Ai thù, ai bạn? -Phải chọn lối khác thôi

 Phải chọn lối khác thôi/5xu/Theo blog 5xu 

Vụ việc ở Bình Dương.- Theo Người buôn gió 

Phải yêu nước một cách tỉnh táo/Lê Thanh Phong/Theo Lao động –Hãy cảnh giác. Bình Dương: Hàng ngàn công nhân nghỉ làm, tuần hành phản đối Trung Quốc gây hấn, một số quá khích đập phá nhà máy(HQ1)Vụ Bình Dương trách nhiệm thuộc về ai ?(NBG)-Bạo loạn ở Bình Dương: tự phát hay do kích động?(Phương Bích)-Huỳnh Ngọc Chênh-Bạo động bắt đầu leo thang tại các Khu Công Nghiệp Binh Dương.-Chính quyền bất lực? SÁNG NAY, BẠO ĐỘNG Ở BÌNH DƯƠNG VẪN CHƯA CHẤM DỨT  — Trung Quốc và Việt Nam bế tắc về giàn khoan ở biển Đông (NYT/ Ba Sàm). Sông Hàn – Những điều chưa nói với New York Times (Dân Luận).

 Ai thù, ai bạn?

 Ts Đoàn Xuân Lộc
Những hành động hung hăng, ngang ngược của Trung Quốc trong những ngày qua cho thấy Bắc Kinh sẵn sàng làm tất cả để độc chiếm Biển Đông.

Các hành động ấy cũng là một ví dụ điển hình chứng mình rằng Trung Quốc không phải là một “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” đối với Việt Nam.

Mặt thật ‘bốn tốt’

Từ lâu Trung Quốc đã có ý đồ lấn chiếm Biển Đông và trong những năm qua bằng nhiều hình thức khác nhau – như đưa ra đường lưỡi bò hay chế tạo giàn khoan HD 981 – Bắc Kinh đã dần dần biểu lộ cũng như chuẩn bị cho ý đồ đó.

Với việc đưa giàn khoan khổng lồ này cùng với rất nhiều tàu, máy bay tới một vị trí nằm hoàn toàn trong vùng kinh tế đặc quyền (EEZ) của Việt Nam trong những ngày qua, Trung Quốc đã công khai – nếu không muốn nói là ngang ngược, trắng trợn – thực hiện ý đồ bánh trướng ấy.

Nếu coi vị trí đó nằm trong vùng lãnh hải của mình, Bắc Kinh không cần phải huy động đến 80 tàu, máy bay các loại – trong đó có không ít tàu quân sự và tàu hải cảnh – như vậy.

Những việc làm đó của Trung Quốc không khác gì cách Nga thôn tính Crimea của Ukraine. Có thể nói cũng giống như Nga đã làm với Ukraine ở Crimea, Trung Quốc đang tiến hành một cuộc xâm lược đối với Việt Nam ở Biển Đông.

Hơn nữa, những diễn biến mới đây cho thấy vì tham vọng bành trướng của mình, Trung Quốc dám dùng sức mạnh (kể cả vũ lực), bất chấp luật pháp quốc tế và đặc biệt sẵn sàng phớt lờ những cam kết, những lời đường ngọt về tình “bạn”, tình “đồng chí” mà Bắc Kinh đã hứa hẹn, luôn thề thốt với Việt Nam.

Nếu thực sự là “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, Trung Quốc không bao giờ lấn chiếm lãnh hải của “láng giềng” mình, đưa giàn khoan, các loại tàu, máy bay vào trong vùng biển của “bạn” mình, hay cho tàu của mình đâm rách tàu của “đồng chí” mình, rồi la làng “đối tác” mình là kẻ gây hấn như vậy.

Nếu là người coi trọng “ổn định lâu dài”, biết “hướng tới tương lai”, giữ gìn “hữu nghị láng giềng” và đề cao “hợp tác toàn diện” – thay vì chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt của mình, dùng sức mạnh để chèn ép Việt Nam, gây bất ổn trong khu vực, Trung Quốc chắc chắn sẽ tìm một giải pháp ôn hòa, có lợi cho cả hai bên trong những tranh chấp ở Biển Đông.

Trong thời gian qua đã có không ít người chỉ trích, phản đối phương châm “bốn tốt” và “16 chữ vàng” này vì cho rằng đó là những lời lừa mị của Bắc Kinh.

Giờ quả đúng như vậy.

Những hành động của Trung Quốc trong mấy ngày qua chứng tỏ phương châm đó chỉ là một khẩu hiệu trống rỗng, một chiêu bài mà Bắc Kinh dùng để ru ngủ hay thậm chí lừa phỉnh Việt Nam.

Trung Quốc không phải – và có thể mãi sẽ không bao giờ – là “bốn tốt” của Việt Nam, trừ phi quốc gia này từ bỏ tham vọng bành trướng và lấn chiếm lãnh hải của Việt Nam.

Hết tin ‘bốn tốt’?

Vì vậy, đây có thể cũng là dịp tốt để Việt Nam xem lại quan hệ của mình với Trung Quốc.

Chuyện Việt Nam chịu nhiều thua thiệt, liên lục bị chèn ép về nhiều mặt trong quan hệ với Trung Quốc nhiều người, nhiều bài viết đã nêu lên.

Và có thể giới lãnh đạo Việt Nam cũng biết, hiểu điều đó.

Nhưng có thể vì muốn giữ tình “hữu nghị” giữa hai nước, tình “đồng chí” giữa hai Đảng và đặc biệt có thể vì muốn tìm một giải pháp hòa bình cho những tranh chấp, chính quyền Việt Nam đã chấp nhận nhường nhịn, chịu đựng, kiềm chế trong nhiều năm qua.

Tuy vậy, với thái độ hung hăng, ngang ngược và trắng trợn mới đây của Trung Quốc, xem ra giờ chính quyền Việt Nam đã nhận ra rằng – như ông Ngô Ngọc Thu, Phó Tư lệnh Tham mưu trưởng Bộ Tư lệnh Cảnh sát, biển nói trong cuộc họp hôm 07/05 tại Hà Nội – “mọi sự chịu đựng đều có giới hạn” và cần có biện pháp tương ứng để bảo vệ chủ quyền của mình.

Đó cũng là tâm trạng chung của dư luận và báo chí chính thống ở Việt Nam nói riêng trong mấy ngày qua.

Trong một bài viết đăng sáng 08/05, tờ Nhân Dân viết: “Giới chức Việt Nam khẳng định: Mặc dù ưu tiên sử dụng các biện pháp hòa bình và ngoại giao để giải quyết tình hình, song Việt Nam xác định, chủ quyền lãnh thổ quốc gia là thiêng liêng và bất khả xâm phạm.”

Vì vậy, tờ báo của Đảng nhấn mạnh: “Việt Nam sẵn sàng tiến hành mọi biện pháp cần thiết đấu tranh kiên quyết yêu cầu phía Trung Quốc rút ngay giàn khoan nói trên cùng các tàu, thiết bị, nhân sự có liên quan ra khỏi thềm lục địa của Việt Nam, nhằm bảo vệ các quyền lợi chính đáng của Việt Nam phù hợp luật pháp quốc tế.”

Đây là một thái độ rất ôn hòa nhưng cũng rất cương quyết.

Có thể nói đến giờ chính quyền Việt Nam đã có các biện pháp nhanh nhạy, rất khôn ngoan, thích hợp trong việc đối phó với các hành động hung hăng, khiêu khích, ngang ngược của Trung Quốc trong những ngày qua.

Trong đó có việc Phó thủ tướng Phạm Bình Minh điện đàm với phía Trung Quốc để khẳng định chủ quyền của Việt Nam với Hoàng Sa và kiên quyết phản đối Trung Quốc đưa giàn khoan vào trong vùng biển Việt Nam, cho tàu ra để kiểm tra, ngăn chặn giàn khoan HD 981 và tổ chức họp báo quốc tế để công khai thông tin về vụ việc và qua đó tỏ rõ lập trường của mình.

Chỉ hy vọng rằng đây không phải chỉ là những phản ứng nhất thời mà là một sự thay đổi về nhận thức, lập trường, chính sách của Việt Nam đối với Trung Quốc.

Nếu không để Trung Quốc dễ dàng chi phối, áp đặt chắc chắn Việt Nam sẽ mạnh dạn hơn trong việc tìm chọn cho mình một đường lối thích hợp. Nhờ vậy Việt Nam cũng tránh được cảnh bị Trung Quốc chèn ép, bắt nạt và có thể tự lập, tự cường.

Phát biểu hôm 08/05, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Trình Quốc Bình cho rằng những diễn biến từ mấy ngày qua chỉ là “một sự cố” chứ không phải là một “cuộc đụng độ” giữa hai nước và nói rằng Bắc Kinh và Hà Nội có thể giải quyết tranh chấp trên biển một cách hòa bình.

Nhưng cùng lúc, ông khẳng định: “Nơi xảy ra vụ việc vẫn luôn thuộc về vùng lãnh thổ của Trung Quốc.”

Nói cách khác, dù có dịu giọng và tỏ vẻ hiếu hòa, Trung Quốc vẫn cứ đinh ninh rằng vị trí đó thuộc chủ quyền của họ. Thậm chí ông ta phủ nhận chuyện Trung Quốc gây hấn và đổ lỗi cho các lực lượng vũ trang của Việt Nam.

Nhưng dù Bắc Kinh có dịu giọng hay tỏ thái độ hiếu hòa đi nữa, Việt Nam cũng không nên tin vào những lời nói của các quan chức Trung Quốc, vì thái độ “hiếu hòa” ấy có thể chỉ là một mưu kế.

Ai cũng biết “tiến ba, lùi hai” hay thậm chí chỉ “lùi một” là một thủ thuật mà Bắc Kinh thường dùng trong kế sách lấn chiếm lãnh hải tại các vùng biển trong khu vực.

Hơn nữa, càng không thể tin khi Trung Quốc luôn nói một đàng và làm một nẻo. Xem ra giờ nhiều người Việt giờ cũng nhận ra và hiểu rõ điều này.

Trong các phản hồi về bài “‘Trung Quốc dịu giọng, kêu gọi đàm phán” trên Vnexpress chiều 08/05, có một độc giả viết “Không nghe những gì Trung Quốc nói mà hãy nhìn những hàng động thực tế của họ để giải quyết vấn đề” và một người khác viết: “Đừng tin những gì Trung Quốc nói. Hãy xem những gì Trung Quốc làm”.

Phản hồi trước đã có đến 7461 người thích sau 5 giờ và phản hồi sau có 4090 người thích sau 4 giờ.

Nhận ra ai tốt?

Cũng nên nhắc lại, khi cuộc khủng hoảng ở Crimea/Ukraine xẩy ra, một vài tờ báo Việt Nam đã ủng hộ Nga và chỉ trích Mỹ.

Nhưng đến giờ, Nga vẫn không lên tiếng gì về chuyện Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng biển Việt Nam. Hơn nữa, trong khi Trung Quốc và Việt Nam đang căng thẳng về vụ việc này, truyền thông Nga cho hay hải quân Nga và Trung Quốc sẽ có diễn tập quy mô lớn tại Biển Hoa Đông vào giữa tháng này.

Quốc gia công khai lên tiếng chỉ trích hành động “đơn phương” và “khiêu khích” của Trung Quốc lúc này không ai khác là Mỹ.

Ngoài Mỹ, Nhật Bản cũng đã lên tiếng cho rằng việc Trung Quốc đưa giàn khoan vào khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam là “bất hợp pháp” và “yêu cầu Trung Quốc không có hành động đơn phương khiến tình hình leo thang và kiềm chế theo đúng luật pháp quốc tế.”

Một cách gián tiếp Nhật Bản và đặc biệt Mỹ đã đứng về phía Việt Nam dù Việt Nam không phải là một đối tác chiến lược, càng không phải là một đồng minh của Mỹ.

Đây là một điều tốt và may cho Việt Nam vì Việt Nam không thấy cô thế trong việc đối phó với những hành động gây hấn, hung hăng, ngạc ngược từ Trung Quốc.

Hơn nữa, ngoài Mỹ và một vài nước tương đối mạnh về kinh tế như Nhật, không quốc gia nào có thể kiềm chế được Trung Quốc hay sẵn sàng đứng về phía Việt Nam để công khai chỉ trích Bắc Kinh khi Trung Quốc có những hành động gây hấn đối với Việt Nam.

Đúng vậy, đến giờ chỉ có hai quốc gia này lên tiếng chỉ trích Trung Quốc về chuyện họ đưa giàn khoan HD 981 vào vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Vì vậy, hy vọng rằng qua những gì diễn ra trong mấy ngày qua, Việt Nam nhận ra được thực sự ai là “bạn”, ai chỉ là “bè” và ai là “thù” của mình để qua đó có thể tìm cho mình một hướng đi, một đối sách thích hợp, khôn ngoan tại một thời điểm, trong một khu vực và một thế giới có nhiều biến động, bất ổn khó lường.

Phải chọn lối khác thôi

5xu
Nhìn vào lịch sử chống ngoại xâm của Việt Nam và bỏ qua tất cả các yếu tố rườm rà, ta sẽ thấy có một điểm cực kỳ đặc biệt.
Tất cả các cuộc chiến chống ngoại xâm mà ta thắng, dù kẻ thù là Nam Hán, Tống, Thanh, Pháp, Mỹ, thì về cốt lõi ta đều khác đối thủ của mình: hoặc ở ý thức hệ, hoặc ở học thuyết và công nghệ chiến tranh, hoặc cả hai.

Lúc nó Nho giáo thì ta Phật giáo, lúc họ tự do thì ta cộng sản, lúc chúng dùng ngựa và cung tên thì ta dùng voi và hỏa hổ.
Lúc khác ý thức hệ mà kém về học thuyết chiến tranh thì chiến thắng phải qua trường kỳ, như Lê Lợi, như Việt Minh. Lúc hơn trội về công nghệ chiến tranh, như Quang Trung, thì kẻ thù nào cũng thắng cũng nhanh như rửa đít em bé.
Phải khác biệt là thì mới chiến thắng.
Nhưng nay thì khó rồi. Ý thức hệ giống nhau. Bộ máy tổ chức từ đảng cầm quyền đến quân đội, chính quyền địa phương hao hao nhau. Định hướng nền kinh tế giống nhau. Phương thức quản lý xã hội cũng giống nhau. Tàu ngầm máy bay cũng giống nhau nốt. Giống cả tên tờ báo Nhân Dân. Haizz
Tàu không phải là nước có tư tưởng ở đẳng cấp đế quốc như La Mã hay Anh Quốc, mà nó chỉ có toán tính kiểu bá quyền. Hành vi của họ suốt mấy ngàn năm có thể chốt ở hai từ: To còi và Thô lỗ.
Mao lúc còn sống nói rất to và thô về chiến lược của Trung Quốc: phải chiếm đóng và khai thác Đông Nam Á, dù có phải trả giá đắt, vì đắt mấy cũng đáng. Một thứ bá quyền con buôn, đổi xác dân lấy lợi nhuận.
Thời phong kiến, và đến cả thời Mao, lối đi duy nhất của Tàu xuống phía nam là đất liền, qua ngả Việt Nam. Khống chế được miền bắc Việt Nam, là mở được cả đường bộ lẫn đường biển đưa quân đi xuống Đông Nam Á.
Đến thời Đặng, công nghệ và hải quân Trung Quốc phát triển. Nó chỉ cần khống chế đường biển là đủ làm Việt Nam nghẹt thở, bó chân bó tay, nó tha hồ lũng đoạn hàng hải. Nước cờ chiến lược đầu tiên là chiếm Hoàng Sa.
Việt Nam thời chiến và hậu chiến tuy nhà nước có lúc này lúc khác, nhưng về cơ bản là giống Tàu. Giống Tàu nhưng không phải là Tàu nên chỉ là bản sao kém cỏi của họ. Kém hơn nên luôn ở sau Tàu, không hiểu được Tàu, không nhìn xa bằng Tàu. Mỗi nước cờ nó đi ta đều bị động mà phải rất vất vả để chống đỡ. Có những nước cờ như Hoàng Sa, không biết bao giờ mới gỡ nổi. Giống về ý thức hệ còn tệ hơn nữa, nó còn kìm nén mình, không cho mình vùng lên mà gỡ lại.
Trong lịch sử chống Tàu, chưa bao giờ Việt Nam phải dựa vào ai, toàn tự mình đánh thắng. Nhưng đó là những lúc mình khác Tàu, không giống nhau đến rùng mình thế này.
Phải chọn lối khác thôi.
Họ không chịu dân sự hóa nhà nước của họ thì mình phải dân sự hóa nhà nước mình. Đây là chỗ yếu nhất của họ. Và là chỗ gần như là duy nhất mình có thể thay đổi để vượt lên họ.
Nếu nhà nước của họ nó là nhà nước công an trị, nhà nước mình phải là dân trị, thì mình mới thắng được họ. Nhà nước họ là đảng phiệt, quân phiệt, mà mình thành nhà nước dân chủ, thì mình thắng họ.
Mình đang có đà và có cơ hội để rẽ qua lối khác. Nhưng chỉ tích tắc ngần ngừ thôi, là đà mất mà cơ hội tiêu tan.
Mình có thể bắt đầu từ chỗ dang dở. Đó là giết hẳn cái định hướng xã hội chủ nghĩa thị trường cho nền kinh tế thị trường. Cái thành phần khủng long quái ghở là kinh tế quốc doanh, Tàu họ dùng làm vũ khí kinh tế để thuần dưỡng các nước nghèo phải phụ thuộc vào họ, như nước Cambodia, rồi chọc vào nách mình. Nay nhà nước đừng ôm kinh tế nữa, để dân làm nốt đi, làm nốt cả việc buôn bán có lợi cho Cambodia, nhà nước chỉ tập trung vào lo luyện quân cho tốt.
Rồi đến xã hội dân sự . Tàu họ ngăn cản xã hội dân sự, mình phải cho dân làm việc quản lý xã hội. Bắt đầu từ hội bóng đá liên đoàn, đến hội nhà thơ, hội nhà báo, hội nọ hội kia. Nhà nước không cần phải ôm mấy cái hội ngớ ngẩn tốn tiền ăn hại như bóng đá, nhà văn nữa. Để nhân dân làm. Để nhân dân làm việc dân sự của xã hội thật nhiều vào, nhà nước sẽ rảnh tay lo việc chống Tàu cho hiệu quả.
Đại khái phải là như thế. Người dân nhìn nhà nước như ếch ngồi đáy giếng nhìn trời, không biết gì hơn. Bầu trời nào cũng là cái vung cả. Nhưng có cái vung trong hơn và xanh hơn.
* * *
Anh Gấu Phạm: Trung Quốc với Việt Nam có một điểm yếu chung tên là chế độ. Vì chế độ hai nước sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ. 
Trong xung đột giữa hai nước lâu nay Trung Quốc lợi dụng điểm yếu này của Việt Nam để đạt được mọi phần tiện lợi trong khi Việt Nam chưa đả động gì đến điểm yếu này và vẫn dùng chiến thuật quen thuộc là lăn xả vào ôm chân Trung Quốc để chờ thời cơ thuận lợi sẽ cắn mà thực chất là nhường việc khó nhằn lại cho bọn đi sau. 
Nếu Việt Nam biết lợi dụng điểm yếu tương tự của Trung Quốc thì khỏi cần mua sắm nhiều vũ khí mà vẫn gìn giữ được toàn vẹn lãnh thổ, khéo léo ra còn chiếm thế thượng phong, lấy lại được những gì đã mất. 
Cách đó là đẩy mạnh đẩy nhanh quá trình dân chủ hoá đất nước (hoặc giả vờ cũng tạm được). Một nước Việt Nam mang hoài bão dân chủ, có các thực hành dân chủ, thân phương Tây, ở ngay sát đít là nỗi sợ lớn vô cùng của Tầu, và Tầu sẵn sàng nhượng bộ để Việt Nam không xuất khẩu mô hình dân chủ sang Tầu. 
Tình huống đó dẫu giờ không tưởng trong hoàn cảnh nhân sự cao cấp Việt Nam giờ cũng phải có ý kiến của Tầu nhưng về lâu dài là cách thức duy nhất Việt Nam có thể đối chọi với Tầu. Người ta chỉ có thể khuất phục Tầu bằng lòng quả cảm, tính cương cường chứ không phải bằng sự bả lả nhễu nhại của gái điếm. 
Vào lúc này và có lẽ từ lúc này trở đi Việt Nam sẽ luôn luôn dưới cơ Tầu về mọi mặt và vì thế lại càng phải sớm đe dọa sự tồn vong của chế độ ở Tầu để bất chiến tự nhiên thành thay vì cứ để Tầu lợi dụng sự phụ thuộc của chế độ ta lên họ để muốn lấy gì của ta, làm gì ta thì làm. Không đánh nhau vì yếu hơn không có nghĩa là ngồi yên chịu nhục.

Vụ việc ở Bình Dương.

Theo Người buôn gió

Cuộc biểu tình chống TQ xâm lược của những người công nhân ở Bình Dương có những hành động đập phá cổng, cửa kính.
Thứ nhất có ý kiến chê trách hành động này đáng nên án.
Tất nhiên về ý kiến này không có gì sai, nhưng thiết nghĩ cần phải có cái nhìn đầy đủ hơn về những người công nhân.
Những người công nhân này làm việc tối ngày, họ không có thời gian ngồi trên mạng, lập FB để trau dồi cái gọi là bất bạo động hay đấu tranh ôn hoà, đàm thoại. Những phản ứng của họ là phản ứng đúng với tính chất giai cấp công nhân. Tương tự như thế, chúng ta thấy nhiều vụ nông dân biểu tình kèm theo cả việc bắt giữ quan chức chính quyền, đập phá trụ sở nhà nước, chống trả cảnh sát công quyền. Trong thực tế diễn ra nhiều vụ việc như vậy trong lịch sử khởi đầu thành lập nhà nước VN như cuộc biểu tình cướp phá kho thóc năm 1945 và những việc xảy ra gần đây của nông dân ở Phú Thọ, Nghệ An, Hà Tĩnh….
 Khi chúng ta phê phán họ, chúng ta có bao giờ tự hỏi mình đã hoà mình vào giai cấp công nhân, ăn ở và tìm hiểu suy nghĩ của họ. Tìm cách nâng cao ý thức đấu tranh mang tính văn minh hay chưa.? 
Hỏi câu này, không phải để làm khó các bạn hoặc nguỵ biện cho sự bùng nổ của công nhân Bình Dương. Chỉ để trong lời chê trách của các bạn có thêm sự thấu hiểu suy nghĩ , tâm tư của những người công nhân khi họ hành động như vậy.
Một ý kiến khác e ngại rằng đằng sau vụ việc này có bàn tay kích động của thế lực nào đó, nhằm tạo cớ để gây bất ổn, để TQ có cớ can thiệp vào VN bằng quân sự.
Câu hỏi cũ lại được đặt ra. Liệu các bạn đã bao giờ hoà mình vào công nhân, để vận động họ biểu tình, vận động họ đấu tranh hay chưa.?
Các bạn có biết vì sao những thanh niên trẻ như Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh chỉ chớm vận động công nhân đã bị phát hiện và lĩnh mức án cực khắc nghiệt hơn nhiều tội danh khác không.?
Với hàng triệu công nhân VN ở lứa tuổi khoẻ mạnh, nhiệt huyết nhưng đời sống eo hẹp. Sự bất mãn nếu bùng phát thì hệ quả của nó không phải cơ quan anh ninh , bảo vệ chính trị, tuyên huấn, đoàn thanh niên không nắm bắt được. Để ngăn chặn và kiểm soát được mối nguy này, nhiều biện pháp đã được thực thi. Từ công đoàn có  người kiểm soát định hướng, đặc tình len lỏi để nắm bắt bất kỳ động thái tư tưởng nào. Đoàn thanh niên, ban tuyên huấn tổ chức những cuộc hội hè, văn hoá để ru ngủ, đánh lạc hướng công nhân, dẫn dắt họ đến một tinh thần sống theo ý đảng.
Tôi đã từng tiếp cận với giai cấp công nhân, điển hình là vụ ở Hoài Đức, Hà Tây. Một công nhân nữ đã chết thảm do biểu tình đòi tăng chế độ ăn trưa, chị chết để lại hai đứa con nhỏ và một người chồng thần kinh không được tốt lắm. Quá trình tiếp cận cho tôi thấy đảng bộ, chính quyền, công an có lực lượng hùng hậu và nhiều biện pháp để dập tắt bất cứ phản kháng nào. Ngay cả phiên toà cũng được xử theo ý họ. Chặt chẽ từ đầu đến đuôi. Mọi động tĩnh, thái độ của những người bất mãn với vụ việc này đều bị nắm bắt và triệt tiêu ngay , bằng nhiều biện pháo như đe doạ, cô lâp, vu khống….
 Câu chuyện cho rằng có âm mưu của người TQ bên ngoài, khích động công nhân Bình Dương biểu tình là câu chuyên hoang đường. Lực lượng an ninh VN đủ sức để biết rõ những tổ chức , cá nhân nào có thể ( mới chỉ là có thể thôi nhé) tác động công nhân. Nếu nói có sự đứng sau thì chỉ có cơ quan an ninh bất tài, cái này tôi không tin, vì thực tế như đã nói, họ có quá nhiều kênh thông tin để nắm bắt mọi động tĩnh . 
Khả năng nếu có người đứng sau, thì chỉ có cơ quan an ninh mà thôi. Cái này thì suy luận giả thiết kiểu như không A là B, không B là A, chưa có chứng cứ để khẳng đinh.
 Nhưng ở những vụ việc đột ngột bùng phát, của những ý nghĩ bất ngờ gặp nhau. Cơ quan an ninh thường không thể biết được. Đây là khách quan không phải lỗi do họ. Mà do những biến động bất ngờ như nhiều vụ chúng ta thấy ở Thái Nguyên vừa rồi chẳng hạn. Những yếu tố kích động chợt đến bất ngờ thì không thể  ai có thể biết được để ngăn chặn. 
 Khả năng lớn thì cuộc biểu tình này hoàn toàn do tự phát, ảnh hưởng bởi tình thần căm phẫn trước hành vi ngang ngược của Trung Quốc đối với lãnh hải Việt Nam. Nó cũng phù hơp với chuỗi tâm lý liên hoàn khi người dân biểu tình, tiếp đó một số doanh nghiệp, cửa hàng phản ứng không phục vụ người TQ…thì chuyện công nhân biểu tình chống TQ bằng hành động có chút quá khích chân tay cũng là điều dễ hiểu. 
Nhân sĩ trí thức thì viết bài, trả lời phỏng vấn. Nhân dân thành thị xuống đường tuần hành. Doanh nghiệp thì không bán hàng. Công nhân thì đình công, đập phá.
Hãy cứ nhìn bản chất đang diễn ra của sự việc. Chớ vội kết đoán là âm mưu của TQ gây cớ để tấn công, cũng chẳng phải thế lực nào trong nước muốn tranh thủ làm loạn thay đổi chế độ. Những kết luận ấy gây hoang mang và bất lợi cho đất nước lúc này.
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: