Đảng cs càng đấu tranh giai cấp thì càng tự diễn biến…

Đảng cs càng đấu tranh giai cấp thì càng tự diễn biến…

Nguyễn Hoàng Quang

(2010)

“Cuộc đấu tranh giai cấp do tập đoàn tư sản đỏ lãnh đạo vẫn tiếp diễn; càng đấu tranh thì cái bản ác càng bộc lộ, cả hệ thống và cả xã hội càng “tự diễn biến”. “

 Cảnh sát cơ động trấn áp đám đông quá khích, trong khi nhóm này dùng gậy gộc tấn công lực lượng chức năng.

1.  Học thuyết, quan điểm tư tưởng của đảng cs-chính trị là chính trị giai cấp; nhà nước là nhà nước giai cấp; “đấu tranh giai cấp là động lực phát triển của xã hội”(!)

2.  Những tư tưởng quan điểm ấy đến nay vẫn không thay đổi, tiếp tục thống trị xã hội dù cái vỏ nhân danh là “đảng của giai cấp công nhân;” tư tưởng chủ nghĩa Mác- Lê nin vô địch;” “liên minh công –nông- trí là cơ sở, nền tảng…” vẫn tiếp tục truyền bá mọi cách, mọi kiểu, mọi loại hình, kể cả các loại hình văn hóa nghệ thuật rất trơ tráo, phản cảm, không sợ ô nhiểm môi trường xã hội! ”Đảng ta“ không của giai cấp này thì giai cấp khác; không tư tưởng này thì tư tưởng kia, cái mấu chốt – “độc quyền, lợi quyền” của bản chất độc quyền toàn trị là không thay đổi; những công cụ thực hiện sự độc quyền thống trị trong toàn xã hội-hệ thống chính trị, chính trị- xã hội, nhà nước, quân đội, công an; hệ thống công cụ bạo lực mềm, cứng ngày càng tàn bạo hơn, nếu bỏ nó là …”tự sát”(!) – là không thay đổi. Đảng CS – tư sản đỏ đã biến thành chủ nhân ông xã hội; đấu tranh giai cấp vẫn là việc hàng ngày’.

Đấu tranh giai cấp từ trong đảng – học tập đường lối, chủ trương, chính sách; chủ nghĩa Mác- Lênin sơ, trung, cao cấp, cử nhân để…”chỉnh đốn”, “thấm nhuần”, làm cán bộ công chức các cấp “trung thành, tận tụy, sáng tạo, gương mẫu” chứ không có “danh dự và trách nhiệm;” đấu tranh giai cấp trong các đoàn thể chính trị- xã hội-Mặt trận, Công Nông, Thanh, Phụ, Cựu chiến binh; chính trị -xã hội nghề nghiệp-các Hiệp hội Văn học nghệ thuật, Khoa học kỹ thuật, Hiệp hội…và tất cả mọi tổ chức, kể cả tôn giáo đều phải có “hạt nhân” để làm nòng cốt, lãnh đạo và chịu sự “lãnh đạo” của đảng CS để “làm theo”, biến “ý đảng” thành “lòng dân”; đấu tranh giai cấp trong toàn xã hội mà các “mắc xích” của hệ thống ấy xuyên suốt sự lãnh đạo của đảng CS đến từng cơ sở, gia đình-học tập, trung thành với tư tưởng, đường lối của đảng CS; làm chính trị là chính trị cộng sản để “đấu tranh” với chính mình (phê, tự phê bình nhưng chẳng phê) và với toàn xã hội (đưa vào tổ chức, phấn đấu vào tổ chức; cấp kinh phí-lấy từ tiền thuế của dân để cho mà hoạt động theo “ý đảng”). Đấu tranh giai cấp từ trong tư tưởng; trong tổ chức và bằng hành động. Những hành động ấy được thể hiện bằng bạo lực của những công cụ chuyên chính và tổ chức thành những phong trào “hành động cách mạng” thực hiện ‘nhiệm vụ chính trị của đảng”; lực lượng là ở các hội, đoàn thể với cả hệ thống tập hợp trong tổ chức Mặt Trận đến mọi ngõ ngách của xã hội. Phong trào “bảo vệ an ninh tổ quốc”; xây dựng “gia đình văn hóa”, khu phố, xóm, thôn văn hóa” cắm từ những ngõ ngách ấy mà ra….Các binh chủng trên mặt trận tư tưởng, văn hóa, báo chí với lực lượng “chiến sỹ” hùng hậu vừa tấn công vừa ngăn chặn, “bịt miệng”, tiêu diệt bằng mọi hình thức, cả trong cuộc sống thực và trên cả thế giới ảo …Những mặt trận “đấu tranh giai cấp” do một nhân lãnh đạo trong tất cả mọi lĩnh vực an ninh, chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, xã hội, luật pháp, tòa án và cả lực lượng nhân dân tự phát… đấu tranh với nhân dân, buộc xã hội phải phục tùng ý chí của kẻ thống trị; đè bẹp, tiêu diệt mọi tư tưởng, ý chí phản biện, phản kháng Mọi đối tượng, thành phần trong xã hội đều đưa vào tổ chức để quản lý, giáo dục; lấy quần chúng giáo dục (trị) quần chúng, làm công cụ thực thi các mệnh lệnh của đảng, bảo vệ nhà nước; hoặc dùng cả “nhân dân tự phát”, thực chất là bọn xã hội đen, đầu trộm, đuôi cướp, công an đội lốt…để trấn áp như ở – Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Cồn Dầu, Đồng Chiêm, Bát Nhã Làng Mai; hoặc “đấu tố”, bắt giữ, bắt giam đối với những trí thức, yêu nước, bất đồng chính kiến, đòi tự do, dân chủ, thực thi luật pháp … Tuổi trẻ, sinh viên học sinh là đối tượng được đảng trọng dụng nhất, là “ngòi pháo” (!), “cánh tay đắc lực của đảng”; khi mà “pháo nổ” thì sẽ như Hồng vệ binh Tàu. Còn nhân dân tan xác pháo … thì mặc. Ai chết mặc ai; mất nước cũng mặc; “còn đảng, còn mình”(!). (Nếu đảng không còn thì sao?!)

Mô thức tổ chức, đấu tranh do đảng CS tổ chức, lãnh đạo từ xưa đến nay vẫn không thay đổi.”Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” chỉ là tăng cường sự chuyên chính, đấu tranh giai cấp mà chủ thể quyền lực nằm trong tay đảng CS. Hình thức, màu sắc có biến đổi theo thời thế cho có “pháp quyền”, văn hóa, văn minh nhưng bản chất trước nay vẫn là một. Đã là “đấu tranh” nên từ khi đảng, nhà nước cướp được chính quyền, nắm quyền nhà nước đấu tranh với nhân dân thì nhân dân phải oằn mình “đấu tranh” lại với đảng, nhà nước. Nhân dân tay thì bị trói, miệng thì bị bịt; bụng thì bị đói, đất đai thì bị cướp…cũng phải đấu tranh. Những cuộc đấu tố thô bỉ đã diễn ra; những cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản; Nhân văn giai phẩm; những vụ án chống đảng …đã diễn ra. Kẻ ác ngay sau đó “sửa sai” bằng những giọt nước mắt cá Sấu; hoặc cả hơn nửa thế kỷ sau mới sửa nhưng vẫn không dám công khai nói lên sự thật…

2. Từ khi “đảng chủ” thống soái buộc phải “đổi mới;” “dân chủ hóa xã hội;” phát triển kinh tế nhiều thành phần; “lấy dân làm gốc;” “ nhà nước- nhân dân cùng làm”; cùng tham gia làm chủ(!); “ dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”; “cởi trói” cho dân để dân làm ra kinh tế đời sống mọi mặt cho xã hội nuôi ba cái nhà nước to đùng theo “định hướng xã hội chủ nghĩa”… Dù sao đi nữa xã hội đất nước cũng có nhiều khác trước; giai cấp tư sản đỏ, tư sản man rợ cũng hình thành một cách mạnh mẽ; cái giá treo cổ, như Mác nói, chúng cũng chẳng sợ (vì cái “giá treo cổ” ấy chúng nắm trong tay rồi) và cái gì là bản chất chúng cũng đã dần tự bộc lộ ra . Đảng CS chủ trương – chỉ đổi bên dưới chứ không đổi bên trên. Lấy cái trên áp đặt cái dưới; bỏ cái trên là “tự sát”. Kinh tế nhiều thành phần nhưng chính trị, tư tưởng một thành phần…

Đảng cs “đổi mới”; “dân chủ hóa xã hội” rồi như vậy cuộc “đấu tranh giai cấp” có còn hay không? Còn đảng CS là còn đấu tranh giai cấp, dù lấy hình thức che nội dung nhưng nhìn vào ai cũng thấy những chứng bệnh nan y của nó: bệnh tham nhũng; bệnh nói dối hơn cuội; bệnh hình thức; bệnh thành tích; bệnh bằng cấp; bệnh bè phái, bao che; chạy chức, chạy quyền; gian tham, lừa lọc, phản bội, vô kỷ cương, luật pháp… với lại, cái thời thế “đổi mới”, “dân chủ hóa”; “hội nhập, cạnh tranh,” ‘thế giới phẳng”… không như rừng rú trước đây. Đảng CS càng đấu tranh thì nó lại càng tự diễn biến; càng tăng thêm cái răng, cái môi và bàn tay bạch tuộc, lông lá của ông bạn vàng 4 tốt thì cuộc đấu tranh càng tự diễn biến mạnh mẽ hơn. “Tự diễn biến” là sự tất yếu của cuộc đấu tranh giai cấp của đảng CS. Cái “nhân” từ đảng CS, từ trong xã hội do đảng, nhà nước của tập đoàn tư bản thân hữu lợi ích lãnh đạo, tạo ra chứ đâu có phải là ở ngoài mà cho rằng “âm mưu” nơi nọ, nơi kia? Đảng chủ trương “dân chủ hóa” thì nhân dân đòi “quyền dân chủ”; giới văn nghệ mới đòi tự do sáng tác; mới có nghị quyết TW 5 về văn hóa văn nghệ; mới có “hành trình cuối đông” khởi động từ núi Langbian; mới có những Trần Xuân Bách; tướng Trần Độ; Nguyễn Hộ; mới có vụ Thái Bình; mới có “dắt dìu nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”; “đêm giữa ban ngày”; ”Thiên đường mù”; “nửa đời nhìn lại”…; mới có SVHS Sài Gòn, Hà Nội xuống đường đòi ” Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”; mới có Câu lạc bộ nhà báo tự do; mới có Bauxite Việt Nam ” – Tiếng nói phản biện nhiều mặt của người trí thức”… Nhà nước ban hành nhiều Luật hơn; xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN; vào WTO; Ký kết các công ước về tự do dân chủ nhân quyền với thế giới…Nhưng thời đại, thời thế lại không chìu “ý đảng”(!) nhất là khi cái công nghệ khốn kiếp Internet ra đời; thế giới không còn như trong bức màn sắt bên kia vĩ tuyến 17 như trước đây mà lại “phẳng”…nên mới khốn khổ cho cái Đảng ta. Những “thâm cung bí sử”, những “ Sự Thật” đảng ta đã “đấu tranh” che dấu bao nhiêu năm tưởng rằng sẽ vĩnh viễn chôn dấu dưới lòng đất Ba Đình lại bị thiên hạ lật ra, phơi bày, truyền đi cho cả thiên hạ thấy, biết…

– “Có áp bức thì có đấu tranh”! Ai “áp bức”? Nhân dân đâu tự áp bức mình? Cuộc “đấu tranh giai cấp” do đảng CS lãnh đạo đã chống ai? Nhân dân đâu có đấu tranh để chống lại nhà nước của mình. Nhân dân chỉ “đòi”, chỉ chống lại những nhà nước giả danh dân chủ, nhà nước không phải “của dân, do dân, vì dân”! Nhân dân cũng không bao giờ “đấu tranh giai cấp” vì xã hội là của nhân dân, của mỗi công dân, của mỗi người, mọi thành phần dân tộc, tôn giáo; mọi tầng lớp trong xã hội. Nhân dân chỉ đấu tranh đòi quyền dân chủ chân chính của mình đối với nhà nước, với xã hội; đòi lại các quyền tự do, dân chủ; nhân quyền; tự do ngôn luận; tự do lập hội, những quyền tự do mà người công dân trong xã hội dân chủ phải có, được đảm bảo để sống làm người trong xã hội như Hiến pháp và những công ước quốc tế quy định…, thế thôi!

Chính trị giai cấp, Nhà nước giai cấp thì nhà nước ấy, xã hội ấy không bao giờ không đấu tranh với nhân dân và nhà nước ấy, xã hội ấy không bao giờ có dân chủ vì bản chất nhà nước ấy không dân chủ. “Dân chủ hóa” chỉ là sự ban phát, nới lỏng, “cởi trói” từng chút cho xã hội sống cầm hơi khi nhà nước ấy yếu thế và lực; là biện pháp tạm thời cho nhà nước ấy có thể tồn tại, tiếp tục duy trì quyền lực thống trị của mình… Sự tự do vô luật pháp, vô đạo đức, vô văn hóa, phi nhân… là “quả” của cuộc “đấu tranh giai cấp”, biến con người có nhân tính “tự do” trở thành bản năng, thú tính. Cuộc “đấu tranh giai cấp” do Đảng CS lãnh đạo chỉ luôn tạo nên sự nhũng loạn xã hội như xã hội rừng xanh mà tất cả mọi lĩnh vực cuộc sống xã hội ngày càng tự bộc lộ cái bản ác chứ không bao giờ tạo nên xã hội yên bình của cuôc sống xã hội người…

Cuộc “đấu tranh giai cấp” của đảng, nhà nước giai cấp, nhà nước độc quyền tư bản thân hữu lợi ích toàn trị tự nó sẽ diệt đi môi trường sống của chính nó. Nhân dân bị áp bức vì quyền sống, vì tự do, vì Tổ quốc hơn 4 ngàn năm, vì tương lai con cháu và đất nước muôn đời…đến lúc phải giành lại, đòi lại quyền làm chủ đất nước, làm chủ xã hội của mình. Nhân dân sống trong cuộc sống chính trị-kinh tế, văn hóa, giáo dục, xã hội, luật pháp trong cuộc sống hàng ngày, mấy chục năm qua đã thấu hiểu đến chân tơ, kẻ tóc sự gian dối, tham lam, vô đạo; sự xa hoa, lãng phí của kẻ giả danh công bộc, đầy tớ; cuộc sống của chúng thấm đẩm mồ hôi, máu, nước mắt của nhân dân. Tất cả họ chỉ vì lợi quyền của bọn phản bội – tư sản đỏ, của bọn phản bội Tổ quốc VN; của những kẻ trọc phú, tư sản rừng rú, “trưởng giả học làm sang” cấu kết lẫn nhau với sự bảo kê của tập đoàn đứng trên Luật pháp … Cuộc “đấu tranh giai cấp” đang tiếp tục chính từ trong nội bộ của đảng , chính trong nội bộ nhà nước; cả trong quốc hội, trong các đoàn thể chính trị-xã hội của đảng; cả giai cấp công nhân, nông dân, “đội quân chủ lực cách mạng” đã bị đảng của mình phản bội; cả trí thức không còn bị “đào tận gốc” nhưng bị đốn tận ngọn cũng đang “đấu tranh”, “tự diễn biến” đòi dân chủ, nhân quyền, yêu nước, tự do và sự thật…. Chúng đã “tự diễn biến”, chuyển hóa, phân hóa với những chiều nghịch lẫn nhau, một bên “cố đấm ăn xôi”, lòng tham không đáy, cấu kết với kẻ thù truyền kiếp của dân tộc điên cuồng dùng bạo lực chống lại nhân dân, phản bội tổ quốc để duy trì quyền lực, quyền lợi của mình; một bên đang “tự diễn biến” về với nhân dân, với dân tộc, đất nước, “tổ quốc trên hết”; cùng với nhân dân góp phần đấu tranh đòi quyền dân chủ cho nhân dân; chống m mưu của bọn cướp nước và bán nước; có bộ phận thấy rõ những nguy cơ tụt hậu, mất nước nhưng lại “cải lương”, cố thủ, sợ mất đảng, mất lợi quyền; có kẻ rất cơ hội, vô cảm, biến màu như con Tắc Kè; cuộc sống như con Bọ Hung …Nhân dân tiếp tục “tự diễn biến”, đấu tranh đòi quyền dân chủ, tự do. Đó là quyền, là bổn phận, trách nhiệm, nghĩa vụ thiêng liêng; là nhân quyền, dân quyền, quyền làm người – người Việt Nam trong cộng đồng nhân loại …

3. Cuộc đấu tranh giai cấp do tập đoàn tư sản đỏ lãnh đạo vẫn tiếp diễn; càng đấu tranh thì cái bản ác càng bộc lộ, cả hệ thống và cả xã hội càng “tự diễn biến”. Có học, rút kinh nghiệm sự sụp đổ của thành trì cộng sản thế giới cũng không thể nào đảo ngược được. Có ngăn chặn, củng cố, tô trét thì càng nhiều những PMU18, PCI…, càng nhiều những con tàu chìm Vinashin; càng nhiều những kẻ mặt dày, trâng tráo, vô văn hóa, vô đạo đức, vô liêm sỹ và càng nhiều những bè lũ như “con tàu cao tốc” đã bị quốc hội của đảng CS bác bỏ. Nhà đã dột từ nóc; nền móng mục ruổng cả rồi; lũ giòi bọ, mối mọt đang đục khoét cả thân thể xã hội đâu còn thuốc nào để chữa!

– Đồ tể buông đao thành Phật!

Nếu sớm thức tỉnh; nhanh chóng tự quay về với dân tộc, đất nước, Tổ quốc, nhân dân …thì vẫn còn kịp.

“Đồ tể” hãy “buông đao” !

Chậm nhưng chưa muộn!

© Nguyễn Hoàng Quang

© Đàn Chim Việt

http://www.danchimviet.info/archives/17301/d%E1%BA%A3ng-cs-cang-d%E1%BA%A5u-tranh-giai-c%E1%BA%A5p-thi-cang-t%E1%BB%B1-di%E1%BB%85n-bi%E1%BA%BFn%E2%80%A6/2010/09

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: