KÊU GỌI ĐỒNG BÀO THÀNH PHỐ THAM GIA CUỘC MEETING VÀO NGÀY CHỦ NHẬT 11-5-2014.

Thư ngỏ: Về thái độ và hành động cần và phải có trước hiểm họa Trung Quốc

Thức Tỉnh-Huy Đức

LỜI KÊU GỌI BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC CỦA 20 TỔ CHỨC DÂN SỰ VIỆT NAM

KÊU GỌI ĐỒNG BÀO THÀNH PHỐ THAM GIA CUỘC MEETING VÀO 09 GIỜ, NGÀY CHỦ NHẬT 11-5-2014.

 THÔNG BÁO

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 8-5-2014
Kính gởi : Ông Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh.
 Chúng tôi, những người nặng lòng với đất nước, rất ưu tư về vận nước, những nhân sĩ, trí thức, cựu tù chính trị trước 1975, những cựu chiến binh, một số thành viên của Câu lạc bộ Truyền Thống kháng chiến, một số cựu cán bộ của Thành Đoàn Thanh niên, các tầng lớp nhân dân, những người ký tên dưới đây, kính gởi đến ông Chủ tịch ý kiến sau đây :

– Phẫn nộ trước hành động ngang ngược và trắng trợn của Trung Quốc, đưa dàn khoan HD981 vào vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, chỉ cách đảo Lý Sơn thuộc tỉnh Quảng Ngãi 119 hải lý, cách đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam 18 hải lý, thuộc lô 143 trên bản đồ dầu khí Việt Nam, chúng tôi sẽ tổ chức một cuộc mít-tin lên án hành động phi pháp đó.
– Việc đưa giàn khoan vào tọa độ nói trên là hành động xâm lược có tính toán trong âm mưu nham hiểm lâu dài của Trung Quốc mà nhân dân Việt Nam muôn người như một, phải nâng cao cảnh giác, kiên quyết ngăn chận. Cuộc mít tin nầy nhằm khơi dậy lòng yêu nước của mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt là tuổi trẻ thành phố để làm chỗ dựa vững chắc cho cuộc đấu tranh ngoại giao và cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, quyết không để mất một thước biển, một tấc đất ông cha ta bao đời gìn giữ.
– Chúng tôi đề nghị ông Chủ tịch chỉ thị cho các cơ quan hửu quan của thành phố tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc mít tin tiến hành thuận lợi, vào lúc 9g ngày chủ nhật 11.5.2014 tại trước Nhà Hát lớn Thành phố.
Xin trân trọng cám ơn.
Thay mặt 55 người ký tên.
Huỳnh Tấn Mẫm.
DANH SÁCH 55 NGƯỜI KÝ TÊN VÀO CUỐI THƯ GỞI CHỦ TỊCH ỦY BAN NHÂN DÂN THÀNH PHỐ
1. Nguyễn Đình Đầu, nhà nghiên cứu, Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Tp HCM
2. Huỳnh Tấn Mẫm, bác sĩ, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn (trước 1975), Đại biểu Quốc hội khóa 6, Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP HCM
3. Trần Quốc Thuận, luật sư, nguyên Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội
4. Lê Công Giàu, nguyên Phó Bí thư thường trực Thành đoàn Thanh niên Cộng sản TP HCM, nguyên Giám đốc Trung tâm xúc tiến thương mại và đầu tư (ITPC), TP HCM
5. Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước TP HCM
6. Tống Văn Công, nhà báo, nguyên Tổng Biên tập báo Lao Động, TP HCM
7. Đào Duy Chữ, tiến sĩ, nguyên Phó chủ tịch Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam,TP HCM
8. Bùi Tiến An, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên cán bộ Ban Dân vận Thành Ủy TP HCM
9. Tô Hòa, nguyên Tổng biên tập báo Sài Gòn giải phóng, TP HCM
10. Nguyễn Thị Ngọc Lan, nguyên cán bộ công an TP HCM
11. Trần Thiện Tứ, nguyên Giám đốc Sở Kinh tế đối ngoại TP HCM
12. Nguyễn Văn Lê, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận Thành ủy TP HCM
13. Nguyễn Văn Kết, nguyên Thư ký của đc Mai Chí Thọ, TP HCM
14. Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP HCM
15. Võ Thị Bạch Tuyết, Cán bộ hưu trí, TP HCM
16. Lữ Phương, nhà nghiên cứu, tpHCM
17. Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh
18. GBt. Huỳnh Công Minh, linh mục Giáo phận Sài Gòn
19. Nguyễn Quốc Thái, nhà báo, tp Hồ Chí Minh
20. Antôn Lê Ngọc Thanh – Linh mục DCCT Giáo phận Sài Gòn
21. JM. Lê Quốc Thăng, linh mục Giáo phận Sài Gòn
22. Giuse Đinh Hữu Thoại – Linh mục DCCT Giáo phận Sài Gòn
23. Trần Văn Long, nguyên Tổng thư ký UB vận động cải thiện chế độ lao tù miền Nam VN, nguyên Phó Bí thư Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist).
24. Cao Lập, cựu tù chính trị Côn đảo
25. Lê Khánh Luận, hội viên CLB Truyền thống kháng chiến- khối Thanh niên, TP HCM
26. Bùi Phạm Hoàng Lượng, nguyên Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam quận Phú Nhuận
27. Đào Công Tiến, Nguyên Hiệu trưởng Đại học Kinh tế TP HCM
28. Trần Đình Bút. Giáo sư, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Phan Văn Khải
29. Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng Biên tập báo Sài Gòn Giải phóng, TP HCM
30. Hạ Đình Nguyên, nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành động thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn
(trước 1975), cựu tù chính trị Côn Đảo, TP HCM
31. Lữ Phương, nhà nghiên cứu, TP HCM
32. Giang Thị Hồng (bà quả phụ Lê Hiếu Đằng), cán bộ hưu trí, TP HCM
33. Trần Minh Quốc, hội viên CLB Truyền thống kháng chiến- khối Thanh niên, TP HCM
34. Tô Lê Sơn, kỹ sư, TP HCM
35. Nguyễn Bá Thuận, nguyên chuyên gia ngành Vận trù, dự báo của Bộ Nghiên cứu khoa học
và phát triển Đan Mạch, nhà giáo về hưu.
36. Lê Văn Tâm, Tiến sĩ Hóa, nguyên Chủ tịch Hội Người Viêt Nam ở
37. Phan Tấn Hải, nhà văn, California
38. Nguyễn Thế Thanh, nguyên Tổng Biên tập báo Phụ nữ TP HCM
39. Lê Thân, nguyên cán bộ phong trào đấu tranh của nhân dân, sinh viên, học sinh tranh thủ
dân chủ Thành phố Đà Lạt; cựu tù chính trị Côn Đảo
40. Hồ Hiếu , nhà giáo Sài Gòn , phong trào Tranh thủ Dân chủ Đà Lạt 1966, nguyên Chánh văn
phòng Ba Dân vận Thành Ủy TPHCM
41. Huỳnh Kim Thanh Thảo, doanh nhân, TP HCM.
42. Huỳnh thị Minh Nguyệt, cựu sinh viên trong phong trào SVHS chốn Mỹ trước 1975
43. Trần Tố Nga, nhà giáo về hưu, cựu tù chính trị trước 1975, Huân cương Bắc Đẩu Bội Tinh
do Pháp trao tặng, hiện đang ở Paris
44. Nguyễn Kiến Phước, nhà báo, nguyên Đại diện Báo Nhân Dân ở phía Nam
45. Nguyễn Văn Hòe, hội viên CLB Truyền thống kháng chiến- khối Thanh niên, TP HCM
46. Văn Ngọc Tâm, cán bộ hưu trí nhà báo tự do
47. Lưu Trọng Văn, nhà báo, TP HCM
48. Lê Phú Khải, nhà báo, TP HCM
49. Phạm Đình Trọng, nhà văn, TP HCM
50. Nguyễn Thị Khánh Trâm, nhà nghiên cứu văn hóa, TP HCM
51. Nguyễn Mai Oanh, chuyên gia Nông nghiệp nông thôn, TP HCM
52. Minh Hiền, nguyên Tổng Biên tập báo Doanh nhân Sài Gòn, TP HCM
53. Phạm Chí Dũng, nhà báo độc lập, TPHCM
54. Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Phan Văn Khải.

55. Hồ An, nhà báo, TP.HCM
—————————————————————-

MỘT CUỘC GẶP GỠ LỠ LÀNG

Trước sự kiện nghiêm trọng về việc giàn khoan “HĐ 981” của Trung quốc tiến vào lãnh hải Việt nam để thả neo khoan dầu, bất chấp luật pháp quốc tế, vi phạm nặng nề chủ quyền Việt Nam,và đã gây ra sự va chạm của lực lượng hai bên, một phái đoàn thuộc những người đã ký tên vào“kiến nghị 72” ở TP Hồ Chí Minh đã “yêu cầu” tiếp xúc với Lãnh đạo UBND TP, được ông Chủ Tịch UBND Lê Hoàng Quân đồng ý và ủy nhiệm cho Phó Chủ tịch Hứa Ngọc Thuận tiếp Đoàn vào sáng hôm nay, ngày 8-5-2014. Ông Hứa Ngọc Thuận cũng đã hứa rằng cuộc tiếp xúc sẽ diễn ra lúc 11g, tại Văn phòng UBND TP.

Đoàn tiếp xúc gồm 10 vị sau đây :
Ông Huỳnh Tấn Mẫm, trưởng đoàn, cùng các ông Lê Công Giàu, GS Tương Lai, ông Trần Quốc Thuận, ông Trần Thiện Tứ, ông Võ Văn Thôn, ông Nguyễn Văn Kết, nhà báo Thái Thanh, và ông Hạ đình Nguyên.
Đến 10g12, ông Hứa Ngọc Thuận, Phó Chủ tịch UBND TP, nhắn lời xin lỗi vì bận việc. Sau đó một phó Văn phòng cũng bước vào và nói : Các anh lãnh đạo đi hết, không còn ai để tiếp, mời các chú, các anh về.
Những người trong đoàn rất ngạc nhiên về cung cách làm việc của cơ quan lãnh đạo TP, tự hỏi đây có phải là một loại văn hóa ứng xử đang phổ biến lâu nay không ? Với họ như thế, với dân thì thế nào ? Một số các vị trong đoàn đã từng có vai trò, từng ngồi và vào ra ở nơi nầy vào 10-15 năm trước cũng cần phải tự hỏi, mình có liên quan gì đến văn hóa ứng xử đó hôm nay không ? Trong phong trào đấu tranh chống bành trướng Trung quốc mấy năm qua, giới trẻ đã từng phê phán phái lớn tuổi có lập trường đấu tranh quá ư “mềm dẽo”
Một cuộc gặp gở thật là khó nói, nó lỡ làng làm sao !
Sài Gòn điểm tin

http://huynhngocchenh.blogspot.com/2014/05/keu-goi-ong-bao-thanh-pho-tham-gia-cuoc_9743.html

 

Thư ngỏ: Về thái độ và hành động cần và phải có trước hiểm họa Trung Quốc

Kính gửi: Chủ tịch nước Việt Nam

        Thủ tướng Chính phủ

                      Bộ trưởng Bộ Quốc phòng

          Bộ trưởng Bộ Công an

               Thường trực Ban bí thư

                                                                                                 Đồng kính gửi: Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố, Giám đốc Công an TP. Hồ Chí Minh

Nếu ngay bây giờ hoặc sắp tới Trung Quốc tiến hành một cuộc tấn công quân sự vào Việt Nam, sự thể sẽ ra sao?

Gần đây, bạn bè của tôi – những sĩ quan trung cao cấp trong quân đội – đã không mấy tintưởng rằng bộ đội Việt Nam còn đủ khả năng để tái hiện chiến thắng biên giới phía Bắc năm 1979. Nguồn cơn không chỉ bởi tương quan chênh lệchcó thể chỉ khoảng 1/3 về vũ khí và khí tài quân sự dàn đều trong các binh chủng và quân chủng, mà tử huyệt của bộ đội Việt Nam nằm ở lòng quân.

Đã từ lâu, lòng quân chểnh mảng, phân hóa, chia rẽ và hoang mang. Khả năng sẵn sàng chiến đấu cao chỉ chủ yếu tồn tại trong giáo trình quân sự. Điều đơn giản nhất mà một người lính luôn tự hỏi là một khi chiến tranh nổ ra, anh ta sẽ chiến đấu cho cái gì và vì ai. Nhiều người lính như vậy lại có thân nhân là dân oan đất đai và nạn nhân của vô số đối xử bất bình đẳng từ phía các cấp chính quyền. Có ít nhất hàng triệu người dân phải chịu bất công ở các mức độ từ bình thường đến nghiêm trọng và cực kỳ nghiêm trọng trên khắp các vùng đất nước. Một người lính sẽ không thể quyết tử vì tổ quốc quyết sinh nếu người thân của họ bị chính quyền địa phương ngày đêm chà đạp quyền lợi và các quyền con người.

Quân đội từ nhân dân mà ra. Lòng quâncũng bắt nguồn và là hệ quả của lòng dân. Tình cảm của một người dân trước hiểm họa ngoại xâm chỉ thể hiện giản dị qua hành động phản ứng rất đỗi bình thường là biểu thị tinh thần phản kháng và biểu tình để tìm đến tinh thần đoàn kết dân tộc.

Thế nhưng ngay vào lúc này, nếu những người cầm quyền ở Việt Nam muốn phát động một cuộc biểu tình của dân chúng chống lại sự can thiệp của Trung Quốc, liệu còn được bao nhiêu người dân xuống đường?

Khả năng không sẵn sàng chiến đấu và có hơi hướng thất bại về tư tư tưởng của quân đội cũng là một thất bại quá lớn về niềm tin của người dân đối với chế độ. Mất niềm tin chính thể cũng dẫn đến não trạng vô cảm của không ít người dân dù phải đối mặt với hiểm họa xâm lăng ngoại bang.

Một trong những nguyên do dễ giải thích nhất cho sự vô cảm ấy lại thuộc về thái độ của chính quyền, khi giới lãnh đạo quốc gia và ngành công an đã luôn tìm cách ngăn chặn, khống chế, trấn áp và cả đàn áp đối với đám đông biểu tình chống Trung Quốc từ nhiều năm qua, đặc biệt từ giữa năm 2011 đến nay.

Hậu quả quá cay đắng mà một dân tộc đủ tự trọng phải nhận lãnh là trong ít nhất mấy năm qua, dư luận nhân dân đã công khai công kích về những Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống thời cuộc, về cái gọi là “chính sách ngoại giao đầu gối” từlẩn khuất đến công nhiên trong một bộ phận lãnh đạo quốc gia mà đang quét sạch chút ý chí còn lại của quân đội và dân chúng.

Nhưng với người bạn “Bốn Tốt”, tất cả chỉ mới bắt đầu. Chỉ mới bắt đầu cho một trang lịch sử nô thuộc mới đối với Việt Nam. Chỉ mới bắt đầu cho một chiến dịch thăm dò phản ứng, uy hiếp và tiến tới xâm lược quân sự tổng lực đối với đất nước “Thơ tôi khóc lệ rơi hình chữ S”.

Bi kịch thời đại của đất nước hình chữ S đó đang tiếp biến vào tháng 5/2014, với hình ảnh giàn khoan “Mười sáu chữ vàng” của Trung Quốc ngự trị ngay trên vùng lãnh hải và lương tri quốc gia.

Giới lãnh đạo Việt Nam sẽ làm gì? Làm gì để ngăn chặn mối họa xâm lăng, ít nhất ngang bằng với lòng kiên định và hành động mà họ đã thường phô bày để chế ngự ý chí phản kháng ngoại bang của dân chúng? Vì sao họ không tiến hành điều tra ngay lập tức về chuyện liệu có một quan hệ “đi đêm” nào giữa nhữngquan chức nào đó của Việt Nam với người Trung Quốc để dẫn đến hậu quả ngang nhiên và ngang ngược như ngày hôm nay? Và tại sao giới lãnh đạo ViệtNam lại không đủ hồi tâm, thống nhất và quyết đoán để ít nhất chấp nhận một cuộc biểu thị lòng yêu nước xứng đáng của trí thức và người dân, tại ít nhất hai thành phố trung tâm là Hà Nội và Sài Gòn?

Đã khá muộn khi nhắc lại lời ai điếu của người dân: “Chính sách ngoại giao đầu gối” không bao giờ có thể khiến cho 500 đại biểu quốc hội và gần 200 ủy viên trung ương đảng cầm súng tiến ra mặt trận. Nhưng tinh thần quỳ gối không còn chút liêm sỉ của một bộ phận quan chức nào đó trong đảng và chính quyền lại đang khiến cho chẳng còn mấy người dân tình nguyện đỡ đạn ở chốn tiền phương,thay cho các nhóm lợi ích tham lam và sẵn lòng biến khỏi đất nước vào bất kỳ thời điểm nào Tổ quốc lâm nguy.

Cuộc biểu tình dự kiến vào ngày chủ nhật 11/5 tới đây tại Hà Nội và Sài Gòn chỉ là khúc bi tráng đầu tiên trong giai điệu bi ca và lâm nguy của dân tộc Việt Nam…

Song những người cầm quyền vẫn còn chút cơ hội để vớt vát lại niềm tin dân chúng, nếu họ thể hiện lònghồi tâm bằng việc hủy bỏ chế độ ngăn chặn và đàn áp đối với các tầng lớp nhân dân chỉ xuống đường vì lòng yêu nước chứ không phải nhằm lật đổ chế độ.

Giá trị lịch sử của các tầng lớp nhân dân như thế vẫn còn nguyên vẹn, từ nhân sĩ trí thức, sinh viên học sinh, tiểu thương, công nhân và nông dân, đảng viên lão thành, cựu chiến binh…, kể cả con số ngày càng tăng của cán bộ, chiến sĩ quân đội và công an đang tại ngũ. Đó là những người còn mất ngủ trước hiện tình hỗn mang đất nước, còn linh cảm tồi tệ về lương lai một quốc gia nô bộc, còn chưa thể bỏ mặc dĩ vãng tận cùng của “Ngàn năm Bắc thuộc”.

Các tầng lớp nhân dân ấy–cội nguồn và lịch sử của dân tộc Việt Nam –đã đến lúc không cần phân biệt “Lề phải” và “Lề trái”, hãy cùng kết tay nhau và nắm tay giới cán bộ, công chức còn nặng tình quê hương trong hệ thống đảng và chính quyền, gìn giữ những giá trị cuối cùng nhưng sắp mất nốt của dân tộc chúng ta.

Tổ quốc hay là chết!

Sài Gòn ngày 8 tháng 5 năm 2014

Phạm Chí Dũng

Cựu sĩ quan quân đội, nhà báo độc lập

http://www.boxitvn.net/bai/26004

 

Thức Tỉnh

 Huy Đức
Năm 17 tuổi, khi Trung Quốc xâm lược Việt Nam, tôi đã xung phong nhập ngũ, lên vùng Biên giới; Năm 22 tuổi, tôi có mặt ở CPC và đã ở lại đó 3 năm. Nếu bây giờ có chiến tranh, tôi 52 tuổi, cũng không ngại ngần thêm một lần áo lính.

Trung Quốc rõ ràng đang muốn đẩy xa xung đột. Trước khi tuyên bố đưa giàn khoan 981 vào hoạt động, họ kêu đại sứ về và không để lại đại biện lâm thời (không có ai để Việt Nam có thể triệu tập trao công hàm); mặc dù có đường dây nóng, họ cũng từ chối đối thoại ở tầm thượng đỉnh. Nhưng, tôi đồng ý là phải tránh đến mức tối đa để phải dùng súng ống. Cuộc họp báo chiều qua, 7-5-2014, là rất cần thiết. Nhưng các nhà báo quốc tế nên được đưa theo các tàu “cảnh sát biển” để chứng kiến sự thô bạo của Bắc Kinh.
Như tôi đã nói trong status sáng thứ Bảy, 3-5-2014: “Trung Quốc giả mặt ‘láng giếng tốt, đồng chí tốt’ mới nguy chứ họ hành xử đúng như tâm địa của họ thì phải coi đó là cơ hội”. Đây là lúc Đảng Cộng sản Việt Nam phải xét lại toàn bộ chính sách với Bắc Kinh. Không chỉ những vấn đề như Biển Đông là không thể song phương mà Việt Nam phải ngay lập tức từ bỏ con đường Bắc Kinh cả mô hình kinh tế và mô hình chính trị.
Không nên đặt vào thế đối đầu, nhưng rõ ràng, với Bắc Kinh cộng sản, chúng ta không một giây được coi là bạn. Chiến tranh chỉ là việc chẳng đặng đừng, mong sao tôi không phải cầm súng nữa và thanh niên Việt Nam không còn phải đánh nhau với ai nữa. Hy vọng, vụ giàn khoan 981 sẽ thức tỉnh Đảng cộng sản Việt Nam, không chỉ sớm quay lại bờ nhân dân để đuổi “quân bành trướng Bắc Kinh” mà quan trọng hơn là kiến tạo cho Việt Nam một con đường mới. Một con đường có nhiều đối tác, bạn bè.
Advertisements

One response to this post.

  1. […] KÊU GỌI ĐỒNG BÀO THÀNH PHỐ THAM GIA CUỘC MEETING VÀO 09 GIỜ NGÀY, NGÀY CHỦ NHẬT… -Rút đi! Giàn khoan kẻ cướp (HQ1) […]

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: