Phỏng vấn TS Hà Sỹ Phu: Diệt Chuột, đập Bình hay đập Bình phong?

Phỏng vấn TS Hà Sỹ Phu: Diệt Chuột, đập Bình hay đập Bình phong?

Cuộc trò chuyện của nhà báo Trần Quang Thành với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu

16-10-2014

Lời giới thiệu : Trong cuộc đấu tranh diệt trừ tham nhũng, những người cầm đầu Đảng Cộng sản Việt Nam thường mang Hồ Chí Minh ra làm bình phong. Khi nói tham nhũng là quốc nạn, diệt tham nhũng là quốc sách họ nêu tấm gương của Hồ Chí Minh trong kháng chiến cán bộ câp cao quân đội không nhiều nhưng Hồ Chí Minh đã xử tử hình viên đại tá Trần Dụ Châu tham nhũng chiến lợi phẩm để tổ chức đám cưới.

Mấy chục năm nay tham nhũng tràn lan. Từ cán bộ xã, phường đến trung ương không loại trừ mười mấy ông bà đang nắm quyền lực cao nhất nước, nếu được đặt tay ký duyệt là có thể tham nhũng. Để ngụy biện cho sự bất lực chống thâm nhũng, mới đây khi tiếp xúc với cử tri Hà Nội ông Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu Đảng, là tổng chỉ huy bộ máy chống tham nhũng lại dân lòi Hồ Chí Minh để ngụy biên cho sự bất lực chống tham nhũng. Ông Trọng nói : ” Bác Hồ dã dạy rồi, cha ông ta đã dạy rồi đánh con chuột đừng để vỡ bình”.


Bình phong Hồ Chí Minh lại được đưa ra làm lá chắn che đỡ cho lọ là vua tham nhũng và bày chuột trong lọ llà đám tham quan, ô lại từ xã, phường dến trung ương.

Nhà báo Trần Quang Thành đã có cuộc trò chuyện với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu qua chủ đề “Diệt chuột, đập bình hay đập bình phong?”

Nội dung như sau. Mời quí vị theo dõi:

Trần Quang Thành : Xin chào TS Hà Sĩ Phu

Hà Sĩ Phu : Vâng, xin chào nhà báo Trần Quang Thành

TQT: Cuộc đấu tranh chống tham nhũng do ĐCSVN phát động mấy chục năm nay đã đi từ tình thế này sang tình thế khác. Có lúc đảng nói chống tham nhũng là quốc sách, có lúc lại nói chống tham nhũng phải thận trọng kẻo vỡ mất lọ độc bình như TBT Nguyễn Phú Trọng vửa nói chuyện trước các cử tri Hà nội. TS nghỉ thế nào về sự bất nhất của nhà lãnh đạo ĐCSVN ạ?

HSP: Các vị ấy lúng túng vì không dám tự nhận là sự độc quyền lãnh đạo nó sinh ra tham nhũng. Có định luật là Quyền lực tuyệt đối thì sinh ra tham nhũng tuyệt đối! Các vị ấy ngụy biện là chính quyền nào mà chẳng có tham nhũng. Nhưng vấn đề là mức độ tham nhũng chứ? Xã hội dân chủ có pháp luật nghiêm minh thì nếu tham nhũng xuất hiện sẽ bị cô lập và có pháp luật trừng trị. Chế độ Cộng sản toàn trị không có lực lượng nào đối lập lại nên không chống được tham nhũng. Nhưng các vị ấy bảo là chế độ Cộng sản vốn nó thanh cao (hề hề…) chỉ có bọn tham nhũng tồi tệ nó bám vào, nên có thể dùng cái thanh cao của đảng để trị cái bẩn thỉu của tham nhũng. Không dám nhận thức tận gốc, nên mới cử ông Nguyễn Bá Thanh ra để trị cái tham nhũng tới nơi, nhưng kết quả là hoàn toàn lộn ngược.

Lúng túng vì có một điều căn bản nhưng không dám nhận thức là chính chế độ độc tài toàn trị nó sinh ra tham nhũng không thể sửa được, nên ông Nguyễn Phú Trọng mới đưa ra cái đề tài “đánh Chuột đừng làm vỡ bình”, để rồi dư luận người ta tập trung vào phân tích cho ông ấy nghe. Điều ấy là rất tốt để mọi người có cái dịp, cái cớ để nói thẳng cho đảng biết là chế độ Cộng sản độc tài không thể tự diệt cái thuộc về bản thân nó được.

TQT: Có người bình luận rằng cái bình là ông vua tham nhũng, còn lũ chuột trong bình là các quan tham nhũng từ cấp xã phường đến cấp Trung ương, kể cả mười mấy vị cao nhất trong lãnh đạo của đảng. TS Hà Sĩ Phu bình luận thế nào về vấn đề này?

HSP: Đã có quyền lực mà không bị khống chế thì xu hướng tự nhiên là lạm quyền và từ đó sinh tham nhũng, nên không có ranh giới rõ ràng về cái bình và lũ chuột, ranh giới cấp thấp hay cấp cao. Như lời bà Lê Hiền Đức, tham nhũng ở Tiên Lãng chỉ là một điểm nhỏ mà toàn bộ máy của đảng chính là hình ảnh của Tiên Lãng phóng to, tức là tất cả đều cùng một giuộc như nhau hết, không thể chia ra bộ phận thanh khiết và bộ phận tham nhũng đâu. Tham nhũng to hay tham nhũng nhỏ cũng cùng một bọc. Trong một bài mới viết tôi có nói ngay cả cái “bình” và cái “bình phong” cũng chỉ là một thôi, nhưng bình phong là cái tối cao, nó không trực tiếp tham gia vào tham nhũng mặc dù nó sinh ra và che chở cho tham nhũng. Bình phong ấy chính là Mác, Lê và Hồ, cái vỏ rất đẹp che chở cho toàn bộ bộ máy tham nhũng gồm cả Bình lẫn Chuột. Trong bài ấy tôi cũng nói từ trung ương đến địa phương anh nào cũng là Chuột, anh nào cũng là Bình cả. Hai thứ ấy gắn chặt với nhau, không có quyền làm sao tham nhũng được? Từ cái Bình tôi chỉ tách ra bộ phận cao nhất của cái chủ nghĩa, tức Mác-Lê-Hồ, và gọi đó là cái Bình phong. Nếu giẹp bỏ được cái Bình phong này thì cả Chuột và Bình sẽ không còn chỗ mà nấp nữa, vấn đề mới giải quyết được.

TQT: Thưa TS HSP, như vậy có nghĩa là ta phải đập tan cái Bình phong, lật đổ cái bức tường chắn đó đi phải không ạ?

HSP: Sau khi bài của tôi mới đăng, cũng có ý kiến thảo luận, bảo rằng cả bộ máy đó tham nhũng thì ta đập tan chính bộ máy đó chứ cần gì phải đập cái bình phong? Sự thật này chỉ người trong cuộc mới biết. Hệ thống ấy được cả một bộ máy rất lớn bảo vệ, tổ chức chặt chẽ và trang bị kỷ càng, làm sao mà lật được? Chính ông Nguyễn Phú Trọng cử ông Nguyễn bá Thanh ra Ban Nội chính, có quyền lực hẳn hoi mà còn không diệt nổi, chứ dân thì có quyền gi là diệt được? Vấn đề là trong toàn hệ thống đó diệt cái gì dễ hơn? Một anh lực sĩ vô địch không ai đánh được, nhưng trong cơ thể anh ta thế nào cũng có một điểm yếu nhất, mà người đời gọi đó là cái “gót chân Achilles”. So với việc đánh trực tiếp cái bộ máy, bao năm nay muốn đánh mà đâu có đánh được, thì việc đánh vào điểm yếu nhất của bộ máy, làm mất uy tín, mất tính chính nghĩa của cái Bình phong để mất chỗ dựa của bộ máy là việc dễ làm hơn. Hiện nay sự phi lý ảo tưởng của chủ nghĩa Mác-Lê, những sự thật về cuộc đời và sự nghiệp Hồ Chí Minh đã được phơi bày ra rất nhiều, xoáy vào điểm đó dễ hơn so với việc trực tiếp đương đầu với một lực lượng vật chất khổng lồ được vũ trang đến tận răng, rải khắp hang cùng ngõ hẻm…

Tôi thường tâm sự với anh em, lực lượng cản trở tiến bộ của đất nước tuy có sức mạnh nhưng phải dựa vào một ngọn cờ, một thần tượng để thu phục nhân tâm là chủ nghĩa Mác Lê và thần tượng Hồ Chí Minh. Nhưng đó là những giá trị giả. Mác Lê thì ảo tưởng phi khoa học đã rõ. Còn HCM thì rước vào đất nước cả hai kẻ thù Nội xâm và Ngoại xâm. Nội xâm là thể chế độc tài, tham nhũng và bán nước, ngoại xâm vòng tay nô dịch của Tàu. Ví dụ đánh vào bản thân một kẻ cướp thì rất khó khi nó được vũ trang bằng một cái bình phong. Nó dùng cái bình phong để che đậy tài lắm, nhưng làm đổ cái bình phong đi để nó phải chường mặt ra thì nhân dân mới có thể tấn công nó được…

TQT: Nhưng cũng có người đang muốn góp ý để đảng sửa chữa để trở thành một đảng của dân tộc. Vậy cũng còn có người hy vọng, ông thấy hy vọng đó có thành công không ạ?

HSP: (cười) Luận điểm ấy cũng còn nhiều lắm, nhất là những người đã gắn bó nhiều với chế độ Cộng sản. Cứ nghĩ Cộng sản có cái gốc tốt, chỉ sau này mới thoái hóa. Chỉ cần làm thế nào vực cái yếu tố tốt lên để loại trừ yếu tố xấu thì lại trong sáng. Để trả lời, tôi xin lấy lời của một đảng viên tương đối cao cấp, Tiến sĩ Trần Nhơn nguyên Thứ trưởng Bộ Thủy lợi, ông viết câu thơ:

Chẳng phải khi xưa đảng tuyệt vời

Chẳng qua chưa bị lộ đấy thôi

Đấy, bản chất chủ nghĩa CS vốn là như vậy, ta không tinh tường nên bị đánh lừa. Nhưng nhiều vị đảng viên vẫn nghĩ mình là CS chân chính. Theo tôi đã là CS chỉ chẳng có gì chân chính hết. Bản thân cái chủ nghĩa ảo tưởng phi khoa học đã không chân chính thì một tín đồ của nó sao chân chính được? Chẳng lẽ bị lừa thì gọi là chân chính?Tôi thường nói với bạn bè là đảng viên rằng CS có một đặc điểm rất lạ là cộng những số dương thành một số âm, tập hợp khá nhiều người tốt lại để làm những xấu, việc không tốt. Cá nhân các đảng viên có thể còn có những người tốt nhưng tổ chức đảng, tập thể đảng viên thì khó lòng mà tốt, bởi phải làm theo chủ trương của đảng, mà về vĩ mô thì đường đi của đảng là sai lầm! Ở dưới cơ sở có thể còn nhiều người tốt nhưng càng sàng lọc lên trên thì càng thu được cái kết tinh của sự xấu. Bởi hy vọng phục hồi cái tốt nên mong trở về với Hồ Chí Minh là tốt nhất rồi. Nhưng trong bài mới viết tôi đã nói rằng chính ông Hồ mới là trung tâm sinh ra những cái xấu như bây giờ. Từ lâu tôi đã nghĩ như vậy nhưng đa số anh em xung quanh vẫn còn suy nghĩ hoặc viết lách kiểu cải lương nửa vời, muốn nói hết phải tìm lúc, tìm cách. Rất may là TBT Nguyễn Phú Trọng đã nêu trúng vấn đề, mọi người xúm lại phân tích khá mạnh dạn nên giúp tôi nói được nhận thức gốc rễ của mình..

TQT: Vậy xin TS HSP đọc ngay bài mới viết của mình cho bà con cùng nghe!

(Xin đọc tiếp bài viết: Hiến kế diệt Chuột: Đập “bình” phải đập cái bình…phong!)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: