Ý chí quyết tử của những người giữ đất

Trung Quốc: Bắn một mũi tên trúng nhiều cái đích…/Trung Ngôn

Nhật ký mở lần thứ 80: NIỀM HỨNG KHỞI CUỐI ĐỜI CỦA MÌNH ĐANG BAY BỖNG GIỮA TRỜI BỖNG…“XÌ HƠI”!(Tô Hải) –Nguyễn Mộng Hoài: Né tránh một cuộc xâm lăng không thể né tránh (Quê Choa) –1<=Nóng – Dân Dack Nong bao vây trụ sở , công an đánh nhập viện nhiều người ! (Lê Hiền Đức).  – Nóng: Côn an đánh người dân oan Tây Nguyên (DLB). – Nông dân Dak Nong tập trung tại UBND khiếu kiện đất đai (RFA).

19/3 xử Blogger – Nhà văn Phạm Viết Đào: liệu có “được” mức án thấp nhất như Trương Duy Nhất? (Chép sử Việt).CÂU HỎI TỪ PHIÊN TOÀ XÉT XỬ TRƯƠNG DUY NHẤT(NTT)– Mẹ Nấm: Trương Duy Nhất – Điều 258 BLHS và Chúng Ta (Blog RFA). – Nguyễn Ngọc Già: Lật ngược vụ án Trương Duy Nhất (DLB).  – Tội Nói Thật (Blog RFA).-Ngô Thị Hồng Lâm: Thư ngỏ gửi Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang (Boxitvn).

Ý chí quyết tử của những người giữ đất

Phạm Chí Dũng

Những người quyết tử

Bắc Giang – một địa phương có truyền thống xung đột đất đai giữa người dân với chính quyền, lại vừa vụt hiện một dấu hiệu quyết tử giữ đất, sau đúng hai năm từ cuộc nổi dậy của người nông dân Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng.

Tiếp nối truyền thống o ép và đàn áp dân như đã từng dẫn đến cái chết cho ít nhất một người khiếu kiện và xử tù những người khiếu kiện khác cách đây ba năm, một lực lượng hùng hậu lên đến 137 nhân mạng đã kéo đến khu Lê Duẩn, thị trấn Chũ thuộc huyện Lục Ngạn để cưỡng chế đối với một gia đình không hề nằm trong phần đất phải giải tỏa.

Tại đây, đoàn cưỡng chế trên đã gặp phải sức kháng cự hết sức bất ngờ và quyết liệt của hai anh em Vi Văn Tùng và Vi Văn Thế. Những quả bom xăng tự chế từ bình gas đã được người giữ đất chuẩn bị thật chu đáo để dón tiếp các vị khách không mời. Sau hai năm từ thời điểm nổ ra vụ Cống Rộc ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, suýt chút nữa người ta đã chứng kiến hình ảnh Đoàn Văn Vươn tái hiện ở Bắc Giang cùng cảnh sắc máu đổ giữa những con người từng là đồng bào của nhau.

Câu chuyện trên không khỏi nhắc công luận nhớ lại vụ ba anh em ruột ở Hà Bắc, Trung Quốc, cùng tự thiêu vào giữa năm 2011 như một tâm thế tuyệt vọng trước hành vi cưỡng chế đất bất chấp của chính quyền.

Một bài điều tra mới đây của báo Dân Trí cho thấy vào năm 2007, chính quyền huyện Lục Ngạn đã tống đạt chủ trương thu đất để thực hiện dự án xây dựng công trình “Đường nội thị thị trấn Chũ, tuyến Khí tượng – Bệnh viện Đa khoa Lục Ngạn” với chiều dài 1,7 km. Tuy nhiên, điều khiến nhiều hộ dân kinh ngạc và phẫn nộ là con đường mới không hề đi qua phần đất của người dân nhưng họ lại nhận được thông báo phần đất của gia đình họ cũng sẽ bị thu hồi để “làm đường”.

Cho đến năm 2013, đường mới được hoàn thiện. Lúc này, 17 hộ dân thuộc khu Lê Duẩn liên tục nhận được những thông báo của chính quyền về việc thu hồi đất của gia đình họ dù những phần đất này cách xa con đường mới. Mỗi hộ bị thu hồi hàng trăm mét vuông.

Nhưng đáng công phẫn hơn, các hộ dân ở đây xác quyết rằng chính quyền huyện Lục Ngạn thu hồi những phần đất không hề liên quan đến dự án làm đường để phân lô bán nền với giá cao hơn nhiều so với giá đền bù giải phóng mặt bằng cho các hộ dân.

Căn nguyên của những bức xúc trên xuất phát từ những lập lờ trong các Quyết định, Thông báo của chính quyền huyện Lục Ngạn. Theo đó, toàn bộ các Quyết định, Thông báo và các văn bản liên quan của Ủy ban nhân dân huyện Lục Ngạn từ năm 2007 đến cuối năm 2013 gửi các hộ dân đều ghi rõ, việc thu hồi đất là để “thực hiện dự án đầu tư xây dựng công trình đường nội thị thị trấn Chũ”. Tuy nhiên, đến thông báo ngày 31/12/2013, các thông báo thu hồi đất lại được “bổ sung” thêm mục đích thu hồi đất là để “thực hiện dự án đầu tư xây dựng công trình đường nội thị thị trấn Chũ và Hạ tầng kỹ thuật khu dân cư”.

Tình thế biến hóa của các văn bản trên đã là một minh chứng không thể minh bạch hơn về thói xảo trá của những kẻ đang tuyên xung là “công bộc của dân”.

Những kẻ dung dưỡng

Hai anh em Vi Văn Tùng và Vi Văn Thế đang bị cơ quan cảnh sát điều tra địa phương “củng cố hồ sơ để khởi tố vụ án”. Điều đó cũng có nghĩa là lại một lần nữa, tương lai của những người dân khiếu kiện và chống cưỡng chế là bốn bức tường đen đúa và tăm tối trong trại giam, cùng những án tù có thể không hề nhẹ nhàng với tội danh “chống người thi hành công vụ”.

Nhưng hệ lụy nhân quả của trời đất chưa hề kết thúc. Tình cảnh đau đớn của người dân luôn bị nhân gấp đôi: một do thái độ hành xử vô lối của chính quyền, và tiếp nối là những kẻ được xem là “công bộc”, ngoài thói quen vun vén tài sản trên máu xương đồng bào, đã không tích góp được bất kỳ kinh nghiệm xương máu nào trong cuộc đối mặt và cả đối đầu với dân chúng.

Hai ngàn bài viết phẫn uất sôi sục trên phần lớn báo chí trong nước về số phận “người nông dân nổi dậy” Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng vào đầu năm 2012 cuối cùng đã chẳng mấy có tác dụng, bởi chính thái độ coi thường dân của rất nhiều quan chức vô cảm. Thậm chí, viên đại tá có tên là Đỗ Hữu Ca, giám đốc Công an Hải Phòng và là tác giả của giai thoại được xem là “trận đánh đẹp” vào gia đình Đoàn Văn Vươn, còn được phong hàm tướng sau sự việc đau buồn đó.

Làng Trịnh Nguyễn, tỉnh Bắc Ninh vào khoảng giữa năm 2013. Đỗ Thị Thiêm, một phụ nữ nông dân chống cưỡng chế đất đai, bị băng trắng phủ kín cả phần ngực và hai bên sườn. Chị đã bị những kẻ giấu mặt tạt axit. Nhiều dân làng Trịnh Nguyễn phải náu mình đòi công lý dưới gầm cầu vượt đã không hề hoài nghi về việc nhóm thủ ác đối với chị Thiêm được chủ đầu tư và cả công an địa phương sai khiến.

Giai tầng nông dân, vốn chiếm đến 60% dân số trong độ tuổi lao động ở Việt Nam, đang lâm vào tình trạng bức bách về kế sinh nhai. Trên khắp mọi vùng đất nước vẫn hàng ngày lê thê hình ảnh những đoàn dân oan lũ lượt kéo nhau đi đòi quyền lợi bị đánh cắp.

Cảnh nạn phân tầng và phân hóa xã hội ở Việt Nam mới đắng chát làm sao! Trong khí buốt tê tái lòng người cùng nỗi bất an cùng cực cho tương lai vẫn siết lấy buồng tim những người nông dân mất đất.

Không khí trì trệ không chỉ não trạng mà cả hành vi trong Đảng càng khiến cho các nhóm lợi ích thừa cơ tung hoành. Vào đầu tháng 10/2013, hàng loạt vụ cưỡng chế đã dồn dập xảy ra ở Văn Giang thuộc Hưng Yên và Trịnh Nguyễn thuộc Bắc Ninh. Không chỉ hiện diện sắc phục công an, hình ảnh tái hiện của những nhóm côn đồ càng khiến lớp dân oan sôi máu.

Cùng tắc biến. Mục ruỗng tư tưởng chế độ đã biến thành hành vi “hồi tố” từ dân chúng. Tháng 9/2013, một nông dân Thái Bình là Đặng Ngọc Viết đã xả súng bắn chết ba quan chức điều hành quỹ đất của tỉnh này. Suy thoái kinh tế kéo dài và bế tắc kéo theo những mầm mống khủng hoảng xã hội đang mau chóng lộ diện và có thể bùng nổ trong vô thức. Phần lớn sự lộ hình này đến từ nông thôn miền Bắc – những địa phương có truyền thống cách mạng trong các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm và cả khởi nghĩa nông dân.

Người dân Việt đang tự hỏi sẽ còn xảy ra bao nhiêu vụ Đoàn Văn Vươn và Đặng Ngọc Viết nữa ở nông thôn miền Bắc và dắt dây vào khu vực miền Trung và Nam bộ.

Sẽ phải trả giá

Một khi “sở hữu đất đai toàn dân” vẫn chưa có gì tiến hóa trong kỳ họp Quốc hội cuối năm 2013, các nhóm lợi ích vẫn ung dung trục lợi với sự “bảo kê” mới từ bản tân Hiến pháp về cơ chế thu hồi đất.

Trái ngược với mong mỏi của người dân về quyền sở hữu đất cần được quy định trong luật, Hiến pháp 2013 vẫn cho rằng: vì đất đai thuộc sở hữu toàn dân nên không đặt vấn đề trưng mua vì tổ chức, cá nhân chỉ có quyền sử dụng, không có quyền sở hữu; đặc biệt là vẫn thu hồi đất đối với các dự án kinh tế xã hội.

Một khi Hiến pháp mới vẫn được sao y trọn vẹn tinh thần của “bản gốc” năm 1992, tất nhiên sẽ chẳng có một cuộc đổi thay tinh thần nào cho người dân, cho dù từ đầu năm 2013 đến nay đã có quá nhiều và quá đủ ý kiến từ dân chúng cho rằng nhân dân phải có quyền định đoạt – sở hữu về mảnh đất của chính mình, chứ không thể mãi mãi chỉ vay mượn khái niệm “quyền sử dụng” – một cái cớ để bất cứ một nhóm lợi ích nào cũng có thể lợi dụng nhằm đẩy đuổi dân ra khỏi nơi chôn rau cắt rốn.

Cho tới thời điểm này, việc giải quyết khiếu tố đất đai vẫn hết sức nóng bỏng ở Việt Nam, với khoảng 80% đơn thư khiếu tố thuộc về lĩnh vực đất đai và hơn 70% trong số đơn thư đó nhằm tố cáo rất nhiều sai phạm của các chính quyền địa phương về công tác bồi thường, cưỡng chế giải tỏa, tái định cư…

Nhưng ngược chiều với tuyên ngôn “công an và thanh tra là bạn của dân”, nhiều vụ khiếu kiện đất đai đã bị quy chụp cho cái mũ “tụ tập mang màu sắc chính trị” và đã bị đàn áp nặng nề.

Trong tận cùng tâm não của mình, dường như Đảng và Quốc hội vẫn chưa nhận ra những sự kiện Ô Khảm ở Trung Quốc vào cuối năm 2011 và Tiên Lãng ở Việt Nam vào đầu năm 2012 đã có thể quá đủ để cấu thành một bài học nhãn tiền cho những gì có tính quả báo thời nay.

Bởi một khi không có ai rút ra được bài học nào từ lịch sử, lịch sử sẽ bắt một ai đó phải trả giá.

Tất cả đang và sẽ phải trả giá, trả giá cho ngày hôm nay và gần như không thể khác cho cả tương lai những tháng năm sắp tới, đối với sự vô cảm quan chức mà xã hội đã lên án quá dày dặn nhưng lại chưa một quan chức trơ lì nào bị kết án.

Không thể nói khác hơn, một quy luật tâm lý xã hội đã hình thành: Não trạng và cách hành xử vô cảm đến mức bất chấp của giới quan chức đã tiếp biến với hành động phản kháng mang tính bất chấp không kém của dân chúng. Nếu vào năm 1997, người dân Thái Bình nổi dậy nhưng chỉ đến mức bắt giữ cán bộ chính quyền trong một thời gian ngắn, còn đến năm 2012 gia đình Đoàn Văn Vươn đã chống trả quyết liệt lực lượng cưỡng chế đất đai tuy chỉ bằng tư thế thụ động, thì nay tâm thế sợ hãi đã biến thành hành vi trả thù chủ động của người dân. Tín hiệu hỗn loạn xã hội cũng từ đó mà nảy nở, mà bùng phát.

Khó có thể khác hơn, nạn thu hồi đất vô lối và thói cai trị dân chúng bằng bạo lực ở nhiều địa phương đang dẫn đến triển vọng bùng nổ phản kháng của nông dân. Không còn là những phản ứng tích tụ ngấm ngầm nhưng không dám bộc phát như những năm trước, giờ đây hành động phản kháng đã có dấu hiệu vượt qua tâm lý sợ sệt và lằn ranh pháp luật, chĩa thẳng mũi công kích vào những cán bộ chính quyền cận kề nhất. Đó cũng là nhận thức “hồi tố”, một dạng tâm lý rất nguy hiểm trong lịch sử xã hội Việt Nam mà không ít lần đã dẫn đến những xáo trộn tự phát và kinh khủng, dẫn tới những cuộc khởi nghĩa có tổ chức của nông dân ở khắp mọi nơi.

Nhà nước Việt Nam đương đại đã từ lâu bỏ quên lời dạy “lấy dân làm gốc” của Nguyễn Trãi. Trong lúc nhiều quan chức cao cấp vẫn ung dung hưởng thụ, tâm lý hồi tố tự phát nơi dân nghèo lại đang có chiều hướng phát lộ ngay trước mắt ở một số vùng nông thôn miền Bắc và miền Trung – những nơi mang sắc thái dã man nhất của các nhóm lợi ích và hành xử mang tính côn đồ và lưu manh nhất của một số viên chức chính quyền.

Giờ đây, rất nhiều nông dân và cả trí thức Việt Nam đang biểu lộ phản ứng có tính đối đầu với lực lượng công quyền. Tâm lý thù ghét người giàu và giới quan chức cai trị ngày càng ăn sâu vào não trạng của lớp nông dân mất đất, bị nghèo hóa và bị đẩy vào cảnh bần cùng. Mối dắt dây liên tục và hầu như không tránh khỏi như thế sẽ có thể khiến cho chế độ cầm quyền lâm vào ngõ cụt chỉ trong 3-4 năm nữa, một khi khủng hoảng kinh tế công khai trưng diện cái thảm cảnh quay quắt của nó.

Khi đó, xã hội và cả nền chính trị Việt Nam sẽ cùng dắt tay nhau xuống hố…

P.C.D.

Nguồn:  http://www.voatiengviet.com/content/y-chi-quyet-tu-cua-nhung-nguoi-giu-dat/1864096.html

Trung Quốc: Bắn một mũi tên trúng nhiều cái đích…

Trung Ngôn

Là người VN, chỉ những người bẩm sinh chẳng may vừa mù, vừa câm lại vừa điếc mới không nhận ra rằng: TQ không bao giờ từ bỏ mưu đồ biến VN thành “chư hầu” của “thiên triều” Đại Hán. Đúng như người đứng đầu ĐCSVN, ông Lê Duẩn – cố TBT đảng – đã từng khẳng định: “TQ là kẻ thù truyền kiếp của nhân dân VN”. Đây là sự khẳng định một chân lý đã được thực tiễn chứng minh qua hàng ngàn năm lịch sử cho tới hôm nay, tại giờ phút này. Với tôi, những ai nghĩ ngược lại dứt khoát đó là kẻ vong quốc.

TQ đã xâm chiếm Hoàng Sa, một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Bằng nhiều thủ đoạn xảo quyệt chúng đã lấn chiếm nhiều vị trí đắc địa trên biên giới phía Bắc. Chúng đang dùng nhiều phương kế để chiếm, kiểm soát và khai thác tài nguyên Biển Đông bằng việc bịa ra và áp đặt cái lưỡi bò phi lý! Dù chúng có lực lượng quân sự áp đảo so với VN và các nước ĐNA nhưng chưa dễ nuốt trôi, vì phải đối phó với sự giáng trả từ các quốc gia, trước hết là từ VN tại vùng biển thuộc chủ quyền, trên dải đất VN chạy dài hàng ngàn cây số, một lực lượng phòng thủ tại chỗ đáng gờm. Có người đã lạc quan rằng (không loại trừ) biết đâu VN sẽ có ĐBP dưới biển! Và đặc biệt là đụng đến lợi ích quốc gia của Mỹ trên Biển Đông. Vì vậy, hiện tại song song với chiến thuật gậm nhấm, lấn dần và gây nhiễu tại nhiều vùng biển, chúng đang xúc tiến mạnh hơn, khẩn trương hơn bằng cách vận dụng binh pháp Tôn Tử: chiếm VN và Biển Đông mà không cần phải tốn nhiều súng đạn. Những biểu hiện rõ ràng nhất là chúng đã, đang và sẽ thực hiện một cách vô cùng dễ dàng, công khai, hợp pháp như hợp tác đầu tư, trao đổi thương mại trên tinh thần 16 chữ vàng và 4 tốt mà hai bên đã cam kết, như được thuê đất dài hạn giá hời (50 năm) tại các khu vực xung yếu về an ninh, quốc phòng trên biên giới phía bắc, Tây Nguyên và các vùng duyên hải có cảng nước sâu ở miền Trung.

Với các dự án đầu tư trá hình chúng đã đặt chân vững chắc ở Tây Nguyên, vị trí xung yếu số một của VN (khai thác bauxite); dự án cảng nước sâu Cửa Việt, Quảng Trị; dự án cảng nước sâu Vũng Áng cùng một dự án thép lớn có diện tích trên 3.000 ha (70 năm). Hai cảng này chỉ cách căn cứ Hải quân Du Lâm (đảo Hải Nam) trên 300 km, tạo thành một tam giác lợi hại như một tử huyệt về quân sự khi nổ ra chiến tranh. Chúng đang tìm cách mở một con đường huyết mạch kéo từ Vũng Áng sang Lào. Theo một số tác giả các bài viết xung quanh các dự án của TQ tại Hà Tĩnh và Quảng Trị thì đây sẽ là tử huyệt chia cắt VN hiệu quả nhất. Một ngày mai đây TQ phát động cuộc chiến phía Bắc như 1979 thì quân chi viện phía Nam sẽ  di chuyển ra theo đường nào?

TQ đưa người sang VN ngày càng nhiều bằng mọi cách: hợp pháp, bất hợp pháp thông qua “quyền lực mềm” trong đầu tư nhiều dự án, trúng thầu nhiều công trình, giao lưu thương mại hối hả, nhộn nhịp. Đội quân hùng hậu hoạt động ráo riết, quyết liệt trên nhiều lĩnh vực nhằm đạt mục tiêu tối thượng là làm cho VN suy yếu, ngày càng phụ thuộc sâu vào TQ, tạo ra vô vàn sự xáo trộn, phá vỡ mọi phong tục, tập quán VN, Hán hóa nền văn hóa VN, làm bùng nổ các tệ nạn xã hội vốn đã phức tạp lại càng thêm phức tạp. Hàng vạn con gái Việt bị dụ dỗ, mua chuộc để đưa sang Tàu treo quảng cáo bán công khai ở một số đô thị như một món hàng, cùng hàng vạn cô gái khác do nghèo đói đã trở thành vợ của lũ đàn ông Tàu đang sống đàng hoàng, ngang nhiên bất chấp pháp luật tại VN. Thế hệ con lai Tàu sinh ra ngày một đông. Chưa kể còn biết bao nhiêu người Việt bị dụ dỗ, lôi kéo, bị tha hóa trở thành tay sai cho họ quay lưng lại với Tổ quốc, nhân dân mình. Đây sẽ là đội quân dự bị thứ 5 cực kỳ nguy hại. Cũng với cái đội quân này, những năm 1978-1979 TQ đã dựng nên vấn đề “nạn kiều” để mượn cớ gây hấn với ta. Thời đó họ đã là dân Việt gốc Hoa, số lượng cũng ít và phần đông đã sinh sống qua năm, bảy đời ở VN, thế mà theo kết quả khảo sát của Tỉnh ủy và CA tỉnh Quảng Ninh, 100% người Việt gốc Hoa đó không ủng hộ VN trong cuộc chiến tranh biên giới. Thử hỏi với đội quân mới này đông gấp bội, 100% Tàu, lại  được cài cắm có chủ đích cho cả mục tiêu trước mắt và lâu dài trên khắp các vùng, miền cả nước thì nguy cơ sẽ khủng khiếp đến mức nào?

Hầu hết ở các dự án TQ, thực chất họ làm gì ngoài các hợp đồng đã  ký phía VN không thể biết, đúng hơn là không có quyền được biết. Tai nạn xảy ra ở một công trình nhiệt điện làm 2 nữ công nhân người Việt chết cháy, cơ quan điều tra muốn vào xem xét hiện trường xảy ra tai nạn cũng không được, bị chủ thầu TQ cấm cản, đành chịu! Họ sản xuất ra sản phẩm như đã cam kết hay đó là hầm ngầm, công sự, kho chứa bom, đạn, bệ phóng tên lửa, chất độc hại, hay vũ khí hóa học… là hoàn toàn thuộc quyền của họ.

Những ai quan tâm đến đến vận mệnh đất nước đều lo lắng trước nguy cơ đáng báo động này. Nhưng trớ trêu là tất cả những hành vi mờ ám của người bạn láng giềng phương Bắc lại được các cấp lãnh đạo đón nhận một cách nhiệt tình, hồ hởi, tạo mọi thuận lợi cho họ, bất chấp sự lên tiếng cảnh báo của người dân. Thậm chí người dân còn bị ép buộc, cưỡng chế, chịu thiệt thòi, đau khổ để phục vụ cho những mưu đồ gian trá!

Một mũi tên được vút ra nhẹ nhàng mà trúng nhiều cái đích sinh tử: Không còn nghi ngờ gì nữa, VN đã thật sự bị phụ thuộc TQ về kinh tế. Tất yếu dẫn đến lệ thuộc chính trị như mọi người đều đã thấy rõ. Thậm chí phải quên đi cả lịch sử chống Tàu của mình, phải cắn răng, ngậm miệng, hương lạnh, khói tàn trước vong linh những người đã hy sinh để bảo vệ độc lập của Tổ quốc. VN đã trở thành bãi rác tiếp nhận, mua rẻ thiết bị máy móc lạc hậu mà TQ thải loại. Kinh tế suy sụp, tất yếu dẫn đến an ninh, quốc phòng làm sao có thể đủ mạnh để chống lại sự tấn công của TQ khi cần. Đời sống người dân ngày càng chật vật do thất nghiệp, do giá cả thị trường phi mã. Đạo đức xã hội suy đồi, xuống cấp. Lòng tin ngày càng bị xói mòn. Tệ nạn xã hội nhất là ở lứa tuổi thanh thiếu niên càng ngày nhiều, càng phức tạp.

Trong quan hệ hai chiều, rõ ràng TQ thu được lợi nhiều nhất, VN bị thua thiệt nhiều nhất, mà đối tượng gánh chịu là người lao động, trước hết là nông dân rồi đến công nhân, người già, người đã nghỉ hưu có mức trợ cấp thấp… Ngược lại, chơi với TQ, các quan chức được hưởng nhiều bổng lộc, các nhóm lợi ích thả sức làm giàu. Người TQ rất tự hào về cái tài “mua” và “gài bẫy” các quan chức tham lam, háo sắc, nhẹ dạ. Cho nên họ đã và sẽ đạt được tất cả những gì họ muốn.

Tình hình đất nước nghiêm trọng như thế, nếu không có những thay đổi đột biến trong cung cách quản lý, đảm bảo sự nghiêm ngặt, sự minh bạch, sự giám sát bằng quyền lực nhà nước một cách cương quyết, cứng rắn với đối tượng hợp tác, hữu nghị trá hình, mà cứ tiếp diễn cái đà này dài dài năm này qua tháng khác thì chắc chắn đến một thời điểm không xa, TQ sẽ thâu tóm toàn bộ VN. Sau VN sẽ là các nước trên bán đảo Đông Dương. Và lúc đó thế trận của họ có thể đương đầu cả với Mỹ cùng đồng minh của Mỹ vì họ có lực lượng chẳng những trên biển, trên không mà còn cả trên bộ (lãnh thổ VN) nữa.

Thông qua bài viết này, trong một tâm trạng vừa lo, vừa buồn, vừa chen lẫn một nỗi thất vọng xa xôi, tôi chỉ ngày đêm mong mỏi những người đang nắm vai trò “cầm cân nảy mực” quốc gia với sứ mệnh thiêng liêng cao cả đối với Tổ Quốc và dân tộc hãy lắng nghe dân, hãy nhìn rõ, nhìn sâu tận tâm can người bạn phương Bắc đặng cho dân tộc VN ta thoát khỏi số phận bị bắc thuộc một lần nữa.

Nhiều quốc gia trên thế giới đã nhận rõ bộ mặt thật của chủ nghĩa bá quyền Đại Hán. Người ta đang bằng mọi giá để Thoát Trung.

Còn Việt Nam ta thì sao?

Chẳng lẽ không?

T.N.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

http://www.boxitvn.net/bai/24072

 

Advertisements

One response to this post.

  1. […] Ý chí quyết tử của những người giữ đất(HQ3) […]

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: