Mồi lửa và Đống củi. Biển Đông và thế nước

Cập nhật: 15:56 GMT – thứ hai, 19 tháng 5, 2014

Sự kiện Bình Dương – Vũng Áng cho thấy, khi gậy gộc đã ở trong tay đám đông, mọi giá trị đều trở nên vô nghĩa.

Tuy nhiên, còn “vô nghĩa” hơn nếu sự kiện “Bình Dương – Vũng Áng” được sử dụng như những con ngoáo ộp để dọa dân chúng nhằm củng cố độc tài, toàn trị.

Thế lực bành trướng và một nền kinh tế

Trong số 315 nhà đầu tư chịu thiệt hại trong vụ Bình Dương, có 12 công ty bị cháy lớn (nhiều nhà xưởng bị cháy rụi), 3 công ty bị cháy nhỏ, 33 công ty bị trộm cướp tài sản, 196 nhà xưởng bị đập phá, 241 văn phòng bị hư hại, có nhiều văn phòng bị đốt sạch, phá sạch.

Con số thiệt hại chưa được quy thành tiền nhưng cho dù nó lớn tới mức nào, đó cũng chỉ là những tổn thất có khả năng đo, đếm được.

Chưa biết bao giờ các nhà máy trong 29 khu công nghiệp ở Bình Dương mới có thể trở lại hoạt động bình thường. Điều này, ảnh hưởng trực tiếp ngay tới hơn hai trăm ngàn lao động Việt Nam. Thiệt hại vì sự sút giảm uy tín của môi trường đầu tư còn khó định lượng hơn.

Trong mấy năm gần đây, Trung Quốc là thị trường có mức độ phát triển tốt nhất của ngành hàng không Việt Nam. Trước 13-5-2014, trung bình mỗi ngày có gần 20 chuyến bay Việt – Trung. Nay con số đó đang có nguy cơ bằng không. Thiệt hại cho Hàng không Việt Nam có thể lên đến hàng nghìn tỷ.

Chúng ta cần một chính phủ ứng xử với Trung Quốc bằng tư thế của một quốc gia có chủ quyền chứ không phải một chính phủ, lúc thì quá lệ thuộc, lúc lại đẩy dân ra chỗ hòn tên mũi đạn

Chủ một khu nghỉ dưỡng thường xuyên có 30% khách đến từ Trung Quốc ở Hội An cho biết, tất cả khách đặt phòng người Trung Quốc đều đã bị xóa.

Hàng nghìn biệt thự trên bãi biển Đà Nẵng vốn lâu nay sống nhờ khách Trung Quốc nay đang lần lượt bị trả lại.

Những phản ứng vừa qua cho thấy, người Việt Nam chỉ mới nhạy cảm trước một Trung Quốc bành trướng, trong khi, Trung Quốc còn là một nền kinh tế lớn.

Yếu tố bên trong

Người Việt có vẻ như đã xích lại gần nhau trong những ngày vừa qua. Dân chúng dễ dàng bỏ qua những chính sách đã đưa đất nước lún sâu. Một vài nhà lãnh đạo bỗng dưng sáng lên. Nhưng, chúng ta sẽ làm gì nếu giàn khoan Hải Dương 981 vẫn nằm lì ngoài biển đông.

Chúng ta sẽ làm gì nếu tất cả những nguyên nhân làm cho đất nước thất thế, tụt hậu vẫn tiếp tục phát huy; những kẻ bảo thủ, trì trệ vẫn bình chân và bọn tham nhũng vẫn tiếp tục ngự trị.

Một quốcgia không thể giữ yên bờ cõi nếu không đoàn kết. Nhưng nếu một quốc gia chỉ thực sự đứng bên nhau khi “tổ quốc bị xâm lăng” thì bi kịch còn lớn hơn.

Nếu không sớm tìm ra một yếu tố bên trong để đoàn kết quốc gia, chủ nghĩa dân tộc cực đoan sẽ luôn dễ dàng bị các bên lợi dụng (cả Chính phủ và những người được coi là “dân chủ”).

Cái giá mà dân tộc Việt Nam phải trả cho cuộc chiến kéo dài mười năm, 1979-1989, là không chỉ bằng sự kiệt quệ nội lực, sự cô lập trên trường quốc tế mà còn bằng xương, máu của hàng triệu thanh niên. Chúng ta cần một chính phủ ứng xử với Trung Quốc bằng tư thế của một quốc gia có chủ quyền chứ không phải một chính phủ, lúc thì quá lệ thuộc, lúc lại đẩy dân ra chỗ hòn tên mũi đạn.

Sáng 1-1-2014, khi nói chuyện với chúng tôi, ông Trần Việt Phương, người giúp việc của nhiều nhà lãnh đạo Hà Nội – từng sống và làm việc bên cạnh Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh từ 1949 – 1969 – nói: Trong lịch sử nghìn năm giữ nước, chưa có thời nào Việt Nam mất cảnh giác và chịu lệ thuộc vào Trung Quốc như ‘triều đại’ ngày nay.

Sở dĩ có điều đó là vì chúng ta đã nhiều lúc ứng xử với tư thế một ông em ngoan, ngây thơ tin các ông anh cũng vì tinh thần quốc tế vô sản. Theo ông Trần Việt Phương, thời còn Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa, chúng ta đã từng ở trong một nền thực dân kém văn minh hơn nền thực dân trước kia.

Những công nhân vô tội bị kéo vào một âm mưu nguy hiểm

Trong những ngày giàn khoan HD 981 đang ở trong vùng biển Hoàng Sa nhiều người Việt bàn đến chuyện “thoát Trung”. Nhưng theo tôi trước khi “thoát Trung”, người Việt phải thoát ra khỏi chính vấn đề đang ở trong tay người Việt.

Năm 1974, nếu người Việt chúng ta ở chung một chiến hào, chắc chắn Hoàng Sa không thể rơi vào tay Trung Quốc. Chắc chắn không có sự kiện HD 981. Chắc chắn Trung Quốc không thể khoan vào những nơi người Việt Nam rất dễ bị tổn thương.

Theo tôi, điều cấp bách nhất mà chúng ta, bao gồm cả những người cầm quyền, phải làm là phải thoát hoàn toàn ra khỏi ý thức hệ, điều khiến cho Chính quyền có những lúc “ngây thơ” tin vào “mười sáu chữ vàng”; điều đã khiến cho lãnh thổ quốc gia bị hơn hai mươi năm chia cắt; điều khiến cho người Việt Nam, gần 40 năm sau chiến tranh, vẫn không thể nào ngồi bàn với nhau hòa giải.

Giai cấp trai làng

Nói chuyện với hàng chục chủ doanh nghiệp và công nhân ở Bình Dương, chúng tôi nhận thấy cách lôi kéo công nhân biểu tình hôm 13-5-2014 gần giống như cách mà các cuộc đình công vẫn diễn ra ở đây. Liên đoàn Lao động không bao giờ có vai trò nào ngoài việc buộc các doanh nghiệp phải trả công đoàn phí hàng tháng một khoản tiền bằng 2% quỹ lương. Đứng sau các cuộc đình công thường là một bọn người giấu mặt.

Bọn người tương tự đã xuất hiện vào ngày 13-5-2014, xông vào các nhà máy, yêu cầu giới chủ phải cho công nhân nghỉ để đi “biểu tình chống Trung Quốc”. Đề nghị này ngay lập tức được công nhân hoan nghênh. Một số bỏ về nhà nghỉ ngơi, vui vì được “hưởng nguyên lương”. Một số khác đi theo những người cầm đầu cuộc “biểu tình”.

Những công nhân vô tội này không ngờ rằng, họ đang bị kéo vào một âm mưu nguy hiểm.

Người lao động ở Bình Dương mà những người Marxists thích gọi là “giai cấp công nhân”, thực chất vẫn là những nông dân. Trong số 235.800 lao động làm việc trong 29 khu công nghiệp ở Bình Dương chỉ có 9,8% là người địa phương. Họ phải rời bỏ quê hương vì chính sách đất đai và chính sách công nghiệp hóa sai lầm.

Chính sách đất đai không cho phép tích tụ những mảnh ruộng manh mún để hình thành các trang trại lớn, nơi có thể hiện đại hóa sản xuất nông nghiệp và phát triển công nghiệp chế biến nông sản, nơi các trai làng có thể ở tại chỗ mà ly nông thay vì phải ly hương.

Họ bị dồn vào một nơi cách xa lũy tre, vẫn chất phác nông dân nhưng bị lẫn trong bộ đồng phục, không danh tính, không làng xóm. Họ ngây thơ đi theo đoàn “biểu tình chống Trung Quốc”, bị cuốn trong một cơn kích động, nghĩ là mọi hành động đập phá, lấy cắp của họ sẽ bị lẫn vào đám đông.

‘Ý thức hệ’

Hôm 29-4-2014, Cựu Bộ trưởng Trương Đình Tuyển đã được hoan nghênh khi ông phát biểu công khai ở Diễn đàn kinh tế mùa xuân Hạ Long: “Đã đến lúc phải thừa nhận xã hội dân sự”.

Nhưng, cũng ông Trương Đình Tuyển vào ngày 17-4-2014, khi nói chuyện nội bộ về TPP với các đại biểu quốc hội ở Văn phòng Quốc hội phía Nam lại cho rằng, phá bỏ thế độc quyền của Liên đoàn lao động Việt Nam (cho công nhân lập các công đoàn độc lập), là điều không thể thương nghị.

Hy vọng ông Trương Đình Tuyển, người đang cố vấn cho Chính phủ về đàm phán TPP, tìm hiểu vai trò Liên đoàn lao động trong các vụ đình công, bạo động, ở Bình Dương, để thấy, chỉ vì ngăn cản công nhân hình thành các tổ chức đại diện cho mình (điều kiện mà TPP đòi), khi lâm sự, chủ doanh nghiệp cũng như Đảng, Nhà nước đã không có ai để mà “thương nghị”. Công nhân nhanh chóng bị cuốn vào những đám đông không còn khả năng kiểm soát.

Cũng hôm 17-4-2014, ông Trương Đình Tuyển giải thích, Liên đoàn lao động là tổ chức của Đảng, giữ vị trí độc quyền của nó là giữ một đặc trưng của chế độ. Tiền thuế của dân đang được chi để nuôi các đoàn thể quốc doanh. Điều này rất dễ ru ngủ Chế độ khi trong ấm, ngoài êm. Nhưng, khi lâm trận thì mới thấy những tổ chức rình rang tốn kém đó nhanh chóng trở nên vô dụng.

Cựu Phó thủ tướng Trần Phương, một nhà lý luận gần gũi với Tổng bí thư Lê Duẩn thừa nhận:

“Cho đến trước khi Liên Xô sụp đổ, “.

Thật khó để biết một cách chắc chắn, thế hệ lãnh đạo hiện nay đã để cho đầu óc của mình ra khỏi “nhà tù ý thức hệ” như thế hệ Trần Phương hay chưa. Một người được coi là cởi mở như ông Tuyển, mà vẫn tư duy như vậy thì liệu có ai thực sự đã thoát khỏi “chiếc còng tư tưởng”.

‘Mồi lửa dưới đống củi’

‘Đầu óc chúng tôi vẫn bị cầm tù trong sự giáo điều của chủ nghĩa Marx – Lenin’

Nếu có một xã hội dân sự trưởng thành, công nhân có các tổ chức đại diện cho mình, chắc chắn sẽ không dễ bị kéo vào một đám đông như thế. Nếu có một nhà nước pháp quyền (và có luật biểu tình), cảnh sát tự tin vào tính chính danh của quyền lực công, chắc chắn đã có hành động thích hợp trước khi đám đông phạm tội.

Không chỉ gây ra thiệt hại, phải coi sự kiện “Vũng Áng – Bình Dương” là những cảnh báo sớm. Một chế độ toàn trị rõ ràng đã không có khả năng gìn giữ “ổn định chính trị” như nhiều người vẫn tưởng lầm. Mồi lửa đã ở dưới đống củi.

Đi đến tự do chính trị mà không có lộ trình thích hợp thì rất dễ gây rối loạn. Nhưng khước từ dân chủ hóa thì sự sụp đổ là chắc chắn xảy ra. Khi đó, bạo loạn sẽ không còn ở mức độ “Vũng Áng – Bình Dương” như chúng ta vừa chứng kiến.

Việt Nam đã rất cô độc trong xung đột Biển Đông không chỉ vì không có ai thực sự là đồng minh, mà còn, thay vì hòa vào xu thế của thời đại văn minh, Hà Nội lại tự xích mình trong nhóm những quốc gia bị “loài người (thực sự) tiến bộ” đặt sang bên lề thương hại.

Cho dù không thể có ai là “bạn vĩnh viễn”, nhưng nếu Việt Nam có một chế độ chính trị tiến bộ, bên trong tôn trọng dân chúng, bên ngoài chỉ “trao đổi vàng” với những nhà nước dân chủ văn minh, chúng ta chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn đồng hành.

Mỗi chúng ta phải bắt đầu làm gì đó trong nỗ lực của mình, để Đảng cầm quyền ngồi lại với nhân dân, cùng đối thoại để tìm ra lối thoát

Trong những ngày này, tôi tin là có hàng triệu người Việt Nam tuy không xuống đường biểu tình nhưng vẫn đang nung nấu trong mình lòng yêu nước. Nhưng tôi tin, không ai, không riêng một đảng phái nào, đứng riêng lẻ mà có thể tìm được cho Việt Nam một con đường đi đến dân chủ, văn minh mà tránh được những tháng năm tao loạn.

Mỗi chúng ta phải bắt đầu làm gì đó trong nỗ lực của mình, để Đảng cầm quyền ngồi lại với nhân dân, cùng đối thoại để tìm ra lối thoát. Để đất nước rơi vào nông nỗi này, chúng ta có thể đổ lỗi cho những người cộng sản. Nhưng, nếu cứ để đất nước tiếp tục tình trạng này, mỗi chúng ta đều phải cộng đồng trách nhiệm.

Không ai thách thức quyền lực của những người cộng sản nếu như quyền lực đó không đặt chế độ lên trên sự phát triển bền vững của quốc gia. Không ai có thể ngồi mãi trên đỉnh cao quyền lực, Nếu anh thiết lập trên đầu dân chúng một phương thức cai trị thực dân, sẽ có ngày anh trở thành nô lệ trong nền thực dân do chính anh tạo lập.

Đừng cố gắng giữ nền độc tài cho tới ngày con cháu có thể thừa kế ngai vàng. Hãy thiết lập một thể chế mà nếu con cái quý vị xứng đáng, nhân dân sẽ trao “ngai vàng” cho chúng.

Bài do Diễn đàn BBC Tiếng Việt đăng lại từ trang Bấm Facebook Osin của riêng tác giả.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/05/140519_fuel_fire_trigger.shtml

 

Biển Đông và thế nước

Song Chi
2014-05-19
EmailÝ kiến của BạnChia sẻIn trang này
000_Hkg9789177-600.jpg

Tàu hải giám TQ phun vòi rồng vào tàu cảnh sát biển VN hôm 02/5/2014

AFP photo

Cho đến bây giờ, đã hơn 2 tuần kể từ khi Trung Cộng đưa giàn khoan “khủng” HD-981 và lực lượng hộ tống vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của VN với tuyên bố để thăm dò dầu khí, nhưng sâu xa hơn là nhằm tiến thêm một bước trong quá trình hiện thực hóa tham vọng biến biển Đông thành ao nhà, và do vậy, đã đẩy mối quan hệ giữa hai bên trở nên xấu đi chưa từng có kể từ cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979.

Cuộc đối đầu trên biển ngày một căng thẳng giữa một bên là lực lượng cảnh sát biển VN, tàu cá của ngư dân và bên kia, áp đảo hơn hẳn về số lượng, kích thước, chủng loại tham gia là lực lượng tàu bảo vệ giàn khoan của Trung Cộng chưa kể máy bay dò thám tình hình phía trên vùng biển. Đã xảy ra những vụ phun vòi rồng của cả hai bên, tàu TQ chủ động va chạm, húc vào tàu chấp pháp VN gây thiệt hại tàu, thương vong về người nhưng chưa có ai bị tử vong, còn tàu cá của ngư dân thì bị tàu ngư chính TQ rượt đuổi, khống chế, đánh đập thuyền viên, phá hoại tài sản trên tàu…

Phẫn nộ trước sự hung hăng ngang ngược của Trung Cộng, người Việt trong và ngoài nước đã xuống đường biểu tình phản đối. Lúc đầu, được nhà cầm quyền “bật đèn xanh” nên những cuộc biểu tình trong nước xảy ra êm thấm vào ngày CN 11.5. Sau đó, lấy cớ một số cuộc biểu tình biến thành bạo lực nhằm vào các nhà máy, công ty TQ, công nhân TQ và nhầm lẫn luôn với công ty Đài Loan, Nam Hàn…dẫn đến thiệt hại về người và của tại Bình Dương và Vũng Áng, Hà Tĩnh (hiện vẫn chưa biết do ai giật dây hay do chính nhà nước này tạo ra đế lấy cớ đàn áp sau đó), mọi hoạt động biểu tình yêu nước ôn hòa vào ngày CN 18.5 đã bị nhà cầm quyền ngăn chặn, dẹp tan.

Trong những ngày này, trái tim của mọi người VN trong và ngoài nước còn quan tâm đến tình hình đất nước đều sôi sục lên.

Sự kiện giàn khoan một lần nữa đã bộc lộ rất nhiều điều:

1. Bộ mặt thật của nhà cầm quyền Trung Quốc đã lộ rõ đồng thời mối quan hệ giữa hai đảng, hai nhà nước đã hoàn toàn bị phá sản. Dù có mù quáng đến đâu cũng phải nhận ra.

Thật ra, nhân dân VN, nhất là nhân dân miền Nam thì chưa bao giờ nhầm lẫn về bản chất của tập đoàn Trung Nam Hải, cũng vẫn là cái bản chất Đại Hán có từ thời xa xưa, chỉ có đảng và nhà nước cộng sản VN là mê muội, cố bám víu vào mối quan hệ bất xứng, thiệt thòi và đầy nguy cơ giữa hai đảng, hai nhà nước, hai quốc gia để kéo dài tuổi thọ của chế độ mà thôi. Dù suốt gần bảy chục năm qua, Hà Nội đã bị Bắc Kinh thường xuyên chơi cho rất nhiều vố đau điếng, nhưng họ vẫn cố tự biện minh, tự bịt mắt mình, tưởng rằng nếu ngoan ngoãn nhịn nhục thì Bắc Kinh sẽ để yên cho.

Đây là một hy vọng hão huyền, một nhận định hết sức sai lầm.

Vì nhiều lý do, Trung Quốc cần phải chiếm cho được biển Đông, biển Đông đã thực sự trở thành “lợi ích cốt lõi”, thậm chí “lợi ích sống còn” của Trung Quốc. Việc làm chủ khu vực này, bắt các nước láng giềng nhỏ yếu hơn phải chơi theo luật của mình còn là tham vọng muốn khẳng định vị thế của một cường quốc và muốn cùng Mỹ chia đôi thế giới, cùng nhau làm bá chủ. Không một cái gì có thể làm chùn bước tham vọng ấy, huống gì mối quan hệ hữu nghị “giả cầy”giữa hai nước.

Ngược lại, khi cần và khi có cơ hội, Trung Cộng sẽ đánh VN và luôn luôn là VN trước hết. Bởi so với các nước khác, VN không có đồng minh, VN lại có những tử huyệt mà TQ nắm quá rõ, đó là sự lệ thuộc nặng nề về kinh tế, chính trị của VN với TQ, là sự ươn hèn, bạc nhược của các thế hệ lãnh đạo.

Mọi chuyện một lần nữa đã lại chứng minh điều đó. Chỉ có điều không biết đến lần này, là lần thứ 1001, đảng và nhà nước cộng sản VN liệu đã tỉnh ra chưa hay vẫn còn mê lú?

2. Nhà cầm quyền VN cần phải hiểu rằng, số phận của họ phải gắn liền với vận mệnh của đất nước, của dân tộc. Nếu nước mất, không chỉ người dân không đời nào dung thứ cho họ cái tội tày đình đó mà liệu Trung Cộng có để cho họ ung dung ngồi đó hưởng thụ hay không?

3. Lòng dân. Người VN có thể có rất nhiều nhược điểm, nhiều tính xấu, hay chia rẽ, nhưng khi đất nước bị lâm nguy, lòng yêu nước của người Việt lại bùng lên mạnh mẽ, tất cả lại đoàn kết sẵn sàng hy sinh vì lãnh thổ thiêng liêng. Lòng yêu nước đó đã giúp cho dân tộc này vượt qua bao cuộc chiến tranh và chiến thắng trước những kẻ thù lớn mạnh hơn gấp nhiều lần.

Thật ra, dân tộc nào cũng chỉ mong đất nước mình được yên ổn, người dân được sống trong độc lập, hòa bình, chẳng ai muốn đất nước được nhớ tới bởi những cuộc chiến, và dân tộc được ngợi khen chỉ bởi lòng dũng cảm. Nhưng mỗi dân tộc, mỗi quốc gia có số phận khác nhau, số phận của VN đã là như thế suốt mấy nghìn năm qua, và có lẽ cũng sẽ còn phải tiếp tục đương đầu với Trung Quốc một lần nữa.

Những người đang lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN hôm nay hãy nhìn vào lòng yêu nước, không cam chịu làm nô lệ của người dân để hiểu rằng nếu để xảy ra mất nước, họ sẽ không bao giờ có chốn dung thân cho dù có trốn đi đâu trên trái đất này, nhân dân cũng sẽ lùng ra họ, lịch sử sẽ đời đời nguyền rủa họ.

Sự kiện giàn khoan ngày hôm nay chỉ là một bước dấn tới của Trung Cộng và nếu VN thua không đẩy được giàn khoan ra khỏi lãnh hải của mình, những lần sau Trung Cộng sẽ lại tiếp tục ngang nhiên kéo giàn khoan đi bất cứ đâu, VN sẽ phải chịu quy phục hoàn toàn, coi như mất biển, một bước ngắn dẫn tới mất nước.

Đồng thời nó cũng đặt ra cho nhà cầm quyền VN những thử thách lớn, buộc họ phải quyết định ngay nếu không thì quá muộn:

1. Thay đổi đường lối ngoại giao, bạn-thù.

Những ngày qua, ai cũng thấy rõ khi VN bị Trung Cộng o ép, dọa nạt trên biển Đông, các nước ít ỏi lên tiếng đều là những nước “tư bản xấu xa” như Mỹ, Anh, Pháp, Nhật, trong đó Mỹ, Pháp và kể cả Nhật đều từng là cựu thù. Ngược lại, nước Nga mà nhà cầm quyền VN luôn xem như một anh cả, một đồng minh thì quay lưng tập trận chung với Trung Cộng, Cambodia từ lâu đã ra mặt ủng hộ Tàu, nay khẳng định sẽ không cho phép người Việt biểu tình chống Trung Quốc trên lãnh thổ của mình, các nước trong khối ASEAN thì không hy vọng gì, chỉ trừ Philippines đồng cảm vì cùng cảnh ngộ.

Không hiểu các ông trong Bộ chính trị VN đã “tỉnh ngộ” chưa, để kịp thời chuyển hướng, thay đổi đường lối chính sách ngoại giao, bạn thành thù, thù thành bạn?

Từ trước đến nay VN tự trói mình trong mối quan hệ hữu nghị, thần phục với Trung Quốc đồng thời tuyên bố không liên minh quân sự với nước nào, điều đó đã làm cho VN trở nên cô đơn như đã thấy, và dễ bị Trung Cộng lấn lướt hơn ai hết.

2. Thay đổi đường lối đấu tranh để đối phó với một kẻ thù nham hiểm như Trung Cộng.

Trước đây, để chiến thắng trong cuộc chiến tranh chống Mỹ và miền Nam Cộng Hòa, bên cạnh việc sử dụng “nghệ thuật” tuyên truyền, bưng bít thông tin, dối trá, lợi dụng lòng yêu nước của người VN và tinh thần yêu chuộng hòa bình, phản đối chiến tranh của người dân Mỹ và nhân dân thế giới, đảng và nhà nước cộng sản VN còn tiến hành rất nhiều phương pháp phi chính thống, thậm chí phi nghĩa khác.

Từ đánh tráo khái niệm, nói không thành có, có thành không, cài cắm người vào các cuộc biểu tình thuần túy phản đối chiến tranh trở thành ủng hộ đảng cộng sản, phản đối chính quyền VNCH; cài tình báo, gián điệp vào sâu trong mọi tổ chức của miền Nam…Cho đến việc phá hoại chế độ miền Nam, tiến hành khủng bố, đặt bom, ám sát…tại các thành phố lớn của miền Nam, nhất là Sài Gòn; rải mìn, giật sập cầu, phá đường, pháo kích…ở các vùng nông thôn…

(Một số vụ nổi tiếng như ám sát Giáo sư Nguyễn Văn Bông, Viện trưởng Học viện Quốc gia Hành chánh, người chuẩn bị lên nắm ghế Thủ tướng Sài Gòn (1971), ám sát ký giả Từ Chung của báo Chính Luận (1965), ám sát hụt Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu (1970)…, nổ bom tại rạp hát Kinh Đô, SG (1964), tại nhà hàng nổi Mỹ Cảnh trên sông SG (1965), đánh bom cư xá cư xá Brinks ở Sài Gòn (1964), pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy, Tiền Giang (1974)…). Ngoài ra bất chấp luật pháp quốc tế, từ thỏa thuận ngưng bắn 3 ngày Tết trong dịp Mậu Thận 1968 cho tới vi phạm Hiệp Định Paris 1972 v.v….và v.v…

Những biện pháp đó tỏ ra hiệu quả đối với một nước lớn, dân chủ, mà ý dân là ý trời như Hoa Kỳ và một chế độ dân chủ nhưng còn non nớt, phải chống đỡ cùng lúc với nhiều mũi tấn công trong bối cảnh đang chiến tranh như chế độ VNCH.

Nhưng bây giờ, để chiến thắng lại Trung Cộng, cũng là một nước lớn nhưng không những tương đồng về văn hóa, có cùng mô hình thể chế chính trị, mà còn thông thuộc, hiểu rõ nhau như trong lòng bàn tay, mọi chiến lược, chiến thuật sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều, đối với VN. Quan trọng hơn, Trung Quốc và VN đều là hai quốc gia độc tài, mà mọi ý kiến, nguyện vọng của người dân, dư luận trong và ngoài nước cho tới luật pháp quốc tế, cả hai đều coi không ra cái đinh gì.

Về “nghệ thuật” nói không thành có, vừa ăn cướp vừa la làng, gắp lửa bỏ tay người, bóp méo sự thật, tạo ra những bằng chứng giả cho tới kích động tinh thần dân tộc mù quáng…,Trung Cộng còn là thầy của Việt Cộng nữa.

Đấu không lại về quân sự, lẫn cả võ mồm, nhà cầm quyền VN phải làm gì?

Phải thay đổi thể chế chính trị, đi trước Trung Quốc một bước, trở thành một nước dân chủ là điều mà Trung Quốc chưa làm được, để củng cố và phát huy được tối đa sức mạnh của nhân dân, đồng thời thoát ra khỏi vòng kềm tỏa của Trung Quốc.

Phải có đồng minh, có sự ủng hộ của thế giới. Muốn vậy, phải tiến hành mọi việc một cách chính nghĩa, hết sức tuân thủ luật pháp quốc tế, chấm dứt tình trạng đu dây giữa các cường quốc, tình trạng nói một đằng làm một nẻo hoặc mập mờ, không rõ ràng. Mọi thông tin, chính sách phải rõ ràng, minh bạch, mới tạo được lòng tin của thế giới. Không “đi đêm”, đàm phán hay ký kết song phương bất cứ điều gì với kẻ cướp, tất cả phải đa phương, có sự chứng kiến của nước thứ ba hoặc thế giới. Phải kiện Trung Cộng ra tòa án quốc tế, để Trung Cộng bị thế giới lên án, bị cô lập. Có thế, một nước nhỏ yếu hơn như VN mới hy vọng giữ được nước và đòi lại những gì đã bị chiếm đoạt.

3. Trong tình cảnh của VN hiện nay, trước mắt chỉ có thể trông cậy vào lòng yêu nước của người dân. Khi chiến tranh xảy ra, dù không muốn, người dân cũng sẽ phải cầm súng bảo vệ đất nước.

Vì vậy, những kẻ đang ngồi trên đầu trên cổ nhân dân, đối xử với nhân dân vô vùng tàn tệ, đốn mạt, đang tìm mọi cách bóp nghẹt lòng yêu nước, cướp đoạt mọi quyền tự do, dân chủ, quyền làm người của nhân dân, hãy dừng lại trước khi quá muộn. Hãy thay đổi hoàn toàn cách ứng xử với nhân dân, trả lại cho người dân mọi quyền mà họ đáng được hưởng, trả tự do cho những người yêu nước, công khai và quyết liệt lựa chọn con đường đi với dân chống lại kẻ xâm lược. Trước khi quá muộn.

Hiện tại, với những diễn biến từ phía Trung Cộng trên mặt trận truyền thông, trên biển, trên đất liền biên giới giữa hai nước cho thấy có thể sẽ còn nhiều điều tệ hại hơn mà Trung Cộng có thể làm. Nhẹ nhất là không rút giàn khoan trước thời hạn, tệ hơn, nhân cơ hội này chiếm luôn vài hòn đảo cuối cùng trên quần đảo Trường Sa còn thuộc chủ quyền của VN, thậm chí Tập Cận Bình có thể học theo Putin và nước Nga trong vụ Ucraine vừa qua, gây chiến tranh với VN thêm một lần nữa.

Thế nước như ngàn cân treo sợi tóc, thời gian dành cho nhà cầm quyền VN không còn bao nhiêu nữa, và ngay với toàn dân VN cũng vậy. Đừng để con cháu chúng ta sau này phải oán trách, như các thế hệ hôm nay từng nhiều lần oán trách những lựa chọn, quyết định sai lầm của các thế hệ cha anh suốt từ khi đảng cộng sản ra đời. Chỉ có điều, lần này nếu chậm chạp, bị động, sai lầm thì hậu quả sẽ là ngàn năm Bắc thuộc tái hiện, thê thảm hơn rất nhiều.

Song Chi, 19/05/2014

*Nội dung bài viết không nhất thiết phản ảnh quan điểm của RFA.

[YOUTUBE=https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=TjSVcSX7O4g]

http://www.rfa.org/vietnamese/blog/songchi-blog-051914-05192014161926.html

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: