Đầu năm xin nói những điều thật giản dị-Độc lập rồi, tự do đâu?-Đảng có dám đổi mới?

Nguyễn Lễ-Đảng có dám đổi mới? 

Minh SơnHoàng Sa – thiên đường của chúng ta đã mất! Người Việt bí mật chụp ảnh Hoàng Sa năm 2011  Chay nuoc rut quyen luc

2014 bắt đầu chạy nước rút quyền lực?’(BBC)-Nuôi chí giành lại Hoàng Sa(DĐXHDS) Kỳ 1:  40 năm hải chiến Hoàng Sa – Kỳ 2: Tăng viện, tái chiếm đảo >> Kỳ 3: Đổ bộ đảo Quang Hòa –40 năm Hải chiến Hoàng sa Kỳ 4: Lệnh khai hỏa (05/01)(TT) –Tổng thống Thiệu ra lệnh tái chiếm Hoàng Sa, nhưng…(MTG)
Truyền hình Trung Quốc phô trương thành tích tấn công tàu Việt Nam ở vùng Hoàng Sa  (RFI/DĐXHDS). – TQ chiếu cảnh tàu TQ đâm tàu Việt Nam (BBC). – NĂM 2014 VỀ, LIỆU CÓ GÌ MỚI KHÔNG ÔNG? (Đặng Huy Văn).-Người Buôn Gió-Đại Vệ Chí Dị – Con hươu nước VệHuỳnh Thục Vy – Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam kêu gọi sự trợ giúp khẩn cấp(DL)

Đầu năm xin nói những điều thật giản dị

Nguyễn Trung Chính 
Độc lập rồi,  tự do đâu?
Từ ngày 01/01/2014, “LUẬT SỬA ĐỔI, BỔ SUNG MỘT SỐ ĐIỀU CỦA LUẬT CƯ TRÚ” đã có hiệu lực mà nội dung quan trọng vẫn là quy định các hành vi bị nghiêm cấm, siết nhập cư vào thành phố lớn và để cho ngành công an dễ bề quản lý hộ khẩu.
Trong một phiên thảo luận về dự thảo trước đó, nêu lên khúc mắc của một số điểm liên quan đến “cấm, cắt, xóa” tại dự thảo luật, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho rằng, không được dùng luật này làm căn cứ để cấm người dân việc này, việc kia.

Ông Hùng nói “Tôi là dân Việt Nam, tôi muốn ở đâu trên đất Việt Nam thì tôi ở, tôi không đăng ký hộ khẩu tôi vẫn ở thì anh có cấm được tôi không? Lẽ ra anh phải khuyến khích tôi đăng ký cho anh quản lý thì anh lại cấm đoán“.

Thế nhưng, ngày 20 tháng 6 năm 2013 ông Nguyễn Sinh Hùng vẫn đặt bút ký LUẬT  ”cấm, cắt, xóa” này. Chỉ vì Đảng đã quyết định như thế! (Trong bài này, tôi dùng từ Đảng viết hoa để rút gọn “đảng cộng sản Việt Nam” cho khỏi tốn mực, chứ không có nghĩa tôn sùng thần thánh hóa một công cụ đã thoái hóa, lỗi thời).
Luật này hoàn toàn trái với Hiến pháp về quy định đảm bảo quyền tự do cư trú cho người dân. Nhưng ở một đất nước độc tài định hướng XHCN, khi Đảng quyết định thì Hiến pháp phải lùi, bất chấp  NHÂN DÂN được viết hoa hay viết thường.
Khi ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói Tôi là dân Việt Nam, tôi muốn ở đâu trên đất Việt Nam thì tôi ở…” có lẽ trong thâm tâm ông đã le lói ý niệm Tự Do, hoặc giả là ông vừa thấm nhuần lời nói của ông Hồ “Không có gì quý hơn độc lập tự do, lại cũng có khả năng là ông Nguyễn và ông Hồ cùng mị dân vì Đảng từ ngày thành lập đến nay vẫn loanh quanh chống đỡ khi phải đối mặt với quyền tự do thiêng liêng của con người trên đất nước của mình.
Chỉ cần nhìn vào các nước tự do ở quanh ta, chẳng hạn Singapore, Hàn Quốc chỉ cách 1 đến 2 giờ bay, ở đó người dân muốn ở đâu thì ở, không cần phải xin phép, “khai báo hộ khẩu” cho bất kỳ cơ quan nhà nước nào. Anh có việc làm ở một thành phố X nào đó thì anh cứ đến đó mà ở, anh thuê nhà, mua nhà, ở đậu nhà bà con bạn bè, hoặc ở tạm khách sạn, chẳng cần “xin phép”, “khai báo” cho ai. Ở các nước tự do không có khái niệm “hộ khẩu” vì chính quyền không cần kiểm soát nhân dân.
Ở Việt Nam, dù với LUẬT CƯ TRÚ, hiện vẫn có 20.000 tội phạm lẩn trốn, đó là do nghiệp vụ Công an kém cỏi, hoặc do tham nhũng che dấu tội phạm mà trường hợp lẩn trốn của Dương Chí Dũng qua đường dây Công an Hải Phòng là một thí dụ. Nhưng không thể vì con số 20.000 tội phạm lẩn trốn mà 90 triệu dân Việt Nam phải bị mất tự do trong việc cư trú trên đất nước của mình.
Bất cứ đảng độc tài nào cũng cần kiểm soát dân do biết rằng họ không có lòng dân. Để kiểm soát dân, một bộ máy kềm kẹp khổng lồ, tốn kém là không thể tránh khỏi. Ngoài những ông tai to mặt lớn sống không nhờ vào đồng “lương” mà chủ yếu nhờ vào “lậu”, NHÂN  DÂN còn phải nuôi thêm biết bao ông tai nhỏ mặt nhỏ khác để kiểm soát mình. Hãy xem hệ số gọi là “phụ cấp” của Chính quyền dưới đây:
– Bí thư chi bộ đảng (khu dân cư), bí thư chi bộ thôn, trưởng thôn, trưởng ban công tác Mặt trận tại thôn: Hệ số phụ cấp 0,60.
– Tổ trưởng tổ dân phố, trưởng ban công tác Mặt trận tại tổ dân phố: Hệ số phụ cấp 0,50.
– Phó bí thư chi bộ đảng (khu dân cư), phó trưởng ban công tác Mặt trận tại tổ dân phố (bố trí nơi ban công tác Mặt trận phụ trách từ 03 tổ dân phố trở lên) và chi hội trưởng: Hội Liên hiệp Phụ nữ, Hội Nông dân, Hội Cựu chiến binh và bí thư chi Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh theo địa bàn chi bộ Đảng: Hệ số phụ cấp 0,32; các chức danh trên tại thôn và phó trưởng thôn hệ số phụ cấp 0,40.
– Công an viên ở thôn: Hệ số phụ cấp 0,56.
– Dư luận viên ?
(Các hệ số phụ cấp tính trên mức lương tối thiểu chung do Nhà nước quy định)
Chúng ta có thể kết luận không sợ sai lầm rằng:  Nhân dân khát Tự do và đòi quyền Tự do.
Vì không có Tự do sẽ làm cho con người bị trói buộc ngay trên đất nước của mình, không có Tự do sẽ không có được một NHÂN DÂN hồ hởi để làm cho dân giàu nước mạnh, không có Tự do sẽ gây ra tốn kém tiền của quốc gia không cần thiết cho việc phát triển đất nước, không có Tự do chỉ giúp ích cho Đảng ôm lấy cái ngai vàng quyền lực, bất luận tiền đồ đất nước. Và khi Đảng có ngai vàng thì tiền của dân là tiền của Đảng, chẳng lạ gì mà tham nhũng cứ nhởn nhơ đút tiền của Đảng mình vào túi riêng, dù có vạn lần Nghị quyết TƯ 4 cũng chẳng ngăn chặn được.
Người cày có ruộng và mất ruộng như thế nào
Trước kia, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đưa ra khẩu hiệu “Người cày có ruộng” để huy động nông dân kháng chiến. Tuy nhiên khi mới giành lại được nửa nước và dựa lưng được vào phe cộng sản anh em, ông Hồ đã đoạt lại ruộng đất trong tay người cày để đem vào hợp tác xã, vào lâm trường, người cày bị buộc làm công để gánh nuôi thêm trên lưng bao nhiêu cán bộ lãnh đạo, lãnh đạo chỉ biết lao động bằng lưỡi, bằng răng, bằng bộ máy đàn áp.
Cho đến năm 1986, hợp tác xã, lâm trường đã hoàn toàn thất bại do không ai muốn hăng hái trong cái việc cha chung không ai khóc này. Hợp tác xã, lâm trường thất bại nhưng đất đai gộp chung đã được rã ra như thế nào?
Hãy xem trường hợp ông  Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương Lê Thanh Cung (biệt danh Chín Cung):
Theo phóng viên báo Kinh doanh & Pháp luật, từ năm 1978 đến nay, ông Lê Thanh Cung từ cán bộ thường trực Phòng Kế hoạch huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé, được thăng chức dần cho đến nay là Chủ tịch tỉnh Bình Dương( tên mới của tỉnh Sông Bé).
Phần đất mà Chín Cung đang xử dụng trước đây có nguồn gốc từ lâm trường Long Nguyên, khi lâm trường giải thể, không hiểu vì sao lúc ấy Chín Cung được “cấp” đến 130 hecta đất rừng cao su của lâm trường Long Nguyên thuộc Ấp 8 (nay là Ấp Bến Sắn), xã Long Nguyên. Những người khác, từ cán bộ văn phòng UBND đến Trưởng Ấp cũng được “cấp” 2-3 hecta.
Thế là từ năm 1978 đến nay, ông Lê Thanh Cung từ là người vô sản, không có một tấc đất, nay đã có trong tay 130 hecta đất, tức là phải có người khác mất đất để cho ông được đất. Đây là một thí dụ cho thấy vì sao người cày mất đất, mất ruộng.
Đối với người dân nói chung và nông dân nói riêng, quyền sở hữu ruộng đất đã có từ thời xa xưa và họ vô cùng gắn kết với nó. Họ cùng cha ông đã đổ mồ hôi sôi nước mắt khai phá để có được đất canh tác, đời nọ đến đời kia họ đã gắn liền thân xác vào những mảnh đất này. Họ làm chủ và quản lý mảnh đất của họ. Đùng một cái Đảng ra lịnh đất đai thuộc sở hữu “toàn dân” nhưng do nhà nước, tức là Đảng, quản lý. Cày cuốc không thể chống lại súng đạn xe tăng nên họ phải cam chịu mất tất cả, chỉ còn giữ được hai chữ “toàn dân” không màu không mỡ!
Từ vài năm nay, khi Đảng đã suy yếu thì bắt đầu có sự trổi dậy của người dân, từ vụ Thái Bình đến vụ Đoàn Văn Vươn, rồi đến Văn Giang cùng nhiều nơi khác, người dân ngày càng mạnh dạn chống lại việc cướp đất của Đảng, bắt đầu từ khiếu kiện cá nhân đến liên kết và đã xảy ra bạo động.
Một hình thức khác là trả lại ruộng đất vì khi Đảng quản lý, nông dân lại phải trả thêm lương cho các ông quản lý. Làm ăn đã khó khăn nay lại phải cõng trên lưng thêm các ông quản lý bất nhân bất nghĩa này thì tiếp tục làm làm gì. Trả đất là trả lại cái từ “toàn dân” hoặc “NHÂN DÂN” viết hoa cho Đảng và cam chịu trắng tay không còn đất cắm dùi. Chỉ riêng Thanh Hóa, có đến 10.578 hộ nông dân bỏ ruộng, trả ruộng trong năm qua.
Đảng làm vua, còn hơn vua, hơn cả thực dân, cứ việc tiếp tục cướp hết đất đi, cuối cùng NHÂN DÂN chỉ còn cái mạng của họ để nói chuyện với Đảng.
“Tàu khựa cút đi”
Giả dụ như ở Biển Đông, bá quyền Trung Quốc hiền lành hơn một chút để nói với Đảng rằng biển đảo là của Đảng nhưng do Trung Quốc quản lý thì do sự hèn nhát, được che đậy dưới các mỹ từ “tình đồng chí”, “vì đại cục” chắc Đảng cũng không lấy gì làm điều.
Nhưng bọn “Tàu khựa”, chữ của sinh viên Phương Uyên, lại khinh khỉnh hơn nhiều.
Tàu khựa”  bắt đầu chiếm Hoàng Sa bằng vũ lực từ tay Việt Nam Cộng Hòa, lúc đó, cách đây 40 năm, Đảng không có một tiếng phản đối, lại còn thậm thụt với nhau rằng Hoàng Sa là của ta nhưng tạm thời để cho các đồng chí Trung Quốc quản lý hộ.
Năm 1979 “Tàu khựa” tiến đánh biên giới Phía Bắc, đặc biệt tàn phá Lạng Sơn, năm 1988  “Tàu khựa”  đánh chiếm đảo Gạc Ma, hai lần này đánh chiếm này không ít chiến sĩ quân đội nhân dân đã dũng cảm hy sinh, nhưng Đảng vẫn cấm nhân dân và quân đội tổ chức kỷ niệm những dấu mốc đau thương này để mọi người nhớ rằng hiểm họa bành trướng “Tàu khựa” luôn là mối đe dọa cho dân tộc ta, mặc cho “Tàu khựa” đánh trống thổi kèn kỷ niệm hàng năm để cho chúng nó không quên là có vùng đất hèn yếu phương Nam có thể chiếm được bằng vũ lực, bằng mua chuộc sự thuần phục của lãnh đạo và nhất là bằng kinh tế.
Sau đó  “Tàu khựa”  mượn bãi đá Vành Khăn ở Trường Sa để đặt đài nghiên cứu khí tượng, Đảng vui vẻ chấp nhận vì “tình đồng chí”, “đại cục”, bây giờ trở thành đảo của nó, nó đuổi các tàu quân sự Việt Nam ngấp nghé đến gần.
 1
Bãi đá Vành Khăn với cờ Trung Quốc hiện nay
Ở Vịnh Bắc bộ, “Tàu khựa”  dụ lãnh đạo ta lập “vùng cùng khai thác”, sau đó khi tàu cá của ngư dân Việt Nam vào đánh cá thì nó bắn, đâm tàu, bắt ngư dân, đòi tiền chuộc…Biện pháp của Đảng là khuyên ngư dân đừng vào những vùng “nhạy cảm”. “Vùng cùng khai thác” ở vịnh Bắc bộ nay hiển nhiên trở thành ao nhà do  “Tàu khựa” quản lý, nói trắng ra là đã bị chiếm cứ.
Trước kia, học sinh ở miền Nam, thời còn bị gọi là “Ngụy”, đều học nằm lòng: “Việt Nam hình cong chữ S kéo dài từ Ải Nam Quan, đến Mũi Cà Mau” thì nay với hiệp định biên giới trên bộ do Đảng ký với “Tàu khựa”, chúng ta phải ngậm ngùi sửa lại  thành “Việt Nam hình cong chữ S kéo dài từ Ải Nam Quan trừ 400m, đến Mũi Cà Mau“. Đảng lùi và buộc đất nước của tổ tiên phải lùi vì “đại cục” với  “Tàu khựa”.
Chắc chắn rằng vì đụng đến “Tàu khựa” mà sinh viên Phương Uyên 21 tuổi, bị án treo, bị quản chế, bị đuổi học, không được ghi tên vào các trường đại học khác do không được ra khỏi nơi bị quản chế. Chẳng lẽ Đảng ác và trả thù, chặn hết đường ăn học một sinh viên trẻ của dân tộc mình như thế khi Đảng luôn tự nhận mình là “Đạo Đức”, là “Dân Tộc”? Phải chăng vì “Đại cục” Đảng lại giao luôn sinh viên Phương Uyên cho  “Tàu khựa”  quản lý nên nó mới ác với người mình như thế?
Nhưng Đảng không phải là dân, tôi được biết hiện có sẵn một quỹ của những người không chịu cúi đầu để cho bọn “Tàu khựa”  độc ác với Phương Uyên. Quỹ này sẽ giúp Phương Uyên vượt rào cản ba năm quản chế để trở thành một trí thức thực sự. Phương Uyên xứng đáng để thành công.
Đảng chỉ là một công cụ, thần thánh hoá nó là vô nghĩa
Đầu năm nay, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đọc thông điệp đòi đổi mới thể chế, thực hiện dân chủ sâu rộng và xây dựng Nhà nước pháp quyền.  Nhà nước phải tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng theo cơ chế thị trường (không nói đến định hướng gì cả); kiểm soát chặt chẽ và xóa bỏ độc quyền doanh nghiệp cũng như những cơ chế chính sách dẫn đến bất bình đẳng trong cạnh tranh.
Nhưng ông lại kết luận: xây dựng nhà nước pháp quyền, phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của Nhân dân và hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.
Thế là vẫn lòi ra cái đuôi  ”định hướng xã hội chủ nghĩa” mà cả một Hội đồng Lý luận Trung Ương đến nay chưa dám định nghĩa. Chưa dám định nghĩa công khai chứ không phải không biết, vì định nghĩa ra thì tự thú tội vẫn đem rào cản “định hướng xã hội chủ nghĩa” để tiếp tục kềm hãm sự phát triển kinh tế, tự do, dân chủ của đất nước. Sự kềm hãm này sẽ có lợi cho ai, cho anh láng giềng nào?
Ai cũng biết rằng Thông điệp đầu năm của Thủ tướng chỉ thực hiện được khi toàn bộ máy chính trị, trong đó Đảng làm đầu tàu, phải đồng thời vào cuộc.
Nhưng hiện nay, tình hình của Đảng, cụ thể là Bộ Chính trị và Ban Chấp hành TƯ, không thống nhất.
Cụ thể là từ vụ từ chối kỷ luật đồng chí X đến vụ từ chối bầu vào Bộ chính trị hai Ủy viên nắm Ban Nội chính và ban Kinh tế TƯ do Bộ chính trị đề cử, đánh dấu một bước ngoặc: từ nay về sau “Nhóm lợi ích” và “Bảo vệ bằng được chế độ” hiện nay là chủ yếu. Còn chủ nghĩa Mác-Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh, Chống tham nhũng, phải  lui về đằng sau. Tuy buộc phải có một số hành động bề mặt về chống tham nhũng để giảm bớt sự phẫn nộ của dân chúng, nhưng biết thừa rằng số hành động bề mặt này không giải quyết được tham nhũng.
Đó là chưa nói việc gần đây, Thủ tướng ủng hộ đưa Trường Sa và Hoàng Sa vào sách giáo khoa, Thủ tướng cho biết, hiện Bộ Ngoại giao đang lên kế hoạch kỷ niệm 40 năm sự kiện (1974) Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và 35 năm sự kiện tháng 2 năm 1979 – chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Tuy nhiên thông tin này đã bị “cấp trên” ra lịnh miệng phải tháo gỡ những nơi đồng loạt đưa tin là các báo nhà nước như Dân Trí, VietNamNet, Báo Mới, anninhhaiphong.net, tinhay.vn…
“Cấp trên” nào cao hơn ông Thủ tướng đã ra lịnh tháo gỡ các nội dung này nếu không phải đến từ lãnh đạo cao nhất của Đảng? Còn nếu đến từ chính bản thân ông Thủ tướng, như một số người nghi ngờ là đòn tiểu xảo như vụ ông đề nghị Quốc hội phải có “luật biểu tình“, là ông Thủ tướng chơi khăm, ném đá giấu tay.
Với một tình hình như vậy, làm sao huy động được toàn hệ thống chính trị vào cuộc để đổi mới thể chế, đưa đất nước phát triển?
Ông Thủ tướng có chơi khăm không? Trước nhân dân ông nói rồi là ông có tư tưởng tiến bộ đó, nhưng nếu thực hiện được, điều này ai cũng mong muốn, thì ông lấy lại uy tín, còn bị kỳ đà cản mũi là do Đảng,  mà người bị chĩa mũi dùi sẽ lại chính là ông TBT Đảng. Việc Thủ tướng lòi cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” phải chăng chỉ để đẹp lòng cho phải đạo ông TBT Đảng, đồng thời nhắc lại rằng ông TBT Đảng là cấp trên của ông, nếu không huy động được toàn bộ máy chính trị vào cuộc thì lỗi của cấp trên chứ không phải nơi ông. Khăm!
Ai cũng biết rằng lịch sử Đảng là một lịch sử với nhiều ngụy tạo, hư cấu. Gần đây nhất, anh Phạm Chí Dũng tuyên bố “Tôi là nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, đảng viên từ năm 1993, viết tâm thư này nhằm khẳng định một quyết định khó khăn trong đời mình: Tôi chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam. Sau đó là anh làm đơn ra đảng. Thế nhưng, thay vì chấp nhận đơn ra đảng của anh, Đảng Uỷ Khối Dân Chính Đảng TP HCM tuyên bố khai trừ anh Phạm Chí Dũng. Sẽ viết vào lịch sử Đảng là anh Phạm Chí Dũng bị khai trừ mà ai cũng biết rằng chính anh từ bỏ Đảng. Đây sẽ là thêm một ngụy tạo lịch sử Đảng công khai, trắng trợn.
Theo tôi, ai đã hết sức mình để làm cho Đảng trở về với nhân dân mà không có kết quả, và không thấy ánh sáng nào ở cuối đường hầm thì bỏ đảng là điều tất yếu, một quyết định công khai rất đáng khâm phục. Tuy nhiên, những ai còn ở lại trong Đảng cũng có vị trí đấu tranh của mình: phải “nắm thắt lưng” Đảng mà đấu tranh, phải tạo ra “vùng xôi đậu” trong Đảng mà đấu tranh.
Cho đến nay có lẽ đã có nhiều đảng viên tâm huyết góp ý với Đảng nhưng vì không dám phạm điều lệ Đảng mà góp ý công khai cho bàn dân thiên hạ đều biết, nên những ý kiến đều bị vứt vào sọt rác, không có trả lời. Điều lệ Đảng là Cách để Đảng im lìm dẹp những ý kiến phản biện, người này người nọ cứ tưởng như trời đang yên, biển đang lặng trong Đảng. Xin đừng mắc bẫy . Chính Ông Trương Tấn Sang đã đến gặp Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh yêu cầu ông không đưa ý kiến ra ngoài chứng tỏ Đảng sợ đảng viên, quần chúng biết những ý kiến phản biện mà Đảng ém nhẹm. Viết đến đây tôi xin gửi sự khâm phục cá nhân đến Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, đến cựu Đại sứ Nguyễn Trung, ông Hoàng Minh Chính và Trung tướng Trần Độ đã quá cố, ông Lê Hồng Hà, cựu Thứ trưởng Trần Nhơn và nhiều vị cán bộ lão thành khác đã kiên trì góp ý một cách công khai từ 15 năm nay, hoặc lâu hơn. Những tư tưởng của quý vị đã động viên, khuyến khích chúng tôi tiếp tục con đường đấu tranh mà có lúc chúng tôi cảm thấy đơn độc vì không được biết mình có nhiều đồng hành, nhưng vì không công khai nên đã bị Đảng ém nhẹm.
Vậy  “nắm thắt lưng” Đảng mà đấu tranh là phản biện, phản biện, phản biện và tung lên mạng cho đảng viên khác, cho nhân dân cùng biết để Đảng khó lòng ém nhẹm thì phản biện mới tạo được áp lực. Vậy “vùng xôi đậu” trong Đảng là tập hợp với nhau công khai trong Đảng, trên mạng, đề cùng nhau phản biện tập thể, buộc Đảng phải có thái độ.
Anh Phạm Chí Dũng khẳng định rằng: “Lời thề trung thành với Đảng Cộng sản của tôi đã bị thực tế đau đớn thẳng thừng phủ nhận.

Đảng và những người như tôi, tất cả đều sinh ra từ nhân dân và vì nhân dân. Nhưng một khi Đảng đã không còn đại diện cho quyền lợi của đại đa số người dân, vì sao chúng tôi phải tiếp tục trung thành với Đảng?”
Tại Viện Nghiên cứu phát triển, trực thuộc Ủy ban nhân dân TP.HCM, nơi anh Phạm Chí Dũng công tác, chi bộ Đảng đã quyết định với đa số không đồng ý kỷ luật đồng chí Phạm Chí Dũng. Điều này chứng tỏ nơi đây phe bảo thủ giáo điều không còn khuynh loát được chi bộ như trước. Chắc chắn rằng nơi khác cũng có thể như thế.
Đảng chỉ là một công cụ để thực hiện một lý tưởng. Phải liên tục đấu tranh để nó làm được nhiệm vụ của nó. Nếu lý tưởng đó là chủ nghĩa Mác Lê và không thấy được thực tế đất nước hiện nay bị kềm hãm bỡi chủ nghĩa đã lỗi thời  này thì thật là một sự u mê. Có thần thánh hóa cái Đảng như thế chỉ là thần thánh hóa sự u mê, thần thánh hóa một công cụ để luôn cúi rạp mình trước nó.
Còn nếu lý tưởng đó là vì dân vì nước thì đã đến lúc phải nói lên như anh Phạm Chí Dũng: “Lời thề trung thành với Đảng Cộng sản của tôi đã bị thực tế đau đớn thẳng thừng phủ nhận.”. 
Khi đó ra đi cũng tốt mà ở lại để  “nắm thắt lưng” Đảng mà đấu tranh, tạo ra  “vùng xôi đậu” trong Đảng để đấu tranh, nhưng phải công khai, lại càng tốt hơn và mới hy vọng tránh được bạo loạn mà không ai mong muốn.
05/01/2014
N.T.C.

Đảng có dám đổi mới?

Nguyễn Lễ

BBCVietnamese.com

Cập nhật: 13:31 GMT – chủ nhật, 5 tháng 1, 2014
Thủ tướng Nguyễn Tấn DũngThông điệp của Thủ tướng có thật sự đột phá?

Việt Nam vừa bước sang một năm mới rất mới.

Cùng một lúc, người dân đón nhận hai cái mới: Hiến pháp mới và lời kêu gọi đổi mới.

Hiến pháp mới đã có hiệu lực được vài ngày – không biết người dân đã cảm nhận được khác biệt gì chưa – nhưng ít nhất, họ đã nghe một thông điệp rất khác thường.

Khác với trước đây, thông điệp năm nay nghe rồi nhưng không trôi vào dĩ vãng. Nó tạo được tiếng vang và được mang ra bàn luận.

Tầm nhìn của nó không chỉ là một năm mà là quốc kế lâu dài của nhiều năm, thậm chí của vài thập kỷ.

Bàn về tình hình kinh tế-xã hội là một chuyện, thông điệp còn đi sâu vào căn cơ của vấn đề. Và trên hết, đó là lời kêu gọi đổi mới.

Kể từ khi Đảng phát động công cuộc đổi mới vào năm 1986, đã gần 30 năm mới nghe thấy lời kêu gọi đổi mới từ cấp lãnh đạo cao nhất của đất nước.

Một vấn đề hệ trọng như ‘đổi mới’ thì tôi tin rằng đây không phải là thông điệp của cá nhân người đứng đầu Chính phủ mà Thủ tướng chỉ thay mặt Đảng và chính quyền truyền đạt lại với nhân dân.

Ba vấn đề cốt lõi

Nội hàm của khái niệm ‘đổi mới’ này, như Thủ tướng đã trình bày, tựu chung ở ba vấn đề cốt lõi: dân chủ, pháp trị và thể chế.

Xét tình hình Việt Nam hiện nay, tôi nghĩ ba chủ đề này đã chạm gần đến cốt lõi mọi vấn đề.

Trước hết, nhắc đến pháp trị tôi lại nhớ đến một câu chuyện tôi vừa nghe.

Cách nay mấy hôm, tôi có cuộc phỏng vấn với cô Tạ Minh Tú, con gái bà Đặng Thị Kim Liêng, người tự thiêu đến nay cũng gần hai năm.

Đặng Thị Kim LiêngBà Liêng là nạn nhân của cường quyền?

Cuộc phỏng vấn nhằm tìm hiểu thực hư về di bút tuyệt mệnh mà bà Liêng được cho là đã để lại trước khi tự thiêu mà con gái bà đến nay mới phát hiện được.

Thư tuyệt mệnh mà cô Tú xác nhận đúng là nét chữ của mẹ tố cáo chính chính quyền đã đưa bà vào con đường chết bằng cách ‘gài bẫy, cột đủ thứ tội, vu khống để lấy nhà’.

Theo lời kể của con gái bà thì trước khi tự thiêu, bà Liêng đang theo đuổi một vụ kiện đất đai với nhà hàng xóm. Cô kể rằng trước ngày tự thiêu bà Liêng đã ‘ngồi trên võng nhìn con chết lặng rồi khóc’.

Dẫu rằng không thể dựa vào lời kể của cô Tú để xác định tính xác thực của câu chuyện, vả lại việc tranh chấp này tôi cũng không biết đúng sai thế nào.

Nhưng một bà lão tự tưới xăng rồi châm lửa ngay trước cổng cơ quan công quyền thì chắc chắn phải tuyệt vọng cùng cực và uất ức đến đỉnh điểm trước chính quyền.

Ở đây cần nhắc lại là bà Liêng cũng chính là mẹ của Tạ Phong Tần, người đang thụ án tù vì tội ‘chống Nhà nước’.

Pháp luật trong tay

Nếu chính quyền chỉ vì lẽ công bằng mà xử lý chuyện gì ra chuyện đó thì liệu bà Liêng có uất đến như vậy không? Đến nỗi một mạng người oan uổng để lại thảm cảnh cho một gia đình mà chính quyền cũng bị mang tiếng xấu.

Mà đến tận bây giờ chính quyền cũng im luôn vụ kiện đất đai, theo lời cô Tú.

Ở đây tôi có cảm giác là pháp luật được vận dụng tùy tiện, cảm tính theo ý chính quyền chứ chẳng hề có gì là ‘pháp trị’ cả!

VinashinTại sao phải hỗ trợ cho các doanh nghiệp nhà nước?

Có lẽ cũng cần thông cảm khi thông điệp của Thủ tướng chỉ nói đó là điều muốn đạt được. Cái muốn đạt được thì trên thực tế chưa có hoặc có ở mức độ chưa như mong muốn.

‘Pháp trị’ thì như thế, còn ‘thể chế’ và ‘dân chủ’ thì sao?

Thể chế cần hoàn thiện là ‘thể chế kinh tế thị trường’ mà Thủ tướng đã nói rõ là phải ‘tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng’.

Kinh tế thị trường phải là một cuộc chơi công bằng, nhưng liệu có công bằng không khi mà bắt đầu cuộc chơi, có người được cho giữ vai trò chủ đạo?

Hiến pháp quy định vậy thì chính quyền có can thiệp được không để tạo ‘môi trường công bằng’?

Đảng và dân chủ

Tuy nhiên ấn tượng nhất ở đây là mục tiêu ‘dân chủ’.

Có thể thấy Đảng có một bước đi ngoạn mục.

‘Dân chủ’ là một từ Đảng vốn dĩ không thích. Các cơ quan tuyên truyền của Đảng lâu nay vẫn luôn tấn công ‘dân chủ’ khiến cho khái niệm này trở thành có hàm ý xấu.

Nay thì khác. Đảng không những ‘nắm chắc ngọn cờ dân chủ’ mà dân chủ của Đảng phải ‘ưu việt hơn tư bản’.

Rõ ràng Đảng muốn‘dân chủ’ là giá trị của mình mà các nước tư bản chẳng những không bì được mà cũng không giành được!

Dân chủ, theo Đảng, muốn phát huy tốt thì phải ‘tăng cường sự lãnh đạo của Đảng’.

Phiên tòa thanh niên Công giáoLiệu Việt Nam có dân chủ không khi người dân không được bày tỏ chính kiến?

Tôi không rõ vì sao mà tăng cường quyền lực cho chính quyền lại có lợi cho quyền làm chủ của dân trong khi chính quyền đó không được dân bầu, không do dân giao quyền và không có cơ chế chịu trách nhiệm trước dân?

Các mục tiêu trên được Thủ tướng đánh giá là ‘rất khó khăn’. Đúng là khó khăn thật!

Chừng nào Đảng giải thích được tại sao có người làm chủ lại cần người lãnh đạo ông chủ thì tôi mới tin là độc đảng đem lại dân chủ.

Chừng nào chính quyền không chỉ cải thiện thể chế thị trường, mà còn thể chế chịu trách nhiệm, thể chế phi tham nhũng… thì tôi mới tin vào khả năng chính quyền có thể giải quyết tận gốc rễ vấn đề.

Chừng nào pháp luật tự thân đứng vững không bị lợi dụng hoặc thao túng thì tôi mới tin là có Nhà nước pháp quyền.

Chừng nào bất cứ ai, kể cả ‘một ủy viên Bộ Chính trị’, cũng phải được xét xử bằng pháp luật chứ không phải xử kín rồi tha bổng thì tôi mới tin vào pháp trị.

Xoa dịu người dân?

Dẫu sao thì việc chính quyền nhận thức được ý nghĩa của dân chủ, thể chế và pháp trị cũng là điều đáng hoan nghênh.

Động cơ của việc này được cho là ‘cần động lực để lấy lại đà tăng trưởng nhanh’ khi mà ‘động lực của những cải cách trước đây không còn đủ mạnh’.

Xét tình hình kinh tế-xã hội Việt Nam hiện nay thì tôi tin vào động cơ này. Đảng, với tư cách người cầm lái, đang thật sự muốn đổi mới để tạo chuyển biến lớn cho đất nước.

Quốc hội Việt NamCác đại biểu Quốc hội có đại diện cho người dân?

Với lại, việc Đảng cổ súy dân chủ, pháp trị và thể chế chứng tỏ Đảng không bảo thủ mà đã lắng nghe tâm tư của dân, tuân theo xu thế của thời đại và chạy theo bước tiến của thế giới.

Ít nhất, Đảng có thể xoa dịu phần nào những đòi hỏi của người dân. Chỉ trích Đảng về dân chủ ư? Chẳng phải Đảng ‘đang nắm chắc ngọn cờ dân chủ’ đó sao? Lên án Đảng độc quyền lãnh đạo chăng? Đảng đang ‘đảm bảo dân chủ’ đấy!

Đảng cho thấy quyết tâm ‘đổi mới’ với việc hoàn thiện các thể chế. Nhưng cái gốc của mọi thể chế là Hiến pháp thì Đảng có quyết tâm hay không?

Người dân thức dậy vào năm mới với những hứa hẹn là cuộc sống của họ sẽ rất khác.

Không rõ họ có cảm nhận được khác biệt gì không, nhưng nhìn quanh vẫn là Đảng độc quyền lãnh đạo, ruộng đất của chung còn quốc doanh vẫn chủ đạo nền kinh tế.

Vẫn chưa thể đổi?

Mong Đảng từ bỏ độc quyền lãnh đạo của mình có lẽ quá viễn vông. Nhưng vấn đề đất đai và quốc doanh, bao năm qua rối loạn thế nào mà vẫn để được hay sao?

Người nông dân không thể an tâm làm ăn nếu ruộng vườn nhà cửa có thể bị cưỡng chế bất cứ lúc nào. Lòng dân không yên và nông thôn tiếp tục xáo trộn.

Đành rằng cần thu hồi đất cho an ninh-quốc phòng. Đành rằng phát triển kinh tế-xã hội là cần thiết. Đành rằng lợi ích của nhà đầu tư phải bảo đảm. Nhưng lợi ích của nông dân thì sao?

Vụ cưỡng chế ở Tiên LãngLàng quê Việt Nam sẽ không yên bình với các vụ cưỡng chế thu hồi đất?

Nhà đầu tư thì hám lợi còn chính quyền có thể bị mua chuộc bằng tiền. Rốt cuộc tiền-quyền cấu kết với nhau đè lên đầu lên cổ người dân.

Bao năm qua vẫn diễn ra hình ảnh phản cảm là chính quyền hùa với nhà đầu tư bức bách nông dân. Vậy tại sao Hiến pháp không điều chỉnh? Nếu không đảm được đảm bảo quyền lợi tất cả các bên thì lẽ nào lại bắt người dân chịu thiệt?

Về phía doanh nghiệp quốc doanh, tôi không thấy có cơ sở nào để giữ vai trò chủ đạo – xét cả thực tiễn lẫn lý luận.

Về mặt thực tiễn, các doanh nghiệp nhà nước được ưu ái tạo mọi điều kiện nhưng chỉ có từ nợ tới lỗ mà nếu có lời thì hiệu quả sử dụng đồng vốn không bằng được tư nhân.

Về mặt lý luận, doanh nghiệp nhà nước được bảo trợ nên mất hết động lực cạnh tranh. Họ không cảm thấy sức ép phải giảm nhân sự, bớt chi tiêu, cải tiến công nghệ, cập nhật quy trình và nâng cao năng lực quản lý như tư nhân.

Quốc hội của ai?

Chưa kể việc Nhà nước dùng các chính sách điều tiết để hỗ trợ đã bóp méo nền kinh tế thị trường mà nguyên tắc cốt lõi là tự thân vận động.

Cho nên, ngoài việc thể hiện lý thuyết của Đảng về ‘quan hệ sản xuất công hữu’ thì tôi thấy không có lý do thuyết phục để duy trì vai trò chủ đạo của doanh nghiệp nhà nước.

Có lẽ tôi không ở tâm thế của các đại biểu Quốc hội nên không thể hiểu được những cân nhắc của các vị về lợi ích toàn cục của đất nước chăng?

Ký Hiến phápHiến pháp mới đã có hiệu lực kể từ ngày 1/1 năm 2014

Ở điểm này thì chắc Thái Lan không bằng Việt Nam. Dù lợi ích của người nông dân họ có cục bộ và có làm tổn hại đến lợi ích chung của đất nước nhưng họ vẫn có đại diện đông đảo và mạnh mẽ tại Hạ viện.

Còn khi Quốc hội Việt Nam ấn nút thông qua Hiến pháp với số phiếu gần tuyệt đối thì không rõ Quốc hội đó đại diện cho ai nhưng chắc chắn không có ai đại diện cho 80% dân số là nông dân vốn không hề muốn đất đai của mình bị công hữu và cũng không có ai đại diện cho số đông người đóng thuế không muốn tiền mồ hôi nước mắt của mình chảy vào những cái thùng không đáy của các doanh nghiệp nhà nước.

Đối với chính quyền thì con số gần 98% tán thành có lẽ là cần thiết để trả lời ‘các thế lực thù địch’ chỉ trích việc lập hiến của Đảng.

Tuy nhiên, đây có thật sự là thắng lợi của Quốc hội?

Nó cho thấy đại đa số người dân Việt Nam không được đại diện trong Quốc hội. Nó cũng cho thấy Đảng không sòng phẳng với dân khi tận dụng vị thế cầm quyền để soạn ra bản Hiến pháp có lợi cho mình.

‘Thêm ria cho mèo’

Tương tự, con số ‘hoành tráng’ hàng chục triệu người dân góp ý cho Hiến pháp không hề cho thấy lòng dân tin Hiến pháp mà chỉ đơn thuần là tô vẽ cho cho nền dân chủ của Đảng.

Đào đâu ra mấy chục triệu người dân không những có hiểu biết sâu sắc về chính trị, pháp luật mà còn dành thời gian đáng kể trong thời buổi cơm áo gạo tiền hiện nay để nghiên cứu dự thảo Hiến pháp?

Rõ ràng, tinh thần đổi mới quyết liệt mà Thủ tướng đề xướng không hề thấy trong suốt thời gian sửa đổi Hiến pháp. Thay đổi có chăng là vẽ thêm ria cho mèo mà thôi.

Pa nô cổ động của Đảng Cộng sản Việt NamĐảng đang đi quá chậm trong khi thế giới đã đi quá nhanh?

Chẳng hạn như thêm vào câu ‘Đảng chịu trách nhiệm trước dân’ nhưng không hề nói là chịu trách nhiệm thế nào? Có mất quyền khi phạm sai lầm không?

Chẳng hạn nói Chủ tịch nước là tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang vậy còn Bí thư Quân ủy Trung ương thì sao?

Chẳng hạn như viết hoa chữ ‘Nhân dân’. Nghe giống như phần thưởng an ủi cho dân vậy!

Hiến pháp một khi đã ra đời thì sức sống ít nhất cũng cả chục năm.

Trong khoảng thời gian từ nay đến chục năm tới, Việt Nam khó lòng có thay đổi gì lớn lao.

Trong bối cảnh thế giới phát triển như vũ bão hiện nay. Cả chục năm nữa mà những vấn đề nhức nhối vẫn y nguyên thì đất nước sẽ còn tụt hậu đến chừng nào?

Chừng nào Đảng thay đổi?

Đảng nói sửa Hiến pháp ở những vấn đề thực tế đã tỏ tường, nhưng vấn đề ‘đã tỏ tường’ đấy thật ra rất chậm so với sự vận động của cuộc sống.

Bản thân Đảng ngày xưa nói ‘chủ nghĩa xã hội bách chiến bách thắng’ nhưng nay chỉ còn yêu cầu ‘tôn trọng sự khác biệt’.

Đảng đang đối phó với sự tự diễn biến trong lòng Đảng mà đã là diễn biến tự nhiên thì sức người không thể nào đỡ nổi.

Đảng đang liên tục yêu cầu quân đội và công an trung thành tuyệt đối. Chứng tỏ Đảng cũng đang bất an với quyền lực của mình.

Người dân Ukraine kéo đổ tượng LeninNgười dân Ukraine muốn đoạn tuyệt với quá khứ có hình ảnh của Lenin

Các Đảng cộng sản một thời trên thế giới hoặc là đã giải tán, hoặc là đã thay tên, đổi cờ, hoặc đã từ bỏ chuyên chính vô sản và chấp nhận đấu tranh nghị trường.

Tôi đã chứng kiến những người lớn lên trong lòng Đảng ở Hà Nội giờ chỉ quan tâm chuyện làm ăn. Tôi đã nghe trên khắp đường phố Sài Gòn phát ra những bản nhạc vàng từ mấy chục năm trước từ loa của những người bán đĩa dạo.

Sách kể rằng ngày xưa trước họa xâm lăng của người Pháp, quần thần Tự Đức vẫn chủ trương Thánh Khổng: ‘lấy đạo quân tử chống kẻ tiểu nhân’. Kết cục thế nào ai cũng rõ.

Trong khi đó, vào lúc này có kẻ như hùm như hổ đang lăm le múa vuốt nhe nanh.

Đảng cũng có kinh nghiệm gần 30 năm trước. Trước sự tồn vong Đảng đã vượt qua những trở lực nội tại rất lớn để ‘đổi mới’ và từ bỏ kinh tế tập trung bao cấp.

Chính công cuộc đổi mới đó đã cứu Đảng chứ không phải như Đảng nói là Đảng đã cứu dân.

Thực tế cũng cho thấy nếu người cầm quyền thức thời biết lấy lợi ích quốc gia làm trọng thì sử sách và nhân dân sẽ ghi nhận – như những nhà lãnh đạo quân sự Miến Điện hiện giờ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/01/140105_vn_another_renovation.shtml

Hoàng Sa – thiên đường của chúng ta đã mất!

Hoàng Sa - thiên đường của chúng ta đã mất!

Đăng Bởi – 06:38 05-01-2014

Ngày 11.12.2006, lần đầu tiên, chính quyền Đà Nẵng mở kho tư liệu Hoàng Sa và mời những người từng sinh sống và làm việc ở Hoàng Sa đến gặp mặt và tham quan. Hàng năm, Sở Nội vụ và huyện đảo Hoàng Sa đều tổ chức gặp gỡ những nhân chứng này. Các nhân chứng trong bài viết nay có người còn, người mất. Đây là chứng cứ chân thật nhất về một thời Hoàng Sa.

“Sáng đó (20.1.1974), chúng tôi dậy tập thể dục. Mặt trời lên rất đẹp. Bất ngờ một người nhìn thấy ngoài khơi có rất nhiều tàu bao vây quanh đảo. Mọi người vội vàng chạy vào lấy ống nhòm ra nhìn và biết đó là tàu của Trung Quốc” – ông Tạ Hồng Tân, một trong những người Việt Nam cuối cùng rời khỏi Hoàng Sa nhớ lại như vậy.

Bị Trung Quốc bắt làm tù binh

Đó là một ngày không quên trong đời ông Tân. Năm 2006, ông Tân 73 tuổi sống bằng nghề dạy kèm tiếng Anh, tiếng Pháp tại phường An Hải Đông thành phố Đà Nẵng.
Nhân chứng Tạ Hồng Tân (ảnh chụp năm 2006), người bị Trung Quốc bắt làm tù binh sau trận hải chiến Hoàng Sa 1974. 
Ông là người gốc sài Gòn, làm nhân viên quan trắc cho Đài khí tượng Sài Gòn, được điều ra Trung tâm khí tượng Đà Nẵng làm quan trắc viên Trạm khí tượng Hoàng Sa cuối năm 1973 cho đến ngày bị Trung Quốc bắt làm tù binh.

Khi đó, trên đảo có một trung đội Địa phương quân thuộc Đại đội 157, địa phương quân Đà Nẵng của chế độ Sài Gòn và 6 nhân viên thuộc Trạm khí tượng Hoàng Sa.

Ông Tân kể: “Thấy tàu chiến nhiều quá chúng tôi rất lo âu. Nhân viên vô tuyến của trạm liên lạc về Đài khí tượng Đà Nẵng cầu cứu. Kêu thì kêu vậy nhưng biết không làm gì được vì lực lượng bên đó quá đông!”.

Từ sáng sớm đến hết cả ngày 20.1.1974, tàu chiến Trung Quốc án binh bất động. Lúc đó, đã xảy ra hải chiến ngoài khơi, ở các đảo xung quanh, nhưng những nhân viên khí tượng này không biết. Khoảng 5 giờ chiều, sau một đợt pháo kích, Trung Quốc cho quân đổ bộ vào đảo bắt sống toàn bộ trung đội Địa phương quân và 6 nhân viên khí tượng, trong đó có ông Tạ Hồng Tân.

“Họ đưa chúng tôi lên tàu về đảo Hải Nam ngày hôm sau. Chúng tôi được chuyển lên xe bịt bùng về giam ở đâu không biết!” – ông Tân kể.
Hai chiếc vỏ ốc này là kỷ vật của nhân chứng Phạm Khôi. Nay hai vỏ ốc này đã được tặng cho Kho tư liệu Hoàng S. 
Chúng tôi xác định được nhà giam ông Tân cũng như các binh lính khác là nhà lao Thu Dung thuộc tỉnh Quảng Châu. Vào nhà giam, mọi người bị lấy lời khai nhưng được đối xử tử tế.

Khoảng gần 3 tuần sau, ông Tân nói có một cán bộ Trung Quốc tới trại, đem theo người phiên dịch nói cho chúng tôi biết: “Hoàng Sa là đảo của Trung Quốc nhưng Việt Nam chiếm làm đài Khí tượng. Nay Trung Quốc lấy lại và các anh sẽ được trả tự do trong vài ngày tới”. Khoảng gần 1 tuần sau, ông Tân cùng toàn bộ tù binh bị Trung Quốc bắt đưa qua Hồng Kông.

Chính quyền Sài Gòn điều một chiếc máy bay C130 sang Hồng Kông nhận trao trả tù binh. Phần lớn số tù binh sau đó về lại nơi làm việc ở Đà Nẵng.

Tiễn chúng tôi ra về tới cửa, ông Tân còn nheo nheo mắt hỏi: “Không biết bây giờ tên của tôi có còn ngoài Hoàng Sa không?”. Một câu hỏi thật khó trả lời.

Tất cả những binh sĩ chế độ Sài Gòn và nhân viên khí tượng khi đến Hoàng Sa, những giờ rảnh rỗi họ ra những tảng đá ven biển khắc họ tên và địa chỉ  mình lên đó làm kỷ niệm. Khi ông Tân ra thì đã thấy lớp lâu lớp mới tên người Việt Nam trên đá, ở những vị trí tuyệt đẹp.

Thiên đường đã mất                                         

Một trong những người từng làm việc lâu đời ở Hoàng Sa tại Đà Nẵng là ông Nguyễn Tấn Phát, nhân viên quan trắc Đài khí tượng Sài Gòn.

Đầu năm 1958, ông Phát được điều theo dạng luôn phiên ra Đà Nẵng rồi đi Hoàng Sa. Đó là một thời kỳ đẹp đẽ nhất trong đời của một chàng trai Sài Gòn.
Nhân chứng Nguyễn Tấn Phát (ảnh chụp năm 2006). Đây là người đã nói: “Tôi đã để một phần đời của tôi ở lại Hoàng Sa”. Phần đời còn lại  của ông là nỗi hoài nhớ về Hoàng Sa, nơi mình đã từng sống.
Ông nói: “Mỗi nhân viên chỉ đi Hoàng Sa luân phiên 3 tháng, mỗi lần đi có 6 người gồm 4 quan trắc viên, 1 nhân viên vô tuyến và 1 nhân viên phục vụ lo thổi bóng hơi quan trắc cao không đo gió kiêm hậu cần. Tôi lúc đó mới 23 tuổi, chưa lập gia đình, thấy cảnh sắc thần tiên nên mê và xin ở lại luôn cả nửa năm”.

Nửa năm sống trên đảo trong ký ức của ông Phát bây giờ là nửa năm làm Từ Thức!. Công việc quan trắc cũng khá nhẹ nhàng, chủ yếu vài thời điểm trong ngày. Thời gian còn lại ông cùng những đồng nghiệp mình ngao du khắp đảo Hoàng Sa.

Lâu lâu, ông kể là đi theo xuồng máy của đơn vị Thủy quân lục chiến chế độ Sài Gòn đi thăm các đảo có chim sinh sống. Đó là những bãi cát vàng rực trong ánh chiều tà. Chân chúng tôi len lỏi giữa những ổ trứng chim. Chim nhiều vô kể, chúng không hề sợ hãi khi thấy người tới gần.

Bình minh trên quần đảo Hoàng Sa là thời khắc huy hoàng nhất trong ngày. “Chúng tôi thấy mặt trời đỏ rực, to và rất gần. Nắng lên một chút, nước biển ven bờ xanh một màu ngọc bích đẹp lạ lùng, xa xa hơn một chút nữa màu xanh dương rồi tới xanh lục. Chiều chiều rảnh rỗi chúng tôi bơi ra xa lặn xuống xem những rạn san hô với cá đủ màu sắc…” – ông Phát kể như vậy.
Nhân chứng Võ Như Dân (ảnh chụp năm 2006). Ông Dân là người có thời gian sống và làm việc lâu nhất ở Hoàng Sa:  3 năm rưỡi!
Đặc biệt nhất tại Hoàng Sa là cá. Cá nhiều vô kể, nhất là cá mú. Lính đảo cùng các nhân viên khí tượng sống nhờ nguồn thực phẩm khá dồi dào tại Hoàng Sa. Cá, ốc, mực, bạch tuộc, chim…

“Chỉ cần quăng câu chừng vài phút là được gần cả chục con cá mú, cá khế, cá xanh xương… Con nào con đó nặng trên 5 – 7 ký” – đó là ký ức của ông Võ Như Dân, người ở Hoàng Sa nhiều nhất.

Ông Dân làm nhân viên hậu cần cho Trạm khí tượng Hoàng Sa từ năm 1956. Đội hậu cần thời đó chỉ có 3 người luân phiên nhau ra Hoàng Sa.

Chính vì vậy, cho đến ngày Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc năm 1974, ông Dân có 14 chuyến ra Hoàng Sa, mỗi chuyến 3 tháng, tổng cộng là 3 năm rưỡi sinh sống trên đảo. Cảnh sắc quen thuộc thân thương quá đỗi đến mức ông bảo: “Hôm qua tôi xuống Sở Nội vụ TP Đà Nẵng, nơi có kho tư liệu và hành ảnh về Hoàng Sa, tối về tôi nằm mường tượng nó ở trước mặt tôi. Cả phần đời tôi đã ở đó…”.
Nhiệm vụ là hậu cần nên suốt ngày ông Dân đi câu cá phục vụ thức ăn cho toàn đội. Đồ hộp cũng nhiều nhưng không ai ăn. Khu nhà khí tượng do Pháp xây trên đảo có những hầm chứa nước mưa dùng uống quanh năm.

Khoảng năm 1958, có lần một đoàn tàu Trung Quốc đến gần nhưng bị Thủy quân lục chiến chế độ Sài Gòn bắn dọa đuổi đi. Tàu cá của Nhật cũng có tới xin nước ngọt. Họ không biết tiếng Việt nhưng ra dấu xin lên đảo lấy nước rồi cúi đầu cảm tạ…

Bao nhiêu kỷ niệm còn sống trong lòng những người đã từng ở Hoàng Sa. Ông Phạm Khôi, nguyên là lính địa phương quân Việt Nam cộng hòa, hiện sống ở Đà Nẵng mở tủ lấy ra hai chiếc vỏ ốc hoa còn khắc ngày ông đặt chân lên Hoàng Sa: 23 tháng chạp năm 1969. Đó là hai chiếc vỏ ốc ông mang về và trở thành báu vật của đời ông!
Huyện đảo Hoàng SaĐược thành lập từ tháng 01.1997, là một quần đảo san hô nằm cách thành phố Đà Nẵng 170 hải lý (khoảng 315 km).Huyện bao gồm các đảo: đảo Hoàng Sa, đảo Đá Bắc, đảo Hữu Nhật, đảo Đá Lồi, đảo Bạch Quy, đảo Tri Tôn, Đảo Cây, đảo Bắc, đảo Giữa, đảo Nam, đảo Phú Lâm, đảo Linh Côn, đảo Quang Hòa, Cồn Bông Bay, Cồn Quan Sát, Cồn Cát Tây, Đá Chim Yến, Đá Tháp.

Huyện Hoàng Sa có diện tích: 305 km2, chiếm 23,76% diện tích thành phố Đà Nẵng.

Ngày 21.4.2009, Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng Trần Văn Minh ký quyết định  bổ nhiệm ông Đặng Công Ngữ làm chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa trong nhiệm kỳ 2009-2014.

Cổng TTĐT thành phố Đà Nẵng

Minh Sơn

Ảnh đại diện: Ngư dân Mai Phụng Lưu tại lao Ông Già thuộc quần đảo Hoàng Sa (ảnh chụp tháng 8.2011). Mời bạn đọc theo dõi tiếp bài sau: Bí mật bộ ảnh duy nhất về Hoàng Sa năm 2011.

http://motthegioi.vn/xa-hoi/hoang-sa-thien-duong-cua-chung-ta-da-mat-36529.html

Người Việt bí mật chụp ảnh Hoàng Sa năm 2011  

Người Việt bí mật chụp ảnh Hoàng Sa năm 2011

Đăng Bởi – 07:50 06-01-2014

Những tấm ảnh hiếm hoi, duy nhất về một hòn đảo trong quần đảo Hoàng Sa sau năm 1974 được con trai và con rể của ngư dân Mai Phụng Lưu chụp vào tháng 8.2011.

Trung tuần tháng 7 đến đầu tháng 8 năm 2011 chúng tôi liên tục ra Lý Sơn 5 chuyến. Chương trình Cùng ngư dân bám biển của đồng nghiệp báo Sài Gòn Tiếp Thị khởi động tháng 5. Ngày 28.6.2011 chương trình Hội hàng Việt đồng hành cùng ngư dân bám biển diễn ra tại thành phố Qui Nhơn. Thông qua chương trình, Ngân hàng Đông Á tài trợ tín dụng cho ngư dân Mai Phụng Lưu 300 triệu đồng để mua một con tàu khác sau 4 lần bị Trung Quốc bắt giam, xử phạt tại ngư trường Hoàng Sa phải bán tàu trả nợ.

Ngư trường truyền thống

Suốt tháng 5 đến tháng 8.2011 không có tuần nào các phóng viên không có mặt ở Lý Sơn. Nhà nghỉ Hoa Biển trở thành nhà ở, vợ chồng ông chủ nấu cơm, cho thuê xe máy và đặt vé tàu về đất liền và người dân nơi đây trở thành quen thuộc.
Ngư dân Mai Phụng Lưu lượm trứng chim trên lao Ông Già thuộc quần đảo Hoàng Sa. Theo lời kể của các nhân chứng Hoàng Sa và ngư dân Lý Sơn, các đảo ở Hoàng Sa trứng chim và chim non nằm trên cỏ nhiều vô kể. 
 Ngày 6.8.2011, anh Tâm Chánh, lúc đó là Tổng biên tập SGTT nhân được điện thoại của ngư dân Mai Phụng Lưu: “Ngày mai anh tranh thủ ra Lý Sơn để ngày mốt em ra Hoàng Sa trở lại”.

Hoàng Sa đối với ngư dân Mai Phụng Lưu và những ngư dân Lý Sơn là ngư trường truyền thống. Đời cha, đời ông, tổ tiên của những người Lý Sơn sinh nhai ở ngư trường này nhưng đến đời của họ thì Hoàng Sa trở thành nơi rơi lệ.

Ngư dân Mai Phụng Lưu nói, khi bị bắt và bịt mắt đưa lên đảo Phú Lâm, được tháo băng ra đã thấy hình ảnh của ông dán trên đảo giống như lệnh truy nã. Nhiều ngư dân Lý Sơn, Bình Sơn chuyên đánh bắt ở Hoàng Sa cũng đều bị liệt vào dạng nguy hiểm như vậy.

Bốn lần bị Trung Quốc bắt, hai lần bị tịch thu tàu, một lần bị giam cầm tra tấn, khi trở về, một nhà báo Nhật Bản hỏi: Ông có gửi gắm gì không? Mai Phụng Lưu trả lời: Hoàng Sa là của ông bà chúng tôi, sau này bị Trung Quốc chiếm. Nếu không trả lại cho chúng tôi thì phải để chúng tôi tự do làm ăn ở đó chứ!

Sự thật, những ngư dân Lý Sơn hành nghề ở Hoàng Sa luôn nơm nớp với tàu hải giám và tàu tuần tra của Trung Quốc. Mỗi chuyến đi đánh cá, câu mực, lặn hải sâm, vớt rong biển ở Hoàng Sa của ngư dân Lý Sơn luôn đối mặt với nguy cơ bị bắt, đánh đập và tịch thu dụng cụ.

Năm 2010, sau lần bị bắt và giam cầm trên đảo Phú Lâm một tháng, Mai Phụng Lưu trở về tay trắng. Nhà cửa đã đem thế chấp ngân hàng, tài sản cầm cố và gia cảnh kiệt quệ.

Chúng tôi trở lại Lý Sơn vào ngày 7.8.2011. Buổi sáng giữa hè trời xanh mây trắng nôn nao. Khi tàu cập cảng mặt trời đã gác trên ngọn núi lửa Thới Lới.

Giữa rừng cờ tổ quốc của các con tàu đánh cá, nhà báo Phạm Anh (nay là phóng viên báo Thanh Niên) chỉ một lá cờ xa xa: “Đó là tàu của anh Lưu!”.

Hạt cát Hoàng Sa                                                                                                                    

Chỉ hơn một tháng, với sự hỗ trợ tín dụng của chương trình Cùng ngư dân bám biển của báo SGTT phối hợp với Ngân hàng Đông Á, ngư dân Mai Phụng Lưu đã có trở lại một con tàu nhỏ để trở lại ra khơi.

Buổi chiều, chúng tôi trèo lên thúng chai bơi ra thăm tàu. Thủy thủ đoàn của “sói biển” Mai Phụng Lưu ngày mai đi Hoàng Sa trở lại là ông thông gia, con trai và con rể đã chuẩn bị lễ cúng tàu sẵn sàng.
 Vạn lý Hoàng Sa… bãi cát vàng trong tim người Việt. Trong ảnh: Hai cha con ngư dân Mai Phụng Lưu đang lấy cát Hoàng Sa. Theo tín ngưỡng, bát nhang trên bàn thờ ông bà tổ tiên và các binh phu ở Hoàng Sa phải có loại cát vàng này.
Hoàng Sa qua lời kể của ngư dân Mai Phụng Lưu là những hòn đảo nhỏ trắng xóa trứng chim biển, những rạn san hô đầy hải sâm, những ngôi mộ người Việt trên lao Ông Già và tấm bia chủ quyền phai mờ sương gió nay biết có còn không?

Trong cuộc đời đi biển của mình, ngư dân Mai Phụng Lưu có bốn lần ăn tết trên lao Ông Già ở quần đảo Hoàng Sa.

Ngư dân Lý Sơn đạt tên cho một hòn đảo nhỏ bằng đảo Bé ở Hoàng Sa là lao Ông Già vì trên đảo có một ông già Trung Quốc sống một mình bí ẩn.

“Ông già rất hiền. Những lúc không có lính Trung Quốc đi tuần, tàu cá ngư dân Lý Sơn ghé đảo được ông chỉ dẫn những ngôi mộ người Việt để thắp hương, chỉ bia chủ quyền và chỉ cách lượm trứng chim ngon trên cỏ để ăn” – Mai Phụng Lưu kể.

Cách đây hơn 10 năm, ông già hình như đã chết. Hai cặp vợ chồng Trung Quốc khác ra đảo sinh sống, ngư dân Lý Sơn thỉnh thoảng vẫn ghé vào nhưng bị theo dõi nghiêm ngặt.

Sau câu chuyện kể của ngư dân Mai Phụng Lưu, buổi tối anh Tâm Chánh nhờ Văn Minh và Hưng Ròm ở Ban truyền hình lấy thẻ nhớ từ trong máy ảnh copy dữ liệu vào máy tính.

Trong bữa rượu chia tay lúc khuya ở nhà thông gia ngư dân Mai Phụng Lưu, anh Tâm Chánh đã tặng cho con trai Mai Phụng Lưu chiếc máy ảnh Panasonic Lumix DMC LX2 của anh. Chúng tôi “huấn luyện” cách sử dụng máy ảnh cấp tốc ngay trong bữa rượu.

Sau chuyến đi Hoàng Sa đầu tiên trở về, chúng tôi đã nhìn thấy cận cảnh lao Ông Già nằm trong quần đảo Hoàng Sa do con trai của ngư dân Mai Phụng Lưu chụp. Sau đó, nhiều nhà báo đã đến xin và đăng những tấm ảnh này. Đó là những tấm hình duy nhất mà mọi người được nhìn thấy Hoàng Sa qua ảnh chụp sau năm 1974.

Một tháng sau, chúng tôi nhận được điện thoại của Phạm Anh báo “anh Lưu gửi tặng mấy anh một bao cát Hoàng Sa” anh Lưu lấy trong chuyến đi biển tiếp theo. Đó là cát mà ngư dân ở Lý Sơn vẫn lấy về để trong nồi hương thờ ông bà và những binh phu Hoàng Sa ngày Tết.

Chỉ một thời gian ngắn sau, tờ báo SGTT “có biến”. Chương trình Cùng ngư dân bám biển ngưng trệ và chúng tôi ít có dịp gặp những ngư dân ở ngư trường Hoàng Sa truyền thống tại Lý Sơn nữa.

Hoàng Sa như cụ Võ Hiển Đạt – người trông coi Âm Linh Tự thờ binh phu và những người đã bỏ mạng giữa biển khơi đối với người dân Lý Sơn nó “ở gần như đảo Bé của Lý Sơn”.

Trong tim chúng tôi, Hoàng Sa cũng rất gần nhưng xa xôi biết mấy!

Minh Sơn

http://motthegioi.vn/xa-hoi/nguoi-viet-bi-mat-chup-anh-hoang-sa-nam-2011-36678.html

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: