Tư lệnh Mỹ : Việt Nam có thể trở thành đối tác chiến lược

Bắt đầu “thoát Trung”

Thường Sơn

-TIẾNG GỌI CỦA NON SÔNG: THOÁT HÁN! Hoàng Mai – 

Việt Nam chính thức tuyên bố công hàm Phạm Văn Đồng là vô giá trịHD-981: Nhật Bản ủng hộ Việt Nam, Trung Quốc tức tối(RFI)-Hai nước ASEAN vừa dạy cho Trung Quốc bài học về cách ứng xử trên biển/Anh Tú (theo Inquirer và Jakarta Globe)/Theo Một thế giới  –Việt Nam tham khảo Philippines về vụ kiện Trung Quốc (RFI). –  Việt Nam chuẩn bị sẵn sàng hồ sơ khởi kiện Trung Quốc (TT). – Hai nước ASEAN vừa dạy cho Trung Quốc bài học về cách ứng xử trên biển (MTG). – Những người bạn bên kia sóng dữ (LĐ).

Tư lệnh Mỹ : Việt Nam có thể trở thành đối tác chiến lược

Dân Quyền: Nghe nói Mỹ và Việt Nam đã thỏa thuận nâng quan hệ lên thành quan hệ đối tác chiến lược; đến phút chót mấy tên Trần Ích Tắc cản nên đã chỉ ký quan hệ đối tác toàn diện trước sự ngỡ ngàng của người Mỹ về sự khó lường từ phía Việt Nam. Với sự xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc ở biển Đông, bọn Trần Ích Tắc đã lộ mặt và các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hãy dẹp chúng đi, không thì dân đằng nào cũng dẹp đấy. Liên minh để chống xâm lược không trái với “không liên minh để chống nước thứ ba” như các ông nói đâu. Những người tử tế trong các ông hay cố lên!

Lời bình của Ba Sàm: Các bác lãnh đạo ơi, cố lên, nếu không làm đồng minh hay ít ra là đối tác chiến lược của Mỹ thì đất nước này sẽ rơi vào tay TQ! Hãy nhìn xem Tây Tạng, Tân Cương, đã bị TQ thôn tính như thế nào, dưới ách thống trị của Trung Quốc người dân Tây Tạng đang sống cuộc sống ra sao? Họ không còn đường sống, đã phải chọn cách tự thiêu để thế giới biết được tình trạng người dân bị áp bức bên trong khu tự trị này!
Mỹ đã nói như vậy, các bác phải cố gắng làm sao cho chuyện này xảy ra, đừng bỏ lỡ cơ hội. Hãy thúc đẩy Mỹ, xem họ cần những điều kiện gì.  Nếu Mỹ muốn mình cải thiện dân chủ, nhân quyền, thả hết tù chính trị, thì hãy làm theo họ, bởi đó không chỉ là ý của họ mà còn là ý nguyện của đa số người dân. Một công đôi chuyện, hãy thả hết những người tù chính trị, cải thiện tình trạng nhân quyền, giúp giải quyết tình hình bế tắt hiện nay, nhân tiện cải thiện bộ mặt VN trên trường quốc tế, tạo thiện cảm với Mỹ và các nước châu Âu…
Cơ hội không đến với ta nhiều lần đâu. VN đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, đưa đất nước đến tình trạng tụt hậu như hiện nay, bị ngoại bang đe dọa, nguy cơ mất nước cận kề, cũng vì các bác đã bỏ qua quá nhiều cơ hội từ mấy chục năm qua. Hãy nắm lấy cơ hội này, hãy làm bạn với Mỹ, thay vì kẻ thù, bởi nước nào làm bạn, làm đồng minh của Mỹ cũng văn minh, tiến bộ. Hãy nhìn Nhật, Nam Hàn, họ hóa rồng, hóa hổ, còn mình cứ mãi thành con thỏ, bị TQ ăn hiếp mãi thế này, không chỉ dân đau, mà chắc các bác cũng đau? Chỉ có dân tộc và đất nước là trường tồn, lãnh đạo chỉ là nhất thời, các bác ạ. Mất nước là mất hết, cái ghế của các bác cũng khó mà giữ được.
Mặc dù với vai trò Tư lệnh lực lượng Mỹ ở Thái Bình Dương, đô Samuel Locklear III không có quyền ra quyết định về chuyện này, mà phải qua Quốc hội Mỹ, Bộ Ngoại giao, tổng thống Mỹ… nhưng phát biểu của ông là ý của phía Mỹ, đã giúp mở ra cho VN một sự lựa chọn trong tình hình bế tắt hiện nay. Nếu bỏ qua cơ hội này, Việt Nam Tây Tạng, Tân Cương là hình ảnh của Việt Nam trong tương lai không xa!

Tư lệnh Mỹ : Việt Nam có thể trở thành đối tác chiến lược

Đô đốc Mỹ Samuel Locklear III gặp Tư lệnh quân đội Philippines Jessie Dellosa tại Manila - REUTERS /Cheryl Ravelo

Đô đốc Mỹ Samuel Locklear III gặp Tư lệnh quân đội Philippines Jessie Dellosa tại Manila – REUTERS /Cheryl Ravelo
Trọng Nghĩa
Bên lề một hội thảo tại Philippines vào hôm qua, 23/05/2014, Tư lệnh lực lượng Mỹ ở Thái Bình Dương không loại trừ khả năng Việt Nam trở thành đối tác chiến lược của Mỹ. Trước tình hình căng thẳng tại Biển Đông với tàu công vụ Việt Nam hàng ngày trực diện với tàu tuần duyên và chiến hạm Trung Quốc ở vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam nơi Bắc Kinh hạ đặt giàn khoan HD-981, Đô đốc Samuel Locklear đã không khỏi lo ngại về nguy cơ tính toán sai lầm khiến xung đột võ trang nổ ra.
Phát biểu với báo chí sau cuộc hội thảo về an ninh châu Á mở ra trong khuôn khổ Diễn đàn Kinh tế Thế giới – Khu vực Đông Á tai Manila, người chỉ huy quân đội Mỹ ở vùng Thái Bình Dương đã bày tỏ thái độ « hết sức quan ngại » về nguy cơ xung đột võ trang nổ ra ngoài Biển Đông Việt Nam và Trung Quốc. Ông nói : « Tôi cho rằng rủi ro đến từ tính toán sai lầm rất cao, và tôi kêu gọi Việt Nam và Trung Quốc cùng tự kiềm chế ». 
Trong bối cảnh Bắc Kinh ngày càng lộ rõ ý đồ dùng sức mạnh chèn ép các nước trong khu vực dám tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Trung Quốc, giới chuyên gia phân tích thường cho rằng các nước nhỏ trong vùng – như Việt Nam chẳng hạn – có thể tìm cách tăng cường quan hệ an ninh với Mỹ.
Theo báo chí Philippines, trả lời câu hỏi cụ thể về triển vọng thiết lập quan hệ đối tác chiến lược giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, Đô đốc Locklear không trả lời thẳng, nhưng xác nhận rằng Việt Nam nằm trong danh sách một số nước mà Hoa Kỳ muốn tăng cường quan hệ : « Mỹ đang tiếp tục tăng cường các liên minh và quan hệ đối tác chiến lược và hiện càng lúc càng có thêm các đối tác… Chúng tôi luôn hướng tới việc thăm dò cơ hội để mở rộng quan hệ đối tác của chúng tôi với các nước như Việt Nam, nhưng Việt Nam chỉ là một trong số các quốc gia đó ». 
Hoa Kỳ đã nâng cấp quan hệ với Việt Nam lên hàng đối tác toàn diện nhân chuyến công du Washington của Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang vào năm ngoái 2013.
Quan hệ này chưa phải là đối tác chiến lược, vì theo chuyên gia Carl Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Úc, đối với Mỹ, nội dung của một quan hệ « đối tác chiến lược » phải nhấn mạnh đến hợp tác an ninh và quốc phòng, trong khi Việt Nam mới chỉ được công nhận là một đối tác chiến lược « tiềm tàng » của Mỹ vào năm 2010.
Vào khi ấy, giới phân tích đã cho rằng sở dĩ Việt Nam chỉ muốn quan hệ Mỹ-Việt dừng lại ở mức được chính thức gọi là « đối tác toàn diện », đó là vì không muốn làm Trung Quốc phiền lòng. Trên danh xưng, quan hệ Việt-Trung được xếp ở mức cao hơn vì có thêm từ ngữ « chiến lược ».
Tuy vậy, thực tế đang diễn ra cho thấy là « quan hệ đối tác toàn diện chiến lược » giữa Việt Nam và Trung Quốc không hề cấm cản Bắc Kinh dùng sức mạnh đưa giàn khoan vào cắm trong vùng biển của Việt Nam mà họ đơn phương cho là của họ.
http://danquyenvn.blogspot.com/2014/05/tu-lenh-my-viet-nam-co-tro-thanh-oi-tac.html

Bắt đầu “thoát Trung”

Thường Sơn

Không chỉ giàn khoan 981 sừng sững, cả một hạm đội nhỏ của Trung Quốc lao vào “vùng tranh chấp lãnh hải” và những tin tức ban đầu về 5 sư đoàn thiết giáp được Bắc Kinh điều động áp sát biên giới phía Bắc Việt Nam rất có thể đã xúc tác cho động tác đối ngoại dứt khoát hơn của giới lãnh đạo Hà Nội, hay khiêm tốn hơn là “một bộ phận” trong giới lãnh đạo đang ngổn ngang ý thức hệ về hướng nhìn ngoại bang.

Trong tuần này, sau cuộc tổng biểu tình thất bại của công dân và cuộc đàn áp tổng biểu tình thành công của chính quyền, người ta đã chứng kiến vài phản ứng dè dặt đầu tiên của những người vẫn quen im lặng. Quốc hội Việt Nam là trường hợp tiêu biểu nhất.

Trong một diễn biến được xem là chịu sức ép rất lớn từ dư luận nhân dân và cử tri cả nước, Quốc hội đã đưa ra bản tuyên bố về “Trung Quốc vi phạm nghiêm trọng chủ quyền”. Có thể ghi nhận rằng từ rất nhiều năm qua, gần 500 đại biểu quốc hội mới thể hiện tính nhất trí an ủi đối với một vấn đề cực kỳ thiết thân đến vận mạng quốc gia và cũng với sinh mạng chính trị của toàn bộ giới chính khách Việt Nam. Sau tín hiệu xâm lăng của giàn khoan 981 và cho đến lúc này, chắc hẳn không mấy quan chức – kể cả những người bị xem là thân thiết nhất với Bắc Kinh – còn mơ màng về chuyện sẽ thu xếp được một kết quả có hậu với người Hán. Ngược lại, linh cảm rất gần về một tai họa khủng khiếp và gần gũi không kém lại đang ập đến.

Ai cũng thừa hiểu rằng nước mất sẽ tan nhà. Và như bài học lịch sử ngàn năm bắc thuộc còn thảm thiết lưu truyền, vua chúa nước Nam cùng lắm chỉ còn “ngựa xe vài cỗ, quân hầu lơ thơ”.

Tình thế ngàn cân như thế đã khiến giới quan sát không quá ngạc nhiên khi tiếp tục chứng kiến những bước đi dạn dĩ hơn trong phong trào “xoay trục” sang phương Tây. Tại Diễn đàn kinh tế thế giới ở Manila, Philippines, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã trở thành chính khách cao cấp đầu tiên của Việt Nam thể hiện đôi chút chính kiến về vấn đề biển Đông. Lần đầu tiên vị thủ tướng quen đọc diễn văn này dùng từ “viển vông” như một cách hành văn nói trong tuyên ngôn nhắm tới “tình hữu nghị” với chế độ độc đảng toàn trị Bắc Kinh.

Mặc dù đối với dư luận người dân trong nước, chừng đó chính kiến của ông Dũng vẫn còn là quá ít so với áp suất khổng lồ mà Bắc Kinh đè nén Việt Nam suốt nhiều năm qua, nhưng ít nhất đã không còn là một sự im lặng đáng sợ kéo dài quá lâu của toàn bộ triều đình Hà Nội.

Lại “hợp tác hải quân”

Trong một động thái hầu như im lặng khác, Washington lại chẳng hề vội vã biểu cảm trước tình cảm thúc bách của giới ngoại giao Việt Nam về mối họa Trung Quốc. Không thể nói khác hơn là người Mỹ đã có quá đủ kinh nghiệm về điều mà họ coi là bất nhất đối với Hà Nội từ sau sự kiện Việt Nam được tham gia vào WTO và còn được dỡ bỏ khỏi danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về nhân quyền và tôn giáo (CPC) vào năm 2007. Đơn giản là nếu chính quyền của một trong những quốc gia bị coi là có thành tích vi phạm nhân quyền nổi bật nhất thế giới không có được tối thiểu vài ba bằng chứng “có thể chứng minh được” về thành tích cải thiện nhân quyền, Hoa Kỳ sẽ chẳng có lý do gì để bênh vực họ, cho dù Trung Quốc có thể tấn công Việt Nam vào bất cứ thời điểm nào.

Chỉ đến khi Bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh – cấp phó trực tiếp của lãnh đạo cao cấp được giới quan sát xem là có đầu óc “cải cách” nhất là ông Nguyễn Tấn Dũng – tổ chức cuộc điện đàm với ngoại trưởng Mỹ John Kerry và còn được một số báo chí nhà nước đưa tin, hiệu nghiệm của liều thuốc Phòng bầu dục mới bắt đầu tác dụng: hầu như nay lập tức, Phạm Bình Minh được Bộ ngoại giao Hoa Kỳ mời viếng thăm đất nước của Hạm đội 7.

Giới quan sát quốc tế cũng hẳn không quên chỉ trước cuộc điện đàm trên ít ngày, tư lệnh hạm đội 7 của Mỹ ở khu vực Thái Bình Dương đã bắn tin trên Reuters về khả năng “Hải quân Mỹ sẵn sàng hợp tác với hải quân Việt Nam”. Lần ngược về quá khứ, hải quân hai nước này đã có mối quan hệ giao lưu từ tháng 4/2013 tại Đà Nẵng. Tuy nhiên, điều khó hiểu là từ đó đến nay vẫn chỉ là vài sự kiện nhỏ nhoi, chỉ là lượng tàu chiến đếm trên bàn tay của Mỹ thăm viếng Việt Nam – một con số quá nhỏ so với hơn 100 tàu Trung Quốc luôn lờn vờn bên cạnh giàn khoan HD 981.

Phạm Bình Minh sẽ đến Mỹ, đó là điều hầu như chắc chắn. Và có lẽ đến lúc đó, sự im lặng của người Mỹ mới trở nên có âm hưởng. Cùng với tiếng nói đầu tiên của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Manila về “tình hữu nghị viển vông” với Trung Quốc, hẳn điều mà chính giới Việt Nam thật sự mong đợi là một bản hiệp ước tương trợ quốc phòng giữa họ với Mỹ, như kết quả rất đáng khích lệ mà Philippines đã thu hoạch ngay sau chuyến công du của Tổng thống Barak Obama đến nước này vào cuối tháng 4/2014.

Chỉ một hiệp ước quân sự với Hoa Kỳ mới đủ sức kềm giữ lòng tham của người “Láng giếng tốt”.

Chỉ bằng vào sự có mặt của hạm đội 7, hải quân Việt Nam mới có thể tự tin hơn trong cuộc đối đầu với hải quân và tàu ngầm Trung Quốc, mới có hy vọng giữ được các vị trí tiền tiêu ở Đà Nẵng và Cam Ranh mà không bị đẩy sâu vào đất liền.

“Đối tác toàn diện chiến lược”?

Chỉ với quan hệ thiết thực và nhất thiết phải thành tâm với Mỹ, giới chính khách cô đơn ở Việt Nam mới có thể lôi kéo được sự quan tâm phần nào của Liên minh châu Âu và cộng đồng thế giới nói chung.

Trong một tín hiệu mới nhất, không phải Nhà Trắng mà lại là tư lệnh quân đội Mỹ ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương bắn tiếng rằng “Mỹ muốn hợp tác chiến lược với Việt Nam”. Không cần diễn giải quá nhiều, giới quan sát đều thừa hiểu giới chính khách Việt đang ngả sang phương Tây mong đợi đến thế nào mức hợp tác hấp dẫn này, trong khi trước đó chỉ là cấp “đối tác toàn diện” mà chẳng mấy có ý nghĩa tương hỗ quân sự.

Những động tác thực và giả diễn ra liên tục từ phía Trung quốc vừa qua và trong thời gian tới, cùng với động thái “xoay trục” sang phương Tây của một bộ phận giới lãnh đạo Việt Nam, sẽ cho thấy những tuần lễ tới có thể đầy ắp tin tức hấp lực, cơ hội cùng rủi ro cho bất kỳ phe phái nào và chính khách nào ở Việt Nam.

Thậm chí đến một lúc nào đó, tinh thần biểu tình của nhân dân đã từng bị chính quyền ngăn cấm thô bạo sẽ có cơ may được chính giới lãnh đạo khẩn thiết “kêu gọi”.

T.S.

Nguồn: vietnamhumanrightsdefenders.net

http://www.boxitvn.net/bai/26609

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: