Khủng hoảng biên Đông đòi hỏi sự đột phá của lãnh đạo Việt Nam

-“CHÁY NHÀ”… MÌNH, KHÔNG THỂ“BÌNH CHÂN NHƯ VẠI” ĐƯỢC?-Thường Dân-Giàn khoan HD-981 : Trung Quốc tung đòn bôi nhọ Việt Nam rfi– TQ lại nhắc Công hàm Phạm Văn Đồng (BBC).-– Quan hệ quốc phòng với Mỹ: CÒN CHỜ GÌ NỮA!  (FB Mạnh Kim).– Hải quân Mỹ có thể xoay chuyển cục diện ở Biển Đông? (VOA)Nếu không phải là đồng minh của Mỹ thì quên đi! (FB Mạnh Kim). – Tại sao Washington phải chuyển trục về châu Á? (II) (Foreign Affair/ TCPT).--– Sau Biển Đông, Trung Quốc sẽ kéo giàn khoan Hải Dương -981 đi đâu? (Infonet). – Video: Thượng Nghị Sĩ John McCain gửi thông điệp đến cộng đồng Việt Nam (Tin CĐ).

 

Khủng hoảng biên Đông đòi hỏi sự đột phá của lãnh đạo Việt Nam

Jonathan D. London/Nguyễn Khoa Thái Anh dịch

Mặc dù có ảnh hưởng tai hại cho bộ mặt và ổn định của Việt Nam, đối với Hà Nội các cuộc bạo loạn chết người tại Việt Nam tuần trước chỉ mang tầm quan trọng thứ yếu so với sự thách đố lớn mà nhà nước phải đối đầu: bế tắc chính trị dai dẳng của họ. Như Adam Fforde, một chuyên gia về Việt Nam lâu năm, đã quan sát, cho đến nay Việt Nam vẫn chứng tỏ “thiếu một trật tự và lãnh đạo không đủ bản lãnh cho những nỗ lực cần phải có”. Thật vậy, Việt Nam hầu như sẽ không có cơ hội thoát khỏi cơn biến động Biển Đông một cách an lành nếu họ không giải quyết được sự bế tắc chính trị của mình.

Nói một cách thật giản tiện, sự bế tắc liên quan đến hai nhóm gồm có bốn cá nhân. Nhóm thứ nhất xoay quanh Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, một nhân vật dù bị hoen ố vì tham nhũng, có sự hỗ trợ của một nhóm các nhà kinh doanh ưu tú của địa phương và quốc doanh cũng như Bộ An ninh, trong số những người khác. Mặc dù có thể coi như một chính khách mưu mô lão luyện hàng đầu của đất nước, những người có đầu óc cải cách nhìn ông như một nhân vật thiếu thành tín trong chuyện cải cách, không có khả năng cung ứng các cải cách về định chế mà Việt Nam cần có.

Nhóm thứ hai hướng tới bộ ba của Bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và lãnh đạo Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng. Họ thuộc thành phần thủ cựu của Việt Nam, gọi nôm na là người bảo vệ nguyên trạng thế lực của nhà nước. Ở quốc nội, họ đa phần chỉ biết trung thành với nhau, Đảng, và quân đội.Đối với quốc tế, sự trung thành của họ đã được đầu tư lâu dài trong ý tưởng cho rằng Bắc Kinh là một “đồng chí tốt”.

Sự bế tắc không làm tê liệt chính phủ nhưng có tác hại nghiêm trọng vào năng lực của guồng máy nhà nước.Thay vì giao tiếp với thế giới bằng sự tự tin, bên ngoài đã được chào đón với sự im lặng kéo dài.Sự kết thúc gần đây của Hội nghị Trung ương chỉ được ám chỉ qua loa về cuộc khủng hoảng hiện tại.Thảo luận kín của Bộ Chính trị của Việt Nam vẫn mờ nhạt.

Chuyện gì đã xảy ra? Một số bộ phận của nhà nước đã phản ứng với những thách thức một cách hăng hái. Động thái này, đáng chú ý nhất, 1) gồm các lực lượng tuần dương khập khiểng, không cân xứng, thua kém về số lượng cũng như thiết bị vũ khí, và 2) phương tiện truyền thông lề phải của Việt Nam đã được bật đèn xanh, cho phép họ tha hồ và tự do công kích Trung Quốc. Nhà nước đã đặc biệt là ít có khả năng trong các lĩnh vực khác.Thiếu vắng những đồng minh thân cận, Hà Nội đã tìm cách truyền đạt cho thế giới chuyện bất bình của mình bằng cách thúc đẩy quần chúng biểu lộ lòng yêu nước của họ. Mặc dù không đồng bộ, những nỗ lực của nhà nước phần lớn vẫn còn yếu kém, do sự hạn chế của quyền lực độc tôn.

Một trong những khác biệt quan trọng giữa Việt Nam và Trung Quốc là cuộc tranh luận chính trị cởi mở hơn của Việt-Nam (mặc dù vẫn còn áp chế).Từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng, không gian mạng Việt Nam đã bốc lửa.Và người Việt qua nhiều quan điểm và chính kiến đa dạng của mình đã đòi hỏi quyền được biểu tình một cách ôn hòa.Mặc dù các cuộc biểu tình đầu tiên được cho phép, một phần họ vẫn còn bị áp chế. Thay vì xuống đường ầm ĩ và náo nhiệt, nhà nước đã chặt chẽ tổ chức những “cuộc mít-tinh phản đối” theo kịch bản tại các hội trường khác nhau, với những bài hát yêu nước. Người ta đã chụp được hình ảnh một số người ngủ gật.

Kế hoạch biểu tình chống Trung Quốc của nhà nước với công nhân các công nghiệp đã nhanh chóng trở thành quá độ.Nhưng rốt cuộc cũng chẳng mấy ai ngạc nhiên.Cho đến sau khi các cuộc bạo loạn xảy ra, nhân dân Việt Nam đã không nghe được bất kỳ một tuyên bố nào của bất kỳ nhà lãnh đạo nào. Trật tự xã hội đòi hỏi phải có sự phối hợp và hợp tác, không chỉ đơn thuần là chuyện mở cổng cho làn sóng nước lũ của đám đông quần chúng khi họ thực sự không có một khái niệm hay kinh nghiệm nào về chính trị và tác phong xã hội. Chúng ta không cần đi sâu vào các hậu quả tiêu cực ở đây, mà đã được sự chú ý rộng rãi của quốc tế.

Để giải quyết cuộc khủng hoảng hiện nay, những bước đi táo bạo phải được thực hiện. Đặc biệt, sự phát triển sau đây cần phải xảy ra:

1. Càng sớm càng tốt Hà Nội phải có một tuyên bố chính thức.Chuyện này cần một nhân vật lãnh đạo trình bày trực tuyến trên truyền hình. Chính phủ nên chuẩn bị hai bản tường trình, một bằng tiếng Việt trực tiếp nói với người dân bởi một lãnh tụ như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và một bản bằng tiếng Anh, do một quan chức cao cấp thông thạo tiếng Anh phát ngôn. Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Hà Kim Ngọc, người có một sự hiểu biết tinh tường về ngoại giao của phương Tây, có thể là một ứng viên thích hợp. Các phát biểu này phải nói lên tầm vóc quốc tế và trong nước về tình thế khẩn trương, giải thích thật tường tận và rõ ràng các điều khoản nói lên vị thế và ý định của Việt Nam nhằm giải quyết cuộc khủng hoảng thông qua các phương tiện ngoại giao và pháp lý, thay vì sử dụng vũ lực. Nếu Bắc Kinh cho ra một tối hậu thư trong những ngày tới, Hà Nội phải đưa ra một phản ứng rõ ràng và công khai.

2 .Thực hiện ngay lập tức những nỗ lực nhằm phục hồi niềm tin kinh tế. Bổ nhiệm một ủy ban gồm có những cố vấn quốc tế đáng tin cậy để giải quyết các vấn đề hư hại của nhà máy, những người bị thương tích, và những thách thức mà các nhà quản lý và người lao động của các công ty nước ngoài bị thiệt hại. Khôi phục sự tự tin một cách nhanh chóng là vấn đề rất hệ trọng. Công việc phải được thực hiện theo một quy trình vượt quá mức mong đợi.

3 . Lãnh tụ nhà nước và các nhà lãnh đạo của xã hội dân sự đang phát triển tại Việt Nam, bao gồm các nhân tố cả trong lẫn ngoài chính phủ, cần phải nhập cuộc thảo luận về các điều khoản của sự tham gia sinh hoạt chính trị của quốc gia để đối phó với cơn biến động. Kế hoạch này nên bao gồm các quan chức hàng đầu của chính phủ, đại diện của Tập đoàn 72 nguyên đơn (một cơ cấu lỏng lẻo của các trí thức tên tuổi có tinh thần cải cách, có nhiều liên hệ lâu năm với Đảng), và các thành viên thâm niên của các tổ chức xã hội dân sự hàng đầu. Đây là triển vọng đáng kể nhất và thực sự chính là chiến lược duy nhất cho Hà Nội nhằm phục hồi cả tiếng nói quốc nội lẫn tinh thần đoàn kết cần thiết để Việt Nam tham gia vào chính trường quốc tế một cách hiệu quả. Phóng thích các tù nhân lương tâm và thực thi nghĩa cử với người Việt hải ngoại sẽ gửi thông điệp rằng Việt Nam đang thay đổi và rằng Việt Nam là một quốc gia đáng được quốc tế ủng hộ.

4 . Việt Nam phải thoát khỏi chuyện ăn cả-về-không trên chính trường cũng như trong luận điệu. Việt Nam và các quốc gia trong khu vực không thể kham nổi một cuộc xung đột quân sự, và ứng xử bằng sử dụng quân sự phải được tránh bằng mọi giá.

Về lâu dài, Việt Nam nên theo đuổi các ứng xử hòa bình và chiến lược, cả hai thông qua các kênh ngoại giao và quốc phòng, nhắm cho Bắc Kinh thấy vi phạm công pháp quốc tế và không tôn trọng các nước láng giềng sẽ chỉ chống lại lợi ích lâu dài của họ. Hà Nội cần đẩy mạnh sự tham gia trọng yếu cùng với cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Hoa Kỳ. Các cuộc thảo luận không nên chú trọng về việc chế tài Trung Quốc nhưng cố đạt được và duy trì một trật tự khu vực thịnh vượng.

N.K.T.A. 

Tiến sĩ Jonathan D. Londonlà Giáo sư Phân khoa Nghiên cứu châu Á và Quốc tế tại Đại học Thành phố Hồng Kông và Thành viên Cốt lõi của Trung tâm Nghiên cứu Đông Nam Á. Ấn phẩm gần đây của ông gồm Chính trị ở Việt Nam Đương đại ( Palgrave MacMillan 2014). Theo ông ta trên twitter @jdlondon1.

Nguồn văn bản gốc: http://cogitasia.com/south-china-sea-crisis-demands-vietnams-leadership-breakthrough/

http://www.boxitvn.net/bai/26516

 

“CHÁY NHÀ”… MÌNH, KHÔNG THỂ“BÌNH CHÂN NHƯ VẠI” ĐƯỢC?

Thường Dân

Hơn một tuần sau khi giàn khoan khủng của Trung Quốc cắm ở Biển Đông lãnh đạo cao nhất nước, “tứ trụ Triều đình” vẫn “chưa có ý kiến” gì. Tất cả 16 vị BCTvà hình như cả số đông hơn là UVBCHTƯ(?) chẳng ai nói với dân câu nào. Chắc các vị họp hành căng thẳng lắm?Vẫn chưa có “lối ra”ư? Trong lúc “nước sôi lửa bỏng” tại Hà Nội có tổ chức họp báo phản đối Trung Quốc (ở cấp tương đối thấp), có Hội nghị TƯ lần thứ 9 bàn về văn hóa!… Gần đây nhất, sau “bạo loạn” ở Bình Dương, Hà Tĩnh,v.v. có thông báo: ngày 18-5 cả Hà Nội và TP Hồ Chí Minh“không nên/được biểu tình”chống Trung Quốc nữa?Những kẻ chủ mưu bạo loạn đang được điều tra và tống giam. Lãnh đạo địa phươngthì “không sao cả”?

 Đến nay (19.5.2014), đã gần ngót 20 ngày, sau biết bao cuộc xuống đường sôi sục của Dân Việt khắp nơi trong nước và trên thế giới; sau những phát biểucủa “bạn bè” khắp năm châu phản đối hành động khiêu khích nguy hiểm của bè lũ Bắc Kinh, giờ đã có thể “tổng kết sơ bộ” được rồi…Ai đã im lặng, ai phản đối. Im lặng ra sao, phản đối thế nào và vì sao(?)…chúng ta đều biết.

Qua tất cả những gì đã (và đang) xảy ra chúng ta có thể rút ra những kết luận gì cho bước đi sắp tới?

1-      Về”đánh giá tình hình”.Câu hỏi đầu tiên: Vì sao nhà cầm quyền Bắc Kinh hành động như vậy vào lúc này?

Đã có rất nhiều phân tích. Nổi bật là:

–         Việt Nam, cụ thể Biển Đông của VN, là “khâu yếu nhất”mà, với tham vọng bành trướng, Trung Quốc có thể “gây sự” (so với láng giềng Nga,Nhật, Nam Hàn, Đài Loan, Ấn Độ,…). Vì VN đang yếu cả thế lẫn lực. Vì giới lãnh đạo VN đang được ru ngủ bằng “4 tốt, 16 chữ vàng” và “tình đồng chí hữu hảo”? Vì xâm lấn trên biển Trung Quốc phát huy thế thượng phong về vũ khí. Vìmặt trận chính trị, mặt trận kinh tế…

–         Tình hình thế giới hiện nay đã, đang diễn ra các biến động chưa từng thấy: Nga – Ucraina-EU,Nga- Trung Quốc sắp tập trận chung, tổng thống Putin thăm Trung Quốc, Hoa Kỳ đối phó nhiều nơi,vẫn cố xoay trục qua châu Á, Ấn độ- bầu cử, … những “liên kết lỏng lẻo” trong khối ASEAN, Thái Lan biến động chính trường, Campuchia đã “ngả”, Lào đang “nghiêng”(vào Trung Quốc)?v.v.)

–         Với việc khiêu khích VN, Bắc Kinh hướng dư luận dân Trung Quốc ra ngoài để giải tỏa những mâu thuẫn nội bộ:Khu tự trị Tân Cương,Tây Tạng,người Duy Ngô Nhĩ, biểu tình nhiều nơi,mâu thuẫn nội bộ của giới lãnh đạo chóp bu trong cuộc chống tham nhũng, các vấn đề kinh tế do phát triển quá nóng, ô nhiễm môi trường,nguy cơ khan hiếm nhiên liệu, v.v.

–         …

2-      Cách giải quyết của VN :

Có nhiều đề xuất các đối sách khác nhau tùy vào “chỗ đứng” của người đánh giá, có thể tóm tắt ba“PHƯƠNG ÁN”đối phó Trung Quốc, thể hiện 3 quan điểm nhìn thấy trên công luận:

Thứ nhất, tạm gọi là phương án “quyết liệt”nhất:

Trong nước:

– Phải phản ứng quyết liệtnhất có thể, tổ chức Hội nghị Diên Hồng mới, đoàn kết toàn dân, chuẩn bị mọi mặt (quân sự, kinh tế, xã hội, văn hóa, …)cho một cuộc chiến đấu sống mái với kẻ xâm lược.

– Nhân cơ hội này tiến hành “đổi mới triệt để” ngay lập tức thể chế chính trị đất nước theo hướng dân chủ, xây dựng xã hội dân sự, nhà nước Pháp quyền, thực thi kinh tế thị trường đích thực, đi trước cộng sản Trung Hoa một bước theo con đường dân chủ hóa Xã hội,…

Quốc tế:

– Tìm cách nhanh chóng liên kết toàn diện (kể cả về quân sự) với các nước lớn khác (Mỹ, Nhật,…), dựa hẳn vào Mỹ và phương Tây để “chống kẻ thù truyền kiếp” phương bắc…

– Đưa ngay ra “công luận quốc tế”, LHQ, kiện ra tòa án Quốc tếhành động xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc,…Tất cả nhằm làm kẻ thù phải chùn tay,nhụt chí.

Thứ hai, tạm gọi là“quyết liệt vừa” hay Xu thế ứng xử “có tầm nhìn”:

Cân bằng nhiệt huyết của lòng yêu nước với sự tỉnh táo, bình tĩnh và kiên nhẫn nhằm giành lẽ phải về mình, vì hòa bình, ổn định.Cả về đối nội và đối ngoại cần vạch ra nhữnglộ trình thích hợp.Tùy thuộc vào sự phát triển của tình hình mà ứng phó linh hoạt. Đồng thời, thực thi những công việc chuẩn bị tích cực chủ động cho những phương án xấu nhất có thể xảy ra. Tin Dân, phổ biến cho toàn dân,toàn đảng, toàn quân về những con đường, biện pháp, bước đi sắp tới để “dập lửa” nếu kẻ thù “châm ngòi”.Với một tầm nhìn xa hơn: Từng bước mở rộng dân chủ, xây dựng xã hội dân sự, tháo gỡ các “rào cản” nhằm phát huy sức sáng tạo mạnh mẽ trong dân nhằm chấn hưng kinh tế đất nước, xây dựng nội lực quốc gia…

Liên kết rộng rãi với các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á và quốc tế.Trung Quốc thích song phương thì ta phải lấy đa phương để chọi lại. Chủ động xây dựng từng bước quan hệ đồng minh chiến lược với các nước lớn trên thế giới (Nhật, Mỹ, Ấn Độ, v.v.) để tạo “sức mạnh tổng hợp” của thời đại, của “toàn cầu hóa” để chống  xâm lược (nếu có) của cường quốc số 2 thế giớiđầy tham vọng.

Thứ ba,là cách ứng xử tạm coi là gần nhất với “sự im lặng đáng sợ”.Như đã nói ở phần đầu bài viết này.Những người đang ở vị trí lãnh đạo cao nhất củađất nước suốt cả 1 tuần lễ đã“không nói nên lời”. Trong khikẻ xâm lăng ngày càng hung hãn: số tàu bảo vệ giàn khoan của Trung Quốc ngày càng tăng và hung dữ, lại có trang bị tên lửa, máy bay quần thảo đe dọa,…

Công luận vẫn biết sau đó Thủ tướng CP VN đã có phát biểu phản đối Trung Quốc tại hội nghị cấp cao ASEAN, Chủ tịch nước đã nói những gì khi tiếp xúc với dân, phó thủ tướng Vũ Đức Đam có những lời nói tâm huyết thế nào, v.v.,nhưng tất cả dường như quá chậm, quá “mềm yếu” và quá ít khiến cho người viết bài này đành phải đưa vào xu thế thứ ba. Tất cả đều chỉ dừng ở ‘đánh giá’ tình hình, chưa thấy nêu biện pháp, hoặc nếu có thì vẫn chung chung, quyền lợi dân tộc là tối thượng, quí hơn cả vàng, v.v.Người viết bài này tự hỏi:Hay là tất cả đang “trong vòng bí mật”? Vẫn là: tất cả “đãcó Đảng và Nhà nước lo”? Hay ”Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, “của dân, do dân, vì dân” mãi chỉ là khẩu hiệu?

Nói quá đi một chút làdường như vẫn“bình chân như vại”?Vậy có biến thì dân đứng ở đâu, lãnh đạo ở đâu?Và ai đi đánh giặc đây?Đội hình trong nước đã thế.Thế giới thì sao?Ai là Bạn chí cốt?Ai giúp ta và giúp thế nào?Cần có thời gian, nhưng là thời gian của sự chuẩn bị hết sức khẩn trương,ráo riết.

Thái độ và cách đối phó ra sao phần quan trọng là dođánh giá tình hình thế nào.

Cho dù có “ung dung tự tại” đến đâu, “bình tĩnh, kiên nhẫn” đến mấy thì điều sau đây không thể nhầm lẫn: BẢN CHẤT BÀNH TRƯỚNG CỦA TẬP ĐOÀN LÃNH ĐẠO Ở TRUNG NAM HẢI – NAY DO TẬP CẬN BÌNH CẦM ĐẦU- KHÔNG HỀ THAY ĐỔI! VỚI HỌ:KHỐNG CHẾ, NÔ DỊCH VIỆT NAM VẪN LÀMỘT MỤC TIÊU,  MỘT BƯỚC ĐI QUAN TRỌNG NHẰM THỰC HIỆN “GIẤC MỘNG TRUNG HOA” trong thời đại mới.

Và không được quên:Nhân dân Việt nam, toàn thể Dân tộc Việt nam, chứ không phải ai khác, luôn là người  quyết định cuối cùng trong việc Xây dựng và Bảo vệ toàn vẹn Đất nước Việt nam!

Đánh Việt Nam Trung Quốc sẽ thay đổi nghiêm trọng, cục diện thế giới sẽ thay đổi to lớn.Và  trong trận chiến đấu không mong muốn và” không cân sức” đó Việt Nam sẽ lại chiến thắng!

T.D.

Tác giả gửi BVN

http://www.boxitvn.net/bai/26519

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: