Bạch hoá Hội nghị Thành Đô?

Người Buôn GióĐơn gửi các vị tuyên huấn, tuyên giáo ĐCSVN.

Bạch hoá Hội nghị Thành Đô?

Lê Diễn Đức

Hoang mang, lúng túng trước sự tan rã nhanh chóng của khối cộng sản ở châu Âu, lo sợ khả năng mất kiểm soát và độc quyền lãnh đạo, vào đầu tháng 9 năm 1990, lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) do Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh dẫn đầu đã xúc tiến cuộc gặp gỡ với lãnh đạo Trung Nam Hải tại Thành Đô, để bình thường hoá quan hệ sau cuộc chiến tranh biên giới năm 1979.

Những thoả thuận của cuộc hội nghị này là nền móng cho mọi mối quan hệ hợp tác giữa CHXHCN Việt Nam và Trung Quốc. Mối quan hệ hết sức bất bình đẳng, thể hiện chính sách hèn mạt, nhu nhược của nhà cầm quyền Việt Nam.

Trên đất liền, được ưu đãi đặc biệt, Trung Quốc thực hiện cuộc xâm thực khống chế Việt Nam, không mất một viên đạn nào. Ngoài biển, Trung Quốc băt đầu từ việc xua đuổi bắt giữ ngư dân, cấm bắt cá, đến cắt cáp tàu của Việt Nam và cuối cùng là đưa giàn khoan vào khu đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Hiện đang phổ biến lá thư ngỏ của ông Lê Văn Mật, Thiếu tướng, cựu phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Quân khu 2 và Tư lệnh Mặt trận 1979-1984 (Hà Giang), nêu thắc mắc và kiến nghị Đảng Cộng sản Việt Nam công khai nội dung thoả thuận của Hội nghị thành Đô ngày 3-4 tháng 9 năm 1990.
Lấy nguồn từ báo chí Trung Quốc, bức thư có đoạn viết:
“Chúng tôi cho rằng nguyên nhân sâu xa là ở Thỏa hiệp Thành Đô ngày 4/9/1990 của một số vị lãnh đạo. Chúng tôi chưa rõ thực hư thế nào mà chỉ biết sau này những hiện tượng tiêu cực xảy ra đã thể hiện nội dung của bản Thỏa hiệp đó.
“Xin trích một đoạn Thỏa hiệp Thành Đô:  “Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố gắng hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị vốn lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây….
“Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. [1]
Ông Nguyễn Trung, một chuyên viên nghiên cứu, cựu đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, viết: [3]
Quan hệ Việt Nam – Trung Quốc sau Hội nghị Thành Đô cũng đã trở thành một mối quan hệ vượt mức bình thường với những mỹ từ kèm theo như “tình hữu nghị giữa hai nước xã hội chủ nghĩa anh em”, rồi lại còn “16 chữ vàng”… Những yếu tố bất bình thường này cũng đang là những nhân tố lấn át và có nguy cơ làm cho những nguyên tắc bình thường giữa hai quốc gia trở thành thứ yếu và phần thua thiệt tất nhiên bao giờ cũng thuộc về “đàn em” mà điều xấu nhất nếu xảy ra rất có thể sẽ là “Hoa quân nhập Việt”.
Vì vậy, với một sự kiện sẽ đi vào lịch sử dân tộc như Hội nghị Thành Đô, thay vì nói đó là Hội nghị bình thường hóa quan hệ Việt – Trung như cách nói từ trước đến nay thì phải nói rằng đó là sự kiện mở ra một sự bất bình thường trong quan hệ giữa hai nước thì đúng hơn”.
Vào cùng thời gian với thiếu tướng Lê Duy Mật, có một lá thư khác của cựu đại tá an ninh Nguyễn Đăng Quang, được đăng trên Blog Nguyễn Tường Thụy. [2]
Đưa ra một số hiện tượng xâm thực mềm nguy hiểm, đẩy nền kinh tế Việt Nam vào sự phụ thuộc Bắc Kinh nghiêm trọng, như cho thuê hàng trăm ngàn rừng đầu nguồn 50 năm, khai thác bauxite Tây Nguyên, hơn 90% các dự án EPC lọt vào tay thầu Trung Quốc, v.v…, bức thư nhấn mạnh:
“Xung quanh Hội nghị thượng đỉnh và các thỏa thuận mà Việt Nam đã ký với Trung Quốc  ở Thành Đô có nhiều phân tích, đánh giá, nhận định, thông tin trái chiều, thậm chí cả những đồn thổi nguy hiểm, bất lợi về mặt dư luận… làm người dân hoang mang, bán tín bán nghi, không biết đâu là hư, đâu là thực! Mọi hiện tượng trên sẽ chấm dứt một khi Đảng và Nhà nước báo cáo cho toàn dân biết sự thật về mối quan hệ Việt-Trung, đặc biệt là các thỏa thuận mà lãnh đạo ta đã ký với Trung Quốc ở Thành Đô”.
Cho rằng, “Việt Nam gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc” như là một khu vực tự trị giống như Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây… theo tôi chỉ là tin đồn đoán, nếu có trích từ nguồn báo chí Trung Quốc thì cũng là những ngôn ngữ điêu ngoa, phóng đại.
Trung Quốc thực tâm muốn biến Việt Nam thành một nước chư hầu, hoàn toàn lệ thuộc về kinh tế và cả chính trị, chứ không thể nào biến Việt Nam thành một Tây Tạng hay Nội Mông được.
Cho dù triều đại cộng sản có bán nước cầu vinh, thì tinh thần chống ngoại xâm phương Bắc từ ngàn đời nay của dân tộc Việt Nam, vẫn nung nấu. Họ sẽ dễ dàng thao túng, điều khiển hơn khi có một tập đoàn thái thú ngoan ngoãn. Trung Quốc chẳng dại dột đối diện với sự chống đối quyết liệt nếu biến mình thành kẻ cai trị trực tiếp. Lịch sử hai nước đã chứng minh điều này. Qua một ngàn năm Bắc thuộc, Trung Quốc đã không đồng hoá nổi dân tộc Việt và cuộc chiến đánh bại quân Nam Hán trong trận Bạch Đằng nổi tiếng của Ngô Quyền, chính thức kết thúc ách đô hộ hơn một thiên niên kỉ, mở ra một thời kì độc lập lâu dài của Việt Nam.
Song song, dù ĐCSVN áp dụng chính sách phò Trung Quốc để duy trì độc quyền cai trị,  nhưng trong giới lãnh đạo không phải không có mâu thuẫn, chia rẽ. Vẫn tồn tại xu hướng hợp tác với Mỹ, Nhật Bản và các nước khác trong khu vực để kiềm chế Trung Quốc, cho dù ảnh hưởng của phe thân Trung Quốc đang mạnh hơn nhiều.
Mang giàn khoan HD 981 vào vùng kinh tế Việt Nam là một bước đi quan trọng của Trung Quốc trong việc thăm dò phản ứng của Việt Nam và quốc tế, nhưng cuối cùng Bắc Kinh đã cho rút sớm hơn dự định một tháng, là do trong lúc này chưa thể vì một giàn khoan mà có thể mất đứt cả nước CHXHCN Việt Nam.
Không thể bỗng dưng đánh mất một tập đoàn lãnh đạo dường như đang ngả hẳn về Trung Quốc. Không thể có đuợc ở bất cứ nơi nào những gì đang nắm trong tay như trên lãnh thổ Việt Nam. Không thể đánh mất một thị trường 100 triệu dân dễ dãi và thực dụng để tống khứ hàng hoá độc hại.
“Dục tất bất đạt”, Trung Nam Hải không thể vì mộng bành trướng mà quá vội vã. Họ cần có thêm thời gian. Trước mắt vẫn tiếp tục tiến hành mạnh mẽ cuộc xâm thực trên đất liền. Việc Nguyễn Tấn Dũng đồng ý để Trung Quốc tiếp tục xây dựng sân bay quốc tế Quảng Ninh hay thi công đường cao tốc Đà Nẵng- Quảng Ngãi, chưa nói tới khu Formosa năm ở Hà Tĩnh cho thuê 70 năm, chứng tỏ chính sách xâm lược mềm và khuynh loát Việt Nam bằng kinh tế rất hiệu quả.
Thiết nghĩ chẳng bao giờ ĐCSVN bạch hoá nội dung Hội nghị Thành Đô, bởi vì chế độ cộng sản luôn đồng nghĩa với dối trá, bưng bít thông tin. Nhưng, dù có bạch hoá hay không cũng chẳng mấy quan trọng. Quan sát những gì mà họ làm với Trung Quốc và thẳng tay đàn áp mọi tư tuởng yêu nước chống Trung Quốc trong hơn hai thập niên qua, ta đã đủ hiểu được thực chất của những thoả thuận như thế nào.
Không đến nỗi trở thành Tây Tạng, Nội Mông, nhưng Việt Nam đang và sẽ trở thành một cứ điểm quan trọng trong chính sách bành trướng của Trung Quốc. ĐCSVN thực sự  nối giáo cho giặc, đã và đang dẫm đạp lên lợi ích lâu dài và chủ quyền của dân tộc.
© Lê Diễn Đức
——————————————————————————–

 

Đơn gửi các vị tuyên huấn, tuyên giáo ĐCSVN.

Kính thưa ông Đinh Thế Huynh, uỷ viên BCT, trưởng ban tuyên giáo trung ương ĐCSVN
Kính thưa ông Phạm Văn Linh, phó trưởng ban tuyên giáo phụ trách thông tin đối ngoại ĐCSVN
Kính thưa ông Bùi Thế Đức, phó trưởng ban tuyên giáo phụ trách tuyên truyền đối nội.
Kính thưa  Nguyễn Thanh Tuấn,  trung tướng ,cục trưởng cục tuyên huấn thuộc tổng cục chính trị bộ quốc phòng
Kính thưa các ông nhà báo đi đầu trên lãnh vực phòng chống diễn biến hoà bình, chủ động đấu tranh phản bác với những thông tin sai lệch  là các ông Nguyễn Như Phong, Hồ Quang Lợi, Nguyễn Văn Minh, Bùi Thế Kỷ, Trần Đăng Thanh…..
 Đầu tiên tôi xin đánh giá cao những thành tựu trong lĩnh vực các ông phụ trách ở các năm vừa qua. Đội ngũ phóng viên, báo chí , tuyên truyền viên đã chủ động kịp thời, cung cấp những thông tin nhanh nhạy và đối phó phản bác kịp thời những thông tin sai lệch trong dư luận.
Hiện nay trong dư luận nhân dân đang có hai bài viết của hai lão thành cách mạng đó là thiếu tướng quân đội Lê Duy Mật và đại tá an ninh Nguyễn Đăng Quang. Nội dung hai bài viết này đều đòi làm sáng tỏ vấn đề mà lãnh đạo ĐCS VN đã cam kết với ĐCSTQ tại Thành , bài viết  được đưa lên trang cá nhân của đại tá Bùi Văn Bồng có đoạn.
” “ Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố gắng hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị vốn lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây….
Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.”. (Hết trích) (1).”

http://bongbvt.blogspot.de/2014/08/thieu-tuong-le-duy-mat-co-hay-khong-mot.html

Đoan trích trên hiện nay đang gây hoang mang cho đại đa số quần chúng nhân dân. Dư luận rất bức xúc, đòi hỏi ĐCSVN phải trả lời rõ xem sự việc này thực hư thế nào. Trái với những phản ứng kịp thời ở nhiều vụ khác, chẳng hạn như những vụ tranh chấp đất đai tôn giáo ở Hà Nội hay Nghệ An. Hoặc gần đây vụ Hội Các nhà báo độc lập và các vụ biểu tình liên quan đến biển Đông. Trong những vụ việc này báo chí và cơ quan tuyên huấn, tuyên giáo đồng bộ cấp tốc có bài trả lời hoặc phản ảnh quan điểm của Đảng và nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Thế nhưng đến nay, một việc trọng đại thế này, có ảnh hưởng đến uy tín của Đảng lãnh đạo và tất ảnh hưởng đến đời sống của nhân dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước mà vẫn chưa có lãnh đạo ban, cục, vụ nào có ý kiến hồi đáp.

Nếu thông tin này là sự thật, đề nghị chính phủ đưa gấp chương trình bắt buộc học tiếng Trung Quốc vào giáo trình giảng dạy phổ thông. Chuẩn bị tốt cho nhân dân những kiến thức cơ bản để hội nhập nhanh chóng, hoà mình vào cuộc sống chung của đại gia đình các dân tộc Trung Hoa. Cùng góp sức dưới lá cờ đại nghĩa do tổng bí thư Tập Cận Bình giương cao xây dưng một nước Trung Hoa phồn thịnh, đại cường.

Trong vấn đề hội nhập có đôi chút những mâu thuẫn tư tưởng giữa hai dân tộc, vấn đề này nhìn chung đã được các ban, ngành tuyên giáo, tuyên huấn giải quyết tốt. Nhiều bài viết , thông tin, phát biểu đã định hướng nhân dân ta về mối quan hệ nồng thắm giữa hai đất nước anh em, nghĩa tình sâu đậm. Mặc dù còn đôi chút bất đồng, mâu thuẫn nhỏ trên biển Đông, nhưng cơ bản thì tư tưởng đại bộ phận dân chúng đã được thuyết phục rằng Trung Việt như anh em một nhà.

Về văn hoá nhờ sự nỗ lực phổ cập rộng rãi phim ảnh, sách báo TQ trong nhiều năm qua. Kết quả khá mỹ mãn, đại đa số nhân dân đều hiểu biết sâu sắc văn hoá Khổng Tử, lịch sử , các nhân vật kiệt xuất Trung Quốc.

Về tôn giáo, nhiều chùa chiền đã được xây dựng với kiến trúc Trung Hoa và các sư sãi được gửi đi học tập tại Trung Quốc rất nhiều, họ đã nắm được những vị trí chủ chốt trong giáo hội Phật Giáo VN và không ngừng đưa Phật Giáo Vn hoà nhập với Phật giáo Trung Hoa.

Về kinh tế, mọi hàng hoá, nguyên vật liệu, công nghệ, thiết bị sản xuất, đội ngũ công nhân kỹ thuật, nhà thầu của TQ  đã chiếm lĩnh gần trọn thị trường kinh tế VN. Người dân Vn đã hoàn toàn quen thuộc với hàng hoá TQ cũng như cung cách làm việc kiểu TQ tại các nhà máy, khu công nghiệp, khi kinh doanh.

Về quốc phòng hai bên đã gắn bó mật thiết, nhiều cuộc trao đổi, họp tập diễn ra đều đặn.

Nếu việc sát nhập vào TQ để thành một tỉnh hoặc khu tự trị là có thật, thì các vấn đề trên đã chuẩn bị tốt, đề nghị biểu dương những ban , ngành, lãnh đạo đã thực hiện. Duy có điều về ngôn ngữ đến nay bộ giáo dục vẫn chưa đưa chương trình dạy tiếng Trung Quốc vào phổ cập trong nhà trường, điều này sẽ gây khó khăn cho nhân dân VN khi gia nhập đại gia đình dân tộc Trung Hoa.

Thắc mắc này là có tính xây dựng, nếu thoả hiệp Thành Đô là có thật. Xin Đảng và Chính Phủ có những biện pháp đồng bộ hơn nữa, cụ thể hơn nữa để giúp nhân dân ta hội tụ các điều kiệp hội nhập Trung Hoa. Đủ bản lĩnh để nắm bắt vận hội mới, thời cơ mới.

Còn nếu việc thoả hiệp là không có thật, xin sớm công bố toàn văn những văn kiện đã ký kết ở Thành Đô. Để nhân dân không thụ động trông chờ , tự lực cánh sinh tiếp tục công cuộc xây dựng đất nước Việt Nam.

Chúc các vị có sức khoẻ dồi dào, để phục vụ Đảng được lâu dài.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: