Xuống đường!

Kể chuyện meeting sáng 11.5.2014 tại Nhà hát Tp

 Câu chuyện của một người thuộc nhóm “54”/Tô Lê Sơn/Theo FB Vũ Thị Phương AnhTHÀNH ỦY HỒ CHÍ MINH MUỐN GÌ?-Vu Thi Phuong Anh

Người dân biểu tình phản đối việc Trung Quốc đặt giàn khoan trên vùng biển đang tranh chấp chủ quyền với Việt Nam. Ảnh chụp hôm 11/5/2014 tại TPHCM.

Xuống đường!

Thụy My

Nhà báo Phạm Chí Dũng (áo trắng, ở giữa, trong đoàn biểu tình ngày 11/05/2014.

Thụy My : Thân chào nhà báo Phạm Chí Dũng. Một ngạc nhiên thú vị : phát hiện ra anh đang đi ở hàng đầu trong đoàn biểu tình chống Trung Quốc ngày hôm nay 11/05/2014 trước Bưu điện TPHCM. Đây là tấm ảnh đầu tiên trong một loạt ảnh minh họa cho bài tường thuật về cuộc biểu tình này của báo Thanh Niên online. Chắc là anh có khá nhiều cảm xúc về cuộc biểu tình này ?

 

Phạm Chí Dũng : Một cuộc xuống đường đầy cảm xúc! Cảm xúc sống động và đầy đủ nhất của tôi không chỉ là bầu không khí biểu tình phản kháng Trung Quốc của người dân, vì thực ra không khí này đã đột biến từ năm 2011 rồi. Nhưng đây là lần đầu tiên phát tiết một sự ăn khớp nhịp nhàng và cảm thông, chia sẻ giữa báo chí nhà nước với hoạt động dân chủ của giới trí thức và dân chúng, liên quan đến sự kiện luôn bị đảng và chính quyền xem là đặc biệt “nhạy cảm” này.

 

 

Không chỉ các trang mạng truyền thông xã hội như Dân Làm Báo, Dân Quyền, Dòng Chúa Cứu Thế, Tễu… đưa tin và hình ảnh trực tiếp về cuộc biểu tình ngày 11/5, mà các báo nhà nước như Pháp Luật TP.HCM, Thanh Niên online… cũng liên tục và sôi nổi cập nhật và tường thuật về diễn biến và không khí cuộc biểu tình này. Trước đó, có thông tin là Ban Tuyên giáo trung ương đã cấm báo chí trong nước không được đưa tin về cuộc biểu tình, coi đây là hoạt động không được pháp luật thừa nhận và làm ảnh hưởng đến “Bạn vàng”. 

 

Thế nhưng tinh thần đồng điệu và đồng cảm của giới báo chí nhà nước đã khiến cho tình cảm đồng vị dân tộc chưa bao giờ được tôn bật như lúc này. Ngay khi một nhóm chỉ mười mấy người bắt đầu giương băng-rôn, biểu ngữ và hô khẩu hiệu đả đảo Trung Quốc tại Nhà hát Thành phố, hàng chục phóng viên báo đài đã tràn đến ghi âm, ghi hình. Không khí phấn khích ngay lập tức đã lan ra, khiến đám đông dường như quên bẵng cuộc mít-tinh hình thức có sự can thiệp chỉ đạo của chính quyền thành phố trên các bậc thềm Nhà hát lớn.

 

Cuộc biểu tình diễn ra thế nào, thưa anh?

 

Chỉ sau ít phút đi từ Nhà hát lớn, túc số biểu tình đã vọt lên đến hàng trăm người. Nhiều bạn trẻ từ đám đông mít-tinh và hai bên đường đã ngay lay lập tức hòa mình vào dòng người tuần hành. Chị Thiều Thị Tân, một cựu tù Côn Đảo mà tôi tình cờ gặp lại sáng nay, đã chuẩn bị sẵn loa phóng thanh. Chị làm cho tôi ngạc nhiên vì không chỉ hát tiếng Pháp rất hay, cựu nữ sinh trường Marie-Curie hơn sáu chục tuổi này vẫn còn giữ được phong độ và kinh nghiệm của những năm tháng đấu tranh trong chốn lao tù. Giọng chị sang sảng và lôi cuốn đám đông, khiến cho cuộc tuần hành mau chóng tuôn trào ý nghĩa “xuống đường”.

 

Quả là xuống đường! Từ Nhà hát lớn, chúng tôi đi ngược chiều đường Đồng Khởi và cứ thế tiến về Nhà văn hóa Thanh niên và Tổng lãnh sự quán Trung Quốc. Ngoài chị Thiều Thị Tân, những người đi đầu có thể kể đến nhà thơ Bùi Minh Quốc vừa từ Đà Lạt về Sài Gòn, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà báo Huy Đức, và cả một nhân vật phản biện đặc biệt của “lề phải” mà người dân vẫn nhớ còn là “ông hội đồng Khoa”. Chưa hết đường Đồng Khởi, con số tuần hành đã lên đến ít nhất 300-400 người.

 

Khi đoàn biểu tình tiến đến Nhà văn hóa Thanh niên, rất nhiều bạn trẻ rải rác chờ quanh khu vực đó từ sáng sớm đã lập tức gia nhập vào dòng người. Tôi nhận ra nhiều khuôn mặt quen thuộc trong những lần biểu tình chống Trung Quốc trước đây, hồn nhiên, đầy hăng hái và ít nhiều trải nghiệm. Nhưng cũng còn nhiều khuôn mặt mới. Thậm chí trong số đó, tôi còn nhận ra vài ba gương mặt quen thuộc của những bạn trẻ hoạt động trong giới cán bộ Đoàn. Tất nhiên, nếu chỉ xét về biểu hiện, người ta có thể xem những bạn trẻ này là “biểu tình cuội”. Song tôi lại không cho là như vậy, bởi tôi nhìn thấy ánh mắt hừng hực của họ và một biểu lộ tha thiết muốn tham gia biểu tình thật sự chứ không phải nhằm “phá đám”.

 

Những gương mặt và những ánh mắt ấy tôi đã chứng kiến trong cuộc mít-tinh phản đối Trung Quốc do Mặt trận Tổ quốc và Hội Luật gia TP.HCM tổ chức vào buổi chiều ngày 10/5 tại Nhà văn hóa Thanh niên.

 

Theo quan sát của anh thì cuộc mít-tinh của chính quyền ra sao?

 

Tất cả tinh thần “cực lực phản đối”  của giới chức chính quyền đã chỉ diễn ra trong một hội trường đóng kín với máy lạnh chạy hết công suất và đã kết thúc trong vỏn vẹn có 30 phút, sau bốn, năm bài tham luận bằng giấy và không ít cái ngáp dài cùng cặp mắt nhắm nghiền. Thế nhưng chi tiết có thể đặc tả là mỗi khi diễn giả nào nói mạnh mẽ đôi chút về thái độ phản kháng đối với Trung Quốc, hội trường lại vang lên tiếng vỗ tay.

 

Chúng ta nên biết rằng cuộc mít-tinh ngày 10/5 được chính quyền TP.HCM tổ chức và giám sát chặt chẽ từ nội dung đến thành phần tham dự. Những người tham dự phải là “lực lượng nòng cốt” và phải có thẻ mới được vào dự. Thế nhưng tình cảm chất chứa bên trong của mỗi con người thì lại là một câu chuyện khác hoàn toàn. Thái độ quá nhu nhược và còn bị coi là đớn hèn của tầng lớp cầm quyền ở Việt Nam đã khiến cho ngay một người dân nhịn nhục giỏi nhất cũng phải cảm thấy hổ thẹn, còn những người không mang tâm tư khuất phục thì không thể chịu đựng nổi.

 

Xuống đường! Trong đoàn biểu tình sáng 11/5 đã hiện ra nhiều khuôn mặt hừng hực bạn trẻ, rất có thể có cả những bạn đã tham dự cuộc mít-tinh của chính quyền. Họ đi đầu, với cờ tổ quốc, la khản cả giọng và có cảm giác như chỉ cần một hiệu lệnh đủ thực tâm, những bạn trẻ đó có thể cầm súng tiến ngay ra mặt trận để chiến đấu với kẻ gây hấn Trung Quốc.

 

Có lẽ thái độ nhu nhược của chính quyền Việt Nam trước Trung Quốc đã phải trả giá?

 

Tháng 5/2014 đã ghi nhận một sự kiện vô cùng đặc biệt: chưa bao giờ kể từ cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, Nhà nước Việt Nam lại phải chấp nhận một cuộc biểu tình và xuống đường công khai như thế này, cho dù trước đó chính quyền vẫn muốn làm theo cách họ là chủ động tổ chức mít-tinh và cùng lắm là cho biểu tình, nhưng lại là độc quyền biểu tình, tương tự như triết học độc quyền yêu nước của họ.

 

Nhưng sự nhượng bộ của chính quyền đã cho thấy gần hai chục cuộc biểu thị, biểu tình chống Trung Quốc của trí thức và người dân diễn ra ở Hà Nội và Sài Gòn từ năm 2011 đến nay hoàn toàn không phải là vô nghĩa. Còn hơn thế, mức độ gây hấn của Trung Quốc đã bộc lộ sâu sắc về ý nghĩa xâm lược, đến nỗi chính quyền Hà Nội đang cảm thấy cô đơn và sợ hãi hơn lúc nào hết.

 

Họ cô đơn trước quốc tế vì nếu xảy ra một cuộc chiến tranh với Trung Quốc vào lúc này, sẽ không còn bất cứ cường quốc nào trên thế giới ủng hộ họ. Họ càng cô đơn trước dân chúng vì đã từ quá lâu họ đè nén quá nhiều các tầng lớn nhân dân bằng chính sách sưu cao thuế nặng, bằng các nhóm lợi ích tham tàn và đàn áp thậm tệ những người biểu tình chống Trung Quốc. Thế sợ hãi của chính quyền đang vào đúng vị thế của kẻ ở chân tường. Vậy nên họ phải thay đổi phương cách tổ chức biểu tình, cố thay đổi để ít nhất cũng vớt vát được phần nào niềm tin nơi dân chúng và đồng thời hy vọng đạt mục đích cô lập “các thế lực thù địch”.

 

Thế còn thái độ của nhân viên an ninh như thế nào, trước các “thế lực” bị coi là thù địch này, thưa anh?

 

Thực ra cuộc biểu tình ngày 11/5 đã cho thấy rõ ràng là chẳng có thế lực thù địch nào hết. Tất cả đều đồng lòng, từ trí thức, sinh viên, cựu chiến binh, báo chí, tôn giáo, dân oan đất đai… Ngay cả những nhân viên an ninh luôn đi bên cạnh tôi cũng mang một dáng vẻ khác, với nét mặt thư giãn hơn trước đây. Đôi khi tôi còn thấy vài nhân viên an ninh bên đường mỉm cười có vẻ đồng cảm với tiếng hô của đám đông dưới lòng đường. Một số khác tỏ ra ngượng nghịu. Trong khi đó, lần đầu tiên cảnh sát giao thông và lực lượng thanh niên xung phong tỏ ra đặc biệt có trách nhiệm với đoàn biểu tình. Bất chấp đoàn người đi ngược chiều lưu thông, mọi xe cộ đều được hướng dẫn rẽ sang ngả khác.

 

Tôi cũng nhận ra biểu cảm có chút tế nhị ở một số người quen của của tôi trong Thành ủy và vài sở ngành liên quan đến công việc theo dõi biểu tình. Có người nói nhỏ với tôi rằng đến giờ họ chỉ xem việc theo dõi hoạt động biểu tình như một nhiệm vụ không thể thoái thác. Ngoài ra, họ hoàn toàn “vô cảm” với công tác này. Rõ là nhận thức và có thể cả con tim của các viên chức nhà nước, nhân viên an ninh đã chuyển biến qua thời gian, ít nhất cũng tách bạch được đâu là chuyện “âm mưu lật đổ chế độ” và đâu là lòng yêu nước thực sự.

 

Trước đây đã có thời nhiệm vụ của anh còn đối lập với những người biểu tình?

 

Năm 2009, khi còn làm công tác nội chính, hàng tuần tôi đều phải “trực chiến”, có nghĩa là phải ra Nhà văn hóa Thanh niên và Công viên 30/4 để quan sát động thái của đám đông. Đó là thời gian mà lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với đám đông biểu tình, lần đầu tiên nhận ra sự thật hùng hồn nhiệt huyết trong ánh mắt của họ, lần đầu tiên nhìn thấy một trong những người nhiệt thành nhất trong biểu tình chống Trung Quốc là Điếu Cày Nguyễn Văn Hải – người mà số phận run rủi để tôi nằm đúng bệ xi măng của anh, đi đúng đôi dép tổ ong mòn vẹt của anh tại buồng giam 2C1, trại giam số 4 Phan Đăng Lưu (PA92) của Công an TP.HCM vào tháng 10/2012.

 

Tất cả những cái đầu tiên đó đã làm cho tôi xác quyết lại nhận thức của mình về tính chính nghĩa của nhân dân khi tôi còn chưa rời khỏi ngành nội chính. Để vào năm 2011, tôi bắt đầu viết những bài đầu tiên trên “Lề trái” với bút danh Người Quan Sát, tất nhiên là viết lén. Viết về những cuộc biểu tình chống Trung Quốc, về sự bối rối và sợ hãi ngay từ lúc đó của chính quyền. Khi đó một số người dân chủ vẫn cứ tưởng bút danh đó là của nhà báo Huy Đức.

 

Còn giờ đây, kỷ niệm đó đã trôi dạt vào dĩ vãng, nhưng vẫn làm cho tôi cảm thấy bồi hồi khi nhìn thấy đám đông các bạn trẻ đang xuống đường, hòa mình trong bài ca “Dậy mà đi” vang trời ngày hôm nay.

 

Thật là thú vị! Xin anh kể tiếp về diễn tiến của cuộc biểu tình sáng 11/5

 

Đến 10 giờ sáng, đám đông đã lên đến  hơn 2.000 người, một con số chưa từng có trước đây. Cùng lúc, hàng ngàn người dân ở Hà Nội cũng đổ ra đường hòa nhịp với Sài Gòn. Hai đầu cầu làm nên một niềm vui khó tả về tinh thần xuống đường hòa quyện và đồng nguyên. Nhiều người dân đi trên đường cũng bắt đầu nhập đoàn, dắt xe máy đi cùng. Có cả những bé nhỏ mặt tươi sắc nắng. Một người đàn ông mặt mũi đen nhẻm và áo cũng đen nốt, nhưng động tác vô cùng quyết liệt lại trở thành người dẫn đầu đám đông. Rất thú vị! Những hình ảnh như thế làm tôi nhớ lại cuộc Cách mạng tư sản Pháp vào thế kỷ 18, so sánh cuộc xuống đường của nền cộng hòa Gaulois trong quá khứ và cuộc biểu thị của xã hội dân sự Việt Nam hơn 200 năm sau đó.

 

Miên man trong dòng người, tôi cũng chợt nghĩ đến giới lãnh đạo nước nhà. Quả thật, nếu họ chịu hiểu ra đôi chút về tình cảm đồng loại thì có lẽ họ đã dám tham gia vào đoàn người này. Mấy ngày trước, tôi nghe phong phanh thông tin là Bộ Chính trị họp liên tục và rất căng thẳng về vụ giàn khoan 981 của Trung Quốc xâm nhập lãnh hải Việt Nam ở Biển Đông, và cuối cùng có vẻ chẳng ai quyết định được điều gì quan trọng, ngoài việc tiếp tục kéo dài khẩu hiệu 16 chữ vàng và làm thế nào để đám đông Việt Nam không quá giận dữ với Bắc Kinh.

 

Anh có ngạc nhiên hoặc có nhận xét gì về thái độ thiếu quyết đoán như vậy của giới lãnh đạo?

 

Tôi không ngạc nhiên về lối tư duy như thế, và tất nhiên mấy hàng rào chắn cùng lực lượng cảnh sát cơ động trước cung đường dẫn đến Tổng lãnh sự quán Trung Quốc cũng là lẽ thường tình, xảy ra một cách quá thường tình trong một chế độ với năng lực quản lý tầm thường. Nhưng tôi chỉ ngạc nhiên là vì sao cũng có thông tin vài ba vị lãnh đạo cao cấp nào đó của đất nước muốn nhân dịp này lấy lòng dân và ngấm ngầm bất đèn xanh cho các cuộc xuống đường, tuy nhiên họ lại không đủ bản lĩnh và quyết đoán để ít nhất dám xuất hiện trước ống kính truyền hình hoặc tối thiểu trong một bài trả lời phỏng vấn của báo chí nhà nước, về thái độ cần và phải có đối mặt với Trung Quốc.

 

Bởi điều đơn giản là Hội nghị trung ương 9 mà dường như xoáy sâu vào vấn đề sắp xếp nhân sự đang diễn ra, và có thể đây là hội nghị bản lề về nhân sự trên con đường dẫn đến đại hội đảng cầm quyền lần thứ 12 vào năm 2016. Những vị quan chức cao cấp muốn tranh thủ tình cảm mị dân vẫn luôn đánh mất cơ hội quý giá trong khi người dân còn chút trông đợi vào họ.

 

Bài học căn bản của công tác lấy lòng dân chúng, hay nói thẳng tuột là mị dân, là dựa vào tình cảm dân tộc. Ở Trung Quốc, đó là tinh thần tự tôn nước lớn. Còn với Việt Nam, lại là ý chí chống ngoại xâm mà đã hiện ra không biết bao nhiêu lần trong lịch sử. Tất nhiên giới chính khách lão luyện về thủ thuật chính trị rất biết bài học này. Nhưng có điều, cái khác biệt quá lớn giữa họ với giới chính khách phương Tây là họ quá thiếu bản lĩnh về nghệ thuật mị dân. Thế nên cứ hết cơ hội này đến cơ hội khác, tất cả đều trôi tuột qua, lòng dân ngày càng thất vọng và càng sụp đổ, trong khi vị thế của giới quan chức chế độ cũng chẳng khá gì hơn.

 

Theo anh, làm thế nào để có được tinh thần mà anh gọi là “đồng nguyên” của người dân Việt vào lúc này?

 

Cuộc biểu tình ngày 11/5, trùng với Ngày Nhân quyền Việt Nam, đã trở thành một thành công ngoài mong đợi. Không chỉ là một cuộc xuống đường đầy đủ ý nghĩa, đây còn là lần đầu tiên có sự hòa hợp của ít nhất giới truyền thông nhà nước, còn gọi là “Lề phải”, với giới hoạt động dân chủ và tiếng lòng chính đáng của nhân dân. Chắc chắn là vào mỗi giờ phút hiểm nguy của dân tộc, tinh thần đồng nguyên lại giương cao, và tất cả những người còn lương tri đều cần đến một ý chí đồng nguyên như thế để xử lý âm mưu ngoại xâm và giải quyết luôn cả những mâu thuẫn khó có thể khắc phục với chính quyền.

 

Điều đó làm cho tôi có hy vọng là trong những tháng năm tới, cùng với việc Đảng và Nhà nước buộc phải dần thừa nhận xã hội dân sự. Các hoạt động dân sự tiêu biểu như xuống đường và biểu tình cũng được mở ra rộng hơn, nhiều hơn và đa dạng hơn, không chỉ phản kháng Trung Quốc mà còn mang tính phản biện đối với các bất công xã hội đang ngập ngụa đầy rẫy. Thu hồi đất đai, ô nhiễm môi trường, những cái chết do công an bạo hành, hay trách nhiệm của Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng về cái chết của hơn 50 người dân trong nạn xả lũ thủy điện ở miền Trung vào cuối năm 2013, hoặc về trách nhiệm của bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến liên quan đến dịch sởi cùng cái chết của hơn 100 trẻ em Việt Nam… đều cần được xã hội dân sự và các cuộc xuống đường lên tiếng, lên án mạnh mẽ và kịp thời.

 

Có như thế thì người dân mới có cơ hội để nói lên tiếng nói thực sự từ lòng mình, quyền lợi của dân nghèo mới được vớt vát phần nào. Và Luật biểu tình do Quốc hội hứa hẹn ban hành suốt hơn hai chục năm qua mới có cơ hội ló dạng trong thời gian tới.

 

Xin vô cùng cảm ơn nhà báo Phạm Chí Dũng đã dành cho Thụy My cuộc phỏng vấn về cuộc biểu tình hừng hực lửa của người dân Saigon hôm nay

http://thuymyrfi.blogspot.de/2014/05/xuong-uong.html

Kể chuyện meeting sáng 11.5.2014 tại Nhà hát Tp

 Câu chuyện của một người thuộc nhóm “54”

Tô Lê Sơn
Gs Tương Lai phát biểu, khoảng 1 phút thì ông rời diễn đàn
Từ 8.5.2014 nhóm 54 người đã gửi thông báo meeting cho UBND TPHCM sẽ tổ chức lúc 9g  sáng 11.5.2014. Sáng nay 11.5 chúng tôi hẹn nhau uống cafe để cùng đi tới Nhà hát TP. Từ nhà tới nơi uống café đã có 2 bạn thanh niên bịt khẩu trang bám theo, các bạn này cũng đã bám theo tôi suốt ngày hôm qua.

 

 8g chúng tôi kêu taxi, xe chạy khoảng 200 m đến ngã tư đầu tiên đã có hai anh công an áo vàng cưỡi xe trắng chờ sẵn, khi xe vừa qua ngã tư các anh chạy theo vung gậy chỉ taxi đậu vào lề đường, biết là đụng thứ dữ rồi nên chúng tôi vội trả tiến, rời taxi về nhà lấy xe máy chạy ra cho kịp, cũng may đến nơi trước 9g nên trên thềm nhà hát TP dàn nhạc dân tộc vẫn đang biểu diễn nhưng phía dưới bên trái nhà hát (phía KS Caraven) đã thấy căng khẩu hiệu và hô Đả đảo TQ xâm lược, nhìn vào trung tâm nơi hô khẩu hiệu thấy ông Hội đồng Khoa (Đặng Văn Khoa), ông Huỳnh Kim báu, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà báo Huy Đức cùng nhiều người mà tôi biết mặt, quen biết. sẵn mang theo loa tôi cũng hô vài câu góp vào khí thế chung.

 Sau đó khi còn đang ca nhạc, mọi người rủ nhau kéo về Tổng Lãnh sự quán TQ biểu tình, tôi cũng rất muốn nhập đoàn nhưng  mình đã ký tên thông báo tổ chức meeting ở đây, nay chưa đến giờ, bỏ đi coi sao được nên đành ở lại. Đúng 9g đại diện nhóm 54 người tổ chức meeting lần lượt bước lên thềm cao của Nhà hát TP và toan phát biểu nhưng một ông được giới thiệu là luật gia và tự xưng là người trong ban tổ chức đọc diễn văn. Ơ hay, chúng tôi đã thông báo cho UBND TPHCM ngày giờ này, tại đây chúng tôi sẽ tổ chức meeting, sau đó ông Phó chủ tịch UBND đã mời đại diện nhóm 54 người tới, hứa không ngăn cản, đến trước lúc meeting có thấy Hội Luật gia, Thành Đoàn, NVH TN hay bất kỳ một tổ chức nào khác thông báo sẽ  tổ chức meeing ở đây đâu. Có lẽ đây là chủ trương của TP: chúng tôi tổ chức meeting ở đâu sẽ tập hợp người của mình ở đấy để gây rối, cản trở. Nói tiếp về cuộc meeting. Khi ông luật sư kết thúc bài diễn văn, nhóm Tổ chức meeting chính danh (tôi tạm gọi nhóm 54 người là vậy) kiên quyết giành quyền phát biểu, khi đã giành được Micro thì đúng lúc làm sao, micro không nói được, đã dự liệu tình huống này nên nhóm 54 liền dùng mic của mình để ông Huỳnh tấn Mẫm đọc lời Tuyên bố lên án Trung quốc xâm lược (văn bản đã lên mạng lề trái từ hôm trước). Đã bảo rồi mà thấy chưa, TP HCM học tập Hà Nội, khi ông Huỳnh Tấn Mẫm đang đọc thì loa hai bên phát nhạc át lời ông  Mẫm. sau khi ông Mẫm kết thúc, GS Tương Lai phát biểu, ông nghiêm khắc chỉ rõ hành động phá rối này, thấy loa không phát nhạc nữa, nghĩ họ đã biết lỗi. Ông GS  nói đại ý: Giặc đã vào đến nhà rồi, chúng ta phải đoàn kết cùng với nhà nước chống giặc ngoại xâm, phải tỉnh táo, không nhu nhược, không kích động. Cuối cùng ông trích dẫn lời của nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Nazim Hicmet nói cháy lên, bóng tối, ánh sáng. . .tôi biết câu này nhưng không chắc từng chữ nên không dám trích dẫn  để kêu gọi thanh niên.  Những lời ông GS nói không có gì gây hại cho TP cả, tôi nghĩ thế,  các bạn có thể kiểm chứng bằng cách tìm đọc bài ứng khẩu của Ông trên báo lề trái (chắc sẽ có đưa).

 
Giáo sư Tương Lai rời cuộc mít tinh ở Nhà hát Thành phố, một mình hô khẩu hiệu chống Tàu. Tiếc là ông đã không theo biểu tình của dân chúng

 

 Sau đó diễn ra cảnh giành mic, phía ông luật sư tính đưa người của mình phát biểu nhằm không cho nhóm 54 nói nữa. Để chấm dứt cảnh tranh giành trên, nhóm 54 tắt mic, mic lại về tay ông Lê Công Giàu, ông Giàu đề nghị người tham gia đọc khẩu hiệu, mà kìa lạ chưa khi ông Giàu đề nghị thì đám đông thanh niên phía dưới có những người quản trò lắc tay ra hiệu đừng tham gia, công nhận đám này đắc lực thật, không ai mở miệng, đã thế họ lại hát đồng ca rất đều, rõ ràng có sự luyện tập từ trước, chỉ có những người vì đất nước, tự nguyện đi biểu tình mới hô hưởng ứng, những người này đa số đứng ngoài rìa và phía sau, vì thanh niên được phân công đã chiếm hết phần trung tâm rồi nhưng hô cũng to ra phết. Đến đây lại một màn phá rối nữa diễn ra, màn này TP không học Hà Nội mà tự sáng tạo ra: cho các thanh niên cầm khẩu hiệu dài và rộng nhẩy lên thềm che kín nhóm 54, công nhận hiệu quả thật, nhóm 54 chỉ còn biết lắc đầu và tuyên bố chấm dứt vai trò của mình. Xuống dưới đọc các khẩu hiệu quốc doanh thấy ngoài các khẩu hiệu lên án TQ lại có các khẩu hiệu Đảng CSVN muôn năm, Sống chiến đấu, lao động, học tập  theo gương . . . chắc ngoài việc lên án TQ họ nhân dịp tuyên truyền luôn, treo đầy đường, các hội trường UB phường, quận, TP chưa đủ hay sao? Kết: Thật đáng tiếc cho TP, nhóm 54 đã rất thiện chí đứng sau nhà nước tổ chức meeting, nhưng do não trạng nhìn đâu cũng thấy địch, thấy phản động nên họ không phân biệt được bạn thù, chủ trương phản biểu tình không đúng đối tượng, không biết TP đã thấy dại chưa.

 Tôi không biết hành văn, thấy sao kẻ vậy, đảm  bảo người thật việc thật. Đọc xong các bạn không hài lòng thì bỏ qua cho, coi như chưa đọc, xin cảm ơn.

THÀNH ỦY HỒ CHÍ MINH MUỐN GÌ?

Tôi muốn hỏi Thành ủy TP Hồ Chí Minh, mong các ông trả lời ngắn gọn:
Tóm lại là các ông có chủ trương chống lại TQ xâm lược hay không, hay chủ trương “hòa bình” bằng mọi giá? Tại sao sáng nay các nhân sĩ trí thức đã thông báo tổ chức mít-tinh tại Nhà hát TP với mục đích chống TQ xâm lược, thì các ông lại cho đám đoàn viên chiếm sân khấu để hát “Mùa Xuân trên TP HCM”, và hô to khẩu hiệu “yêu chuộng hòa bình”?

Hẳn là dưới mắt các ông, đất nước đang yên vui, hạnh phúc lắm? Ngư dân mất ngư trường, bị Trung Cộng trấn lột, đánh đập, không liên quan gì đến các ông à? Dàn khoan HD-981 chắc là sẽ ở yên đó, Biển Đông rồi sẽ cùng “khai thác trong hòa bình” chứ?

Còn nữa, các ông kêu gọi mọi người đoàn kết và ủng hộ các ông để cùng chống ngoại xâm, nhưng lại đối xử với các nhân sĩ trí thức như sáng nay, thì đó là đoàn kết kiểu gì thế? Hay sự đoàn kết đó chỉ có nghĩa là: Hãy cứ để yên cho các ông lãnh đạo, còn đất nước đi về đâu, chủ quyền quốc gia có được đảm bảo hay không, thì hạ hồi phân giải?  Song Chi

 
Nhìn những hình ảnh biểu tình của mọi người sáng hôm nay tại Sài Gòn, Hà Nội, Huế, Đà Nẵng…lại nhớ 7 năm trước, cùng học sinh, sinh viên, bạn bè giới văn nghệ sĩ Sài Gòn xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc vào cuối tháng 12.2007, những cuộc biểu tình đầu tiên sau 1975 trong một quốc gia do đảng cộng sản lãnh đạo. Sau đó là cùng với nhóm CLB Nhà Báo Tự do biểu tình tưởng niệm 34 năm ngày mất Hoàng Sa, 19.1.1974-19.1.2008 trước Nhà hát thành phố tại SG.
Ở xa nhìn về, mừng vì bây giờ biểu tình đã trở thành một hoạt động quen thuộc hơn, mừng vì nhiều người quan tâm hơn đến hiện tình đất nước và hiểu rõ hơn âm mưu của Tàu Cộng, và vì nhà cầm quyền trong những lúc nguy cơ đã phải nhận ra nên để cho người dân lên tiếng, nên sử dụng sức mạnh của nhân dân để gây áp lực với Bắc Kinh thay vì trắng trợn đàn áp.
Lại nhớ những người bạn cũ, người quen phải trả giá đắt vì đã là những người đi đầu, trong đó có những người cho đến giờ này vẫn đang ở trong tù như blogger Điếu Cày tức nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, blogger Công lý và Sự thật tức nhà báo Tạ Phong Tần…
Mặt khác, đã 7 năm trôi qua rồi, trong khi Trung Cộng đã tiến được những bước rất dài trong chiến lược trắng trợn áp đặt chủ quyền trên biển Đông, hiện thực hóa đường lưỡi bò, và ngược lại, biển Đông ngày càng trở nên chật hẹp với VN, thì điều đáng buồn nhất là sự chuyển biến trong nhận thức, đường lối chủ trương chính sách của nhà cầm quyền VN với Trung Quốc và với nhân dân lại rất chậm, quá chậm…
7 năm trôi qua, vẫn tiếp tục có những người nối bước theo nhau vào tù vì đòi hỏi quyền tự do dân chủ cho dân tộc, đặc biệt vì có liên quan đến “yếu tố Trung Quốc”, gần đây nhất là blogger Anh Ba Sàm tức nhà báo,nguyên thiếu tá an ninh
Nguyễn Hữu Vinh.
Không hiểu sau vụ giàn khoan HD-981 mà thực chất là một hành động xâm lược trắng trợn của Trung Cộng lần này, nhà cầm quyền VN có kịp thức tỉnh dù muộn màng, và chấm dứt mọi hành động đàn áp, bắt bớ những người yêu nước hay không? Tôi ngờ lắm.
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: