Putin hạ Merkel và Obama 1-0

Thấy gì khi phân tích Thế lực thù địch!/Nguyễn Tấn ThànhUkraine Tự Phế- Nguyn Xuân Nghĩa –Khủng hoảng Ukraina làm thay đổi cục diện thế giới/Theo RFI –Trừng phạt Nga có thể bị phản ứng ngược’/Nhà báo tự do Bùi Văn Phú/ BBC  –TT Putin có dừng tay sau Crimea? (RFA) Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Putin hạ Merkel và Obama 1-0

Thụy My

Thủ tướng Đức Angela Merkel và Tổng thống Nga Vladimir Putin
Phương Tây thất bại và bị chiếu bí. Siêu nhân Putin đăng quang. Đôi tay giơ cao, nụ cười hài lòng, hôm thứ Ba 18/03/2014, ông ta loan báo trước Quốc hội việc sáp nhập Crimée vào Nga. Putin đã phục hận. Trả thù một Ukraina nay đã bị mất đi một phần lãnh thổ, vì đã cả gan muốn ký kết một hiệp định thương mại với Liên hiệp châu Âu. Phục thù phương Tây gồm cả Hoa Kỳ và châu Âu, vì đã dám ủng hộ tân chính quyền Ukraina.

Le Monde trong bài viết mang tựa đề: “Putin -1, Merkel và Obama – 0” đã tóm tắt như sau. Một chiến dịch diễn ra nhanh gọn, hầu như không tốn một phát súng. Cuối tháng Hai, lực lượng Nga nắm quyền kiểm soát Crimée; giữa tháng Ba, trưng cầu dân ý về việc sáp nhập vào Nga; hoàn tất vào tuần này tại Quốc hội Nga. Trong lúc đó Mỹ và châu Âu tiến hành trừng phạt, nhưng chẳng có tác động gì đối với Tổng thống Nga. Thị trường chứng khoán Matxcơva có bị rối loạn đôi chút, đồng rúp bị mất giá, nhưng nền kinh tế đất nước không bị sụp đổ.
Ngay tại Nga, uy tín của Putin lên đến đỉnh điểm – trên 70% ủng hộ. Một số nhà đối lập trước đây lại còn hoan nghênh về vụ Crimée. Thế vận hội Sotchi thành công. Bị nhào nặn bởi một nền báo chí định hướng, dư luận tỏ ra dân tộc chủ nghĩa hơn bao giờ hết. Vladimir Putin có lý do để nở nụ cười.

Có hai kẻ bại trận: Barack Obama và Angela Merkel. Không phải vì các lợi ích chiến lược hay kinh tế của Hoa Kỳ hoặc Đức bị ảnh hưởng. Nhưng hai nhà lãnh đạo quan trọng nhất của phương Tây đã lầm lẫn nặng nề. Họ đã làm mọi cách để “xoa dịu” một nước Nga mà người ta nói là “bị nhục nhã” khi đế quốc của mình biến mất. Họ đã nhượng bộ nhiều đòi hỏi của Matxcơva. Đã dịu dàng vuốt ve con gấu, mà không hề nhận lại được gì.

Mỹ, Đức vuốt ve gấu Nga, nhưng chỉ nhận được thờ ơ và thù địch

Khi vừa mới đặt chân vào Nhà Trắng vào tháng Giêng năm 2009, Obama đã loan báo một “bước khởi đầu mới” trong chính sách của Hoa Kỳ đối với Nga. Matxcơva có cái nhìn ác cảm trước dự án của Mỹ, định thiết lập lá chắn chống tên lửa tại Ba Lan và Cộng hòa Sec. Ông Obama chẳng bao lâu sau đã từ bỏ dự định này, thay thế bằng một phiên bản thu nhỏ ở Rumani. Không một lúc nào Tổng thống Mỹ tìm cách xem xét lại quyết định của NATO năm 2008 – bác đơn xin gia nhập của Ukraina và Gruzia.

Trong lời nói cũng như hành động, ông Obama đã xóa đi dấu ấn tân bảo thủ của chính quyền George W.Bush: không có chuyện xuất khẩu các giá trị dân chủ của Jefferson sang bất cứ nơi đâu. Tập trung vào việc rút quân Mỹ ra khỏi Irak và Afghanistan, ông hiểu sự thiệt hại vô cùng lớn lao về sự khả tín đạo đức đối với Mỹ trước các cuộc can thiệp quân sự liên tục ở nước ngoài. Ông đo lường được những giới hạn mà cỗ máy quân sự Mỹ có thể hoàn thành, cũng như các cuộc chiến tranh này có thể bắt Hoa Kỳ trả giá như thế nào. Obama là vị tổng thống Mỹ không muốn gắn bó với châu Âu – mục tiêu truyền thống của Matxcơva. Ông tránh can thiệp quân sự vào cuộc chiến Syria, và chiều theo sáng kiến của điện Kremli về vấn đề giải trừ vũ khí hóa học của Damas.

Thủ tướng Đức cũng thế, đã tỏ ra thận trọng giữa lợi ích và tính hay tự ái của Nga. Bà Merkel đi theo khuynh hướng truyền thống của ngành ngoại giao Đức đối với Matxcơva: quan hệ tốt để làm ăn tốt đẹp.

Nga cung ứng 30% năng lượng cho Đức, và Đức có đến trên 6.000 công ty buôn bán với người láng giềng Nga. Nhờ giới đại gia Nga mà các hãng BMW, Mercedes và Audi ăn nên làm ra. Bà Merkel tự cho là đối tác chính trị phương Tây ưu tiên của ông Putin, hai người nói chuyện bằng tiếng Nga. Bà nghĩ rằng có thể gây ảnh hưởng được với Putin. Trong cuộc khủng hoảng Ukraina, bà là người đầu tiên ngay từ giữa tháng 11 đã nói rằng một hiệp định thương mại giữa Kiev và Bruxelles không thể làm hỏng quan hệ giữa Ukraina và Nga.
Bà thủ tướng và ông tổng thống đã lầm to. Nếu tổng kết lại mối quan hệ với Nga, ông Obama chỉ có thể thất vọng mà thôi. Về các cuộc xung đột như Bắc Triều Tiên, Syria và Iran, ông toàn vấp phải thái độ thụ động, và thường là sự thù địch của Kremli.

Bà Merkel là người cay đắng nhất. Trước Quốc hội Đức hôm 13/3, bà đã rút ra được kết luận về bốn cuộc điện đàm gần đây nhất với Putin. Bà nói: “Ông ta cư xử theo luật rừng”, ông Putin “tự đặt mình lên trên Nhà nước pháp quyền”, ưu tiên cho “những quan điểm địa chính trị đơn phương về thỏa thuận và hợp tác”. Với ông Barack Obama, bà Merkel thổ lộ, có vẻ như Putin “đang sống trong một thế giới khác”.

Trong thế giới ấy, cái thế giới của Vladimir Vladimorovitch Putin, nước Nga tự xây dựng và tái thiết chống lại châu Âu, chứ không phải cùng với châu Âu. Đó là truyền thống Nga, mà Hầu tước Custine từ năm 1839 trong tác phẩm “Những lá thư từ nước Nga” đã miêu tả. Trong thế giới đó, tương quan giữa các Nhà nước là một trò chơi mà tổng lợi tức của các bên bằng 0, và tham vọng lãnh thổ quan trọng hơn là kinh tế.

Nếu một quốc gia nằm trong vòng ảnh hưởng của Nga ký một hiệp định thương mại với Liên hiệp châu Âu, có nghĩa là Nga đã “bị mất” đi nước này, và như thế thì phải trả thù bằng cách cấu véo lại một mảng. Rất là lô-gic! Custine đã cảnh báo về một nước Nga “chuyên xâm lược” này. Le Monde kết luận, cần phải tặng cuốn “Những lá thư từ nước Nga” cho bà Merkel và ông Obama.

Sau Crimée của Ukraina, đến lượt Transnistria của Moldova?

Nhìn sang một nước Liên Xô cũ khác là Moldova, vùng đất ly khai của nước này là Transnistria trong tuần cũng đã yêu cầu được sáp nhập vào Nga. Chính quyền Nga hôm qua đã họp lại để xem xét, mà theo các tuyên bố chính thức là để có biện pháp chống lại « việc phong tỏa trên thực tế » Transnistria của biên phòng Ukraina.

Dải đất hẹp ở miền đông Moldova có 550.000 dân, đa số là người Nga, đã đơn phương tuyên bố độc lập vào năm 1992. Được quân Nga hỗ trợ, Transnistria đã cắt đứt mọi quan hệ với Chisinau, thủ đô Moldova. Hai thập kỷ sau đó, Transnistria đã trở thành một vùng đất của « luật rừng », sào huyệt của bọn buôn lậu. Không có bất kỳ quốc gia nào trên thế giới công nhận Transnistria độc lập, kể cả Nga ! Nhưng Matxcơva vẫn hỗ trợ miền đất có nền kinh tế bấp bênh này, được dùng để gây sức ép lên Moldova hiện đang muốn thoát khỏi vòng ảnh hưởng của Nga và tiếp cận với châu Âu.

Moldova, đất nước có bốn triệu dân trực thuộc Rumani cho đến năm 1945, là một trong hai nước trong khối Liên Xô cũ, cùng với Gruzia, đã ký tắt một hiệp định hợp tác với Liên hiệp châu Âu vào tháng 11/2013. Lo sợ kịch bản Ukraina tái diễn, Tổng thống Moldova Nicolae Timofti hôm thứ Tư 19/3 đã thúc giục châu Âu đẩy nhanh tiến độ. Động thái này làm Matxcơva giận dữ : Phó thủ tướng Nga Dimitri Rogozine cảnh cáo Moldova là nếu ký kết với châu Âu, thì tình hình sẽ trở nên nghiêm trọng.

Bầu cử địa phương: Phép thử cho chính trị Pháp

Cuộc bầu cử địa phương sẽ diễn ra vào Chủ nhật 23/03/2014 tới chiếm đa số trang nhất của các báo Pháp hôm nay. Nhật báo công giáo La Croix chạy tựa: “Bầu cử địa phương, cuộc thử nghiệm”. Tuy chỉ để bầu lên thị trưởng và đội ngũ quản lý những vấn đề liên quan đến cuộc sống thường nhật của người dân, nhưng đây là lần đầu tiên cử tri Pháp quay lại với phòng phiếu từ sau cuộc bầu cử tổng thống và Quốc hội năm 2012. Mỗi đảng phái, mỗi ứng cử viên, nhà bình luận đều chú tâm đến kết quả bầu cử lần này để biết được những tác động của không khí chính trị.

Nhật báo cánh tả Libération nhắc nhở: “Cử tri vắng mặt: Chiếc bẫy”. Tờ báo lo ngại nếu số lượng cử tri đi bầu ít ỏi, thì đảng cực hữu Mặt trận Quốc gia sẽ thắng thế tại nhiều thành phố. Nhật báo cộng sản L’Humanité kêu gọi: “Hãy đi bầu, chống lại chính sách khắc khổ!”

Trong thời đại điện tử, người Pháp vẫn tiếp tục đọc sách

Cũng tại Pháp nhưng trên lãnh vực văn hóa, nhân dịp Hội chợ sách lần thứ 34 khai mạc tại Paris, Le Monde có bài xã luận mang tựa đề : « Dù sao đi nữa, người Pháp vẫn tiếp tục đọc sách ». 

Theo thăm dò của Ipsos-Livres Hebdo công bố hôm 14/3, chân dung độc giả Pháp điển hình là phụ nữ, 46 tuổi, sống ở Paris, có học và không có con nhỏ, đọc khoảng 15 cuốn sách một năm. Tuy lượng sách in bán ra đã giảm đi 4% trong ba năm qua, nhưng người Pháp vẫn tiếp tục đọc sách : 80% thanh thiếu niên từ 15 đến 24 tuổi đều đã đọc ít nhất một cuốn sách trong năm. Tỉ lệ này tính chung cho dân Pháp thuộc mọi lứa tuổi là 70%.

Không như người ta lo ngại, sách in vẫn đứng vững. Đọc sách là thú giải trí đứng thứ nhì của người Pháp, chỉ sau việc đi chơi với bạn bè, đứng trên cả âm nhạc và truyền hình. Gần phân nửa độc giả Pháp khẳng định mỗi ngày đều đọc sách, thường là tiểu thuyết hình sự hay gián điệp. Tuy vậy, việc đọc sách – thú tiêu khiển đòi hỏi sự đơn độc và tập trung, đang dần mất đi tính hấp dẫn trong thời đại của các trò giải trí tương tác, với máy tính bảng, điện thoại di động…

Một nghiên cứu mới đây của Ipsos và Nghiệp đoàn Xuất bản Quốc gia cho biết, sách in vẫn giữ nguyên được tính khả tín: thông tin đưa ra từ một cuốn sách được tin tưởng gấp sáu lần so với thông tin tìm thấy trên internet. Và có đến 84% độc giả Pháp không thể hình dung ra được một thế giới không có sách.

Nhà văn Trung Quốc và thói quen công chức

Nhìn sang Trung Quốc, là khách mời của Hội chợ sách Paris lần này, thành phố Thượng Hải – từng được mệnh danh là « Paris của phương Đông » trình diện với những tác phẩm thuộc nhiều khuynh hướng, một số không hề được dịch ra cả tiếng Anh lẫn tiếng Pháp.

Bài báo cho biết tại Trung Quốc, các nhà văn tiếp tục sinh hoạt trong hệ thống Hội Nhà văn trung ương và địa phương y như trong thời Liên Xô cũ, hầu hết trong số họ là viên chức. Văn học Trung Quốc theo một lô-gic kỳ lạ, cũng giống như hình ảnh của Thượng Hải : vừa cộng sản vừa tự do.

Các nhà xuất bản tư nhân bắt đầu hiện diện từ thập niên 90, đều phải liên kết với các nhà xuất bản của Nhà nước để có được số đăng ký chính thức cho mỗi cuốn sách xuất bản. Trong thời đại internet, bị giám sát nghiêm ngặt nhưng cũng khó kiểm tra, các nhà xuất bản cả tư lẫn công chủ yếu đều biết tự kiểm duyệt.

  http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20140321-putin-ha-merkel-va-obama-1-0

Thấy gì khi phân tích Thế lực thù địch!

Thế lực thù địch ở đây là Mỹ và các nước EU.
Chúng ta thường nghe không chỉ truyền thông lề đảng mà nhiều truyền thông nước ngoài khác nói về Thế lực thù địch, với hàm ý xấu xa là gây bất ổn cho xã hội của họ. Nhưng nếu ta phân tích các Thế lực thù địch này sẽ thấy nhiều cái lạ và hay.

 Chúng ta sẽ điểm qua vài đặt tính của Thế lực thù địch
– Họ là những nước dân chủ, nơi dân có quyền bầu và trút phế lãnh đạo của họ nếu không được lòng dân. Do vậy lãnh đạo của họ rất khổ so với những nước khác.
– Họ là những nước có nền kinh tế mạnh, dân chúng sung sướng hạnh phúc.
– Họ là những nước có nền khoa học kỷ thuật phát triển, đóng góp cho nhân loại nhiều sở hữu trí tuệ, làm thay đổi bề mặt của Thế giới.
– Họ là những nước mà dân khác luôn muốn được nhập tịch vào đó sống.
– Trong lịch sử hiện đại họ chưa hề xâm chiếm lãnh thổ của một quốc gia nào.Thế nhưng tại sao họ lại
– Tài trợ, dật dây để lật đổ các chế độ nước khác ?
– Gây ảnh hưởng nhằm kiểm soát các tài nguyên nước khác ?
– Xâm chiếm nước khác ?Câu trả lời rất đơn giản nếu ta thống kê lại:
– Tất cả các nước tuyên truyền Thế lực thù địch đều là độc tài. Lãnh đạo có quyền tối thượng, có thể ở lâu và truyền ngôi lại. Tất nhiên họ phải sợ Thế lực thù địch.
– Tất cả các nước tuyên truyền Thế lực thù địch lãnh đạo đều sung sướng giàu có, còn nhân dân thì lầm than khổ sở.
– Dân trong các nước tuyên truyền Thế lực thù địch luôn bị mất tự do, bị tuyền truyền sai lệch, cá biệt có nước từ mẫu giáo

Do vậy Thế lực thù địch là có thật là nhân dân của các nước Mỹ và EU, nhưng đối tượng coi họ là Thế lực thù địch không phải là nhân dân các nước chịu độc tài, mà là các lãnh đạo độc tài.

Nhưng khi lãnh đạo các nước độc tài tuyên truyền cho Dân mình về Thế lực thù địch thì họ lại cho con cái, mua nhà cửa, gởi tiền của, xài đồ đạc từ Thế lực thù địch, điều này cho thấy họ không căm giận như họ nói. Mà họ nói chỉ để lừa dân để được mãi làm lãnh đạo thôi !

http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/03/21/thay-gi-khi-phan-tich-the-luc-thu-dich/

Ukraine Tự Phế

Nguyn Xuân Nghĩa

Quân tử động mồm, không động thủ, nên Ukraine bị điểm huyệt…

Sau mấy tháng nhức đầu về chuyện Ukraine, người viết xin tìm một chút thư giãn trong tinh thần lãng mạn của Kim Dung.

Khi Liên bang Xô viết tan rã năm 1991, có ba cường quốc đứng đầu thế giới về võ khí hạch tâm là, theo thứ tự, Hoa Kỳ, Liên bang Nga và Cộng hòa Ukraine. Sau đó mới đến các nước khác. Ngày nay, trước đà bành trướng ngang ngược của Vladimir Putin, tại bán đảo Crimea rồi nơi khác trên lãnh thổ Ukraine, dân Ukraine có thể nghĩ đến… Kim Dung:

Họ đã lỡ dại tự phế bỏ võ công trong khi các nước danh môn chính phái của người quân tử đã thành những anh tư quẩn.

Đôi dòng lịch sử đã!

* * *

Từ 1946 đến 1991, vào thời Chiến tranh lạnh – một khái niệm dại dột nhuốm mùi gian trá của các nước dân chủ Tây phương, vì thời đó là chiến tranh nóng ở rất nhiều nơi khác – Liên Xô đã yểm võ khí nguyên tử (rồi hạch tâm, atomic rồi nuclear) trên khắp lãnh thổ, trong nhiều nước Cộng hoà Xô viết.

Khi Liên Xô tan rã nhiều nước của Liên bang này đã giành lại độc lập.

Trong số đó, Ukraine là nước Cộng hoà Xô viết lớn nhất và giàu nhất, chỉ đứng sau Liên bang Nga, với kho ám khí đáng nể là 1.800 đầu đạn hạch tâm, kể cả võ khí chiến thuật có tầm ngắn, oanh tạc cơ và phi đạn thiềm du (cruise missiles). Nhờ tư thế đó, Ukraine có sức gián chỉ, can ngăn – deterrence – bất cứ cường quốc nào muốn nhảy vào làm thịt. Thí dụ như đòi lại bán đảo Crimea mà Stalin giật mất của dân Thát Đát Tatars.

Nhưng Chiến tranh lạnh đã nguội và nếu kho ám khí lớn lao đó của Ukraine mà rơi vào tay bọn hung đồ thì thiên hạ sẽ mất ngủ.

Vì thế, vui hưởng “cổ tức hoà bình” khi nguy cơ chinh chiến đã tàn, Chính quyền Hoa Kỳ thời Bill Clinton vẫn ưu lo về kho đạn Ukraine. Ưu tiên của nước Mỹ khi ấy là phải giải giới Ukraine. Bằng cách hợp tác với Liên bang Nga và mời Ukraine một bánh vẽ là Hiệp ước Không-Phổ biến Võ khí Hạch tâm (Treaty of Non-Proliferation of Nuclear Weapons, viết tắt là NPT, Non-Proliferation Treaty). Kết quả là một Giác thư (Memorandum), chứ không là một hiệp định. Đấy là một văn kiện gọi là Budapest Memorandum on Security Assurance. Ngày nay và mấy tuần qua cứ được gọi tắt là “Budapest Memorandum”.

Chỉ vì, Tháng 12 năm 1994, ba cường quốc hạch tâm là Hoa Kỳ, Nga và Anh quốc cùng ký giác thư tại thủ đô Budapest của xứ Hung Gia Lợi, với thỏa thuận là ba nước cam kết bảo đảm an ninh cho Ukraine (cùng Belarus và Kazakhstan). Đổi lại thì Ukraine giao nộp kho võ khí hạch tâm của mình cho Liên bang Nga.

Không, viết như thế vẫn là thiếu sót theo kiểu nhà báo nông cạn của Mỹ – hai chữ này thường là đồng nghĩa. Những cam kết đó còn sâu rộng hơn vậy, xin đọc từng chữ mà nghĩ đến ngày nay:

1) Ba nước cùng tôn trọng độc lập và chủ quyền của Ukraine trong ranh giới lãnh thổ hiện hành; 2) Không hăm dọa hay sử dụng võ lực với Ukraine; 3) Không gây áp lực kinh tế để chi phối chính trị Ukraine; 4) Yêu cầu Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc hành động nếu võ khí hạch tâm được sử dụng chống Ukraine; 5) Không sử dụng võ khí hạch tâm chống Ukraine; 6) Cùng tham khảo ý kiến với nhau nếu có vấn đề về những cam kết nói trên.

Dù chỉ học năm thứ nhất về bang giao quốc tế thì các sinh viên cũng hiểu là trong ba nước Nga, Mỹ, Anh, chỉ Liên bang Nga mới là cường quốc có thể vi phạm những cam kết hoặc gây khó cho Ukraine. Mà giác thư này chỉ là cam kết chính trị, không là một hiệp định được Quốc hội phê chuẩn. Xin ghi thêm rằng cùng Anh, Mỹ, Nga, có Pháp và Trung Quốc cũng ký một văn kiện đính kèm, với những cam kết còn mơ hồ và yếu ớt hơn thế.

Khi ấy, Chính quyền Ukraine có do dự và muốn một thời hạn tự giải giới lâu hơn. Nhưng, Chính quyền Clinton đòi là càng sớm càng hay, kỳ hạn cuối là năm 1996. Bố khỉ, năm đó, nước Mỹ có bầu cử Tổng thống.

Khúc khải hoàn của Hoa Kỳ khi ấy là thế giới có thêm một quốc gia tham dự Hiệp ước NPT! Yếu tố then chốt là vì Hoa Kỳ đã có lời cam kết bảo vệ an ninh, sự vẹn toàn lãnh thổ và vân vân cho Ukraine. Đấy là thành tích 20 năm trước của chàng Xuân Tóc Đỏ Bill Clinton, người hay liếm mép và hút mà không hít.

Ngày nay, đến Cậu Bé Quàng Khăn Đỏ Barack Obama, cũng với giấc mơ giải trừ võ khí hạch tâm cho một thế giới thái hòa.

Đúng năm năm trước, Tháng Tư 2009, tại thủ đô Praha của Cộng hoà Tiệp, Tổng thống Obama hứa hẹn một nỗ lực toàn cầu, một cuộc “thập tự chinh” để kêu gọi các nước cùng noi gương Hoa Kỳ mà tài giảm võ khí hạch tâm. Vì nếu có chuyện gì thì đã có sự bảo vệ của nước Mỹ.

Trong thâm tâm, có thể Tổng thống Hoa Kỳ muốn nhắn gửi với hai quốc gia hung đồ đang đòi luyện công, là Bắc Hàn và Iran. Hoặc để trấn an các nước khác, như Nam Hàn, Nhật Bản, hay Saudi Arabia, rằng khỏi cần những võ khí sát thương đó. Vì?

“Trăm điều hãy cứ trông vào một ta.”

Tại sao lại chỉ một ta? Vì nếu có vin vào điều bốn của Giác thư Budapest – sự can thiệp của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc – thì ai cũng yên tâm rằng định chế quốc tế này sẽ thủ vai bà già trầu cầm súng nước, nhờ lá phiếu phủ quyết của Nga trong Hội đồng Bảo an.

Ngẫm lại thì không ai chứng minh được rằng Putin có ý sử dụng võ khí hạch tâm với Ukraine, nhưng đều thấy là quân đội Ukraine hiện không có khả năng chống đỡ khi Putin mắt lạnh sử dụng võ lực. Cũng không ai có thể chứng minh rằng nếu Ukraine vẫn là một cường quốc hạch tâm thì chưa chắc Putin đã dám chơi bạo như vậy.

Nhưng mọi người đều thấy là Anh và Mỹ đều đánh vần “ơ như quả mơ” – làm ngơ về những cam kết năm xưa với Ukraine. Tuần tới, tại Thượng đỉnh ở The Hague, ta sẽ xem Obama nói năng xoay trở ra sao về lý tưởng “An ninh Hạch tâm”!

* * *

Kết luận ở đây là gì?

Nhiều lắm, chỉ xin lơ thơ vài lẽ mà buồn!

Các chế độ hiền nhân quân tử mà tự phế bỏ võ công, như Ukraine, thì có thể mời giặc vào nhà. Các chế độ hung đồ có thể yên tâm luyện võ hạch tâm mà bất chấp thiên hạ. Các đồng minh của Mỹ mà tin vào lá chắn bảo vệ của Hoa Kỳ thì đều xét lại vì sau vụ Ukraine. Lời khuyên giải giới của nước Mỹ bất lực lại mở ra một cuộc thi đua võ trang toàn cầu.

Đâm ra, các quốc gia thuộc danh môn chính phái đều ưa nói chuyện đạo lý vu vơ, chứ khi hữu sự thì lại núp sau cụ Khổng mà khuyên răn thiên hạ, rằng “quân tử động mồm chứ không động tay.” Gọi là anh “tư quẩn” thì chẳng hề sai!

Nhưng tại sao người viết lại ỡm ờ nhắc tới Kim Dung?

Vì nghĩ tới đám tà ma Bắc Hàn và Iran đang âm thầm tự luyện thứ võ công thượng thừa theo Cửu Âm Chân Kinh. Nghĩa là vung đao tự thiến để thành đệ nhất anh hùng. Họ có lý phần nào trong sự tật nguyền đó….

http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/03/21/ukraine-tu-phe/

Khủng hoảng Ukraina làm thay đổi cục diện thế giới

Theo RFI

Tổng thống Nga Vladimir Putin (trái) và Tổng thống Mỹ Barack Obama : Khủng hoảng Ukraina, Nga-Mỹ trong thế đối đầu.

Tổng thống Nga Vladimir Putin (trái) và Tổng thống Mỹ Barack Obama : Khủng hoảng Ukraina, Nga-Mỹ trong thế đối đầu.

Reuters

Khủng hoảng Ukraina đang làm thay đổi cục diện thế giới, làm nổi rõ sự yếu kém về mặt chính trị của Liên hiệp châu Âu và sức nặng về mặt địa chiến lược của Nga. Khủng hoảng này cũng đánh dấu sự trở lại của Hoa Kỳ trên sân khấu châu Âu. Đó là nhận định chung của các chuyên gia được hãng tin AFP trích dẫn hôm nay.

 Theo nhận định của ông Thomas Gomart, chuyên gia Viện quan hệ quốc tế của Pháp ( IFRI ), khi sát nhập vùng Crimée vào Nga một cách nhanh chóng như thế, tổng thống Putin đã khiến phương Tây « sững sờ ». Liên hiệp châu Âu đã thi hành các biện pháp trừng phạt nhắm vào những nhân vật của Nga và thân Nga ở Ukraina, nhưng chuyên gia Gomart cho rằng, những biện pháp trừng phạt đó « không tương xứng với tầm mức của vấn đề ».

Có thể nói Liên hiệp châu Âu hiện nay đang là nạn nhân của tình trạng phụ thuộc về mặt năng lượng và kinh tế vào Nga. Nhiều tập đoàn như Total của Pháp đã đầu tư rất nhiều vào Nga. Vốn của các doanh nghiệp Nga cũng đang góp phần quan trọng vào thị trường chứng khoán Luân Đôn. Liên hiệp châu Âu đã dự tính sẽ đa dạng hoá nguồn cung cấp năng lượng để bớt phụ thuộc vào Nga, nhưng đó chỉ mới là mục tiêu dài hạn. Cái khó nhất đối với Liên hiệp châu Âu hiện nay đó là trừng phạt Matxcơva một cách hiệu quả, nhưng không làm suy yếu nền kinh tế Nga, mà hiện vẫn đang hồi phục.

Châu Âu đang ở thế yếu, rốt cuộc chính Hoa Kỳ đã vượt lên tuyến đầu để đáp lại những lo ngại của các nước thuộc khối Liên Xô cũ. Trong những năm gần đây, Washington đã phần nào bỏ rơi châu Âu để « xoay trục » sang châu Á-Thái Bình Dương. Nhưng khủng hoảng Ukraina buộc Hoa Kỳ phải quay lại châu Âu, cụ thể qua việc gởi 6 chiến đấu cơ F-16 đến Ba Lan và qua chuyến công du của phó tổng thống Joe Biden đến Ba Lan và 3 nước vùng Baltic, tất cả đều là thành viên khối NATO. Cũng giống như vào thời chiến tranh lạnh, Nga và Mỹ quay trở lại thế đối đầu.

Do các lãnh đạo Âu-Mỹ hiện giờ loại trừ khả năng sử dụng biện pháp quân sự đối với Matxcơva, cho nên, qua việc sát nhập Crimée vào Nga, tổng thống Putin muốn thử xem ông có thể « nắn gân » phương Tây đến mức độ nào.

Trong khi ngân sách quân sự của nhiều nước thành viên khối NATO bị cắt giảm, thì Nga lại loan báo tăng 44% ngân sách quốc phòng trong 3 năm tới. Theo dự báo của các chuyên gia, tổng thống Putin sẽ không dừng ở việc sát nhập Crimée, vì ông vẫn không từ bỏ giấc mơ xây dựng một « Liên hiệp Âu Á », một thứ Liên Xô tái sinh.

Matxcơva đã ký các hiệp định thuế quan với Belarus, Kazakhstan và Armenia, nhưng giấc mơ nói trên sẽ không thành nếu không có sự tham gia của Ukraina. Được mời tham gia « Liên minh Âu Á », Gruzia, mà một phần lãnh thổ đang bị quân Nga chiếm đóng từ năm 2008 và Moldavia đã từ chối, và đã chọn ký hiệp định liên kết với Liên hiệp châu Âu.

Tuy Nga hiện là nước sản xuất dầu thô hàng đầu thế giới và sản xuất khí đốt đứng hàng thứ hai, nhưng ngoài hai nguồn tài nguyên đó, kinh tế Nga còn rất yếu, trong khi đó nước này còn gặp phải tình trạng dân số sụt giảm. Ấy là chưa kể, trong cuộc biểu quyết vừa qua về nghị quyết lên án việc sát nhập Crimée vào Nga, Trung Quốc đã không bỏ phiếu, tức là không sử dụng quyền phủ quyết. Đây là một dấu hiệu cho thấy Nga đang bị cô lập hơn. Cuộc đối đầu với Trung Quốc, nếu sau này có xảy ra, sẽ gay go hơn nhiều đối với Nga.

Tuy vậy, trong cuộc đọ sức hiện nay với phương Tây, với tư cách thành viên thường trực Hội đồng Bảo an, Nga vẫn còn nắm một số con chủ bài. Không có Matxcơva thì sẽ không thể nào giải quyết được vấn đề Syria, cũng như vấn đề hạt nhân Iran và Bắc Triều Tiên.

http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/03/21/khung-hoang-ukraina-lam-thay-doi-cuc-dien-the-gioi/

Trừng phạt Nga có thể bị phản ứng ngược’

Nhà báo tự do Bùi Văn Phú

Gửi cho BBC từ California

Tổng thống Nga PutinTổng thống Nga Putin tỏ ra cương quyết trong việc sáp nhập Crimea vào Nga

Chuyện sáp nhập Crimea của Ukraine vào Liên bang Nga coi như đã xong, một cách êm thắm, hoà bình, hợp pháp và thể hiện đúng ý dân ở đó – theo cách nhìn của Tổng thống Nga Vladimir Putin.

Khi kết quả trưng cầu dân ý hôm 16/3 được công bố, với 97% phiếu đồng ý tách Crimea khỏi Ukraine, ngay sau đó nước Nga chính thức đón nhận Crimea trở về với đất mẹ.

Chủ đề liên quan

Điều ông Putin muốn thực hiện đã thành công, dù có cảnh báo trước nếu làm thế sẽ bị Hoa Kỳ và các nước trong Liên hiệp châu Âu EU trừng phạt.

Hoa Kỳ và EU coi việc sáp nhập Crimea là vi phạm hiến pháp Ukraine và luật quốc tế nên không công nhận kết quả.

Cuộc đối đầu giữa Nga với Mỹ và với khối EU cho đến nay mới chỉ là ngôn từ ngoại giao, kèm với biện pháp chế tài vài chục nhân vật người Ukraine và người Nga.

Sau khi Nga công nhận chủ quyền độc lập của Crimea, hôm 17/3 Tổng thống Barack Obama ký sắc lệnh phong tỏa tài khoản ngân hàng và ngăn cấm không cho vào Mỹ 11 nhân vật đã gây ra khủng hoảng Ukraine.

“Ngay cả một nhân vật Nga đối lập với Tổng thống Putin là ông Aleixe Navalny cũng cho rằng cách trừng phạt của Mỹ “chỉ làm những kẻ lừa đảo vui lên và khuyến khích họ thêm”

Trong số đó có tổng thống đã bị truất nhiệm Viktor Yanukovych, vài cố vấn thân tín của Tổng thống Putin như Dmitry Rogozin, Vladislov Surkov và Sergei Glazyev.

EU cũng có biện pháp tương tự với 10 chính khách và 3 sĩ quan quân đội Nga, 7 người Crimea và một chỉ huy hạm đội Hắc Hải Ukraine đã đào thoát sang Nga.

Quyết định của Tổng thống Obama bị một số nhân vật trong chính giới Mỹ cho là quá yếu, biểu lộ sự thiếu cương quyết của Mỹ trong việc đối đầu với Nga.

Trong bài bình luận trên báo Wall Street Journal ngày 18/3, cựu ứng viên tổng thống Mitt Romney cho rằng từ năm năm qua chính sách ngoại giao của Tổng thống Obama đã đặt Hoa Kỳ vào thế yếu, không còn được thế giới tin tưởng, qua một số sự kiện như “lằn đỏ” ở Syria hay việc Iran chế vũ khí hạt nhân mà Hoa Kỳ đã không có những biện pháp mạnh hơn.

Khi Nga nhìn ra thế yếu và sự thiếu cương quyết từ Mỹ, khủng hoảng Ukraine đưa tới việc sáp nhập Crimea là hệ quả của chính sách ngoại giao “reset – đặt lại quan hệ” của Tổng thống Obama, ông Romney nhận định.

Thượng Nghị sĩ Lindsey Graham mạnh mẽ chỉ trích Tổng thống Obama chỉ hù dọa mà không có những hành động cụ thể khiến thế giới coi đó là sự yếu kém của Hoa Kỳ.

Còn cựu ngoại trưởng Condoleezza Rice cho rằng chủ trương của chính quyền Obama là Hoa Kỳ nay không còn đóng vai trò cảnh sát thế giới nên đưa đến những hệ quả hiện tại.

Bộ trưởng Quốc phòng Israel mới đây cũng có nhận xét nước Mỹ đã tỏ ra yếu mềm trong việc ngăn chặn Iran chế tạo vũ khí hạt nhân.

‘Khuyến khích họ thêm’

Trước những trừng phạt của Mỹ, các quan chức Nga có tên trong danh sách coi việc này như chuyện hài.

Tổng thống NgaNga cũng tuyên bố các biện pháp đáp trả trừng phạt với phương Tây.

Phó Thủ tướng Dmitry Rogozin có lời nhắn qua Twitter khi hay tin bị Mỹ trừng phạt: “Một nhân vật diễu hài nào đó đã viết sắc lệnh này cho Tổng thống Mỹ. LOL”

Ngay cả một nhân vật Nga đối lập với Tổng thống Putin là ông Aleixe Navalny cũng cho rằng cách trừng phạt của Mỹ “chỉ làm những kẻ lừa đảo vui lên và khuyến khích họ thêm.”

Đến ngày 20/3 Tổng thống Obama ký thêm một sắc lệnh nhắm vào chánh văn phòng của ông Putin là Sergei Ivanov và 19 nhân vật thân tín nữa như Arkady Rotenberg, Gennady Timchenko.

Sắc lệnh mới cũng ngăn cấm giao dịch với Ngân hàng Rossiya của Nga được coi là nơi kinh tài của ông Putin và thuộc cấp.

Về phía EU, Thủ tướng Đức Angela Merkel nói rằng nhóm G-8, là nhóm gồm những cường quốc kinh tế trong đó có Nga, đã bị khai tử và hội nghị thượng đỉnh EU-Nga cũng sẽ không diễn ra.

Đáp lại, Nga ban hành lệnh cấm nhập cảnh với chín chính khách Mỹ, gồm ba phụ tá cố vấn an ninh Bạch Ốc, ba dân cử Đảng Cộng hoà và ba thuộc Đảng Dân chủ.

Khi biết bị cấm đến Nga, Thượng Nghị sĩ John McCain viết trên Twitter: “Tôi hãnh diện bị Putin trừng phạt và sẽ không bao giờ ngưng những nỗ lực và cống hiến cho tự do và độc lập của Ukraine, bao gồm cả vùng Crimea.”

Một dân cử khác, Thượng Nghị sĩ Robert Menendez cũng viết qua Twitter: “Nếu yểm trợ cho nền dân chủ và sự toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine đưa đến việc bị Putin trừng phạt, tôi sẽ chọn điều đó.”

‘Chiến tranh lạnh trở lại?’

“Với khủng hoảng Ukraine còn kéo dài, liệu chiến tranh có bùng nổ? Giới quan sát dự đoán là không, vì kinh tế EU và Nga ngày nay lệ thuộc nhiều vào nhau, vì Ukraine không là thành viên NATO và vì Hoa Kỳ nay không còn muốn trực tiếp can dự vào những giải pháp quân sự ở nước ngoài. “

Với khủng hoảng Ukraine ngày càng nóng lên và hiện tại mới chỉ có những biện pháp kinh tế. Tuy nhiên, có lo ngại rằng Chiến tranh Lạnh đã trở lại vì không chỉ căng thẳng ở Ukraine mà cùng lúc Trung Quốc đang trỗi dậy ở phương Đông cũng để đối đầu với Hoa Kỳ qua xung đột trên biển, qua sự kiện Bắc Kinh vẽ đường lưỡi bò và xác định vùng phòng không.

Trong biến cố Crimea, một nghị quyết không công nhận kết quả trưng cầu dân ý ở Crimea được biểu quyết tại Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc với 13 phiếu thuận, phiếu chống duy nhất của Nga và Trung Quốc bỏ phiếu trắng.

Lá phiếu trắng khiến những nước đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc quan ngại nước này có thể cũng sẽ có hành động lấn chiếm hay sáp nhập vùng tranh chấp và Nga cũng sẽ đồng tình im lặng.

Với khủng hoảng Ukraine còn kéo dài, liệu chiến tranh có bùng nổ? Giới quan sát dự đoán là không, vì kinh tế EU và Nga ngày nay lệ thuộc nhiều vào nhau, vì Ukraine không là thành viên NATO và vì Hoa Kỳ nay không còn muốn trực tiếp can dự vào những giải pháp quân sự ở nước ngoài.

Tổng thống George W. Bush, dù đã khởi động hai cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan với lý do bảo vệ an ninh Hoa Kỳ, cũng đã không can thiệp khi Nga đem quân vào Georgia năm 2008.

Hơn phần tư thế kỷ qua, quan hệ giữa các cường quốc, bất kể thể chế chính trị, đã thay đổi theo chiều hướng ràng buộc nhau qua hiện tượng “toàn cầu hoá”. Nếu có chiến tranh, ảnh hưởng xấu về kinh tế sẽ bao trùm thế giới.

Sau những đối đầu quân sự ở Việt Nam trong thập niên 1960, Afghanistan và Campuchia thập niên 1980, các cường quốc đều muốn tránh chiến tranh.

Tổng thống BushCó người ước nước Mỹ có một tổng thống mạnh mẽ như thời ông George W Bush.

Trước cuộc cách mạng dân chủ tại Đông Âu – thời điểm còn Chiến tranh Lạnh – và trước khi quan hệ giữa Mỹ-Trung chính thức mở ra năm 1979 thì quan hệ thương mại hầu như đóng khung trong các định chế chính trị gần như cứng nhắc.

Các nước kinh tế thị trường buôn bán với nhau, các nước xã hội chủ nghĩa giao thương với nhau mà không có nhiều trao đổi thương mại giữa hai khối.

Thời Chiến tranh Lạnh, Hồng quân Nga đã tiến vào Budapest, vào Prague khiến Mỹ tăng cường phòng thủ quân sự ở Tây Âu qua Liên minh NATO để đối đầu với sự bành trướng của Liên Xô.

Ở châu Á, Mỹ đưa quân vào Nam Việt Nam, có Liên minh quân sự SEATO để phòng thủ, ngăn chặn Trung Quốc.

Khi Hoa Kỳ đã tạo dựng quan hệ kinh tế với Trung Quốc vào đầu thập niên 1970, Mỹ quyết định rút khỏi Đông Dương và khối SEATO tan rã.

EU chi một năm 550 tỉ đôla để nhập xăng dầu và hơi đốt, một phần ba từ Nga. Nếu Nga trả đũa, liệu Hoa Kỳ và các nước sản xuất dầu khí khác có khả năng giúp EU đủ nhiên liệu để giữ vững mức phát triển kinh tế?”

Cuối thập niên 1970 lại bùng nổ chiến tranh. Việt Nam xâm lăng Campuchia, Trung Quốc tấn công Việt Nam, Liên Xô đem quân vào Afghanistan.

Khi xe tăng Liên Xô tiến vào thủ đô Kabul của Afghanistan cuối năm 1979, Tổng thống Jimmy Carter có lệnh trừng phạt kinh tế, sau đó là tẩy chay Olympic 80 ở Moskva.

Kết quả không buộc được Hồng quân rút về và năm 1984, Liên Xô cùng các nước Đông Âu đáp trả bằng cách tẩy chay Olympic 84 ở Los Angeles.

Khi Ronald Reagan lên làm tổng thống, Mỹ giúp vũ khí cho các lực lượng Mujahideen để giải phóng Afghanistan và cuộc chiến này kéo dài một thập niên cho đến khi Liên Xô rút lui năm 1989.

Với bộ đội cộng sản Việt Nam chiếm đóng Campuchia, Hoa Kỳ cũng áp dụng biện pháp phong toả kinh tế với Hà Nội, cùng lúc yểm trợ các lực lượng vũ trang mở cuộc chiến tranh du kích cho đến khi Việt Nam rút quân và một giải pháp hoà bình được ký kết năm 1993.

‘Không muốn đương đầu’

Các cuộc điều quân vào một nước khác đều làm hao tốn ngân sách, nhân mạng: Mỹ tại Việt Nam, Nga ở Afghanistan, Việt Nam ở Campuchia. Cũng như trong thập niên trước Hoa Kỳ đưa quân vào Iraq và Afghanistan.

Tổng thống ObamaTổng thống Obama đang đưa ra những biện pháp trừng phạt mạnh đối với Nga.

Qua những trải nghiệm đó của nhiều quốc gia, việc đối đầu quân sự kéo dài không còn là đáp án cho những xung đột. Nếu có chỉ là can thiệp nhanh chóng như ở Kosovo, Somalia, ở Lybia.

Khi Chiến tranh Lạnh kết thúc với Đông Âu dân chủ hoá và Liên bang Sô-viết tan rã, cùng lúc Trung Quốc mở cửa, phát triển thương mại với nhiều nước, từ đó trao đổi thương mại thế giới tăng nhanh nhờ các hiệp ước được ký kết song phương hay giữa các khối như EU ở châu Âu, ASEAN ở châu Á, NAFTA ở Bắc Mỹ và WTO cho toàn cầu.

Ngày nay mối quan hệ giữa các nước là một ràng buộc chằng chịt, lệ thuộc vào nhau trong quan hệ kinh tế, thương mại nên các cường quốc như Mỹ, Nga, Anh, Pháp, Đức, Trung Quốc, Nhật, Nam Hàn – nhiều nước có vũ khí hạt nhân – không muốn phải đối đầu qua chiến tranh, vì nếu xảy ra, ảnh hưởng của nó không chỉ tác động cục bộ mà lây lan toàn cầu.

Không muốn đối đầu với chiến tranh nên chế tài kinh tế, phong toả giao thương đang được áp dụng.

Dù trong nội các của chính phủ Obama có ý kiến muốn Hoa Kỳ phản ứng quyết liệt hơn, nhưng lãnh đạo thương mại và tài chánh của Mỹ đã ngần ngại trừng phạt nặng đối với Nga vì sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến kinh tế của EU nếu Nga đáp trả, từ đó lây lan sang kinh tế Mỹ.

EU chi một năm 550 tỉ đôla để nhập xăng dầu và hơi đốt, một phần ba từ Nga. Nếu Nga trả đũa, liệu Hoa Kỳ và các nước sản xuất dầu khí khác có khả năng giúp EU đủ nhiên liệu để giữ vững mức phát triển kinh tế?

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, một nhà báo tự do hiện sinh sống tại California, Hoa Kỳ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/03/140321_russia_penalty_consequence.shtml

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: