Tuyên bố Vận động thành lập Văn đoàn độc lập Việt Nam

– Phạm Đình Trọng: Chuyện kể năm 2000: Cuốn tiểu thuyết về thân phận con người trong cái ác CS (ĐCV) (xahoidansu)  

Tuyên bố Vận động thành lập Văn đoàn độc lập Việt Nam

Tuyên bố  Vận động thành lập Văn đoàn độc lập Việt Nam

Sau năm 1975, kết thúc một thời kỳ lịch sử kéo dài hơn trăm năm, đất nước cần một cuộc phục hưng dân tộc căn bản, mà nền tảng là phục hưng văn hóa. Tiếc thay công cuộc cần thiết và nghiêm trang ấy đã không diễn ra như mong đợi. Trái lại văn hóa Việt Nam ngày càng suy thoái nghiêm trọng, lộ rõ nguy cơ đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất, uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc.

  Những người viết văn tiếng Việt không thể nói rằng mình hoàn toàn không có phần trách nhiệm về thực trạng đó. Một trong những chức năng quan trọng nhất của văn học là thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội. Trong bước ngoặt lớn này của lịch sử, văn học Việt Nam đã không làm đúng được vai trò của mình.

Văn chương Việt Nam yếu kém có nguyên nhân chủ quan trước tiên thuộc chính người cầm bút là sự thờ ơ đối với trách nhiệm xã hội, vô cảm trước thời cuộc, quan trọng hơn nữa là thiếu độc lập tư duy, từ đó mà tự hạn chế năng lực sáng tạo.

Về mặt khách quan, một xã hội như chúng ta đang có, trong đó các quyền tự do cơ bản của con người thực tế bị vi phạm trầm trọng, đương nhiên đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng. Quyền tự do sáng tác và tự do công bố tác phẩm đang là đòi hỏi sống còn của từng nhà văn và của cả nền văn học. Không có những quyền tự do tối thiểu đó thì không thể có một nền văn học đàng hoàng.

Một thể chế tổ chức đời sống văn học nặng tính quan liêu và bao cấp càng làm nặng nề thêm tình hình, đồng thời lại không tạo được mối liên kết lành mạnh giữa những người viết để nâng đỡ và thúc đẩy nhau trong công việc, hỗ trợ nhau trong khó khăn.

Trước tình cảnh kéo dài và nay đã trở nên cấp bách đó, chúng tôi, những người cầm bút ký tên dưới đây, quyết định vận động thành lập một tổ chức độc lập của các nhà văn viết bằng tiếng Việt ở trong nước và ngoài nước, lấy tên là Văn đoàn độc lập Việt Nam, với mong muốn góp phần tích cực xây dựng và phát triển một nền văn học Việt Nam đích thực, nhân bản, dân chủ, hiện đại, hội nhập với thế giới, có thể đóng vai trò tiền phong đúng như nó phải có trong sự nghiệp phục hưng văn hóa, phục hưng dân tộc mà lịch sử đang đòi hỏi.

Hoạt động của Văn đoàn độc lập Việt Nam nhằm vào những nhiệm vụ cụ thể sau đây:

          -Đoàn kết tương trợ giữa những người viết văn tiếng Việt trong và ngoài nước;

         -Tạo điều kiện nâng cao về nghề nghiệp, thúc đẩy sáng tạo cá nhân, khuyến khích đổi mới trong sáng tác và nghiên cứu phê bình văn học và ngôn ngữ;

        -Bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người.

Văn đoàn độc lập Việt Nam là một tổ chức của xã hội dân sự, ái hữu nghề nghiệp, hoàn toàn độc lập đối với mọi hệ thống tổ chức và thiết chế trong và ngoài nước.

Điều lệ và Chương trình hành động cụ thể của Văn đoàn sẽ được hình thành và công bố trong quá trình vận động. Mọi liên lạc xin gửi về email: nhavandoclap@gmail.com

 

 Hà Nội ngày 3 tháng 3 năm 2014

 TM Ban vận động

 Nguyên Ngọc

 

BAN VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĐĐLVN

 

  1. Nguyên Ngọc – nhà văn (Trưởng ban)
  2. Bùi Chát – nhà thơ
  3. Bùi Minh Quốc – nhà thơ
  4. Bùi Ngọc Tấn – nhà văn
  5. Chân Phương – nhà thơ, dịch giả (Hoa Kỳ)
  6. Châu Diên – nhà văn, dịch giả
  7. Dạ Ngân – nhà văn
  8. Dư Thị Hoàn – nhà thơ
  9. Dương Thuấn – nhà thơ
  10. Dương Tường – nhà thơ, dịch giả
  11. Đặng Tiến – nhà nghiên cứu phê bình (Pháp)
  12. Đặng Văn Sinh – nhà văn
  13. Đoàn Lê – nhà văn
  14. Đoàn Thị Tảo – nhà thơ
  15. Đỗ Lai Thúy – nhà nghiên cứu phê bình văn học
  16. Đỗ Trung Quân – nhà thơ
  17. Giáng Vân – nhà thơ
  18. Hà Sĩ Phu – nhà văn
  19. Hiền Phương – nhà văn
  20. Hoàng Dũng – nhà nghiên cứu ngôn ngữ
  21. Hoàng Hưng – nhà thơ, dịch giả
  22. Hoàng Minh Tường – nhà văn
  23. Lê Hoài Nguyên – nhà thơ
  24. Lê Minh Hà – nhà văn (CHLB Đức)
  25. Lê Phú Khải – nhà văn
  26. Lưu Trọng Văn – nhà văn
  27. Mai Sơn – nhà văn, dịch giả
  28. Mai Thái Lĩnh – nhà nghiên cứu triết học, văn hóa
  29. Nam Dao – nhà văn (Canada)
  30. Ngô Thị Kim Cúc – nhà văn
  31. Nguyễn Bá Chung – nhà thơ (Hoa Kỳ)
  32. Nguyễn Duy – nhà thơ
  33. Nguyễn Đức Dương – nhà nghiên cứu ngôn ngữ
  34. Nguyễn Đức Tùng – nhà thơ, nhà phê bình văn học (Canada)
  35. Nguyễn Huệ Chi – nhà nghiên cứu văn học
  36. Nguyễn Quang Lập – nhà văn
  37. Nguyễn Quang Thân – nhà văn
  38. Nguyễn Quốc Thái – nhà thơ
  39. Nguyễn Thị Hoàng Bắc – nhà thơ (Hoa Kỳ)
  40. Nguyễn Thị Thanh Bình – nhà văn (Hoa Kỳ)
  41. Phạm Đình Trọng – nhà văn
  42. Phạm Nguyên Trường – dịch giả
  43. Phạm Vĩnh Cư – nhà nghiên cứu văn học, dịch giả
  44. Phạm Xuân Nguyên – nhà phê bình văn học, dịch giả
  45. Phan Đắc Lữ – nhà thơ
  46. Phan Tấn Hải – nhà văn (Hoa Kỳ)
  47. Quốc Trọng – tác giả kịch bản điện ảnh
  48. Thùy Linh – nhà văn
  49. Tiêu Dao Bảo Cự – nhà văn
  50. Trang Hạ – nhà văn, dịch giả
  51. Trần Đồng Minh – nhà nghiên cứu văn học
  52. Trần Huy Quang – nhà văn
  53. Trần Kỳ Trung – nhà văn
  54. Trần Thùy Mai – nhà văn
  55. Trịnh Hoài Giang – nhà thơ
  56. Trương Anh Thụy – nhà văn (Hoa Kỳ)
  57. Võ Thị Hảo – nhà văn
  58. Vũ Biện Điền – nhà văn (Nhật Bản)
  59. Vũ Thế Khôi – nhà nghiên cứu văn học, dịch giả
  60. Vũ Thư Hiên – nhà văn (Pháp)
  61. Ý Nhi – nhà thơ

 

Proclamation

of the Committee to Promote the Founding of the

League of Independent Vietnamese Writers

 

After 1975, the end of a hundred-year history of war, our country was in need of a substantial cultural renaissance. Unluckily, this grave and urgent rebirth did not happen as expected. On the contrary, Vietnamese culture has evolved from bad to worse, and appears to be in danger of losing the most basic humanistic values. This shortcoming threatens the survival of our nation.

Vietnamese writers must admit that they are partly responsible for this state of affairs. Among literature’s many important functions is to awaken the conscience and to raise the morale of the nation. At this great turning point of history, Vietnamese literature is not realising its true role.

The weakness of Vietnamese literature is rooted in the indifference of its writers to their social responsibilities, their insensitivity concerning daily events, and, most importantly, their lack of independent thinking, which has also limited their creative capabilities.

In a society like ours, where basic freedoms have been severely limited, it is difficult for writers to speak clearly and forcefully about the conditions of life in society. This limitation blurs and confuses expression; ultimately, it extinguishes art entirely. The freedom to create and publish literary works is a life-or-death necessity, not only for writers as individuals but also for the health of Vietnamese literature. Without minimal rights to free expression, our literary lives will never be adequate.

Literary institutions ruled by bureaucracy and mendacity suffocate the literature they presume to support. They also suppress healthy communication between writers and their ability of offer mutual assistance, both in their private lives and their artistic production.

In response to this longstanding but urgent situation, we, the undersigned writers, resolve to organise a committee for the founding of an independent institution of Vietnamese writers, both inside and outside the country. To be called The League of Independent Vietnamese Writers, this new institution seeks to promote a true, humanistic, and democratic literature, modern and responsive to globalisation. As demanded by history, we must act as pioneers in the creation of a national cultural renaissance.

Activities of The League of Independent Vietnamese Writers will focus on following:

–          To improve solidarity and assistance among writers inside and outside the country;

–          To bring forth conditions for professional amelioration, to advance and promote individual creation, and to encourage innovation in creative writing as well as literary criticism and linguistic studies;

–          To defend all legitimate materialistic and spiritual interests of its members, especially the freedom to write and publish, as well as the promotions of easy and complete access to literature by the reading public.

–          The League of Independent Vietnamese Writers is an organisation belonging to civil society. Dedicated to professional solidarity, it is completely independent of any other organisations existing inside and outside the country.

The detailed statutes and programme of the League will be set up and made public in the process of establishing of the league. Our email is: nhavandoclap@gmail.com

 

 

Hà Nội, March 3rd, 2014

On behalf of the Promotion Committee

Nguyên Ngọc

 

The Committee to Promote

THE LEAGUE OF INDEPENDENT VIETNAMESE WRITERS

 

  1. Nguyên Ngọc – writer (Chief of the Committee)
  2. Bùi Chát – poet
  3. Bùi Minh Quốc – poet
  4. Bùi Ngọc Tấn – writer
  5. Chân Phương – poet, translator (USA)
  6. Châu Diên – writer, translator
  7. Dạ Ngân – writer
  8. Dư Thị Hoàn – poet
  9. Dương Thuấn – poet
  10. Dương Tường – poet, translator
  11. Đặng Tiến – literary critic and researcher (France)
  12. Đặng Văn Sinh – writer
  13. Đoàn Lê – writer
  14. Đoàn Thị Tảo – poet
  15. Đỗ Lai Thúy – literary critic and researcher
  16. Đỗ Trung Quân – poet
  17. Giáng Vân – poet
  18. Hà Sĩ Phu – writer
  19. Hiền Phương – writer
  20. Hoàng Dũng – linguist
  21. Hoàng Hưng – poet, translator
  22. Hoàng Minh Tường – writer
  23. Lê Hoài Nguyên – poet
  24. Lê Minh Hà – writer (Germany)
  25. Lê Phú Khải – writer
  26. Lưu Trọng Văn – writer
  27. Mai Sơn – writer, translator
  28. Mai Thái Lĩnh – philosophy and culture researcher
  29. Nam Dao – writer (Canada)
  30. Ngô Thị Kim Cúc – writer
  31. Nguyễn Bá Chung – poet (USA)
  32. Nguyễn Duy – poet
  33. Nguyễn Đức Dương – linguist
  34. Nguyễn Đức Tùng – poet, literary critic (Canada)
  35. Nguyễn Huệ Chi – literature researcher
  36. Nguyễn Quang Lập – writer
  37. Nguyễn Quang Thân – nhà văn
  38. Nguyễn Quốc Thái – poet
  39. Nguyễn Thị Hoàng Bắc – poet (USA)
  40. Nguyễn Thị Thanh Bình – writer (USA)
  41. Phạm Đình Trọng – writer
  42. Phạm Nguyên Trường – translator
  43. Phạm Vĩnh Cư – literature researcher, translator
  44. Phạm Xuân Nguyên – literary critic and translator
  45. Phan Đắc Lữ – poet
  46. Phan Tấn Hải – writer (Hoa Kỳ)
  47. Quốc Trọng – screenplay writer
  48. Thùy Linh – writer
  49. Tiêu Dao Bảo Cự – writer
  50. Trang Hạ – writer, translator
  51. Trần Đồng Minh – literature researcher
  52. Trần Huy Quang – writer
  53. Trần Kỳ Trung – writer
  54. Trần Thùy Mai – writer
  55. Trịnh Hoài Giang – poet
  56. Trương Anh Thụy – writer (USA)
  57. Võ Thị Hảo – writer
  58. Vũ Biện Điền – writer (Japan)
  59. Vũ Thế Khôi – literature researcher, translator
  60. Vũ Thư Hiên – writer (France)
  61. Ý Nhi – poet
  62. http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/03/04/tuyen-bo-van-dong-thanh-lap-van-doan-doc-lap-viet-nam/

 

 

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 CUỐN TIỂU THUYẾT VỀ THÂN PHẬN CON NGƯỜI TRONG CÁI ÁC CỘNG SẢN

  1.  DSC03400PHẠM ĐÌNH TRỌNG

    Say sưa phô trương sức mạnh bạo lực nhà nước, công an – tòa án – nhà tù, hơn nửa thế kỉ cầm quyền, nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam đã vô cùng cần mẫn và tùy tiện tống hàng ngàn người dân Việt Nam lương thiện của nhiều thế hệ nối tiếp nhau vào ngục tù.

    Đầu tiên nhà nước độc tài man rợ đó tống vào tù những đại công thần đã mang cả cuộc đời chiến đấu hi sinh dựng lên nhà nước cộng sản: Tướng Đặng Kim Giang. Nhà cách mạng lứa tiền bối dựng lên đảng Cộng sản Việt Nam, dựng lên nhà nước cộng sản Việt Nam Vũ Đình Huỳnh. Nhà triết học cộng sản Hoàng Minh Chính.  .  .  . Rồi lần lượt đến những trí thức, nhà văn, nhà báo con đẻ của chế độ cộng sản. Nhà văn Vũ Thư Hiên, nhà báo Hoàng Thế Dũng, nhà báo Trần Thư, đạo diễn điện ảnh Huy Vân, nhà báo, nhà văn Bùi Ngọc Tấn.  .  . bỗng trở thành người tù không án ròng rã gần chục năm trời trong nhà tù cộng sản mà từ lúc bước chân vào ngục tối đến khi ra khỏi cổng nhà tù vẫn không biết bị tù về tội gì.

     

    Qua đi thời hồng hoang không pháp luật, tù không án, tù theo lệnh tùy hứng của kẻ độc tài như từ trên trời rơi xuống, đến thời luật cộng sản, luật chỉ để bảo vệ sự thống trị của đảng cộng sản và chỉ để khoe mẽ, vênh váo làm sang với thế giới văn minh, còn bộ máy công quyền thì vẫn hành xử mông muội, ngồi xổm lên pháp luật, tùy tiện bắt người, đánh người, giết người và tùy tiện làm án.

     

    Làm án theo lệnh của quyền lực độc tài từ bóng tối ban ra, làm án theo kịch bản của công an, theo lớp lang dàn dựng của cơ quan cảnh sát điều tra và quan tòa. Với cách làm án mờ ám, bất lương đó, bất kì người dân lương thiện, trung thực, khảng khái nào sống đúng Hiến pháp và pháp luật cũng đều có thể bị tù vì những tội danh vu vơ, mơ hồ “tuyên truyền chống nhà nước”, “lợi dụng các quyền tư do, dân chủ” hoặc đi tù mút mùa vì tội danh cụ thể: trốn thuế, nhưng mang rõ dấu ấn dàn dựng, áp đặt của cơ quan cảnh sát điều tra và tòa án.

     

    Những tội danh vu vơ, những bản án được dàn đựng sống sượng đã tống vào tù ngục nhiều trí thức chân chính như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, luật sư Lê Thị Công Nhân, nhà giáo Vũ Hùng, giáo sư Phạm Minh Hoàng, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, luật sư Lê Công Định, luật sư Lê Quốc Quân, luật sư Phan Thanh Hải, .  .  . Biến nhiều công dân ưu tú có ý thức về quyền làm người, có lương tâm với cuộc đời, có trách nhiệm với vận mệnh đất nước thành những người tù lương tâm, người tù thời đại như trái tim yêu nước Vi Đức Hồi, nhà doanh nghiệp Trần Huỳnh Duy Thức, kĩ sư Nguyễn Tiến Trung, nhà báo tự do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, những phụ nữ trung hậu Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Bùi Thị Minh Hằng,  .  .  .

    Muốn bắt ai cũng được, muốn bỏ tù ai cũng được. Cần có án thì tạo dựng ra án. Không có tội thì tạo dựng ra tội. Mọi tiếng nói khác biệt, mọi đòi hỏi tự do dân chủ, mọi đòi hỏi quyền làm người đều trở thành án hình sự, đều bị tống vào tù ngục.  Với bộ máy công cụ bạo lực nhà nước khổng lồ không cần hành xử theo pháp luật, thẳng tay tiêu diệt mọi tiếng nói phản biện, đảng cộng sản và nhà nước độc tài của đảng tưởng rằng sẽ ngạo nghễ tồn tại đến vô cùng và những người lãnh đạo cộng sản “ghế trên ngồi tót sỗ sàng” thì hả hê bắt dân tụng niệm: Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm.

     

    Nhà tù cộng sản là nơi giam cầm khát vọng làm người của người dân Việt Nam, nơi giam cầm trí tuệ và khí phách Việt Nam cũng là nơi thể hiện đầy đủ bộ mặt man rợ, mất tính người nhất của nhà nước độc tài cộng sản. Nhà nước độc tài cộng sản càng tùy tiện tống nhiều trí tuệ và khí phách Việt Nam vào tù thì sự man rợ cộng sản càng được trí tuệ và khí phách Việt Nam khắc ghi vào lịch sử, khắc ghi vào thời gian.

     

    Chín năm trong nhà tù cộng sản cho nhà văn Vũ Thư Hiên viết tự truyện Đêm Giữa Ban Ngày ghi lại sự tàn bạo, man rợ của thể chế cộng sản. Thể chế cộng sản là đêm đen lạc lõng giữa ánh sáng rực rỡ của văn minh loài người thời công nghiệp hóa, toàn cầu hóa.

     

    Miệt mài chăm chút viết báo tô hồng thể chế cộng sản, tô hồng xã hội cộng sản, nhà báo Bùi Ngọc Tấn bỗng bị bắt rồi trở thành người tù không án trong nhà tù cộng sản. Năm năm trong nhà tù cộng sản cho nhà báo Bùi Ngọc Tấn thấy sự man rợ cộng sản đã khinh rẻ, đã đầy đọa, đã xỉ nhục con người như thế nào. Con mắt quan sát sắc xảo của nhà báo Bùi Ngọc Tấn và cảm hứng sáng tạo mạnh mẽ của nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã biến hiện thực năm năm ngục tù cộng sản thành tiểu thuyết tư liệu lịch sử Chuyện Kể Năm 2000.

     

    Năm 2000 chấm dứt một thế kỉ chủ nghĩa cộng sản đưa loài người vào chém giết, hận thù, máu và nước mắt. Chủ nghĩa cộng sản rồi sẽ qua đi như một cơn ác mộng của loài người. Nhưng sự khinh bỉ con người của cộng sản, máu và nước mắt cộng sản gây ra cho con người thì phải khắc vào thời gian, ghi lại cho mai sau sau để cảnh tỉnh loài người. Vì thế Chuyện Kể Năm 2000 cũng là Chuyện Kể Năm 3000, Chuyện Kể Năm 4000 .  .  .

     

    Nhà văn Vũ Thư Hiên, nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã phải để lại những năm tháng quí giá của cuộc đời trong ngục tù man rợ cộng sản để có Đêm Giữa Ban Ngày, Chuyện Kể Năm 2000. Những Vi Đức Hồi, Nguyễn Xuân Nghĩa, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân .  .  . những trí tuệ và tâm hồn đó đang sống, đang quan sát, đang ghi nhận, đang nhận mặt thể chế cộng sản và nhà tù cộng sản để rồi sẽ có thêm những Đêm Giữa Ban Ngày, Chuyện Kể Năm 2000 chân thực, sinh động về số phận bi thảm của con người trong thể chế cộng sản, trong ngục tù cộng sản. Nhà nước độc tài cộng sản ỷ vào sức mạnh bạo lực nhà nước, vận hành tối đa công suất bộ máy công an – tòa án – nhà tù càng hung hãn tù đày nhiều tâm hồn, trí tuệ Việt Nam thì sự tàn bạo, mất tính người của độc tài cộng sản càng được khắc ghi vào lịch sử, khắc ghi vào thời gian.

     

     

    Nhà văn Vũ Thư Hiên và nhà văn Bùi Ngọc Tấn trước tôi một thế hệ và hơn tôi một cuộc chiến tranh. Khi người lính Vệ quốc đoàn Vũ Thư Hiên và anh đội viên Thanh niên xung phong Bùi Ngọc Tấn đi vào cuộc chiến tranh chống Pháp thì tôi còn là đứa bé ê a đọc sách Tân Quốc Văn. Nhưng cuộc đời các anh và trang sách về cuộc đời ngục tù của các anh đã thức tỉnh tôi và thức tỉnh hàng triệu người Việt Nam về thể chế cộng sản. Không biết tự lúc nào anh Vũ Thư Hiên và anh Bùi Ngọc Tấn đã trở thành người anh thân thiết của tôi.

     

    Dù cách xa hàng chục ngàn kilomet nhưng hằng ngày tôi vẫn gặp anh Vũ Thư Hiên trong thế giới phẳng tin học. Mới mấy tháng trước anh Bùi Ngọc Tấn và chị Nguyễn Thị Ngọc Bích, vợ anh Tấn vào Sài Gòn, tôi cùng anh chị đến nhà con gái anh Vũ Thư Hiên để được nói chuyện và nhìn thấy anh Hiên trên màn hình laptop. Mới mấy ngày trước, tôi lại được gặp anh Tấn, chị Bích ở Sài Gòn và anh Tấn đã tặng tôi bản in mới nhất tập tiểu thuyết của đời anh, tập tiểu thuyết về hiện thực cái ác cộng sản, về thân phận con người, về sự khinh bỉ, xỉ nhục, đày đọa, vật hóa con người của nhà nước cộng sản.

     

    Chuyện Kể Năm 2000 được nhà xuất bản Thanh Niên ở Hà Nội phát hành đầu tiên tháng hai, năm 2000 liền bị cơ quan văn hóa của nhà nước độc tài cộng sản ra lệnh thu hồi và tiêu hủy. Một việc làm của quyền lực độc ác mà tối tăm. Độc ác và tối tăm như nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam giam cầm những tâm hồn, trí tuệ và khí phách Việt Nam. Làm sao có thể giam cầm được sự thật, giam cầm được lẽ phải. Làm sao có thể giam cầm được tâm hồn, trí tuệ và khí phách.

     

    Thời tin học, không quyền lực nào thu hồi, tiêu hủy được thông tin đã được tin học hóa, sản phẩm của thế giới thật, thế giới vật thể đã trở thành sản phẩm của thế giới ảo, thế giới phi vật thể. Lệnh thu hồi tiêu hủy của nhà nước độc tài cộng sản với Chuyện Kể Năm 2000 là sự giới thiệu, sự quảng cáo, tôn vinh lớn nhất cho Chuyện Kể Năm 2000. Vì có lệnh thu hồi và tiêu hủy của nhà nước độc tài cộng sản mà Chuyện Kể Năm 2000 lại được xuất bản với số lượng lớn, phát hành rộng chưa từng có dưới nhiều hình thức. Chuyện Kể Năm 2000 tràn ngập trên các trang web. Chuyện Kể Năm 2000 được in đi in lại với số lượng lớn ở trong nước, ngoài nước.

     

    Bùi Ngọc Tấn đề tặng Phạm Đình Trọng

    Bùi Ngọc Tấn đề tặng Phạm Đình Trọng

    Cuối năm 2013 lại có người ở phía Nam đứng ra tổ chức in Chuyện Kể Năm 2000. “Tập sách này được thực hiện bởi những người yêu quí Chuyện Kể Năm 2000 / Tháng 12 – 2013 / 100 bản. Không bán”. Anh chị Bùi Ngọc Tấn  – Nguyễn Thị Ngọc Bích vào Sài Gòn nhận sách do người in ấn tặng để tặng lại những người đang đấu tranh giành lại những giá trị làm người đã bị nhà nước độc tài cộng sản tước đoạt.

     

    Bùi Ngọc Tấn và Phạm Đình Trọng

    Bùi Ngọc Tấn và Phạm Đình Trọng

    http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/03/04/chuyen-ke-nam-2000-cuon-tieu-thuyet-ve-than-phan-con-nguoi-trong-cai-ac-cong-san/

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: