Dân chủ – nợ chính trị khó đòi

Dân chủ – nợ chính trị khó đòi

Thiện Tùng

Dân sinh thuộc lĩnh vực kinh tế, Dân chủ  thuộc lĩnh vực chính trị, chúng có chung đường ranh giới – chỉ cần nhích qua một chút thứ này sẽ trở thành thứ kia, chúng có mối quan hệ mật thiết nhau, tác động qua lại với nhau. Vì vậy, trong đấu tranh, người ta thường kết hợp giữa 2 mặt Dân sinh và Dân chủ. Trong thời đại ngày nay, đấu tranh đòi Dân sinh Dân chủ là quyền hợp pháp của người dân ở mọi quốc gia hay vùng lãnh thổ, được Luật Quốc tế Nhân quyền của Liên hiệp quốc thừa nhận – Việt Nam đã là một thành viên.

Nhân dân Việt Nam ta truyền đời sống dưới thể chế chính trị độc tài, hết độc tài Vua chúa trị đến độc tài Đảng trị. Độc tài bao giờ cũng đối lập với Dân chủ. Dân chủ là khát vọng của người dân. Khi chưa cầm quyền Đảng Lao động Việt Nam khai thác khát vọng Dân chủ của người dân để chiêu tập lực lượng đánh Tây đuổi Mỹ. Khi giành được quyền, Đảng nuốt lời hứa, đàn áp Dân chủ, thực hiện thể chế Độc tài Đảng trị. Năm 2010, trong Tùy bút “CHẠY” (1), tôi có nói phớt qua về “Nợ Dân chủ”. Trong bài viết này, tôi muốn nói rõ hơn món nợ Dân chủ ấy cho thế hệ sinh sau 1975 am tường ý nghĩa và giá trị của nó.

Nợ Dân chủ là nợ tiền khiên, nợ máu và nước mắt, hết hạn đã 40 năm mà bên phía vay không chịu trả, đôi khi còn hành hung chủ nợ khi họ đòi.

Nhắc lại để nhớ, từ năm 1946, trước cảnh “nước mất nhà tan, một cổ hai tròng”, chính lãnh tụ Hồ Chí Minh chớ không ai khác, phát động toàn dân làm cuộc  cách mạng “Dân tộc Dân chủ”. Trải qua 2 cuộc kháng chiến ròng rã suốt 29 năm (1946-1975), bằng máu và nước mắt…, nhân dân Việt Nam đánh đuổi được ngoại xâm ra khỏi bờ cõi, coi như hoàn thành vế một (Dân tộc) của cuộc cách mạng “Dân tộc Dân chủ”. Sau 30/04/1975, lẽ ra phải tiếp tục thực hiện vế hai (Dân chủ), nhưng  Đảng Lao động Việt Nam lại đổi tên thành Đảng CSVN, lờ tịt vấn đề Dân chủ, du nhập chủ thuyết Mác – Lê – Mao, áp đặt thể chế Độc tài Đảng trị, tiến hành cải tạo Xã hội chủ nghĩa trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Vậy là Đảng còn thiếu Nhân dân Việt Nam món nợ “Dân chủ”. Món nợ này, dứt khoát phải trả không thể xù được đâu! Hãy nhìn vào các nghĩa trang sẽ ước tính được lượng máu và nước mắt đã đổ ra.

Lúc sinh tiền, Cụ Hồ đã từng nói: “Độc lập mà người dân không được tự do thì độc lập chẳng có ý nghĩa gì”. Người còn xem Nhân quyền là quyền do tạo hóa ban cho con người, thể hiện trong câu nói để đời: “trăm điều phải có thần linh pháp quyền”- có nghĩa là quyền làm người phải có, khi con người mất quyền làm người thì chỉ còn là loài động vật hạ đẳng. Vậy, đòi Nhân quyền, Dân quyền, Dân chủ, Tư do cũng nằm trong khuôn khổ đòi Quyền làm người.

Đã gấn 40 năm kế nghiệp tiền nhân, Đảng chẳng những không trả nợ Dân chủ, còn xua thuộc hạ đàn áp không nương tay bất cứ ai đòi Dân chủ, liệt họ vào tội  “diễn biến hòa bình”, “do thế lực thù địch xúi giục gây rối”, “âm mưu lật đổ chế độ” v.v… Để chạy trách nhiệm, giành phần phải về mình, Đảng quả quyết đã xuất vốn “Dân chủ Xã hội chủ nghĩa” trả xong cả vốn lẫn lời, người dân không được đòi hỏi gì thêm nữa.

Trời ơi! Muốn có được Dân chủ phải trải qua 29 năm chiến tranh tàn khốc, máu đổ, thây phơi, nhà tan cửa nát…, giờ đây “Đảng ta” trả bằng “Dân chủ XHCN”, loại dân chủ đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng theo kiểu xin – cho,  nó chỉ có  trên giấy tờ và trên chót lưỡi, đầu môi – giả từ đầu đến cuối, hữu danh vô thực.

Độc tài đối lập với Dân chủ. Anh em, bà con chú bác ruột với độc tài là độc quyền, độc trị, độc đoán, độc tôn, độc diễn và sẵn sàng độc ác khi đến bước đừng cùng. Từ năm 1976 đến nay, ở Việt Nam ta, Đảng áp dụng thể chế chính trị Độc tài Độc Đảng,  Đảng thủ vai chủ nhân ông đất nước; đặt lợi ích Đảng trên lợi ích Đất nước và Dân tộc.

1/ Đối với Đất nước: Ngày xưa Vua Chúa xem “giang sơn, thần dân là của Trẫm”, ngày nay dường như Đảng xem “Đất nước, dân chúng là của Đảng” tùy nghi sử dụng.

Truyền thuyết về nguồn cội đất nước và con người Việt Nam: Lạc Long Quân và  Âu Cơ sinh ra 100 đứa con, 50 chục đứa cùng mẹ lên non (sống trên đất liền), 50 đứa theo cha ra biển (sống dựa vào biển đảo). Từ đó, truyền đời con cháu Lạc Hồng không hề tiếc máu để giữ đất liền, biển đảo. Khi giành quyền lãnh đạo đất nước, Đảng “vì tình riêng” với bạn vàng của mình ở phương Bắc, làm cho đất nước Việt Nam biến dạng, bầm dập. Ngoài mặc nhiên cho TQ chiếm đảo Hoàng Sa, Đảng còn chưa công khai hóa cho dân biết việc phân định biên giới đất liền, biển đảo giữa Việt Nam và Trung Quốc cụ thể ra sao. Trong thực tế cho thấy: Một là, mất một phần Thác Bản Giốc, mất hẳn cao điểm 1509 (Núi Đất) và Ải Nam Quan. Hai là, vùng Vịnh Bắc Bộ dường như bị thu hẹp đáng kể, TQ từng bước lộng hành nơi đây. Ba là, một số đảo ở quần đảo Trường sa cũng để mất vào tay Trung Quốc. Bốn là, cho TQ thuê đất, cài cắm người dài hạn ở những khu rừng đầu nguồn và dọc theo bờ biển. Năm là, đáng nói hơn, cho TQ khai thác và chiếm cứ những vùng hiểm yếu như khai thác Bauxite ở Tây Nguyên; cho xây dựng khu công nghiệp và nhà nghi dưỡng ở Vũng Áng, đèo Hải Vân ( tỉnh Hà Tĩnh).v.v…

2/ Đối với Dân tộc: Về mặt hình thức, Đảng cho người dân rất nhiều quyền, tên đề dấu đóng hẳn hoi: Hội đồng Nhân dân, Ủy ban Nhân dân, Quân đội Nhân dân, Công an Nhân dân, Viện kiểm sát Nhân dân, Tòa án Nhân dânv.v… Còn Hiến pháp ghi cho công dân rất nhiều quyền: “tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình”…, để rồi cho khóa lại một câu “việc thực hiện các quyền nầy do luật quy định”. Thế những luật thì không ra (hoặc không dám ra), nếu có thì chung chung nhằm dễ vận dụng một cách tùy tiện, hoặc vi Hiến một cách trắng trợn. Trong thực tế, Đảng chỉ cho dân nói những gì Đảng muốn nói, làm những gì Đảng cho làm. Nếu ai nói trái, làm trái ý Đảng sẽ bị buộc không tội này cũng tội khác, cho Công an, Viện kiểm sát, Tòa án xử trị như: bao vây khống chế, quản chế, đánh đập, cầm giam, xử án, trục xuất.v.v…

Qua tìm hiểu, đa số công chúng, bao gồm một số khá đông những đảng viên lão thành đang bực bội nhất  3 vấn đề: 

a– Độc tài: sự lộng quyền bất chấp pháp lý, đạo lý không chỉ ở cấp trung ương mà ngay cả ở địa phưng và cơ sở. Nói những điều người ta đã biết khác nào  tra tấn đã man, biết vậy, người viết chỉ đơn cử một câu nói điển hình, để đời. Là chủ tịch Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhứt của dân mà đứng trước cuộc họp Quốc hội chém gió “Bộ Chính trị đã quyết không thể không làm” – như trường hợp khai thác Bauxite chẳng hạn. Phải công nhận, hệ thống lãnh đạo ở nước ta hiện nay bắt chước rất giỏi: trên làm gì, nói sao thì dưới sao y bản chính. 

b- Đặt lợi ích Đảng trên lợi ích dân tộc: Như đã nói ở trên, tổ tiên ta đặt lợi ích dân tộc trên hết, sẵn sàng đổ máu để giữ yên bời cõi, truyền đời không để mất đất, mất biển đảo. Dưới thời cầm quyền của Đảng, nhất là 40 năm qua, TQ gần như thường xuyên gây sóng gió với Việt Nam, nhưng ai ra mặt chống TQ coi như phạm pháp, sẽ bị Đảng trừng phạt bằng mọi hình thức. Đáng nói hơn hết, chống Trung quốc xâm lược chết không được vinh danh như trường hợp chiến tranh biên giới phía Bắc, thậm chí không cho nổ súng trần mình chịu chết để mất đảo như trường hợp ở Gạc Ma. Đáng buồn hơn, gia đình và những người thân tổ chức tưởng niệm 64 binh sĩ chết ở Gạc Ma tại tượng đài Lý Thái Tổ, Công an làm ngơ để cho Dư Luận Viên lộng hành phá đám giữa thanh thiên bạch nhật.

Tại Hội nghị Thành Đô (Tứ Xuyên, TQ) trong hai ngày 3 và 4/09/1990 giữa lãnh đạo cấp cao 2 đảng Cộng sản, bàn về việc bình thường hóa quan hệ Việt Nam-  Trung Quốc, nghe nói, ông Tổng Bí thư đã phải than thở: “Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng”. Không có lửa làm sao có khói, dầu chưa được kiểm chứng, chưa được Đảng và nhà nước công khai, nhưng đã và đang có quá nhiều thông tin khá thuyết phục về những nội dung bí ấn từ hội nghị Thành Đô này, khiến cho đông đảo cán bộ đảng viên và nhân dân hoang mang. Thiết nghĩ, Đảng và Nhà  nước nên sớm công khai hóa chuyện nầy nhằm trấn an dư luận.

 Có ý kiến đề nghị lãnh đạo VN bàn với lãnh đạo TQ cho phía VN đến đảo Gạc Ma tìm hài cốt binh sĩ bị TQ thảm sát hồi năn 1988. Trước cuộc họp, Tổng Bí thư Đảng CSVN Nông Đức Mạnh nói tĩnh bơ: “Để họ nằm đấy có sao đâu”. trong bài phát biểu của mình, thiếu tướng (QĐNDVN) Lê Mã Lương nói về biến cố Gạc Ma có đề cập đến câu nói nầy của ông Mạnh.

Làm lãnh đạo mà chỉ biết đau riêng, không cảm thông với nổi đau của dân tộc liệu có còn xứng đáng? Thử hỏi, cầm quyền mà hành xử như thế, liệu có mấy ai tự nguyện cho người thân tham gia quân đội? Và liệu binh sĩ (binh lính, sĩ quan) có quyết tử chiến  với quân Trung Quốc xâm lược – “bạn vàng” và “bốn tốt” của Đảng CSVN ? 

c- Áp bức, bất công: Ở Việt Nam ta hiện nay áp bức, bất công lan tràn giữa giới cai trị và bị trị: người dân nếu không ngoan ngoãn tuân lệnh sẽ bị còng tay vì Công an, Tòa án. Muốn vinh thân phì gia phải biết khôn hồn: đầu thai làm con của quan chức càng lớn càng tốt, phải tìm mọi cách chui vào Đảng. Vào Đảng như vào dân Tây, ắt sẽ được ngồi vào ghế quan. Hễ có quan thì có quyền, có quyền thì có lợi, khỏi ra trận, ngồi mát hưởng ăn bát vàng. Sự thật diễn ra ê chề, xin không kể từng trường hợp cụ thể, vì sợ phật lòng lãnh đạo, khó yên thân.

Chống áp bức bất công đã là bản năng truyền kiếp của con người. Khi quá sức chịu đựng, người ta buộc phải hành động tự vệ theo kiểu “xã hội đen, mạnh dùng sức, yếu dùng chước”.

Nhớ lại thời đệ nhất Việt Nam Cộng hòa  ông Diệm thanh trừng đối lập bằng cách tổ chức liên tiếp những cuộc hành quân cảnh sát; công an chìm nổi cài cắm khắp nơi; tổ chức bộ máy cai trị tận ấp, khóm – có cảnh sát ấp, chủ khóm. Do quan liêu và tệ “quan binh quan, phủ binh phủ”, cấp dưới lộng quyền, tham nhũng gây khốn khó cho nhân dân. Không còn cách nào khác, người dân phải “phá kềm” theo kiểu xã hội đen, đi từ thấp đến cao, xử trị ác ôn bằng cách dùng độc dược, lén đốt nhà, khủng bố gia đình trả thù, rình chém hoặc núp trong lùm bắn giàn thun… Trước áp lực của xã hội đen,  ác ôn bớt ác hoặc chạy khỏi địa bàn xóm ấp, dồn về co cụm ở xã, huyện.

Dưới thể chế Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện nay, thử kiểm lại xem, liệu đã có những điểm tương đồng với đệ nhất Việt Nam Công hòa? Nếu không kịp thời khắc phục, tôi e rằng khó tránh khỏi xã hội đen và manh động. Những năm tháng gần đây, Xã hội đen xuất hiện ngày càng nhiều, manh động cũng liên tiếp xảy ra, chẳng hạn: Đối phó bằng bạo lực chống cưỡng chế nhà đất như vụ Đoàn văn Vươn, vụ 12 người ở Thạnh Hóa (Long An), vụ nhà thờ bắt cóc Công an rồi mặc cả trao đổi con tin v.v…Đối phó bằng bất lực như vụ 2 mẹ con trần truồng giăng tay chống cưỡng chế nhà đất ở Cái Răng (Cần Thơ); nhiều vụ phản đối bất công bằng tự thiêu, tự sát diễn ra khắp nơi, trong khi ấy, Thời đệ nhứt Việt Nam Cộng hòa chỉ có một vụ Thích Quảng Đức tự thiêu.

Thể chế độc tài bao giờ cũng gắn liền với cửa quyền, tham nhũng, luôn bị công chúng thù ghét. Để bảo vệ cho mình, khi đương quyền, thể chế Độc tài bất kỳ bao giờ cũng trọng dụng cảnh sát. Khi thất sủng phải tháo chạy, họ chỉ lo đùm túm của cải, dẫn dắt vợ con chớ có nghĩ gì tới tới cảnh sát. Đơn cử, Tổng thống Ukraine Yanukovich độc tài, tham nhũng vô độ, khi dân chúng biểu tình lên án, ông ta ra lệnh cho Cảnh sát đàn áp thẳng tay. Cảnh sát cố sức nhưng không dập tắt được biểu tình, ông ta trốn chạy sang Nga. Cảnh sát mất chỗ dựa, không biết đào thoát đi đâu, đành phải xếp hàng quỳ gối xin lỗi nhân dân Ukraine để được tha mạng. Nói đến đây tôi lại nhớ ngụ ngôn “Con chó và người đi săn” với nghĩa: con chó không còn khả năng săn thì người đi săn phải biết ăn thịt chó. La Fontaine có ngụ ngôn “Chó sói đàm thoại với chó săn” theo thể văn vần thú vị:  

Chó Sói gạn hỏi chó Săn:  
“Ở không sung sướng có ăn mập ù,
Tại sao đâu đó trơn tru,
Mà lông cổ bậu lù xù thế ni ?

Săn rằng:  Chủ cột sợi dây,
 Xây qua xây lại nên trầy cổ tôi !

Sói nghe dây cột hỡi ôi,
Sướng mà làm mọi làm tôi ai thèm.
Sau đó, Sói phóc vào rừng sống tự do hơn.

Đất nước ta đang lâm vào cảnh bị Trung Quốc liên tiếp xâm lấn; kinh tế khó khăn, nợ nần chồng chất; quyền của người dân bị xâm phạm nghiêm trọng; tệ nạn xã hội và áp bức bất công lan tràn; lòng dân ly tán… Nhiệm kỳ Đại hội 12  có lẽ là cơ hội cuối cùng để cho Đảng CSVN chứng minh tài đức, bản lĩnh và sự trung thành của mình đối với đất nước và dân tộc.  Đảng CSVN từng tự tôn mình như thế, hãy chờ xem.

22/10/2015

T.T.

 (1) Gõ “ Tùy bút “CHẠY” của Thiện Tùng  sẽ hiện ra bài hoặc vào trang Viet Studies (tháng 5/2014) đọc tham khảo Tùy bút “CHẠY” của Thiện Tùng còn neo ở đó.

 

Tác giả gửi BVN

http://www.boxitvn.net/bai/38441

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: