nhà nước ra đàn áp cuộc biểu tình yêu nước của người dân, vu cho người biểu tình tội gây rối trật tự, dùng sức mạnh bạo lực Nhà nước bắt bớ, đánh đập dân. Còn tội phạm xã hội thì thả nổi. Lực lượng công an công cụ bạo lực đông chưa từng có nhưng chưa bao giờ lưu manh, trộm cắp, cướp của giết người lộng hành như hôm nay.

Con người công cụ bạo lực chuyên chính vô sản của Nhà nước Cộng sản Việt Nam hành xử với dân giữ đất ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Dương Nội, Hà Đông, hành xử với dân oan ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Hà Nội là hành xử côn đồ, mất tính người. Công an phường Thụy Khuê, Hà Nội cướp soong nồi, lều bạt của người dân Hà Nội giúp dân oan H’Mông từ trên núi cao Tây Bắc về Hà Nội khiếu kiện đất đai nhiều ngày đêm màn trời chiếu đất ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Anh Trương Văn Dũng cùng người dân đến đồn công an phường Thụy Khuê đòi lại đồ bị cướp đã bị công an phường Thụy Khuê đánh gãy xương sườn. Những kẻ mang sắc áo công an đánh người dân lương thiện như vậy thực sự là những tên côn đồ. Những tên công an công cụ bạo lực của Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng, đánh chết anh Nguyễn Văn Khương, đánh chết ông Hoàng Văn Ngài, đánh chết anh Nguyễn Phú Trung… càng bộc lộ rõ tính côn đồ, thú vật, không còn mảy may chút tính người.

Vì sao những kẻ ăn cơm của dân, mặc áo của dân, nhận đồng lương hậu hĩ từ tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân lại có hành vi côn đồ, sắt máu, mất tính người với dân như vậy?

Nhà nước cộng sản Việt Nam không còn có chỗ đứng trong qui luật, trong tiến trình lịch sử, không còn có chỗ tồn tại trong lòng dân. Nhà nước đó chỉ tồn tại được trong không gian bé nhỏ, mong manh bằng sức mạnh mềm là tuyên truyền lừa dối và bằng sức mạnh cứng là bạo lực. Tuyên truyền lừa dối không còn hiệu quả, không còn lừa bịp được ai nữa. Chủ nghĩa Cộng sản lầm lạc, sai trái đã gây quá nhiều tội ác man rợ, đã kéo lùi lịch sử quay lại thời lãnh chúa trung cổ, cả hệ thống Cộng sản thế giới đã sụp đổ, đã bị ném vào sọt rác lịch sử thì không còn người nhẹ dạ tin vào chủ nghĩa Cộng sản. Sức mạnh mềm không còn sử dụng được nữa, chỉ còn biết trông cậy vào sức mạnh cứng, chỉ còn tồn tại bằng sức mạnh bạo lực. Đổ vô tội vạ tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân ra xây dựng bộ máy công cụ bạo lực, Nhà nước Cộng sản Việt Nam coi bạo lực là thần hộ mệnh, họ phải quan tâm đến sự trung thành của từng con người công cụ bạo lực, biến con người thành con thú bằng cách:

· Tuyển chọn con người công cụ từ lớp người có lịch sử gắn bó sống còn với Đảng và Nhà nước Cộng sản, lớp người nhờ có Đảng và Nhà nước Cộng sản mới có được cuộc sống mở mày mở mặt hôm nay. Gắn bó bằng quá khứ cùng khổ. Gắn bó bằng hiện tại hào phóng lấy tiền thuế của dân chuyển thành đặc ân, đặc quyền, đặc lợi, thành bổng lộc, chức tước, hàm cấp ra ban phát cho con người công cụ. Chưa bao giờ lực lượng công cụ lại đông đúc, hùng hậu như hôm nay. Chưa bao giờ những con người công cụ bạo lực lại thăng quan tiến chức mau lẹ, lại có nhiều tướng tá được hưởng quá nhiều đặc ân, đặc quyền, đặc lợi như hôm nay. Và cũng chưa bao giờ những con người chỉ là công cụ bạo lực lại có vị thế lớn trong xã hội như hôm nay, lại lộng hành, chà đạp lên pháp luật, là nỗi bất an, đe dọa, khủng bố tinh thần, đe dọa mạng sống của người dân như hôm nay.

· Những con người công cụ đó, phần cứng, phần con người sinh vật, con người thân xác được nuôi dưỡng bằng bổng lộc hậu hĩ thì phần mềm, phần con người xã hội lại được nuôi dưỡng bằng mớ lí luận đấu tranh giai cấp lệch lạc, bạo lực và tội ác.

Thời phong kiến vua tự cho mình là người được mệnh Trời trao cho việc cai trị, chăn dắt dân, được quyết định vận mệnh, quyết định sự sống còn của người dân, quyết định cả sự sống còn của đất nước. Người dân chỉ là bầy đàn, không có cá nhân, không có quyền con người, quyền công dân. Lí luận lệch lạc, sai trái về đấu tranh giai cấp trao cho Đảng Cộng sản sứ mệnh lịch sử độc tôn thống trị xã hội, trao cho Đảng Cộng sản quyền quyết định vận mệnh người dân, vận mệnh đất nước, coi người dân chỉ là bầy đàn, không được có những quyền con người, quyền công dân cơ bản như phần trên đã dẫn chứng.

Con người khác con vật ở trái tim và khối óc, ở tình yêu thương con người và trí tuệ sáng tạo. Chính tình yêu và trí tuệ sáng tạo là động lực thúc đẩy xã hội loài người phát triển. Nhưng con người công cụ bạo lực chuyên chính vô sản lại được nhồi nhét những điều sai trái, điên rồ rằng: đấu tranh giai cấp là động lực thúc đẩy xã hội phát triển, rằng giai cấp nông dân và giai cấp công nhân đói khổ là do giai cấp địa chủ và tư sản bóc lột. Giai cấp công nhân với bộ tham mưu là Đảng Cộng sản là giai cấp độc tôn thống trị thế giới, là giai cấp lãnh đạo cuộc đấu tranh tiêu diệt giai cấp bóc lột, giành lại cuộc sống, giành lại thế giới. Thay yêu thương bằng bạo lực, thay trí tuệ bằng cơ bắp là nội dung cốt lõi của học thuyết đấu tranh giai cấp bạo liệt. Chỉ có con vật mới dùng sức mạnh bạo lực thanh toán nhau để tồn tại, cá lớn nuốt cá bé. Học thuyết đấu tranh giai cấp đã kích thích, khuyến khích bản năng bạo lực ở phần con trong con người. Con người công cụ hung hãn, tàn bạo, mất tính người là vì thế.

Loài người đã bước vào nền văn minh mới, nền văn minh tin học. Nền văn minh tin học lại đưa loài người vào thời dân chủ hóa mạnh mẽ và triệt để. Chống lại xu thế dân chủ hóa, Nhà nước độc tài đảng trị đã quá lỗi thời và tội lỗi chỉ có thể tồn tại bằng bạo lực chống lại nhân dân. Nhà nước bạo lực sử dụng những con người công cụ sắt máu và cuồng tín thì việc tra tấn tinh thần, tra tấn thân thể người dân không phải chỉ diễn ra nhà giam âm u mà diễn ra hàng ngày ngay dưới ánh sáng mặt trời, ngay trên đường phố, ngay giữa quảng trường.

P. Đ. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

http://boxitvn.blogspot.com/2013/11/viet-nam-ki-cong-uoc-quoc-te-chong-tra.html

Ấn nút… Hán hóa?

Trần Minh Thảo

Theo lịch làm việc, ngày 28/11/2013 tới đây, Quốc hội nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam sẽ ấn nút biểu quyết bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Bản Hiến pháp mới 2013 vẫn kiên định mấy điểm:

– Trung thành với chủ nghĩa Mác Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh

– Đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối

– Công hữu đất đai

– Quốc doanh chủ đạo nền kinh tế thị trường theo định hướng

Không thể nói ngay được nhân dân Việt Nam hài lòng hay không hài lòng với bản Hiến pháp mới vẫn nhiều “kiên định” này vì muốn khẳng định điều gì với Hiến pháp sửa đổi thì cần một cuộc khảo sát, điều tra xã hội học khoa học, khách quan hoặc một cuộc trưng cầu dân ý.

Cũng không thể khẳng định mấy triệu đảng viên cộng sản Việt Nam rất hài lòng về bản Hiến pháp mới do họ vẫn giữ được chỗ ở chiếu trên trong đình làng.

Cũng có thể, mỗi hộ gia đình trong cả nước sẽ được phát một mẫu in sẵn có nội dung “gia đình tôi hoàn toàn tán thành bản Hiến pháp mới” rồi nói đó là cách trưng cầu dân ý đặc trưng Việt Nam. Có thể mẫu “tán thành” này đã in rồi, đã về tới chính quyền cơ sở rồi.

Trên bình diện quốc tế, quốc gia nào “hài lòng”, “tán thành” bản Hiến pháp mới của Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam Việt Nam?

Nhân chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Liên bang Nga V. Putin, truyền thông Trung Quốc nói Việt Nam thắt chặt quan hệ với Liên bang Nga, Ấn Độ nhằm chống Trung Quốc và cảnh cáo Việt Nam không được nâng tầm quan hệ với Hoa Kỳ, nhất là về quân sự.

Có thể Đảng, Nhà nước Việt Nam cù cưa với hiệp định TPP để tham gia liên minh thuế quan Âu Á do Nga chủ xướng nhưng là để Nga ủng hộ một Việt Nam độc tài, không phải để chống Trung Quốc. Cứ thần phục Trung Quốc nhưng sẵn sàng chi hàng tỉ đô la mua vũ khí, khí tài của Nga thì vẫn tốt. Hiến pháp mới của Việt Nam chẳng làm Liên bang Nga băn khoăn. Nói Việt Nam đi với Nga để chống Trung Quốc là cách tung hoả mù của bành trướng Bắc Kinh: Trung Quốc không áp đặt điều gì với Việt Nam, không can thiệp vào công việc nội trị, ngoại giao của Việt Nam. Việt Nam có đầy đủ quyền tự chủ. Cũng là một thứ hoả mù khi thỉnh thoảng truyền thông nhà nước Việt Nam khoe sức mạnh vũ trang đến từ Liên bang Nga, rầm rộ đưa tin nơi này nơi nọ khám phá, tịch thu sản phẩm độc hại của Trung Quốc. Thế các khu dân cư, các làng, các phố người Hoa (không phải là Hoa kiều) khắp nước thì sao? Những thứ hàng hoá Trung Quốc độc hại tràn lan cả nước thì sao? Vẫn nhập siêu khủng liên tục từ Trung Quốc thì sao? “Bán” đất cho Trung Quốc cả 100 năm thì sao?

Ấn Độ cũng chẳng quan tâm các “kiên định” của Hiến pháp Việt Nam dù cho Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam thăm Ấn Độ và hai bên cam kết nhiều điều.

Tây Âu, Nhật, Úc, Mỹ… phản ứng thế nào với bản Hiến pháp mới của Việt Nam? Các quốc gia này có vướng mắc về “các kiên định” của Việt Nam trong Hiến pháp mới về nhân quyền, tự do, dân chủ…?

Chắc chắn các “kiên định” trong Hiến pháp mới 2013 là cản trở lớn trong việc nâng tầm quan hệ đối tác giữa Việt Nam với phương Tây nói chung. Việt Nam không phải là điều kiện không thể thiếu trong sách lược đối phó với bành trướng bá quyền Bắc kinh để Phương Tây nói chung bỏ qua các “kiên định” trong Hiến pháp Việt Nam mà chấp nhận “nuôi ong tay áo”. Có hay không có Việt Nam cũng không hề hấn gì đến thế trận chống bá quyền của thế giới. Mà Đảng, Nhà nước Việt Nam cũng thường bội tín, chày cối với các nước phương Tậy.

Quốc gia hài lòng nhất với “Hiến pháp kiên định” của Việt Nam phải là Trung Quốc

Những “kiên định” trong Hiến pháp sửa đổi 2013 chứng tỏ Đảng, Nhà nước Việt Nam trung thành với cam kết Thành Đô: kiên định chủ nghĩa xã hội về hình thức, chủ nghĩa đại Hán về nội dung mà điểm mấu chốt là tư tưởng nước lớn nước nhỏ, quan hệ chủ tớ (chủ đất nông nô, chủ bảo vệ tớ, tớ trung thành với chủ) trong học thuyết Khổng Nho. Nông dân nghèo Nam bộ hài hước mà chua chát nói: Phải làm lúa vụ ba để có nhiều lúa gạo xuất sang Trung Quốc vì chủ đất lớn đã ra lệnh cho chủ đất nhỏ; không muốn làm vì lỗ thì chỉ việc trả lại đất cho chủ, mà trả lại thì đói. Kiếp đầy tớ, nông nô có khi nào hạnh phúc?

Cũng có thể, đi với phương Tây thì phải nhượng trả cho dân nhiều thứ nên Việt-Trung-Nga lại tương nhượng để lập một liên minh mà mẫu số chung là “nhà nước mật vụ” thay cho liên minh Việt-Trung-Xô đảng trị thời chiến tranh Việt Nam.

“Điều 4”, “công hữu”, “chủ đạo”… là hệ quả tất yếu của cam kết trung thành với chủ nghĩa đại Hán, nô dịch đại Hán. Do đó có ý kiến nói: rất oan uổng cho Mác, Lênin và Hồ Chí Minh khi bị dùng làm hoả mù, mặt nạ cho tư tưởng Hán hoá của hai đảng anh em.

Những kiến nghị sửa đổi Hiến pháp, những lời kêu gọi của nhân sĩ, trí thức, người dân nói chung yêu cầu Quốc hội không thông qua bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp của đảng chỉ để bày tỏ quan điểm, lập trường chính trị phản đối chủ trương Hán hoá được luật hoá, không thể ngăn được việc thông qua Hiến pháp Hán hoá.

Như vậy mấu chốt tác động đến công cuộc bảo vệ chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ, dân chủ, nhân quyền, xã hội dân sự v.v. là chủ trương Hán hoá đội lốt chủ nghĩa này, tư tưởng nọ ghi trong Hiến pháp mới.

Ấn nút thông qua là nhiệm vụ trọng đại nhằm luật hoá cam kết của hai đảng Trung Việt. Đảng đã giao nhiệm vụ luật hoá các cam kết với Trung Hoa vĩ đại thì đảng viên trong Quốc hội cứ thế mà ấn nút… thông qua.

T. M. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

http://boxitvn.blogspot.com/2013/11/an-nut-han-hoa.html#more

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: