DÂN KHÍ VÀ BIỂN ĐÔNG

DÂN KHÍ VÀ BIỂN ĐÔNG

    CHU HẢO

Khi tập đoàn lãnh đạo thâm hiểm và ngỗ ngược của nước láng giềng Phương Bắc tự  lột cái mặt nạ “4 tốt” và “16 chữ vàng” trên Biển Đông, thì người đứng đầu Chính phủ ta rõng rạc tuyên bố trong bài trả lời phỏng vấn của hãng Reuters ngày 21 tháng 5 vừa qua: “Việt Nam kiên quyết báo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình, vì chủ quyền lãnh thổ và chủ quyền biển đảo là thiêng liêng” và Việt Nam : “ nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”.

Cùng với những lời lên án mạnh mẽ hành vi xâm lược của phía Trung Quốc tại Biển Đông trên Diễn đàn Kinh tế Thế giới ( Phillipin ngày 21 tháng 5 ) và Hội nghị cấp cao ASEAN ( Mianma ngày 11 tháng 5 ), những lời tâm huyết kể trên đã làm nức lòng dân chúng bởi đây là lần đầu tiên một trong bốn trụ cột cũa Lãnh  đạo quốc gia công khai lên án Trung quốc và khẳng định sẽ kiện họ ra Tòa án quốc tế; đồng thời thẳng thừng bác bỏ thứ “hữu nghị viển vông, lệ thuộc”mà từ những năm 50 thế kỷ  trước đến nay đã trở thành xiềng xich đối với dân tộc ta.

Tiếc rằng đây mới là lời phát biểu của chỉ một trong “tứ trụ triều đình” khi trả lời phỏng vấn hoặc phát biểu trên các Diễn đàn quốc tế, dù mạnh mẽ đến mấy cũng không thể thay thế được một Tuyên bố chính thức của Nhà nước thay mặt toàn thể nhân dân Việt Nam. Không phải ai cũng hiếu điều này. Chúng ta có nghĩa vụ làm cho dân chúng hiểu để đồng lòng yêu cầu Nhà nước ra ngay một Tuyên bố chính thức lên án mạnh mẽ hành vi xâm lược của Trung Quốc và khẳng định sẽ kiện ra Tòa àn Quôc tế.

Sự thịnh nộ của đám đông vô thức có bản chất bạo lực, nó chỉ dẫn đến sự phá phách và dễ bị bọn “ma cô chính trị” hoặc các nhóm lợi ích vị kỷ lợi dụng. Và đó không phải là dân khí! Những ngày giữa tháng 5 sôi sục khí thế tuần hành biểu tình chống hành vi ngỗ ngược bất chấp đạo lý và pháp lý của phía Trung quốc đã dịu đi trong lo lắng.  Những cuộc  mit tinh hay biểu tình do chính quyền đứng  ra tổ chức thì có vẻ hình thức, chiếu lệ, không phản ánh được khí thế sôi sục sẵn sàng chống ngoại xâm của quần chúng. Những cuộc biểu tình thực sự của quần chúng thì hoặc là bị  kẻ xấu lợi dụng kích động với ý đồ phá hoại, hoặc là bị các lực lượng an ninh của chính quyền khống chế. Ngăn cấm quyền được tự do biểu tình là vi hiến. Chậm trễ ra luật về quyền được  tự do biểu tình là lỗi của lãnh đạo quốc gia. Nếu có Luật về biểu tình thì nhà nước không phải tổ chức các cuộc mit tinh “quốc doanh” và không kẻ xấu nào lợi dụng được các cuộc biểu tình tự phát và tự giác của quàn chúng. Trong khi chờ Quốc hội  ban hành Luật  về quyền đươc tự do biểu tình, dân chúng yêu cầu Chính phủ ban hành Nghị định mới thay thế Nghị định  38/2005 /CP  – một Nghị định vi hiến đã  góp phần làm tình hình bất ổn xã hội trong thời  gian vừa qua.

Ngày nay dân khí của chúng ta chắc chắn không còn được như thời kháng chiến trước đây nữa bởi lòng tin của dân chúng vào sự hợp lý của thể chế chính trị và sự trong sáng của tầng lớp lãnh đạo đã mai một gần hết rồi. Đấy là sự thật không thể bác bỏ. Nếu không có gì đột biến, và nếu kiên trì theo chủ trương bất bạo động để thay đổi thực trạng thì chỉ còn có con đường nâng cao dân trí, xây dưng một xã hội dân sự lành mạnh để giáo dục, huấn luyện quần chúng thực hành dân chủ, thực hiện quyền công dân lựa chọn thể chế chính trị và bầu ra tầng lớp lãnh đạo của mình và vì mình. Việc ấy khó có thể hoàn thành trong vài thế hệ. Nhưng nếu có đột biến tích cực thì có khi chúng ta không phải chờ đợi lâu đến thế.

Một đột biến như thế hình như đang manh nha hình thành ? Khi chúng ta bị dồn đến chân tường về chủ quyền lãnh thổ và biển đảo thì hào khí Bạch Đằng và tinh thần Diên hồng lại bùng lên, tận dụng cơ hội ngàn năm có một để thoát khỏi cái vòng kim cô của ý thức hệ lạc hậu và xiềng gông của thứ “hữu nghị viển vông, lệ thuộc”.

Mới rất gần đây thôi, khi trải nghiệm “phép thử dàn khoan HD 981”, rất nhiều người ưu thời mẫn thế đau đớn  cảm nhận rằng có vẻ như bè lũ bá quyền Phương Bắc đã gần đi đến đich thôn tính Việt Nam bằng thượng sách “ không đánh mà thắng” của Tôn Tử thời Xuân Thu ( TK6 TCN ). Nhưng hôm nay thì hình như không phải vậy…
Có lần nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan nói với tác giả bài viết này rằng :” Cái nước mình lạ thật: không phải nước đến chân mới nhảy, mà đến bẹn mới nhảy; mà nhảy cú nào cũng đẹp!” . Hy vọng rằng nhận xét hóm hỉnh ấy của ông vẫn đúng cho lần này

http://danquyenvn.blogspot.sg/2014/05/dan-khi-va-bien-ong.html

Advertisements

One response to this post.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: