AI ÁC GHÊ?

AI ÁC GHÊ?

 Tại sao cá nhân một uỷ viên trung ương Đảng lại quyết định một chính sách lớn về an sinh xã hội? Quyết định này ảnh hưởng đến chế độ BHXH của 855.000 người có công. Chỉ một lời tuyên bố mà các cơ quan quyền lực và chức năng phải nghiêm chỉnh chấp hành, dân oan phải câm họng, trí thức không dám phản biện. Có độc đoán, độc quyền, độc tài không?

Phạm Tuấn Xa

04-04-2015

H1Tôi đã đọc bài “Địa chủ ác ghê” của C.B đăng trên báo Nhân Dân số ra ngày 20/7/1953 trong đó kể tội ác của địa chủ Nguyễn Thị Năm cùng với hai con trai là Nguyễn Hanh và Hoàng Công đã giết hại 260 nông dân bằng nhiều hình thức tra tấn dã man. Tác giả kết luận bài báo:

Viết không hết tội dù chẻ hết tre rừng

Rửa không sạch dơ dù tát cạn nước bể.

Tôi nghĩ đây không phải là bài báo mà chỉ là bài thống kê với những con số khô khan, vô hồn cùng những lời buộc tội vô căn cứ. Bài báo thiếu vắng những từ để hỏi trong Tiếng Anh theo lý thuyết viết báo: What, where, when, who, why.

Năm 2014 tôi được đọc bài báo “Chuyện về một người phụ nữ bị xử lý oan” đăng trên báo An ninh thế giới vào 2 ngày 12/3/2014 và 15/3/2014. Qua bài báo tâm huyết và truyền cảm của Xuân Ba ta thấy trái với bài của C.B cụ Nguyễn Thị Năm là người phụ nữ có tài kinh doanh, sống nhân hậu và có công với cách mạng. Cụ đã đóng góp cho cách mạng 800 lạng vàng. Hai con trai của cụ đều tham gia quân đội chống Pháp, đều là đảng viên, đều là sỹ quan khi còn rất trẻ. Trụ sở kinh doanh của hãng Cát Hạnh Long ở Đồng Bẩm, Thái Nguyên là nơi tập kết của sư đoàn chuẩn bị cho chiến dịch biên giới năm 1951. Nơi đây cũng là chỗ đi lại của một số cán bộ trung ương như Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Lê Văn Lương, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh…

Thế mà đến thời kỳ C.C.R.Đ hai ông Nguyễn Hanh và Hoàng Công đều bị bắt giam vì là con địa chủ gian ác và cụ Nguyễn Thị Năm cũng bị tử hình oan bằng hai viên đạn oan khiên…

Theo thống kê cuộc C.C.R.Đ đảng CSVN đã giết hại 72.000 người như cụ Nguyễn Thị Năm. Đây là sai lầm nghiêm trọng của đảng CSVN đối với lớp người có tài làm kinh tế và có công với cách mạng gây nên hận thù dân tộc mãi mãi không xoá được…

Vào thập niên 80 ở thế kỷ XX, đảng CSVN lại quyết định mở cuộc C.C lần thứ hai bằng QĐ176/HĐBT ngày 09/10/1989 để sa thải 855.000 lao động có công chiếm đoạt tiền đóng BH của họ từ trong chiến tranh ác liệt, cướp sổ hưu của họ bán cho người có tiền, gây thiệt hại quỹ hưu mỗi năm 660 tỷ (báo Đại đoàn kết). Đây là hình thức tham nhũng kép của ngành lao động – vừa móc túi người có tiền, vừa đục khoét ngân sách Nhà nước. Đây là “QĐ vắt chanh bỏ vỏ” xô đẩy 855.000 lao động có công ra ngoài lề xã hội tự kiếm sống nơi đầu đường xó chợ khi toàn bộ sức lực và trí tuệ đã cuồng nhiệt cống hiến cho cách mạng. Có người lao động đến 40 năm trong nhà máy cũng bị lừa “Xin về”. “Anh bộ đội cụ Hồ” Nguyễn Văn Cung ở xí nghiệp Dược Hải Dương sau 33 năm công tác trở thành kẻ ăn mày rồi chết ở nhà xác bệnh viện tỉnh Hải Dương. Ông Phạm Hữu Vinh là Việt kiều yêu nước vì ngộ nhận về xây dựng Tổ quốc, lao động quên mình ở xí nghiệp cơ khí đường thuỷ Hải Dương trở thành chiến sỹ thi đua 7 năm liền. Rồi bị lừa, bị sa thải ra đứng đường, mất chế độ nghỉ hưu sau 35 năm lao động rồi chết thảm hại ở nhà vì không có tiền, không có thẻ bảo hiểm y tế.

Theo QĐ176 một người bị sa thải chỉ được trợ cấp trên dưới 1.000.000 đồng (Một triệu đồng). Thế là hết! QĐ 176 cũng là môt sai lầm nghiêm trọng không kém sai lầm trong C.C.R.Đ là tàn ác hơn khi các tổ chức phi chính phủ trên thế giới đã tài trợ cho chính phủ Việt Nam 4 tỷ đô la để giải quyết “Tình trạng lao động dôi dư” nhưng họ không được chính phủ Việt Nam giải quyết lại QĐ 176 như dự tính từ năm 1997 ở TK trước.

Đảng CSVN chỉ ưu tiên cho lớp lao động trẻ về nghỉ theo NĐ 41/CP ngày 11/04/2002. Theo đó 1 lao động về nghỉ được trợ cấp trên dưới 100.000.000 đồng (Một trăm triệu đồng) và khi đủ tuổi lại được chuyển sang chế độ nghỉ hưu. Đảng CSVN đã gây nên bất công tàn nhẫn giữa 2 lớp người lao động trong khi Đảng hô to khẩu hiệu “Xã hội công bằng dân chủ văn minh”. Lớp người có công bị sa thải, bị ngược đãi theo QĐ 176/ HĐBT. Ngược lại lớp người không có công được ưu đãi theo NĐ41/CP. Thế đó! Thế là “công bằng” theo cách gọi của Nhà Nước CSVN.

Năm 1998 một ông Bí thư tỉnh uỷ tỉnh Quảng Ninh khi về hưu mới dám nói sự thật “Biết họ bị lừa mà không làm sao cứu được”. Đánh lừa người lao động có công trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, cướp sổ hưu của họ là thấp hèn, bất nhân, là vô đạo vô luật của Đảng độc quyền. Phải dũng cảm nhìn vào sự thật tàn nhẫn này để sửa sai. Vì ngay từ năm 1991, khi nhận ra sự thật bị lừa nhiều người lao động đã can đảm viết đơn thư về bộ lao động kêu oan đòi giải quyết lại QĐ176. Bộ Lao động và Bộ Tài chính đã trả lời họ bằng công văn 3168/LĐ- TB-XH ngày 24/09/1993 với nội dung tuỳ tiện, vô luật, vô trách nhiệm, vô đạo: “Ai muốn trở lại làm việc chỉ được tính từ đầu”. Nghĩa là họ sẽ “nghỉ hưu” ở dưới suối vàng. Chỉ có Nhà nước CSVN mới có luật BHXH như thế. Ở các nước dân chủ văn minh, công dân đến tuổi 60 đều được Nhà nước nuôi dưỡng cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Hỏi chế độ nào ưu việt hơn?

Tiếng kêu oan của họ được dư luận đồng tình, công luận lên tiếng, nhiều đại biểu QH phát biểu qua nhiều kỳ họp QH. Đặc biệt một số cán bộ trung ương có lương tâm và trách nhiệm cũng lên tiếng bênh vực họ như ông Phan Văn Khải, ông Trần Đình Hoan, ông Cao Đức Hậu, ông Nguyễn Chí Hậu và bà Cù Thế Hậu.

Nhưng bất chấp dư luận, bất chấp công luận, bỏ ngoài tai những tiếng kêu oan của người có công, không nghe ý kiến của bậc đàn anh, bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Ngân tại kỳ họp QH năm 2008 đã trả lời đại biểu QH tỉnh Quảng Trị là: “KHÔNG GIẢI QUYẾT LẠI CHÍNH SÁCH 176”

Vì sao không giải quyết lại được QĐ 176 trong khi các tổ chức phi chính phủ đã tài trợ cho chính phủ Việt Nam 4 tỷ đô la từ thập niên 90 ở TK trước? Đảng cộng sản Việt Nam muốn duy trì sự bất công tàn nhẫn này như cải cách ruộng đất. Đảng cộng sản Việt Nam đã phủ nhận hai pháp lệnh của Nhà nước Cộng sản: Pháp lệnh về người có công và pháp lệnh về người cao tuổi.

Những lý do nguỵ biện của bộ trưởng không lọt vào tai những người hiểu biết: “ Việc đó lâu rồi”, “hồ sơ thất lạc”, “nhà nước mất 5.700 tỷ”, “người chết có được hưởng không”… Nội dung này không khác nội dung công văn 3168- LĐ-TB-XH ngày 24/09/1993. Tại sao có sự trùng hợp này? Vì đạt mục đích cướp công của người có công.

Tại sao cá nhân một uỷ viên trung ương Đảng lại quyết định một chính sách lớn về an sinh xã hội? Quyết định này ảnh hưởng đến chế độ BHXH của 855.000 người có công. Chỉ một lời tuyên bố mà các cơ quan quyền lực và chức năng phải nghiêm chỉnh chấp hành, dân oan phải câm họng, trí thức không dám phản biện. Có độc đoán, độc quyền, độc tài không?

Tàn ác và độc tài hơn, những ai phê phán cái QĐ176 bênh vực quyền lợi hợp pháp và chính đáng cho 855.000 người lao động có công đều bị trừng phạt theo pháp luật – luật rừng. Nhà báo Trần Quang Thành bị khai trừ khỏi Đảng, buộc thôi việc phải trốn ra nước ngoài; Ông Nguyễn Chí Hậu là cán bộ thanh tra chính phủ bị tai nạn xe máy trên đường đi công tác; tôi chỉ bức xúc viết mấy bài báo cũng bị khủng bố đàn áp suốt 27 năm qua. Công an và toà án kết hợp với chính quyền địa phương xử oan sai vụ án dân sự của gia đình tôi gây thiệt hại cho gia đình tôi hàng tỷ đồng, đẩy gia đình tôi vào góc chết cuộc sống. Vợ tôi sau 24 năm lao động cũng bị sa thải theo QĐ176. Tôi nghỉ mất sức lao động bị mất 2 bậc lương, không được trở lại công tác theo NĐ216/ CP năm 1986, tôi đi dạy hợp đồng cho giáo viên 5 trường chuyên nghiệp không được hưởng chế độ hưu. Nay ở tuổi 76 không có nhà ở vẫn phải đi làm thêm kiếm sống. Hỏi rằng chúng tôi có quyền con người không?

Với bài viết này đảng CSVN cần liên hệ đến 2 câu thành ngữ rất hay của dân tộc ta để xem xét nỗi oan của lớp người có công: “Chết cũng chưa hết nợ”, “Mũi dại lái chịu đòn”.

Đảng CSVN là người cầm lái vĩ đại con thuyền cách mạng Việt Nam phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về những việc làm sai trái của cán bộ có chức có quyền trong bộ máy công quyền Nhà nước CSVN. Hiện nay, cái ác đang lấn át cái thiện do chính bọn tư bản Đỏ man rợ gây ra đang làm khổ dân, đang làm sói mòn lòng tin của dân vào Đảng và làm mất uy tín của Đảng.

Mong được các cơ quan có thẩm quyền trả lời cái tít bài báo này bằng hành động cụ thể, thực hiện chủ đề của IPU lần thứ 132 do chính Việt Nam đề xuất là “Đảm bảo quyền con người”, “Biến lời nói thành hành động”.

PHẠM TUẤN XA

Nhà giáo – Dân oan (Hải Dương)

DĐ: 01644.996.929

https://anhbasam.wordpress.com/2015/04/04/3694-dia-chu-hay-dang-ai-ac-ghe/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: