Ông Bộ trưởng Quốc phòng thiếu tính chiến đấu

Phạm Đình Trọng-Tướng Phùng Quang Thanh

Alan Phan-Định Mệnh Đã An Bài……”“16 chữ vàng” thực sự là do Trung Quốc trao cho Việt Nam. Nguyên văn là “ sơn thuỷ tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan”. Khi các bác Việt dịch ra thì xoá trệch cho nhẹ đi thành “”Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” “. Muốn cho chính xác thì phải rõ ràng hơn. Chúng ta như  “sông núi gắn liền, cùng chung lý tưởng, hoà nhập văn hoá, có chung định mệnh…””

Bước ngoặt cho Việt Nam?Asia Sentinel/Tác giả: David Brown/Người dịch: Huỳnh Phan và T.H.A.

Nguyễn Trọng Vĩnh-Ông Bộ trưởng Quốc phòng thiếu tính chiến đấu

Lịch sử nước ta không thiếu các vị tướng lĩnh văn võ song toàn. Nhưng nhìn ở thời điểm hiện tại, Đại tướng họ Phùng của chúng ta về võ thì bàn dân chưa ai được biết tài dùng binh của ông thế nào vì đường quan lộ của ông dường như cứ “hòa bình” mà tiến, còn về văn thì nghe bài phát biểu của ông tại diễn đàn Shangri-la người ta thấy nó ỉu như cơm nguội, nhạt như nước ốc, sai sự thật đến 1800.Đến nỗi vị Tướng già Nguyễn Trọng Vĩnh gần trăm tuổi đọc xong không chịu được, bèn thảo mấy lời với tư thế Tướng cha răn dạy Tướng con như sau.

 

Bauxite Việt Nam

Nói thiếu tính chiến đấu không phải là tôi muốn ông chiến đấu vũ trang với Trung Quốc trong lúc này. Tôi cũng không muốn chúng ta mắc vào cái bẫy khiêu khích của Trung Quốc, nổ súng hoặc đâm vào tàu của Trung Quốc để họ vin cớ gây chiến đánh ta. Nhưng ông Bộ trưởng một Bộ có chức năng bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc thì ông phải phát huy tính chiến đấu bằng đấu tranh lý lẽ, đấu tranh pháp lý mạnh mẽ với đối phương. Trong Hội nghị đối thoại Shangri-la lẽ ra ông phải tố cáo trước cộng đồng thế giới hành động Trung Quốc cắm giàn khoan lấn chiếm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam; phun vòi rồng làm hỏng và đâm thủng tàu cảnh sát biển của Việt Nam; hung bạo đâm chìm tàu cá, làm chết ngư dân Việt Nam,… Lẽ ra phải phản đối Trung Quốc mạnh mẽ và đòi họ rút ngay giàn khoan ra khỏi vùng biển nước ta thì ông lại nói miên man về tình hình thế giới và lặp đi lặp lại nhiều lần về xây dựng lòng tin. Làm gì có lòng tin giữa kẻ xâm lược và nạn nhân bị xâm lược. Năm ngoái cũng tại diễn đàn này, ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đọc một bài diễn văn về xây dựng lòng tin, tuy được cử tọa vỗ tay, nhưng có đi đến kết quả thực tế nào đâu?

Ông Thanh kêu gọi các cường quốc đề cao trách nhiệm giữ gìn môi trường hòa bình, tôn trọng luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên Hợp quốc, tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, không dùng vũ lực hoặc đe dọa dùng vũ lực để giải quyết tranh chấp… Hiểu ngầm thì chủ yếu là ông kêu gọi chủ nghĩa bành trướng Đại Hán, kẻ đang tham vọng bá chiếm Biển Đông và không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam. Sao mà ngây thơ và ảo tưởng thế!

Ông Thanh lại ví giữa các nước láng giềng còn tồn tại tranh chấp về biên giới hoặc va chạm là không tránh khỏi (là bình thường) với mâu thuẫn trong mỗi gia đình. Những mâu thuẫn trong gia đình mà người khỏe nhất vác dao chém người anh, em yếu hơn để tranh giành tài sản thì lại là chuyện không bình thường. Ông Thanh đề nghị Trung Quốc rút giàn khoan ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam chả khác nào một gia đình nọ, khi bọn cướp mang đao kiếm và sắp chém người để cướp của thì gia chủ lại đề nghịcác anh rút đi!!!

Tệ hại hơn nữa là ông Bộ trưởng Phùng Quang Thanh nói quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp. Lẽ nào ông Thanh quên: năm 1979, “nước bạn Trung Quốc” huy động 60 vạn quân sang giết hại nhân dân và tàn phá triệt để các tỉnh biên giới của chúng ta; năm 1988, “nước bạn Trung Quốc” đã chiếm bãi đá Gacma trong quần đảo Trường Sa của chúng ta, giết hại 64 cán bộ và chiến sĩ ta. Bao nhiêu năm nay “nước bạn Trung Quốc” liên tục gây tội ác với ta ở Biển Đông, thường xuyên phái thương lái sang phá hoại kinh tế nước ta: đặt mua dừa non rồi mua lá điều với giá cao, mua rễ hồ tiêu, mầm thảo quả, mua đỉa, mua ốc bươu vàng, v.v. Họ mua rừng, mua bãi biển, thuê dài hạn các cảng Vũng Áng, Cửa Việt, nhằm xây dựng căn cứ quân sự, họ lập huyện Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa của chúng ta, đưa ra cái lưỡi bò phi lý, phi pháp nhằm chiếm trọn Biển Đông. Đấy là quan hệ phát triển tốt đẹp của ông “bạn vàng” Trung Quốc ư? Phải chăng ông cố tình nhắm mắt trước mọi sự thật, đổi trắng thay đen để nịnh vị tướng Vương Quán Trung, Phó Tổng tham mưu trưởng Trung Quốc đương có mặt tại Hội nghị? Ông còn nói đàm phán các cấp hai nước để giải quyết tranh chấp. Chúng ta đã đàm phám với Trung Quốc hàng chục lần, có giải quyết được gì đâu. Gần đây Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng muốn sang gặp Tập Cận Bình để cầu xin rút giàn khoan mà Tập Cận Bình cũng không nhận tiếp.

Mới đây, trước những biện bạch dối trá của Đại sứ Trung Quốc, Đại sứ nước ta tại Indonesia Nguyễn Xuân Thủy và Đại sứ nước ta tại Mỹ Nguyễn Quốc Cường đã đập lại một cách rành rẽ, lập luận vững vàng, có căn cứ đầy tính thuyết phục gây được ảnh hưởng rộng rãi trong dư luận.

Có thể nói tính chiến đấu của ông Bộ trưởng Phùng Quang Thanh không bằng hai Đại sứ Xuân Thủy và Quốc Cường./.

N.T.V.

Tác giả gửi BVN.

http://www.boxitvn.net/bai/26909

 

 

Tướng Phùng Quang Thanh

Phạm Đình Trọng

Trong những ông tướng đương quyền, Phùng Quang Thanh là ông tướng dày dạn trận mạc nhất. Đầu năm 1971, khi chiến dịch Đường 9 – Nam Lào nổ ra, tôi là thượng sĩ đang học tại trường sĩ quan Thông tin, đang đi diễn tập trong rừng Yên Thế, Hà Bắc, bây giờ là Bắc Giang thực hành bảo đảm thông tin cho bốn hình thức chiến thuật bộ binh thì Phùng Quang Thanh cũng là thượng sĩ, trung đội trưởng thuộc đại đội 9, tiểu đoàn 9, trung đoàn 64, sư đoàn 320 tham chiến ở Đường 9 – Nam Lào.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào kết thúc khi cuộc dã ngoại diễn tập của chúng tôi vẫn chưa kết thúc. Nhưng cuối khóa học của chúng tôi, trận đánh trên đồi Không Tên, trận đánh chiếm điểm cao 543 bắt sống đại tá Nguyễn Văn Thọ, lữ đoàn trưởng lữ đoàn 3 nhảy dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong chiến dịch Đường 9 – Nam Lào đã trở thành bài học chiến lệ bổ sung của khóa học vì một giáo viên chiến thuật của trường Sĩ quan Thông tin tham gia chiến dịch trở về đã viết ngay thành giáo án giảng dạy.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào là chiến dịch chống phá cuộc hành quân Lam Sơn 719 của quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Thời Norodom Sihanouk cầm quyền ở Campuchia, cảng Sihanoukville và hệ thống đường bộ nối Sihanoukville, Campuchia với Tây Ninh, Việt Nam đã bảo đảm tới hơn 70 phần trăm hàng tiếp tế của Bắc Việt Nam cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Sau cuộc đảo chính của Lon Nol thân Mỹ lật đổ Norodom Sihanouk, 18.3.1970, chính quyền Lon Nol cấm cửa Bắc Việt Nam vào cảng Sihanoukville. Tiếp đến, từ tháng tám, năm 1970, quân Lon Nol phối hợp với quân Việt Nam Cộng Hòa mở liên tiếp hai cuộc hành quân lớn Chenla 1 và Chenla 2 đánh vào các kho hậu cần của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ở vùng rừng Đông Bắc Campuchia. Cuộc hành quân Lam Sơn 719 là bước tiếp theo Chenla 1, Chenla 2, cắt con đường hậu cần từ phía Bắc, hoàn toàn cô lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng.

Cuộc hành quân Lam Sơn 719 còn có ý nghĩa rất quan trọng với quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Vì đây là cuộc hành quân lớn đầu tiên của quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh của Mỹ. Lần đầu ra quân lớn, quân đội Việt Nam Cộng Hòa tác chiến độc lập, không có bộ binh Mỹ trong đội hình hành quân, chỉ có hỏa lực phi pháo Mỹ yểm trợ. Đây cũng là trận đánh lớn đầu tiên chỉ có người Việt bắn giết người Việt. Và Phùng Quang Thanh là người hùng trong cuộc bắn giết đẫm máu đó.

Ngày 9. 2. 1971 tiểu đoàn 3 cùng sở chỉ huy lữ đoàn dù số 3 quân miền Nam do đại tá Nguyễn Văn Thọ chỉ huy nhảy dù xuống chiếm điểm cao 543, phía Bắc đường 9.

Ngay tối hôm đó, tiểu đoàn 9 trung đoàn 64 quân miền Bắc chiếm đồi Không Tên nhìn sang điểm cao 543 ở phía Nam với khoảng cách chưa đến 3 km. Hai ngày sau, từ sáng sớm máy bay phản lực Mỹ đã đến rải bom phá băm nát đồi Không Tên, rải bom cháy napan phủ kín đồi Không Tên trong ngọn lửa rừng rực. Rồi máy bay lên thẳng đến quần đảo bắn rốc két và đạn 20 mm vào những mỏm đất, những lùm cây mà bom phá chưa phạt và bom napan chưa đốt cháy.

Dứt tiếng nổ, trung đội trưởng Phùng Quang Thanh vừa chui ra khỏi hầm đã thấy máy bay lên thẳng rợp trời và những cánh dù đang chênh chếch rơi như muốn chụp xuống đầu. Vừa lệnh cho trung đội vào vị trí chiến đấu thì Thanh cũng nhận được lệnh của đại đội trưởng cho xuất kích đánh bật quân nhảy dù ra khỏi những nơi họ đã đổ quân. Thấy mỏm đồi sát sở chỉ huy tiểu đoàn đã bị quân nhảy dù chiếm và những chiếc mũ sắt đang lò dò tiến về sở chỉ huy tiểu đoàn, Thanh liền lệnh cho trung đội xuất kích. Vừa chạy vừa xả đạn vào những thân hình đội mũ sắt Thanh bỗng thấy máu ướt đẫm tay áo bên trái. Nhưng những chiếc mũ sắt liên tiếp đổ gục trước mũi súng của Thanh làm cho Thanh không quan tâm đến vết thương, không thấy đau đớn, vẫn băng băng dẫn đầu trung đội và họng súng AK của anh vẫn quất những đường đạn thẳng căng vào những chiếc mũ sắt lom khom nhấp nhô phía trước.

Làm chủ được mỏm đồi, Thanh mới thấy khát khô cổ. Mở bi đông ra chưa kịp tợp ngụm nước thì những làn đạn lại quất tới tấp vào trung đội và những chiếc mũ sắt nhấp nhô lại tràn đến đánh bật trung đội của Thanh khỏi mỏm đồi. Cho đến khi tiểu đoàn 9 hoàn toàn làm chủ đồi Không Tên, trung đội của Thanh phải hai lần giành đi giật lại mỏm đồi, hi sinh mất gần nửa trung đội. Chín tù binh bị bắt cho biết lực lượng nhảy dù xuống đồi Không Tên là tiểu đoàn 3 cùng một trung đội công binh thuộc lữ đoàn dù số 3.

Từ đồi Không Tên, trung đoàn 64 đào hào vây lấn đánh lên điểm cao 543. Ngoài sở chỉ huy lữ đoàn dù số 3, trên điểm cao 543 còn có tiểu đoàn 6 nhảy dù, trận địa pháo 105 mm,  đơn vị công binh, thông tin đều là lực lương tinh nhuệ, trang bị hiện đại nhất của quân miền Nam. Quân tinh nhuệ cùng với hầm hào kiên cố, ba lớp rào thép gai bịt bùng và hỏa lực phi pháo Mỹ yển trợ dày đặc tạo ra sức mạnh không dễ khuất phục của 543. Cuộc chiến người Việt xả súng vào người Việt trên điểm cao 543 diễn ra vô cùng ác liệt. Hai bên giành đi giật lại từng gò đất, từng đoạn hào. Đất điểm cao 543 đẫm máu của cả quân miền Bắc và quân miền Nam và đều là máu người Việt. Cho đến khi trung đoàn 64 miền Bắc được bổ sung bốn xe tăng mới chấm dứt thế giằng co. Vừa tiến vừa bắn trả máy bay Mỹ, xe tăng nghiến nát hàng rào thép gai đưa lính trung đoàn 64 đến trước những căn hầm trên đỉnh 543 để quân miền Bắc bắn đạn khói vào trong hầm, xua quân miền Nam đưa hai tay lên trên đầu chui ra khỏi hầm. Đại tá lữ đoàn trưởng lữ đoàn 3 nhảy dù Nguyễn Văn Thọ là người cuối cùng đưa những ngón tay múp míp lên trên đầu.

Sau trận đánh trên đồi Không Tên, Phùng Quang Thanh liền được nhận cấp bậc, chức vụ mới: thiếu úy đại đội trưởng và được nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Những nhà trường, học viện quân sự trong nước, ngoài nước mở rộng cánh cửa đón Phùng Quang Thanh. Trường Sĩ quan Lục quân. Học viện Quân sự Việt Nam. Học viện Quân sự Voroshilov, Liên Xô. Học viện Quân sự cao cấp Việt Nam.

Một con người của binh nghiệp. Binh nghiệp là xả thân giữ nước. Trong thế nước hiện nay, nếu đất nước là của mọi người dân, đất nước chỉ có một chính quyền của dân, của nước, tất sẽ có những hội nghị Diên Hồng, diễn đàn Diên Hồng để nhắc lại câu hỏi của bảy thế kỉ trước “Nên hòa hay nên đánh?” và con người binh nghiệp vì dân vì nước đó phải bật lên tiếng nói mạnh mẽ, dứt khoát từ trong tim: Đánh!

Nhưng đất nước là của Đảng Cộng sản. Chính quyền cũng của Đảng Cộng sản. Con người binh nghiệp kia lại là đảng viên cộng sản, thành viên ban lãnh đạo cao nhất của Đảng vì vậy cũng chính là phần hữu cơ tạo nên Đảng. Mà lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 1990 đã sang tận Thành Đô, cửa sau nhà kẻ xâm lược xin qui phục họ và kí kết đủ các văn bản để duy trì sự tồn tại của đảng cộng sản, duy trì chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Với cuộc gặp xin qui phục ở cửa sau Thành Đô, với những cam kết đó nên từ khi kẻ xâm lược kéo giàn khoan vào biển Việt Nam, đến Tổng Bí thư của Đảng còn không nói được một lời lên án, chỉ mặt kẻ xâm lược thì ông ủy viên Bộ Chính trị dù là con người nhà binh cũng phải nói những lời ve vãn, hòa hoãn với giặc cướp đã xông vào tận nhà cũng là điều tất yếu cộng sản!

Say mê bắn giết người Việt, là người hùng trong cuộc bắn giết đẫm máu đó. Nhưng với kẻ xâm lược từ bên ngoài đến cướp đất cướp biển thiêng liêng của cha ông, cướp nơi làm ăn sinh sống từ ngàn đời của người dân Việt Nam, với kẻ chống phá quyết liệt, độc ác đất nước Việt Nam trên mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội thì người hùng trong nội chiến lại mềm lòng và lầm lẫn đến mức coi kẻ xâm lược là bạn: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp”! Vì chỉ biết có đảng phái, chỉ biết có ý thức hệ, không biết đến dân tộc, không biết đến giống nòi, không biết đến “Như nước Đại Việt ta từ trước / Vốn xưng nền Văn hiến đã lâu” mới ra nông nỗi này.

Ôi người hùng của Đảng!

P. Đ. T.

Tác giả gửi BVN.

http://www.boxitvn.net/bai/26906

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: