NGƯỜI SÀI GÒN TƯỞNG NIỆM 64 CHIẾN SỸ HY SINH BẢO VỆ ĐẢO GẠC MA

Phạm Đình Trọng: TRƯỜNG SA 14.3.1988

CHÍNH QUYỀN ĐANG TỰ VẢ VÀO MẶT MÌNH –FB Nguyễn Thúy Hạnh

+Hà Nội tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma 14/03/2015 +  Oai hùng Hoàng Sa! Nỗi nhục Gạc Ma! +  VĂN TẾ CHIẾN SĨ GẠC MA

 NGƯỜI SÀI GÒN TƯỞNG NIỆM 64 CHIẾN SỸ HY SINH BẢO VỆ ĐẢO GẠC MA

Bài phát biểu của giáo sư Tương Lai tại lễ tưởng niệm 14.3.15 (gỡ băng)

Thưa các anh chị, các bạn,

clip_image002

Tôi vốn không định phát biểu mà nhường vinh dự thực hiện nghĩa vụ công dân hôm nay cho một anh chị khác. Nhưng, các bạn đã quyết định trao cho tôi vinh dự thực hiện nghĩa vụ công dân trong lễ tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh tại Gạc Ma ngày 14.3.1988 tôi xin mạo muội thay mặt cho những người yêu nước có mặt hôm nay nói lên lòng biết ơn vô hạn với 64 liệt sĩ đã anh dũng hy sinh tại Gạc Ma, chống lại bọn Trung Quốc xâm lược.

Máu của các anh đã nhuộm đỏ nước Biển Đông, dù ai đó có muốn làm mờ nhạt đi cũng không sao che được hình ảnh liệt sĩ Trần Văn Phương quyết giữ chặt cờ Tổ quốc, đã tự quấn lá cờ quanh thân mình, ưỡn ngực ra trước họng súng của kẻ thù đang nã đạn vào mình và đồng đội. Hình ảnh của chỉ huy tàu HQ 604 Vũ Huy Trừ, Lữ đoàn phó Trần Văn Thông, chỉ huy tàu Vũ Huy Lễ, người ra lệnh cho đồng đội lao thẳng lên bãi cát đảo Colin quyết hy sinh giữ đảo. Máu các anh đã loang trên Biển Đông. Máu người đâu phải là nước lã, máu các anh đã hòa vào nước biển, vỗ vào bờ biển Việt Nam, vỗ vào trái tim của mỗi người Việt Nam yêu nước.

Ai dám ngăn cản nhịp đập của trái tim yêu nước của các liệt sĩ đang hòa cùng nhịp đập của những trái tim Việt Nam? Vì thế chúng ta có mặt ở đây hôm nay. Cũng dịp này, hôm qua tại Khánh Hòa đã tổ chức lễ đặt viên đá đầu tiên xây đài tưởng niệm “Những người đã ngã xuống phía chân trời” để đời đời ghi nhớ những người con thân yêu của Tổ quốc đã hy sinh vì chủ quyền thiêng liêng của tổ quốc.

Những người đứng lại ở phía chân trời” đang nhắn nhủ, nhắc nhở chúng ta: kẻ thù đang thực hiện “chiến lược đảo nhân tạo” với lời tuyên bố ngạo ngược và trắng trợn của Vương Nghị, bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc: những công trình xây dựng của chúng là xây trên sân nhà chúng, không ai có quyền can thiệp. Đây là một thách thức mới đối với ‎ý chí Việt Nam, với truyền thống tự tôn dân tộc, phẫn nộ với chiến lược Biển Đông của Trung Quốc.

Xin nhắc ngài ngoại trưởng họ Vương, không hiểu ngài có phải là hậu duệ của Vương Thông, viên tướng chỉ huy quân xâm lược nhà Minh thế kỷ XV đã bị đánh cho tan tác kinh hồn bạc vía không? Dù có hay không cũng xin mời ngài nghe những lời Nguyễn Trãi trong “Đại Cáo Bình Ngô“: “Mã Kỳ, Phương Chính, cấp cho năm trăm chiếc thuyền, ra đến biển chưa thôi trống ngực. Vương Thông, Mã Anh, phát cho vài nghìn cỗ ngựa, về đến Tàu còn đổ mồ hôi. Nó đã sợ chết cầu hòa, ngỏ lòng thu phục; ta muốn toàn quân là cốt, cả nước nghỉ ngơi“. Điều ấy nói lên rằng, hòa hiếu, hòa bình luôn là mong muốn của ông cha ta suốt mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước.

Nhưng ngoại giao hòa hiếu không thể thực hiện nếu không có khí phách của tinh thần bất khuất như sứ thần Đỗ Khắc Chung đã trả lời viên tướng Ô Mã Nhi khi y hạch sách về hai chữ “Sát Thát” được khắc trên cánh tay tướng sĩ Việt Nam: “vì lòng trung phẫn mà họ tự thích chữ lên cánh tay, vua của tôi không biết việc đó. Tôi là trung thần, sao không có” nói đoạn, vén áo chìa cánh tay có hai chữ Sát Thát cho Ô Mã Nhi xem. Viên tướng xâm lược sau đó nói với tả hữu rằng “không nhục mệnh vua, chúng nó còn người giỏi, người tài, ta chưa dễ mưu tính được“, rồi sai người đuổi theo bắt để giết đi nhưng không kịp.

Để thấy rằng suốt mấy nghìn năm lịch sử dựng nước và giữ nước, ông cha ta có thừa kinh nghiệm đối phó với kẻ thù vì hiểu rất rõ chúng. Rõ ràng là một quá khứ gần và một quá khứ xa đang dồn dập tái hiện và hòa quyện vào trong thời điểm hiện tại của chúng ta. Quá khứ xa là tôi nói về cuộc chiến đấu của ông cha ta ở thế kỷ XIII, XV. Quá khứ gần là trận chiến ở Gạc Ma ở Trường Sa năm 1988 và trước đó là hải chiến Hoàng Sa năm 1974, tiếp theo là các cuộc chiến đấu đẫm máu chống quân xâm lược Trung Quốc trên nhiều trận tuyến.

Biển Đông đang dậy sóng. Chúng ta không thể nào ngồi yên, vì thế hôm nay chúng ta quy tụ lại ở đây. Để làm gì? Chỉ có một mục tiêu: Giương cao ngọn cờ yêu nước chống kẻ thù xâm lược, hỗ trợ cho những ai đang cùng chúng ta kiên quyết đấu tranh vạch trần mọi thủ đoạn của kẻ thù xâm lược.

Tôi nghĩ rằng, lòng yêu nước có nhiều cách biểu hiện, tuy nhiên, bao giờ chúng ta cũng lựa chọn con đường ôn hòa, con đường thuyết phục. Chính nghĩa nhất định thắng phi nghĩa, vì thế, thuyết phục để làm chuyển biến những đầu óc đang còn lú lẫn, ngu muội cả tin vào những lời đường mật của kẻ thù. Chỉ ra rằng không thể mơ hồ khi mà những toan tính của kẻ thù xâm lược đang rất trắng trợn chẳng hạn như “chiến lược đảo nhân tạo” của chúng. Không chỉ đe dọa chủ quyền lãnh thổ mà trước hết là buộc Việt Nam phải khuất phục để chúng thực hiện mưu đồ độc chiếm Biển Đông. Vì vậy, chúng ta ở đây phải hết sức cảnh giác và chúng ta kêu gọi mọi người phải cảnh giác với hành động mới của Trung Quốc ở Biển Đông.

Chính vì thế, Đài “Tưởng niệm những người đứng lại phía chân trời” phải thực hiện sứ mệnh cảnh giác đó. Cũng vì vậy, chúng hoan nghênh phát biểu của Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao Động Việt Nam tại buổi lễ nói trên: “Đây là công trình tưởng niệm của toàn dân tộc“. Cả dân tộc nhớ đến những người đã ngã xuống ở Gạc Ma tại Trường Sa, đã hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa và trên Biển Đông để rồi đây còn phải đối phó với những âm mưu, thủ đoạn mới của kẻ thù. Tất cả những điều đó đòi hỏi chúng ta phải kết làm một, gắn bó với nhau vì một tiêu chống kẻ thù xâm lược. Đó là mục tiêu cao cả nhất vào lúc này, phải biết gạt bỏ những khác biệt đẻ hướng vào mục tiêu chung đó.

Nhân hôm nay, tôi kêu gọi mỗi chúng ta sẽ tham gia vào việc góp đá xây dựng tượng đài tưởng niệm ấy, và tôi xin thực hiện ngay phần đóng góp nhỏ nhoi của mình thêm một viên đá ấy.

Đề nghị bà con, anh chị em chúng ta để một phút mặc niệm những chiến sĩ đã hy sinh ở Trường Sa, ở Hoàng Sa, những người đã ngã xuống ở phía chân trời, máu của họ đã nhuộm đỏ Biện Đông. Phút mặc niệm bắt đầu.

Xin cám ơn.

Tác giả gửi BVN.

http://www.boxitvn.net/bai/33249

 

Phạm Đình Trọng: TRƯỜNG SA 14.3.1988

FB Phạm Đình Trọng

13-03-2015

H2Sau khi đánh chiếm được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, ngày 19.1.1974, thuộc chủ quyền Việt Nam do nhà nước Việt Nam Cộng hòa quản lí, Trung Cộng lại ráo riết đưa tàu chiến đến rình rập, uy hiếp quần đảo Trường Sa đã thuộc sự quản lí của nhà nước cộng sản Việt Nam. Đầu năm 1988 hoạt động quân sự của Trung Cộng ở Trường Sa càng dồn dập, hung hăng hơn.

Trước tình thế đó, Bộ Tư lệnh Hải quân Việt Nam đã lên kế hoạch đưa quân lên giữ một số bãi cát san hô chưa nổi hẳn khỏi mặt nước biển nhưng giữ vị trí tạo thế liên hoàn, khép kín cụm quần đảo và trấn giữ hành lang từ đất liền ra Trường Sa. Chiến dịch CQ88, chủ quyền 88 được lặng lẽ và gấp gáp triển khai.

Ngày 26 tháng một,1988 Việt Nam đưa quân lên giữ bãi cát Tiên Nữ.

Lập tức ngày 31 tháng một, 1988, Trung Cộng đổ quân lên chiếm bãi cát Chữ Thập của Việt Nam..

Liên tiếp các ngày 5 tháng hai, ngày 6 tháng hai và ngày 18 tháng hai, Việt Nam lần lượt đưa quân lên giữ các bãi đá Lát, đá Lớn, đá Đông. Lập tức ngày 18 tháng hai, Trung Cộng liền đổ quân chiếm bãi Châu Viên và ngày 26 tháng hai, Trung Cộng chiếm bãi Ga Ven của Việt Nam.

Ngày 27 tháng hai, hải quân Việt Nam lên giữ bãi cát Tốc Tan thì ngày 28 tháng hai Trung Cộng đổ quân chiếm bãi Huy Gơ.

Đầu tháng ba năm 1988, Trung Cộng đưa hạm đội mạnh với 16 tàu uy lực nhất của Trung Cộng lúc đó đến Trường Sa gồm một khu trục lên lửa, bảy tàu hộ vệ tên lửa, hai tàu hộ vệ pháo, hai tàu đổ bộ, ba tàu vận tải, một tàu kéo theo một pông tông (cầu cảng nổi) lớn. Ý đồ gây hấn xâm lược Trường Sa, cướp đảo Việt Nam của Trung Cộng đã không cần giấu diếm. Và cụm cát san hô đang nổi lên Gac Ma, Cô Lin, Len Đao ở chính giữa quần đảo Trường Sa sẽ là mục tiêu tiếp theo của họ. Chiếm được cụm Gac Ma, Cô Lin, Len Đao họ sẽ tạo được sự liên kết liền mạch với các đảo đã chiếm được từ trước, tạo thế đứng chân vững chắc ở Trường Sa, uy hiếp cả quần đảo và không chế hành lang nối đất liền Việt Nam với Trường Sa.

Đọc được trận đấu, Bộ Tư lệnh Hải quân Việt Nam liền tung hai tàu vận tải HQ 604, HQ 605 và tàu đổ bộ HQ 505 vào trận. Nhưng vì có mật lệnh không được nổ súng từ cấp cao nhất trong quân đội nên các tàu vận tải và đổ bộ Việt Nam chỉ đưa công binh lên dựng bia chủ quyền và xây công sự trên những bãi san hô Gac Ma, Cô Lin, Len Đao còn lập lờ khi nổi khi chìm trên biển. Ba tàu vận tải và đổ bộ chở khẳm chỉ là vật liệu xây dựng, lương thực, thực phẩm cùng 70 lính công binh của trung đoàn công binh hải quân 83, 4 cán bộ đo đạc thuộc cục bản đồ bộ Tổng Tham mưu và một lực lượng nhỏ nhoi 22 lính chiến đấu thuộc lữ đoàn 146 chỉ có súng cá nhân AK với cơ số đạn ít ỏi do lữ đoàn phó Trần Đức Thông chỉ huy.

Tàu vận tải HQ 605 do thuyền trưởng Lê Lệnh Sơn chỉ huy tiến đến đảo Len Đao. Tàu đổ bộ HQ 505 theo sự dẫn dắt của thuyền trưởng Vũ Huy Lễ chốt giữ Cô Lin. Tàu vận tải HQ 604 với thuyền trưởng Vũ Phi Trừ đến giữ Gac Ma.

Chiều ngày 13 tháng ba, tàu HQ 604 vừa thả neo cạnh Gac Ma thì hai tàu hộ vệ của Trung Cộng áp sát gọi loa đòi Việt Nam rút quân khỏi Gạc Ma rồi hai tàu giặc thay nhau chạy vòng quanh doi cát Gac Ma mong manh trên biển.

Trong đêm 13 tháng ba, lính công binh trung đoàn 83 lặng lẽ và gấp gáp chuyển vật liệu lên Gạc Ma. Lực lượng chiến đấu nhỏ bé của lữ đoàn 146 cũng triển khai trên đảo.

Mờ sáng ngày 14 tháng ba, bốn tàu chiến của Trung Cộng lừng lững tiến đến Gạc Ma. Bốn xuồng nhôm chở đầy lính Trung Cộng súng lăm lăm trong tay tràn lên đảo. Lính cuốc sẻng công binh trung đoàn 83 Việt Nam gần như tay không lùi dần về giữa đảo. Lính lữ đoàn 146 có AK trong tay nhưng không được bắn cũng trở thành tay không! Lính Trung Cộng xông đến cướp lá cờ Việt Nam. Lá cờ bị giằng đi, giật lại, thiếu úy Trần Văn Phương liền quấn lá cờ quanh người, lấy tính mạng ra giữ lá cờ, giữ chủ quyền hòn đảo. Tiếng súng bỗng đột ngột rộ lên. Những ánh lửa lóe lên từ nòng súng trong tay lính Trung Cộng. Trần Văn Phương và hàng loạt chiến sĩ Việt Nam đổ gục.

Từ những chiến hạm Trung Cộng, hàng trăm tên lính xâm lược tràn lên Gạc Ma cùng lúc với những loạt đạn pháo các cỡ từ chiến hạm Trung Cộng xối xả dập xuống tàu HQ604. Tàu 604 chìm dần xuống biển. Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ, lữ đoàn phó 146 Trần Đức Thông, thiếu úy Trần Văn Phương cùng hàng chục chiến sĩ Việt Nam chết gục dưới làn đạn của lính Trung Cộng. Gạc Ma bị Trung Cộng cướp đoạt từ đó, ngày 14 tháng ba, năm 1988.

Trên tàu HQ 505 ở đảo Cô Lin cách Gạc Ma hơn ba hải lí, thuyền trưởng Vũ Huy Lễ theo dõi thấy trên biển, tàu giặc áp đảo, trên trời máy bay giặc quần lượn, tương quan lực lượng quá chênh lệch và Trung Cộng đã bắn chìm tàu HQ 604. Rồi HQ 505 cũng không tránh khỏi số phận như HQ 604. HQ 505 chìm, người lính giữ đảo vùi xác dưới đáy biển thì Cô Lin cũng không giữ được. Thuyền trưởng Lễ liền lệnh nhổ neo rồi phóng hết tộc độ, lao tàu lên đảo. Con tàu cùng với toàn bộ thủy thủ sẽ quyết ở lại với đảo. HQ 505 trườn được hai phần ba thân tàu lên đảo thì tàu bị bắn cháy. Con tàu tiếp tục hứng đạn của Trung Cộng nhưng không bao giờ chìm. Con tàu không chìm cùng những người lính sống sót trên tàu đã giữ vững được núm cát nhỏ nhoi mà thiêng liêng Cô Lin và những người lính quả cảm trên đảo Cô Lin còn đưa xuồng ra biển vớt những người lính bị thương từ tàu HQ 604, từ Gạc Ma đang trôi dạt trên biển.

Tàu HQ 605 giữ núm cát Len Đao cũng bị quân Trung Cộng bắn cháy và chìm rạng sáng 15 tháng ba nhưng dường như Trung Cộng chỉ tập trung đánh chiếm Gạc Ma nên không đổ quân lên Cô Lin và Len Đao.

Giặc Trung Cộng tràn lên cướp đảo. Những người lính Việt Nam giữ đảo có súng trong tay mà không được bắn, họ chỉ còn cách lấy sức người giành giật lá cờ chủ quyền với giặc rồi giơ ngực hứng đạn của giặc, nhận lấy cái chết tan tác, bỏ lại đảo cho giặc làm chủ. Quân chết, đảo mất vì cái lệnh không cho người lính giữ đảo nổ súng vào kẻ xâm lược cướp đảo.

Ngày nay người dân nói tiếng nói của lịch sử Việt Nam, nói tiếng nói của trái tim Việt Nam yêu nước: “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam”, người dân biểu tình lên án Trung Cộng xâm lược, người dân tập hợp tưởng niệm, ghi ơn những người lính đã chết trong cuộc chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa đều bị công an Việt Nam bắt bớ, tù đày, bị ngăn cản, phá đám, bị công an chặn cửa không cho ra khỏi nhà!

Ôi đất nước Việt Nam có bao giờ đau thế này chăng!

Ảnh: Phạm Đình Trọng ở trận địa pháo trên đảo Sinh Tồn, gần đảo Gạc Ma, năm 1978.

https://anhbasam.wordpress.com/2015/03/13/3569-pham-dinh-trong-truong-sa-14-3-1988/

 

CHÍNH QUYỀN ĐANG TỰ VẢ VÀO MẶT MÌNH

FB Nguyễn Thúy Hạnh

14-03-2015

H1Hôm nay là ngày giỗ của 64 chiến sĩ đã anh dũng hi sinh ở Gạc Ma. Chính quyền Hà Nội thay vì tưởng niệm thì đã tổ chức cho các cháu thanh niên nhảy múa tưng bừng trước tượng Lý Thái Tổ và tượng đài Cảm tử, cùng những hành động ngang ngược khác, nhằm ngăn cản những người đến thắp nhang.

Dường như chính quyền thường tận dụng những dịp nhân dân thắp nhang tưởng niệm các liệt sĩ chống Trung Quốc để ghi điểm thể hiện sự trung thành với thiên triều và răn đe những ai dám ghét Tàu, bằng việc ngăn cấm, hoặc sử dụng côn đồ đến khiêu khích phá đám, hay dùng đội ngũ dư luận viên quá khích đe dọa, ngăn cản….

Tưởng niệm linh hồn những người đã khuất là một hoạt động bình thường và cần thiết của tất cả mọi người trên trái đất, và với những anh hùng vị quốc vong thân thì càng là nghĩa vụ thiêng liêng của những người đang sống, đặc biệt là với truyền thống của người Việt, một đất nước mấy ngàn năm ko bao giờ nguội tắt ngọn lửa chiến tranh vệ quốc.

Ngăn cấm, phá phách việc tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ là một việc làm trái với đạo lý con người, đặc biệt là người Việt. Việc làm này của chính quyền Hà Nội đã phản lại chính họ, bởi nó:

– Lộ rõ dã tâm bán nước mà họ đang cố che đậy.

– Lẽ ra mọi người chỉ đến đó kính cẩn thắp nhang tưởng niệm rồi trật tự ra về, nhưng sự ngăn cản của chính quyền đã khiến buổi tưởng niệm được kéo dài hơn. Có lần nó đã biến thành cuộc biểu tình rầm rộ như hôm 17/2/2014, mặc dù không hề có trong kế hoạch của những người tham gia tưởng niệm.

H1– Việc đó càng đẩy mâu thuẫn lên cao, hố ngăn cách giữa chính quyền và nhân dân ngày càng lớn.

– Những người bất đồng chính kiến càng có cơ sở và bằng chứng cụ thể để tố cáo chính quyền bán nước, chà đạp nhân quyền.

– Chính đội ngũ DLV với những hành động thiếu văn hóa đã đang bôi xấu hình ảnh đảng của họ.

Và nhiều bất cập khác cho chính họ, (chính quyền).

Tóm lại, chính quyền đang tự vả vào mặt mình. VÀ MONG SAO HỌ CỨ TIẾP TỤC LÀM THẾ, để đông đảo nhân dân những ai còn chưa tin rằng họ đang bán nước, đang vi phạm nhân quyền, sớm nhận ra điều này.

Ảnh: một DLV đang khiêu khích và ngăn cản việc tưởng niệm. Nguồn ảnh: Nguyen Lan Thang

_____

FB Mai Dũng

LƯỢC THUẬT BUỔI TƯỞNG NIỆM LIỆT SĨ GẠC MA 14/3/1988- 14/3/2015

14-03-2015

Dậy sớm hơn ngày thường vì hôm nay 14/3 ngày đã định để đến Đài Liệt sỹ trên đường Hoàng Diệu Hà nội đặt bó hoa tươi, thắp hương tưởng niệm 64 chiến sĩ Hải quân Việt nam đã bỏ mình trên đảo Gạc Ma 27 năm trước dưới làn đạn và lưỡi lê của quân Trung quốc xâm lược.

Đúng 8 giờ 10 phút nhiều anh chị em Hà nội đã có mặt trước khuân viên Đài Liệt sĩ. Dù mấy ngày vừa qua, Truyền hình VTV đã lẻ tẻ phát chương trình liên quan đến sự kiện Gạc Ma nhưng đơn vị bảo vệ Đài Liệt sĩ vẫn ngăn chúng tôi lại yêu cầu đăng ký ở một nơi cách đó hơn cây số để được vào thắp hương và đặt hoa.

Bên ngoài, quanh khu vực này có khoảng 20 cậu an ninh trẻ tay cầm Camera cần mẫn quay, chụp, giám sát anh em chúng tôi ở cự ly rất gần. Thái độ của họ làm cho chính lực lượng canh giữ Đài tưởng niệm cũng tỏ vẻ khó chịu và lúng túng.

Khi bị chất vấn: Tại sao các anh lại ngăn cản chúng tôi làm một việc hết sức bình thường là đến đây chỉ để tưởng niệm những người đồng đội của chúng tôi, những người lính Việt nam đã hi sinh trên mảnh đất Tổ quốc? các anh đã tỏ ra sượng sùng nhưng vẫn không cho phép chúng tôi đi vào trong khuân viên của đài.

Tôi quyết định đến thẳng trước hàng rào chắn, nói với lực lượng canh giữ rằng: Nếu các anh không cho phép chúng tôi vào, chúng tôi sẽ đặt hoa ngay trên hàng rào chắn và thắp hương tại chỗ. Nếu các anh cố tình ngăn chặn thì việc đó chỉ làm xấu mặt các anh.

Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, lực lượng canh gác phải gọi điện xin ý kiến lãnh đạo và cuối cùng họ đã đồng ý cho chúng tôi vào nơi chúng tôi cần đến trong sự giám sát chặt chẽ của rất nhiêu an ninh.

Tôi thật sự cảm thấy buồn cười vì vẻ căng thẳng quá mức của lực lượng cảnh vệ và an ninh vây quanh.

Buổi lễ tưởng niệm diễn ra hết sức nghiêm trang và cảm động.

Tôi không ghi âm nhưng có thể lược trích lời khấn của Ts Nguyễn Xuân Diện:

“Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt nam

Hôm nay ngày 14/3 năm 2015. Chang tôi là những người Việt nam, là đồng đội là người thân, là những người cùng dòng máu Việt đến đây dâng kính trước anh linh các anh, 64 chiến sĩ Hải quân quân đội nhân dân Việt nam. Cách đây 27 năm cá anh đã bị quân xâm lược Trung quốc giết hại trên đảo Gạc Ma trong khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ đảo, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc.

Chúng tôi xin dâng kính trước anh linh các anh hoa tươi và thắp nén nhang cầu cho linh hồn các anh yên nghỉ đời đời trong lòng đất mẹ của chúng ta.

Xin các anh phù hộ cho Đất nước được toàn vẹn lãnh thổ, quê hương được tự do yên bình và giàu mạnh.”

Nói thêm: Tôi đến đây để tưởng niệm không có ý định làm truyền thông nên không chụp ảnh. (nhưng chắc sẽ có những anh em khác làm việc này).

Về đến nhà, các cậu an ninh vẫn lượn quanh nhà tôi nhiều lần. Xin nói với các anh an ninh cấp trên: Các anh hành hạ lính vừa vừa thôi để cho họ được yên, chúng tôi đã về nhà rồi còn đến tư gia giám sát làm gì cho khổ.

_____

FB Nguyen Anh Tuấn

Ai chỉ đạo phá rối tưởng niệm Gạc Ma?

14-03-2015

H1Cờ đỏ búa liềm là điểm chung giữa hai đảng cầm quyền ở hai nước Việt Nam – Trung Quốc. Giương chúng lên che khuất hết lư hương và lẵng hoa tưởng niệm liệt sĩ Gạc Ma thì khác gì bảo xương máu chiến sĩ chẳng có nghĩa lí gì so với mối quan hệ giữa hai đảng. Điều này chắc ai cũng nhìn ra.

Nhưng chỉ thắc mắc một điều, nếu đây là chủ trương chung của toàn đảng thì sao không thấy hiện tượng này ở Sài Gòn, mà chỉ có tại Hà Nội? Cũng khó có thể tin đa số đảng viên đồng tình với hành vi giương cờ búa liềm phá đám buổi tưởng niệm, nhất là khi những người nằm xuống thuộc Hải quân Nhân dân Việt Nam – những người bên này chứ không phải bên kia chiến tuyến. Vậy thì, phải chăng đây là chủ trương riêng của một cá nhân lãnh đạo địa phương (Hà Nội), đang muốn ghi điểm với quan thầy Trung Quốc?

Cần lưu ý rằng, ông Nghị, Bí thư Hà Nội sinh năm Kỷ Sửu 1949, là một trong ‘năm con trâu’ trong Bộ Chính trị, sẽ tới 67 tuổi trong năm Đại hội 2016. Năm con trâu này được dự báo là sẽ đấu đá và chạy đua kịch liệt trên các mặt trận để được coi là ‘trường hợp đặc biệt’ nhằm được giữ lại thêm một nhiệm kỳ nữa theo Điều lệ đảng. Ông Nghị cũng được cho là có ý phá hoại quan hệ Việt Mỹ đang đà nồng ấm bằng một động thái bất lịch sự về mặt ngoại giao (tặng ảnh chụp tượng đài bắt sống giặc lái John McCain) trong chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ năm ngoái.

PS: Đồng chí chóp bu nào (nhất là Kỷ Sửu) không tán thành chủ trương của Hà Nội, đề nghị có dấu hiệu trong mấy ngày tới để nhân dân được biết, kẻo bị quy oan là Ích Tắc hết thì khổ.

https://anhbasam.wordpress.com/2015/03/14/3572-chinh-quyen-dang-tu-va-vao-mat-minh/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: