Bắt quả tang một kẻ muốn làm Người chân chính!

Tản mạn về lòng yêu nước thời cộng sản – Nguyễn Đình Cống

Bắt quả tang một kẻ muốn làm Người chân chính!

Hà Sĩ Phu

Nhà văn Quê Choa bị liệt nửa người nhưng vẫn động tâm động não, say sưa làm việc, viết Blog, viết văn; có lẽ vì thế nên vừa được mời đi “làm việc” chuyên trách luôn, ở một nơi rất chi là an ninh?

Với nhà chức trách thì việc ấy hẳn coi là thích đáng lắm, vừa “thích” lại vừa “đáng”? Thì các vị đã bảo ông Quang Lập bị bắt “quả tang” đấy còn gì? Quả tang đang viết văn! Tang vật phạm tội hữu hình thì đã sờ sờ trên bàn: này bàn phím, này màn hình, này sách vở… Tang vật cất giấu tuy còn nằm trong đầu nhưng đã hiện dần ra thành những con chữ, mà con chữ là con đẻ của con người, không thể chối cãi, mà sao ông lại chối cãi khát vọng làm một Người chân chính, một công dân chân chính kia chứ?.

Vâng, hãy đem tất cả những con chữ hiện hình trong các tiểu thuyết của Nguyễn Quang Lập mà nhiều bạn trẻ đã “gối đầu giường”, các kịch bản phim từng được giải cao, các trang Blog luôn có số truy cập rất đáng nể…của “đương sự” Nguyễn Quang Lập cho giới trí thức và toàn dân “giám định” xem sao! Xem con người ấy đáng ghét hay đáng yêu, đáng trọng hay đáng khinh, có công hay có tội, là địch hay là ta, có đáng bị bắt như thế hay không? Ông Lập nhận thức sai thì dùng báo chí truyền thông áp đảo vạch chỗ sai cho cả nước cùng biết, chứ nhốt nhận thức sai vào buồng kín để thì thầm “làm việc” riêng thì khác nào sợ nó nói đúng sẽ chinh phục công chúng? Trong thế giới tư duy thì bắt người là ở thế thua.

Nhưng công bằng mà nói thì ông nhà văn này cũng hơi “cố tình” thật. Đang bị tai biến đột quỵ với di chứng liệt nửa người rồi, sao không nghỉ chơi cho khỏe mà cứ khắc khoải, cứ viết lách, cứ khát khao hoài một sự nghiệp làm …Người! (xin dùng chữ Người của nhà thơ Hữu Loan: chưa làm được nhà vì còn bận làm NGƯỜI. Viết văn chính là quá trình tự hoàn thiện tính Người của mình mà thôi), nên trước thế sự và quốc sự thăng trầm, một nhà văn chân chính, một trí thức chân chính cứ phải động tâm, động não, như một trách nhiệm, một nghiệp dĩ làm người đầy gian nan và đau khổ.

Tay chân nhà văn càng liệt thì tâm can nhà văn càng càng lay động. Ngược lại, nhiều cá nhân hay tổ chức đang ở “tầm cao mới” bây giờ, cái đầu và con tim thì trơ lỳ, vô cảm trước nguy cơ dân tộc có thể bị “liệt toàn thân” đến nơi, nhưng cái đầu của họ cứ ra lệnh cho tay chân của họ múa may, quay cuồng hết cỡ, làm đau mọi người. Người dân chúng tôi gọi đấy là type người “tim óc trơ lỳ, tứ chi cựa quậy” (mà cựa quậy hết cả ngũ chi ấy chứ), lấy thế làm sướng!

Có anh bạn nói nhỏ vào tai tôi: “coi chừng khủng bố trắng đấy”. Câu nói vô tình gợi lại một chuyện nhỏ của tôi (và cũng là của những trí thức phản biện) trước Đại hội Đảng lần thứ 11. Xin ghi lại câu chuyện đã đăng cách đây 4 năm, đã đăng trên trang talawas, để thấy như một quy luật, cứ trước mỗi đại hội của ĐCSVN khoảng một-hai năm là phải xảy ra một chiến dịch tảo thanh như vậy để chuẩn bị. Tình hình thật cũng “chẳng có gì mới” như tình hình ngoài Biển Đông vậy. 

Bài cách đây 4 năm:

Trắng cả rồi ư?

Tưởng rằng nhỏ nhắn và khoan hoà như  hasiphu.com thì chẳng đáng để tin tặc phải ra tay, nhưng dạo này bạn bè trong nước đến thăm “Thư viện HSP” hơi nhiều nên cũng bị cấm cửa từ 21-2-2010 rồi. 

Hình như đã có “Trojan Horse” nằm trong đó để gây hại cho computer của ai cố tình truy cập. Tất cả bài của mấy anh em Đà Lạt bấy lâu ở trong đó, mong sao không bị xoá sạch. 

Hôm 28 Tết vừa rồi, cán bộ PA25 thương tôi nên đã nhờ một người quen đến nhà nói trắng cho  tôi biết rằng:  Từ nay đến hết Đại hội 11 Đảng sẽ thực hiện chính sách Khủng bố trắng! Dù có là Uỷ viên Bộ Chính trị mà có quan quan điểm khác chính thống thì cũng cho phăng teo luôn. Hà Sĩ Phu nên tránh đi lại, cẩn thận kẻo sẽ gặp nạn khiêu khích đấy! (Hết trích). 

Cứ tưởng doạ nhau chơi cho chừa cái tật làm Câu đối Tết thôi (vì Đảng Vô sản đỏ của dân do dân vì dân thì ai lại khủng bố trắng bao giờ), ai ngờ Thư viện đã bị tin tặc phối hợp cấm cửa rồi…, nếu bị xoá sạch thì đúng là “trắng”. 

Nhưng mấy hôm nay đầu óc tôi cứ bị ám ảnh bởi tình thế bao nhiêu đất đai của vùng biên giới, đầu nguồn, đã bị “kẻ thù truyền kiếp” chiếm đóng 50 năm thì số phận của những con số 80 triệu với “4000 năm” cũng treo trên sợi tóc, cũng “trắng“ nốt, chứ cái trang mạng “ranh con” của mấy anh còm Đà Lạt thì kể làm gì mà kể nhỉ? Chỉ thương dân “trắng tay” (như một câu ca dao gần đây về cái bàn tay)[1], chứ cư dân mạng dù bị “trắng internet” thì cũng là nỗi buồn thoáng qua, sẽ sống lại thôi. 

22–2-2010 

2010 Hà Sĩ Phu

http://www.talawas.org/?p=16609

http://hasiphu.com/baivietmoi_51.html

 ————————————————- 

[1] “Đảng chỉ tay,

 Quốc hội giơ tay,

 Mặt trận vỗ tay,

 Chính phủ khoanh tay,

 Quốc doanh ngửa tay,

 Tội phạm ngoặc tay,

 Công an còng tay,

 Báo chí chùn tay,

 Trí thức phẩy tay,

 Quan chức đầy tay,

Dân trắng tay…”

 Đối với đại hội lần thứ 12 này, ba sự thật gai góc có thể “gây phiền” cho đại hội sẽ là:

– sự phủ định cái bình phong Cộng sản Mác-Lê-HCM,

– sự o-ép và nô dịch ngày càng nguy hại của bành trướng Bắc kinh

– và tình trạng mâu thuẫn phe phái trong nội bộ đảng.

Các Blogger Basam, Người lót gạch, Quê choa đều động chạm đến các tử huyệt ấy. Công an xộc vào khám nhà ông Quang Lập viện cớ để kiểm tra “phòng cháy chữa cháy” là nói thật đấy, xã hội nóng bức thế này thì dễ cháy như chơi. Cuộc kiểm duyệt tâm tư quần chúng lúc này đích thực là việc phòng cháy chữa cháy. Cứu bệnh như cứu hỏa, mà cứu cái bệnh bệnh thì trầm kha khiến ông Lê Khả Phiếu chẩn đoán là “ung thư giai đoạn cuối” thì hơn cả chữa cháy chứ phòng gì nữa. Anh em An ninh chỉ được cái nói đúng.

Về quan hệ Việt-Trung đã hòa nhập vào nhau như ruột thịt thì không gì tiêu biểu bằng hình ảnh bác Hồ Chí Minh bắt nhịp cho toàn dân hát bài ca Kết đoàn của Trung Quốc và coi như như một ca khúc quần chúng chủ chốt của Việt Nam, cứ vang lên mỗi khi hội họp đông người là vừa vỗ tay vừa hát. Lứa tuổi chúng tôi biết rất rõ bài hát ấy, nhiều bạn của tôi còn hát ấy, bài “Thoàn chề, thoàn chề chiu shư lý liang 团 结,团 结就是力量  ” bằng lời Trung Quốc nữa. Hồ Chí Minh còn yêu cầu Võ Nguyên Giáp phải tập bài ấy trên piano để tấu cho mình nghe. Việt với Trung còn khăng khít môi-răng như thế, mà sao nội bộ dân Việt bây giờ nỡ mất “đoàn kết” với nhau quá chừng, cứ quy nhau thành phản động, thành thù địch dễ như không, đẩy nhau ra khỏi nhân dân dễ như không?! Chắc đã đến lúc phải bắt nhịp một bài “Đoàn kết” mới khác mới kết lại được với nhau chăng?

Thời gian này, nếu các cá nhân và các trang Blog kia bị dọn dẹp vì mục đích dọn sạch môi trường cho đại hội thì tất nhiên vụ việc sẽ chỉ được giải quyết sau khi đại hội đã “thành công rực rỡ” !. Nhưng với sức khỏe mang di chứng đột quỵ như nhà văn Quang Lập của xứ Quê choa thì thời gian khá dài ấy đủ sinh nhiều chuyện. Tôi nghĩ, chuẩn bị cho đại hội với cung cách thế này chỉ ghi thêm tiếng xấu cho đại hội, làm cho xã hội xao xác, nghi kỵ mỗi lần đại hội tiến hành, cách ứng xử thất nhân tình và tự bộc lộ nỗi lo thế yếu này đâu phải thượng sách (là “Trung” sách thì có!).

Nếu kịp sửa được thì hơn. Trả tự do cho các tù nhân lương tâm trước Đại hội, và đừng bắt thêm ai tương tự nữa, thì đất nước vừa đẹp, lại vừa vui, vừa mạnh! Các bậc minh quân xưa nay và các nhà lãnh đạo hiểu lòng dân chẳng vẫn thường làm như vậy đó sao? Câu trả lời tất nhiên phụ thuộc ở thực chất mỗi nhà đương cục.

8-12-2014

H.S.P

Tác giả gửi BVN

http://www.boxitvn.net/bai/31322

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: