“Cách mạng Nhung” VN đang đến?

Võ Thị HảoMối nguy Trung quốc và thời cơ lớn của Việt Nam -“Cách mạng Nhung” VN đang đến? H8

                 — Công đoàn độc lập : Nhu cầu bức bách của công nhân Việt Nam (RFI).– Tuyên cáo của Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (Dân Luận). 

Dân khí suy đồi và trách nhiệm của người Việt Nam (FB Võ Thị Hảo).

Hãy từ bỏ việc đồng nhất Tổ quốc và quyền lợi của nhà cẩm quyền. Đó là một nhầm lẫn tai hại do tuyên truyền khiến người VN khốn khổ từ bao đời nay.

Thời đại đã khác. Cách thức tiến hành chiến tranh vệ quốc hoàn toàn khác. Có nhiều biện pháp không phải mất súng đạn và máu xương. Sử dụng những thế cờ chính trị trong một tổng thể liên minh, bằng CM Nhung và chiến tranh ngoại giao là biện pháp duy nhất có thể cứu nhà cứu nước trong thời điểm này.

  • VN bên bờ hủy diệt

Có thể nói rằng nhà cầm quyền TQ đã  thực hiện một kịch bản và chọn thời cơ hoàn hảo cho việc thôn tính VN. Với tiền lệ Nga ngon xơi một phần lãnh thổ của Ucraina mà Mỹ và châu Âu cũng chỉ có thể phản ứng yếu ớt trên sự đã rồi, TQ càng thêm táo tợn.

Vòng vây xâm lược của Trung quốc thêm ráo riết, đặt ra những tình huống khốc liệt. Nhà cầm quyền VN ngày càng bối rối và có quá ít điều để lựa chọn. Trong khi đó, TQ tấn công ngày càng mạnh mẽ trên mọi phương diện, đặc biệt là truyền thông. Thông cáo của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 8/6/2014 tố cáo : “… từ 5 giờ chiều ngày 7/6, lúc cao điểm có tới 63 tàu Việt Nam trong khu vực. Các tàu này tìm cách phá vỡ hàng rào của Trung Quốc và đâm vào tàu chính phủ của Trung Quốc tổng cộng 1.416 lần”. Bằng những phương tiện theo dõi hiện đại, các nhà quan sát quốc tế có thể phân định được đúng sai. Nhưng VN đang là nạn nhân thì phản ứng một cách hết sức yếu ớt, thậm chí nhiều người có trách nhiệm vẫn bao che cho TQ, vẫn chưa chịu kiện TQ ra tòa án quốc tế thì việc mất nước theo những bước leo thang táo tợn của TQ là điều đương nhiên.

Không ai  dám đảm bảo rằng TQ, qua một số người trong nhà cầm quyền VN đang được dư luận cho rằng đớn hèn và bán nước,  sẽ không sử dụng thủ đoạn tương tự Nga đã làm với Crưm, sẽ mượn cớ “trưng cầu dân ý” và dùng vũ lực để chiếm đoạt VN trong một ngày không xa.

 

Phải chăng nhiều nhà cầm quyền VN đang trên lộ trình đã cài đặt sẵn là ôm đống vàng cướp bóc được của dân để ngủ ngon trên đống giáp trụ đã cởi bỏ để quy hàng  TQ.  VN sẽ biến mất trên bản đồ thế giới?!

 

Hoặc toàn dân VN sẽ  mù quáng tuân theo tiếng gọi nô lệ cho chủ nghĩa dân tộc và nhà cầm quyền thực dân, quên nhu cầu làm người của mình, ưỡn ngực ra trận “còn cái lai quần cũng đánh”, sẵn sàng tan xương nát thịt trong biển máu theo đuổi một cuộc chiến hoàn toàn không cân sức với TQ?

 

Còn cách nào khác không? Một cánh chim nhỏ cô đơn giữa tầng không còn có thể làm gì?

 

  • Đã đếnkhoảnh khắc CM Nhung VN

 

Ngày 24/5/2014- Want China Times  cho biết chuyến bay HU-7863, cất cánh từ tỉnh Sơn Tây, gặp phải sự cố khi vừa đến sân bay quá cảnh Lạc Cương Hợp Phì ở tỉnh An Huy. Nguyên nhân sự cố là do máy bay đâm phải một con chim. Cú va chạm khiến mũi phi cơ bị móp, trầy xước nặng. Máy bay phải hạ cánh khẩn cấp.

Lịch sử hàng không thế giới đã ghi nhận nhiều trường hợp một cánh chim có thể làm tan xác một chiếc máy bay khổng lồ có sức mạnh và vận tốc triệu lần. Nguyên nhân chủ yếu do lực cộng hưởng và  xung lực vô cùng lớn tại  khoảnh khắc va chạm.

 

Quy luật này hoàn toàn có thể vận dụng trong nhiều lĩnh vực của xã hội, đặc biệt là những thời điểm hội đủ điều kiện cộng hưởng các xung lực cho một cuộc cách mạng.

Cách mạng Nhung VN cũng vậy thôi.

 

Đó sẽ là một cuộc cách mạng êm ái, ít gây thiệt hại nhất, các bên đều gặt hái lợi ích khả thể, và quyền lợi của của dân VN đã bị thể chế độc tài cướp đoạt sẽ được trả lại bằng một thể chế minh bạch, đa nguyên.

Khoảnh khắc đó  đang đến với VN, và đã chín muồi…

 

  • * Xung lực tạo Cách mạng Nhung VN

 

Vấn đề là xung lực nào và ai có khả năng nắm bắt nó để biến CM Nhung VN thành hiện thực?

 

Xung lực quan trọng nhất là từ bên trong thể chế chính trị . Nhân tài vật lực VN đã cạn kiệt. Các số liệu từ mọi phía, nếu không là dối trá che đậy, đều cho thấy nền kinh tế  và chính trị VN đều có thể sụp đổ bất cứ lúc nào nếu không thay đổi.

 

Mối nguy Trung quốc xâm lược, mối nguy nước mất nhà tan đã vô tình  tập hợp được một lực lượng đông đảo mọi sắc cờ người VN dù ở trong hay ngoài nước đòi hỏi phải cải cách mạnh mẽ để bảo vệ Tổ quốc.

 

Rất nhiều người dân VN đã quá chán ngán và bất bình trước nhà cầm quyền đương nhiệm. Ngay cả  phần lớn các cán bộ công chức, đảng viên bảo thủ  cũng khao khát có được một gương mặt lãnh đạo xứng tầm, đáng tin cậy để  bảo vệ đất nước và giữ quyền lợi cho chính họ.

 

Tầng lớp cấp tiến, bao gồm nhiều nhân sĩ trí thức, các tổ chức xã hội dân sự và những công dân thuộc các tầng lớp sớm tỉnh ngộ trong và ngoài nước, đang có những hoạt động mạnh mẽ cả về hành động và  truyền thông, được nhiều lực lượng trọng công lý và nhân quyền trên thế giới ủng hộ. Số lượng này đang nhân bản theo cấp số nhân, đòi hỏi đưa đến một cuộc cách mạng xã hội và thể chế chính trị.

 

Trong hoàn cảnh đó, sự kiện giàn khoan Trung quốc, vô tình lại như một mồi lửa rất đúng lúc làm cháy đống củi, là một cơ hội để người VN thoát ra khỏi ảo tưởng, thoát gọng kìm Trung quốc.

 

Lựa chọn sống còn đó chỉ có thể là: thực hiện cấp bách một cuộc cải cách thể chế để VN đủ điều kiện đón nhận cánh tay mạnh mẽ, đáng tin cậy của nước Mỹ và  các nước đồng minh. Muốn Mỹ thực sự bảo vệ như một đồng minh, thì phải đồng thời làm CM Nhung VN để cải cách thể chế.

 

May mắn  ngoài sức tưởng tượng cho VN, trên thực tế, Mỹ đã chìa tay ra,  công khai và lẫm liệt, dù với một nhà cầm quyền từng bộc lộ nhiều tráo trở như VN.

Tổng thống Mỹ Barac Obama, ngày 28/5/2014,  trong bài nói chuyện về chính sách đối ngoại của Mỹ tại học viện quân sự West Point   tuyên bố : “Một hành động gây hấn dù là ở Nam Ukraine, Biển Đông hay bất cứ nơi nào khác trên thế giới đều có ảnh hưởng đến đồng minh của Hoa Kỳ và có thể kéo theo hành động quân sự của nước Mỹ”.(theo RFA -2014-05-28 ).

Ngày 31/5/2014, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ – Ông Chuck Hagel tại Đối thoại Shangri-La tại Singapore, đã mạnh mẽ nói “Chúng tôi kiên quyết chống lại bất cứ hành động khiêu khích, gây hấn hoặc đe dọa sử dụng vũ lực để khẳng định chủ quyền từ bất cứ quốc gia nào”.

Ý chí của nhà cầm quyền Mỹ cũng được ủng hộ bởi các nhà lập pháp tại Thượng viện Mỹ.

Nhiều giải pháp của các chuyên gia có uy tín trong và ngoài nước VN đã được đưa ra. Lựa chọn cải cách thể chế, bắt tay với Mỹ và đồng minh đang là xu thế ưu việt nhất.

Không liên minh quân sự với Hoa Kỳ thì chắc chắn mất Biển Đông. Liên minh quân sự với Hoa Kỳ thì vừa giữ được Biển Đông vừa giữ được môi trường hòa bình. Trong tình thế hiện nay mà chỉ thề một lòng vì hòa bình tức là khoanh tay nộp mạng cho bọn Đại Hán. …cùng ta giữ Biển Đông trong trường hợp cụ thể này chỉ có thể tìm kiếm chủ yếu ở Hoa Kỳ…Muốn liên minh được với Hoa Kỳ chỉ cần Đảng bớt độc quyền, độc đoán, độc tài vì Đảng mà hãy vì nhân dân, vì Tổ quốc mở rộng tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền.”(TS Nguyễn Thanh Giang trả lời PV RFA)

Giáo sư  Jonathan London – một trong những nhà nghiên cứu về VN rất có uy tín trên thế giới đã phân tích rõ: “Có những hạn chế nhất quán về quan hệ Hoa Kỳ và Việt Nam liên quan đến tình hình nhân quyền, và mỗi khi đề cập đến việc này thì phải đối mặt với một rào cản. Vì vậy, có rất nhiều điều Việt Nam cần phải làm ngay lập tức nếu thực sự muốn có bạn bè và đồng minh… Ðó là lý do tại sao nhiều người cho rằng có nhiều triển vọng cho Việt Nam, vì nếu Việt Nam bước trên một lộ trình khác, một lộ trình thực sự độc lập mà không phải là một đàn em của Trung Quốc, và giải quyết những vấn đề thể chế, bao gồm việc không giới hạn nhân quyền từ trước đến giờ cản trở nhiều mối quan hệ với các nước khác…”.

“…cần tìm tới một đồng minh xa xôi hơn, như Hoa Kỳ chẳng hạn, quốc gia có thể sẽ chấp nhận tham gia vào mối quan hệ địa chính trị, và họ cũng là quốc gia duy nhất có thể cân bằng lại với sức mạnh của Trung quốc, còn nếu riêng từng nước đơn lẻ trong khu vực thì không thể đấu lại được,” “… Nhưng lúc đó Việt Nam sẽ ở vào vị trí phải thương lượng với người Mỹ, mà một khía cạnh có lẽ chắc chắn được đề cập tới là nhân quyền và sự minh bạch trong chính trị Việt Nam…Với cách làm này thì điều sống còn là Đảng Cộng sản Việt Nam phải tách rời phương Đông thêm một chút, và chấp nhận cởi mở nền chính trị vốn đang giữ kẽ với Hoa Kỳ…Như thế có nghĩa là Hoa Kỳ đã bày tỏ ý kiến rằng, chúng tôi chỉ trao vũ khí cho các anh để phòng ngự khi các anh chấp nhận tiến trình dân chủ.( – Ông Gédéon, nhà nghiên cứu người Pháp –  (theo BBC- 25/5/2014).

Rõ ràng, với VN hiện nay, Nhật bản đã là một tiền lệ thành công đáng học hỏi. Gần một thế kỷ nay, Mỹ không bất tín với Nhật. Nước Nhật vận hành trên đường ray của Mỹ ngày càng yên bình, hùng cường và được tôn trọng trên toàn thế giới. Gần đây là những thí dụ về Myanma, Philipin và Ucraina…

 

* Ai lãnh đạo Cách mạng Nhung?

 

Thời cơ Cách mạng Nhung VN đã đến, thậm chí CM Nhung đang diễn ra từng giờ phút?

 

Cách mạng Nhung VN chỉ có thể thành công khi có được sự ủng hộ của đông đảo người người dân VN yêu hòa bình, chuộng sự thật và nhân quyền trên cơ sở nội lực và sự ủng hộ giúp đỡ của nhiều cường quốc văn minh trên thế giới

 

Nhưng ai lãnh đạo CM Nhung VN? Ai đủ năng lực và tầm cỡ?

 

Thực tế cho thấy CM có vô số con đường xẩy ra ở một quốc gia, thường rất bất ngờ, thậm chí những chuyên gia chính trị  không hình dung nổi.

Lãnh đạo một cuộc CM, nhiều khi không hẳn là một cá nhân đủ uy tín, trong sạch, đại diện cho một lực lượng ưu tú của xã hội đương thời. CM nhiều khi khơi nguồn và dẫn dắt từ một vài nhân vật nào đó đã nhận thức ra sai lầm của mình và bị dồn vào tình thế “Thay đổi hay là chết”.

 

Đó là câu chuyện bí ẩn muôn đời giữa Thời và Thế. Ai đủ khát vọng, đủ tinh nhạy, dám thay đổi và đủ lực nắm được khoảnh khắc ngàn năm có một của CM Nhung, người đó sẽ thắng.

Ở VN hiện nay, ai có thể?

 

Cuộc biểu tình được chính quyền bật đèn xanh rộng khắp tại nhiều tỉnh thành VN ngày 11/5/2014 vừa qua phải chăng là một phép thử, một cuộc tập dượt, chuẩn bị cho những toan tính của lực lượng nào đó ở tầm vĩ mô?

 

Phân tích tình hình,  GS Jonathan London nhận định: …” Tôi không biết ông Nguyễn Tấn Dũng đóng vai trò nào trong tương lai chính trị của Việt Nam, nhưng tại thời điểm này ông rõ ràng đã trở thành một lãnh đạo nổi bật nhất của đất nước, trong khi đó một số các nhà lãnh đạo khác phần lớn im lặng về các cuộc xung đột hiện nay với Trung Quốc. Việt Nam chỉ có thể có lợi trong việc lợi dụng tình huống này như một cơ hội để đạt được những cải cách mang tính đột phá mà mọi người dân Việt Nam và nhiều nước khác trên thế giới đã chờ đợi và khuyến khích. Cái cần phải có là can đảm chính trị”.

 

Không ít người tán đồng nhận định này.

Nguyễn Tấn Dũng – mặc dù lộ trình lãnh đạo của ông trong vai trò Thủ tướng bên một Đảng độc tài mà ông vừa lũng đoạn lại vừa bị kiềm chế, đã để lại rất nhiều hậu quả khiến cho tham nhũng mặc sức tung hoành; TQ tha hồ cướp bóc cả về chính trị và kinh tế, ngoại giao; nền kinh tế VN khánh kiệt, nhân quyền bị xâm hại nghiêm trọng, và đất nước bên bờ sụp đổ… Ông đã từng làm cho người dân VN phẫn nộ và chán ngán.

Nhưng xem ra, trong tình thế này, ông đã có một lựa chọn hợp lý. Ông là vị lãnh đạo thức thời khi nhận ra rằng phải thay đổi thì mới giữ được quyền lợi của mình và giữ được đất nước. Ông kêu gọi cải cách thể chế và thẳng thắn phản đối TQ xâm chiếm lãnh thổ VN. Khuynh hướng mà ông tỏ rõ là thoát TQ và bắt tay với Mỹ.

Hành động của vị Thủ tướng này đã tạo sự nổi bật trên chính trường. Dù chưa ai có thể dám chắc chắn về sự thực tâm của ông đến đâu. Nhưng chí ít, hành động này đã tạo sự đối lập với những vị lãnh đạo khác đang lờ đi hoặc bày tỏ yếu ớt, thậm  chí còn ve vuốt TQ, khiến cho người VN vô cùng thất vọng vì mỗi giây phút qua lại càng gần bờ vực mất nước.

Nguyễn Tấn Dũng đã đưa tay cầu cứu về phía Mỹ và các cường quốc thuộc thế giới văn minh . Nếu muốn Mỹ thực sự giúp VN, như  Nhật bản trước đây đã được Mỹ cứu giúp khi đại bại sau thế chiến II, dù muốn hay không, vị Thủ tướng này cũng  phải tận dụng mọi lực lượng, ngay trong tầng lớp lãnh đạo VN đương nhiệm và người dân VN, hợp lực làm một cuộc đại loại như CM Nhung Việt Nam để cải cách thể chế, vượt rào cản ngăn VN với sự cứu giúp của thế giới văn minh.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hiện đang được nhiều nhà quan sát hy vọng là nhân vật có thể tận dụng uy quyền cũng như những thủ pháp tập hợp lực lượng từ nhiều phía. Nếu thế, phải chấp nhận thương thảo, điều hòa các quyền lợi để xác lập một thể chế đa nguyên, dù chưa hẳn ông đã thực sự muốn. Nhưng chỉ có thể bằng cách này mới giúp ông và nhóm lợi ích của ông cũng như nhà cầm quyền VN thoát khỏi tình thế khủng hoảng chính trị và mất tất cả. Đó cũng là cách vừa tránh đổ máu cho dân VN mà vẫn bảo vệ được đất nước.

Đó là lối thoát ưu việt nhất.  Nếu ông làm được, người dân VN sẽ tha thứ cho ông về những hậu quả trước đây trong vai trò là một Thủ tướng và biết ơn ông vì mở ra một trang mới cho VN.

Đây là thời điểm mà người VN cần sáng suốt lựa chọn.

 

Hãy từ bỏ việc đồng nhất Tổ quốc và quyền lợi của nhà cẩm quyền. Đó là một nhầm lẫn tai hại do tuyên truyền khiến người VN khốn khổ từ bao đời nay.

 

Thời đại đã khác. Cách thức tiến hành chiến tranh vệ quốc hoàn toàn khác. Có nhiều biện pháp không phải mất súng đạn và máu xương. Sử dụng những thế cờ chính trị trong một tổng thể liên minh, bằng CM Nhung và chiến tranh ngoại giao là biện pháp duy nhất có thể cứu nhà cứu nước trong thời điểm này.

 

Đây là tình thế muôn năm có một.  Người VN cần biến lòng yêu nước và chủ nghĩa dân tộc cực đoan thành lòng yêu hòa bình và yêu quyền con người của chính mình và đồng loại bằng cách đồng lòng chung tay thiết lập một thể chế chính trị có đủ điều kiện tối thiểu để bảo vệ điều đó.

Ngày 7-6 vừa qua, trong Lễ tuyên thệ nhậm chức, Tổng thống mới của Ukraine, ông Petro Poroshenko đã nói những điều cốt thiết cùng đồng bào của ông – những người vừa đứng lên làm một cuộc cách mạng lật đổ nhà cầm quyền thực dân và tham nhũng, bán nước để giành quyền đi về phía một thế giới văn minh: “…Nhưng tự do không thể đạt được chỉ một lần và mãi mãi. Chúng ta luôn luôn phải đấu tranh vì tự do…Không ai có thể biến chúng ta thành nô lệ tội phạm và quan liêu, thành đầy tớ của chính quyền thực dân…”

 

Người dân VN cũng vậy. Mỗi công dân phải dũng cảm đứng lên đòi quyền con người, dũng cảm bộc lộ thái độ đối với những kẻ bán nước, không khoan nhượng với việc chậm trễ cải cách thể chế và không bao giờ thỏa mãn với những thành quả tạm thời đã đạt được.

Như thế, mỗi người sẽ góp phần vào thúc đẩy sự thành công của  CM Nhung VN. Thiết yếu nữa là hãy luôn cảnh giác với khuynh hướng tự nhiên đi về phía lạm dụng và đồi bại của tầng lớp cầm quyền dù cũ hay mới, dù ở thể chế nào nếu không có một thiết chế xã hội hữu hiệu để ngăn chặn.

Người VN cần rất nhiều dũng lược và kiên trì, đồng lòng, hết thế hệ này sang thế hệ khác để canh giữ nền hòa bình, tự do và công lý ngay cả sau khi CM Nhung thành công. /.

VTH
Facebook Võ Thị Hảo

http://huynhngocchenh.blogspot.com/2014/06/cach-mang-nhung-vn-ang-en.html

Mối nguy Trung quốc và thời cơ lớn của Việt Nam

June 5, 2014 at 2:22pm

 (Nội dung bài viết dưới đây đã đăng tải phần lớn ở trang BBC News vào  11/5/2014 – đúng ngày Chủ nhật Đỏ –  nhà cầm quyền VN bật đèn xanh cho biểu tình “quốc doanh”  và nhiều người đã cười reo và hát “Một con vịt xòe ra hai cái cánh”… để át những giọng trầm hùng đòi bảo vệ chủ quyền đất nước và dân quyền. Và  18/5 là ngày Chủ nhật Đen, khi nhà cầm quyền quay ngược 180 độ,ngăn cấm, đàn áp các cuộc biểu tình.

Ngày Chủ nhật Đỏ và ngày Chủ nhật Đen của người VN! Xin đừng quên những người yêu nước đang bị cầm tù oan trái )

 

 

 

Ngày Chủ nhật Đỏ Việt Nam

 

Hôm nay là ngày Chủ nhật đỏ VN.

 

Ba miền biểu tình. Nhiều nơi ở hải ngoại biểu tình. Được NN “bật đèn xanh” chứ tạm thời chưa thấy đàn áp.

 

Hãy nhìn kìa những người VN đã quá nhiều thiệt thòi thê thảm vì nội xâm tham nhũng, nay lại đứng lên biểu lộ lòng quả cảm và sẵn sàng tận hiến máu xương để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Làm sao không khỏi trào nước mắt!

 

Dân ta còn khốn khổ đến bao giờ?

 

Nếu như trước đây những nhân sĩ trí thức, bloger, người xuống đường bày tỏ ý chí phản đối Trung quốc xâm lược VN đã bị nhà cầm quyền VN cho công an, thậm chi những kẻ đội lốt côn đồ- đến ngăn cấm, đe dọa, hành hung, đạp vào mặt, léo lê trên đường, vu khống là phản động, o ép cắt đứt kế sinh nhai của họ, thậm chí bỏ tù nhiều người bằng cách viện dẫn những điều luật trái Hiến pháp, thì trong vài ngày nay, đặc biệt là ngày 11/5/2014, chính quyền lại ngầm “bật đèn xanh” cho báo chí đưa tin về tàu chiến TQ xâm lược VN, và đặc biệt, cho những cuộc biểu tình rầm rộ hàng vạn người ở nhiều tỉnh thành trong nước.

 

Chuyện “chạch đẻ ngọn đa” chăng?

 

Tại sao trước cấm mà nay khuyến khích?

 

Động cơ nào chi phối sự thay đổi này?

 

Nhiều người đặt câu hỏi: có thành thật không, hay đó là màn chót của một “vở diễn bảo vệ chủ quyền” để xoa dịu lòng người dân yêu nước, khi lâu nay sự đớn hèn của một số người cẩm quyền đã “mở cửa hang cừu” cho “con sói” đặt vào từng chân một mà cấm dư luận phản đối hoặc chỉ phản đối một cách chiếu lệ để con sói có đủ thời cơ khoét sâu ngách hang kiên cố của nó trong ổ cừu. Khi  tàu chiến TQ cùng giàn khoan khổng lồ đã chốt chặt ở biển Đông, thì con sói giơ chiếc chân thứ 4 vấy máu lên từ trong ổ cừu và nói rằng bữa tiệc cừu đã xong. Làm sao có thể tin những kẻ bán nước đã không được chia phần trong bữa tiệc thịt cừu này?!

 

Nếu thực sự  bữa tiệc cừu  đã xong, thì việc dân biểu tình hoặc báo chí VN được phép đưa tin bây giờ(còn ngày mai và sau nữa thì có thể sẽ lại bị cấm như trước đây), chỉ là màn chót ve vuốt, chỉ là để xì bớt hơi quả bóng quá căng đầy phẫn nộ của người dân khỏi phát nổ mà đe dọa đến địa vị và quyền lợi riêng của họ – điều mà có nhiều lý do để nghi ngờ rằng họ lo sợ hơn là họa mất nước?!

 

Và sau khi quả bóng xì bớt hơi, sói trong hang cừu yên ổn, tiếp tục xơi những chú cừu khác. Những người xuống đường trong Ngày Chủ nhật Đỏ được “bật đèn xanh” hẳn là yên ổn. Nhưng số phận những người biểu tình sau này sẽ ra sao ? Ai đảm bảo không trở lại việc bị cấm đoán và vu cáo, tù đày nếu như nhà cầm quyền VN bỗng dưng chẳng thích và lại quay 180 độ…

 

Để biểu trưng lòng yêu nước hôm nay, có ai đủ tự trọng để ăn năn  trước những người đã tiên liệu trước cuộc xâm lược của TQ để lên tiếng kịp thời khi còn bị nhà cầm quyền cấm đoán?

Liệu có ai đủ lương tâm và văn minh khi đã kỳ thị vu cáo hãm hại những người yêu nước? Nếu có, sao còn chưa đứng ra tuyên bố, cúi đầu xin lỗi người dân, những nạn nhân, phóng thích vô điều kiện tất cả những người yêu nước, yêu nhân quyền và tự do đang ngày ngày bị hành hạ trong lao tù?

 

Cơ sở nào để người dân VN tin rằng việc làm của nhà cầm quyền là thành thật? Là sẽ không có những cuộc tráo trở về sau? Cần phải theo dõi và giám sát. Vấn đề là hành động chứ không phải là lời nói

Những cuộc biểu tình được chính quyền bật đèn xanh, dẫu biểu thị “lòng yêu nước được cấp visa”, vẫn là một cuộc biểu tình Đỏ. Nó chưa có cơ sở vững chắc để tồn tại ngắn hạn, chưa nói là dài hạn, bởi vì nó có thể bị “rút visa” bất cứ lúc nào tùy theo quyền lợi cục bộ của một số người nào đó, hoặc kể cả sở thích và nỗi sợ hãi thất thường của họ.

 

Dẫu sao, ngày Chủ nhật Đỏ cũng bộc lộ được sự nồng nhiệt của người VN trước nguyện vọng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.

 

Ngày Chủ nhật Đỏ. Nhưng người dân VN cũng đừng quên điều cốt tử: người dân VN chỉ thực sự có chủ quyền trên đất nước của mình khi vấn đề đó phải gắn chặt với một thể chế minh bạch, có dân chủ, tự do, thiết lập khoa học quản trị vận hành quốc gia tốt. Nếu không, chúng ta sẽ vẫn mãi lê bước lưu vong trên chính đất Mẹ của mình như xưa nay mà thôi.

 

Tại sao TQ xâm lược VN?

 

Câu hỏi này có vẻ quá dễ trả lời. Thì vì TQ bành trướng bá quyền chứ sao. Và lịch sử hàng ngàn năm, lúc nào TQ cũng luôn muốn xâm chiếm VN.

 

Tiếc rằng không chỉ đơn giản như vậy. Một trong những nguyên nhân để TQ ngày nay luôn muốn xâm lược VN và có thể xâm lược được VN là do nhà cầm quyền VN không đủ, thậm chí đã tự tước bỏ sức mạnh nội tại. Đó mới là điều quan trọng nhất để bảo vệ chủ quyền.

 

Con rắn có thể nuốt chửng con ếch mà không thể nuốt con cua, dù con ếch to gấp thậm chí chục lần con cua?

 

Bản chất của rắn là nuốt chửng bất kỳ miếng mồi ngon nào kể miệng. Vậy ta có nên chỉ than thở về bản chất độc ác của con rắn không? Ta có thể thay đổi được bản chất nó không? Không. Kể cả việc ta liếc mắt đưa tình, thậm chí sẵn sàng điếm đàng dâng hiến con rắn những cơn mưa khoái lạc? Không. Bản chất nó là nuốt.

 

Vậy chỉ còn cách là học con cua để trang bị đôi càng và toàn thân là những gọng kiếm sắc để con rắn không thể nuốt trôi.

 

Cách này,  đã có quá nhiều quốc gia lớn nhỏ học “làm con cua” và đã thành công mỹ mãn, như Nhật bản, Hàn quốc, Myanma… và gần đây nhất là Philipine với những động thái tăng cường liên minh quân sự với Mỹ và khối Nato để bảo vệ chủ quyền biển Đông. Nếu họ không thành công, thì chắc hẳn chẳng ai hân hoan đến thế khi săn đón hết lòng những đồng đô la đầu tư từ  Nhật bản và Hàn quốc cũng như các nước khối liên min EU và khối Nato.

 

Nhà cầm quyền VN thực ra cũng đã thử nhiều cách, trong đó hy vọng tựa vào bộ xương mủn nát ý thức hệ cộng sản mác xít và ý thức hệ, thể chế xã hội chủ nghĩa để mong con rắn cùng phe ta thì không xâm hại. Nhà cầm quyền VN cũng đã cạn mỹ từ và những lời đong đưa để ve vuốt con rắn. Nhưng kết quả thì thảm hại. Bởi nếu kết quả không thảm hại thì hôm nay đã không có tàu chiến xâm lược ngoài biển và bất đắc dĩ phải có Ngày Chủ nhật Đỏ 11/5.

 

Vì sao TQ có thể xâm lược VN? Vì nhà cầm quyền VN đã tự tước đoạt  thứ vũ khí cơ bản nhất để con rắn không nuốt nổi: sức mạnh nội tại của lòng dân, chỉ có thể có được khi có một thể chế dân chủ và minh bạch, và một liên minh thực sự, chân thành, toàn diện với những nước phát triển, tự trọng và có tiềm lực trên thế giới.

 

TQ xâm lược: Thời cơ lớn để Việt Nam thoát vòng nô lệ

 

Không rõ vô tình hay cố ý, lịch sử cho thấy nhiều thế hệ nhà cầm quyền VN đã chối bỏ những thời cơ vàng để thoát khỏi nguy cơ xâm lược và thoát khỏi tình trạng tụt hậu tồi tệ, nhiều khi tự mất danh dự và uy tín trên thế giới.

 

Hôm 9/5, khi người viết bài này vào chợ Đồng Xuân Berlin ở Đức, đã nghe thấy một số bà con rủ nhau chủ nhật này(11/5) đi biều tình chống TQ xâm lược, nghe nói có Sứ quán bật đèn xanh chỉ đạo. Thì có mấy người, đặc biệt là lớp trẻ, nói rằng: chúng nó đã chia chác, bán nước để ăn hết rồi, chuyển tiền ra nước ngoài hết rồi, cả họ nhà nó ăn mười đời cũng không hết, rồi giao đất nước cho TQ để dân VN chết, thế thì còn biểu tình cái gì nữa!

 

Họ có nghi oan cho nhà cầm quyền không? Mong rằng họ đã do quá mất lòng tin mà nghi oan. Nhưng không phải không có những nguyên nhân và sự kiện để người dân nghi ngờ sự thiếu chân thành trước những động thái của nhiều quan chức VN. Chẳng hạn, nhiều người đặt câu hỏi, tại sao, giàn khoan khổng lồ của TQ không phải là một con cá nhỏ di chuyển vô tăm tích trên biển, sao vô số phương tiện hiện đại của VN, kể cả thiết bị quan sát vệ tinh, không phát hiện ra ngay từ đầu, mà chỉ đến khi TQ cắm chặt vào thểm lục địa VN, đưa tàu chiến đến hung hãn gây sự, cảnh sát biển nước nhà mới lên tiếng? Tại sao những nguyên thủ VN lại  chậm trễ đến thế, thậm chí đa phần không lên tiếng, trước vấn đề cốt tử này?…

 

Nhưng bây giờ, ngay cả khi TQ đã xâm lược VN, thì hiện lại đang là một thời cơ lớn đã đến để VN tự trang bị cho mình sức mạnh mà không tốn xương máu và mũi tên hòn đạn, tự  biến thành một món không kẻ xâm lược nào nuốt nổi, và dân VN thoát khỏi ách nô lệ của một chính thể độc tài.

 

Trung quốc xâm lược và thời cơ của Việt Nam!

 

Vấn đề là xét về sức mạnh quân sự, chính trị và ngoại giao hiện thời, VN không thể khởi động một cuộc chiến tranh chống TQ vì sẽ trăm phần trăm là thất bại nếu áp dụng phương pháp chiến tranh truyền thống. VN cũng không thể thêm một lần dại dột đem xương máu  của người dân Việt làm đấu trường cho những mục đích quyền lợi của các tay siêu cường tham lam. Người dân VN đã quá thương đau và sau chiến tranh kết thúc mấy chục năm vẫn còn chia rẽ và tan nát trái tim, không thể buộc dân mình thêm những lần chết để nếu sống, thì lại phải lưu vong khốn khổ trên đất nước mình nếu kết cục vẫn chỉ là một chính thể độc tài và lạc hậu.

 

Chỉ còn một cách.

Hãy biến ngay nguy cơ, hiểm họa hiện nay thành thời cơ đắc lợi của VN.

 

Hãy đảo ngược tình thế bằng những biện pháp mà các chuyên gia chính trị và hầu hết mọi người đều nhìn thấy: hãy dùng mọi hành động, biện pháp và sự chân thành tối thiểu đạt chuẩn văn minh để thiết lập  ngay một khối liên minh toàn diện, đặc biệt là về quân sự  với Mỹ, khối Nato và khối EU để nhân lên gấp trăm ngàn lần sức mạnh quân sự và chính trị của VN. Khi đó VN sẽ thoát khỏi phận con ếch èo uột, trở thành con cua mà con rắn không thể nuốt trôi.

 

Và mọi người đều biết rằng, muốn làm được điều đó, cốt tử là phải cải cách thể chế chính trị này một cách toàn diện

Và còn cách nào khác hơn để cứu vãn, nếu những người xuống đường trong Ngày chủ nhật Đỏ ở VN và nhiều nơi trên thế giới, không luôn gắn chặt ý chí mạnh mẽ chống nội xâm với chống ngoại xâm?

Hãy gắn cuộc biểu tình Đỏ này với những kiến nghị cấp bách, không khoan nhượng đối với chính quyền về dân chủ, tự do, nhân quyền và cải cách triệt để thể chế.

 

Võ Thị Hảo

 

Nếu quý vị có nhu cầu chia sẻ các sáng tác và bài viết của Võ Thị Hảo, xin vui lòng trích đầy đủ nguồn, tên tác giả. Trân trọng cảm ơn.

https://www.facebook.com/notes/vo-thi-hao/m%E1%BB%91i-nguy-trung-qu%E1%BB%91c-v%C3%A0-th%E1%BB%9Di-c%C6%A1-l%E1%BB%9Bn-c%E1%BB%A7a-vi%E1%BB%87t-nam/863210667042307

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: