Bài học mà những người Cộng sản dạy cho nhau…

+“Dân chủ đến thế là cùng” -GSTương Lai 

Tiếng khóc của người văn công 37 năm sau

Bài học mà những người Cộng sản dạy cho nhau…

Mai Tú Ân

…”Giờ đây thì ngay cả những vị tướng, những người tham chiến trong hai cuộc đụng đầu đó đều phải thừa nhận sự sai lầm, ngu xuẩn của nhà cầm quyền qua các cuốn hồi ký. Kết quả là hàng vạn người vô tội đã chết thảm vì chính sách phiêu lưu quân sự  của những người Cộng sản Việt Nam cuồng tín. Oan hồn tử sĩ nằm rải rác khắp các nghĩa trang biên giới Tổ Quốc, chẳng những không được các nhà đương kim lãnh đạo tri ân thắp nén nhang tưởng niệm mà còn bị đục bia, xóa dấu tích…để lập công với quân bành trướng”…

Sau khi thống nhất đất nước 1975, Ban lãnh đạo chính quyền Việt Nam  như đang bồng bềnh trên mây. Được sự khuyến khích hào phóng của các bậc đàn anh, mặc dù dân chúng đang đói khát triền miên sau khi đã thắt lưng buộc bụng dồn hết nhân tài vật lực cho cuộc nội chiến, nhưng vũ khí trang thiết bị chiến tranh thì lại thừa thãi và hiện đại vô cùng.

Cùng với suy nghĩ rằng, hành động bạo lực xâm lược các quốc gia yếu đuối để mở rộng khối Cộng sản như Liên Xô đang làm với Afghanistan, thì việc trước mắt là Việt Nam cần phải tạo ra thành tích ấn tượng với ông “anh cả” xứ Bạch Dương. Và thế là việc ông láng giềng Campuchia dân chủ đang gây rối nơi biên giới lại là một món quà đến đúng lúc với những nhà chính trị cùng các vị tướng hung hăng ở Bộ Tổng tham mưu. Thời của nước Campuchia dân chủ Cộng sản cùng số phận của Polpot cũng đã điểm khi cả bọn đã dại dột “mó dái ngựa”. Lúc này có là Cộng sản hay không Cộng sản thì cũng chẳng có giá trị gì, và thậm chí chính vì là các quốc gia Cộng sản với nhau mà họ mới đánh nhau tàn bạo như những phường thảo khấu lục lâm vậy. Nếu thực sự  là những quốc gia dân chủ thì hẳn sẽ không có những đòn tận diệt, không có sự tàn sát, ghê gớm như thế.

Cuộc xung đột 17/2/1979, cũng như mười năm sau đó có thể đã không xảy ra, và hàng vạn nam thanh nữ tú của chúng ta có thể đã không phải bỏ mạng oan uổng trên chiến trường, nếu như chúng ta có được những người lãnh đạo xứng tầm. Ít nhất là những chính trị gia không như TBT Lê Duẩn với quan điểm sắt máu: “Chúng ta chiến đấu cho Liên Xô….” (?!). Nhưng chúng ta đã không có những nhà lãnh đạo có viễn kiến, yêu nước thương dân, mà chỉ là những ông tướng mặt sắt đen sì, coi chiến tranh như hoạn lộ để thăng quan tiến chức. Và thế là chiến cuộc đã xảy ra…

Cùng với với thời gian và nhiều nguồn tư liệu được giải mật,  sự thật vốn luôn được Đảng giấu kín dần dần sáng tỏ. Ở thượng tầng kiến trúc thì toàn những âm mưu đen tối bẩn thỉu, những kế sách hành binh lạnh lùng trước bao mạng người. Còn nơi chiến trường ác liệt thì mọi biện pháp giết chóc khủng khiếp nhất đều được tung ra với những người vốn là đồng chí, là anh em trên tinh thần vô sản. Giết chóc, hãm hiếp, chôn sống, dùng mìn hủy diệt cả dân thường, không biện pháp nào, dù tàn bạo tới đâu mà các chiến binh cuồng tín của cả hai bên không làm. Và thật khủng khiếp khi đó mới chỉ là sự dạy và học giữa các quốc gia Cộng Sản với nhau.

Trở lại với cuộc chiến ở biên giới phía Bắc, nhìn qua bản đồ diễn tiến những tháng đầu năm 1979 ta thấy rõ ràng đây không phải là một cuộc chiến tranh với mục đích là xâm chiếm đất đai, lãnh thổ. Với lực lượng quân sự hoàn toàn áp đảo cùng với sự cung ứng đầy đủ của phần đất nhà mà quân xâm chiếm có được thì họ hoàn toàn thảnh thơi cho công việc chiến sự.  Bởi lẽ phần hậu phương với phần tiền tuyến của kẻ thù chỉ vỏn vẹn vài chục km theo đường chim bay. Và với lực lượng quân sự hai bên như thế thì Trung Cộng có thể kéo chiến sự về tới Hà Nội nếu họ muốn.

Các lực lượng khác của Trung Cộng như hải quân, không quân cũng không tham gia để chứng tỏ vai trò đàn anh của mình, cũng như cho Hà Nội thấy đây chỉ là đòn trừng phạt không hơn không kém. Nó cũng cho thấy, đàn anh Trung Cộng ra đòn trừng phạt thằng em mất dạy Việt Nam là có kiểm soát, tăng giảm hay lên xuống tùy theo mức độ biết điều của đối tượng. Nhẹ nhàng thì chỉ là những đòn tấn công dọc biên giới, ăn sâu vào vài cây số. Còn ương bướng nặng nề thì là những cuộc tấn công vào sâu hơn trong lãnh thổ, nơi có các thị xã quan trọng của Việt Nam. Tóm lại thì Trung Cộng đã rất rõ ràng khi ra roi, và cái bàn tọa của thằng em Việt Nam sẽ lãnh đủ nhiều hay ít roi tùy theo thái độ biết điều hay không.

Gần một tháng chiến tranh, ngó lên phía Bắc thì ông “anh cả” chỉ giúp đỡ bằng mồm và hy vọng Liên Xô động binh vì mình thì chỉ là nằm mơ giữa ban ngày. Đến khi quân đội Trung Cộng đã bắt đầu tấn công và lấn chiếm nhiều vùng quan trọng trong đó có các thị xã lớn như Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn thì các vị “đỉnh cao trí tuệ” lúc ấy mới thấy hoảng hồn. Ba Đình rúng động chuẩn bị kế hoạch rời Kinh. Thi hài lãnh tụ Hồ Chí Minh cũng đã được bí mật đưa khỏi thủ đô Hà Nội để “hành phương Nam”. Các cơ quan trọng yếu bắt đầu ùn ùn sơ tán. Trong khi ấy, các đơn vị thiện chiến được điều từ miền Nam và Campuchia về thì chỉ lập phòng tuyến cố thủ quanh Hà Nội. Nhiều chiến sĩ của các đơn vị quân chủ lực không bắn được một phát súng nào về phía kẻ thù. Các đơn vị quân sự địa phương và dân quân du kích mới là những người trực tiếp cầm súng chiến đấu, phần lớn hy sinh ngay từ những lần chạm súng đầu tiên. Cuộc chiến trong một tháng trời đó là một cuộc chiến lạ đời khi vừa chiến đấu, vừa làm sao cho kẻ thù biết rằng ta đã không chiến đấu hết mình để bảo vệ Tổ quốc. Về quy mô, không có cuộc chiến ở cấp độ sư đoàn. Lực lượng không quân, mặc dù vẫn bay đi tham chiến ở Campuchia nhưng lại không hề ném một quả bom nào xuống trận địa quân Trung Quốc xâm lược.

Thế rồi cuộc xung đột giữa hai người anh em cùng ý thức hệ cũng hạ màn. Trong khi, ông Tổng Bí thư Lê Duẩn đọc lời hiệu triệu toàn dân về việc “Tổ Quốc lâm nguy”, ông Đại tướng Võ Nguyên Giáp đọc lời Tổng động viên thì cùng ngày, ông Đặng Tiểu Bình tuyên bố đã “dạy xong bài học cho Việt Nam” và ra lệnh rút quân!

Vậy Việt Nam ta đã làm gì cho cái tình huống chiến tranh không giống ai đó? Một chiến lược gia quân sự người Đức đã nói: “Nếu một cuộc chiến tranh không có mục đích gì, không lợi lộc gì thì không nên có cuộc chiến tranh ấy”.

Rõ ràng cuộc chiến bắt đầu từ ngày 17/2/1979 và kéo dài 10 năm sau đó của Việt Nam với Trung Cộng chẳng có lợi ích gì. Nó chẳng chứng tỏ cái gì, chẳng cho ai cái gì mà thiệt hại thì không gì bù đắp nổi. Dù đã bao năm trôi qua thì những thiệt hại nhìn thấy được lẫn không nhìn thấy được vẫn ám ảnh chúng ta mãi. Chỉ vì những thói ngông nghênh, phản trắc của một vài nhà chính trị diều hâu mà quân đội và nhân dân Việt Nam lại vướng vào một cuộc chiến không tiền khoáng hậu, khiến cho người dân Việt Nam, vốn đã đau khổ vì 20 năm chiến tranh rồi, nay lại đau khổ tiếp vì 10 chiến tranh nữa. Biên giới phía Bắc lại đồng hành với biên giới phía Tây Nam rơi vào một cuộc tàn sát đẫm máu, kéo dài cả một thập niên khói lửa mịt mù. Một cuộc chiến tàn bạo đi trọn một thập niên để rồi lại trở vị trí cũ, tang thương và đau khổ.

Giờ đây thì ngay cả những vị tướng, những người tham chiến trong hai cuộc đụng đầu đó đều phải thừa nhận sự sai lầm, ngu xuẩn của nhà cầm quyền qua các cuốn hồi ký. Kết quả là hàng vạn người vô tội đã chết thảm vì chính sách phiêu lưu quân sự  của những người Cộng sản Việt Nam cuồng tín. Oan hồn tử sĩ nằm rải rác khắp các nghĩa trang biên giới Tổ Quốc, chẳng những không được các nhà đương kim lãnh đạo tri ân thắp nén nhang tưởng niệm mà còn bị đục bia, xóa dấu tích…để lập công với quân bành trướng.  Câu chuyện tang thương của lịch sử như mới xảy ra hôm qua. Kẻ thù ngày ấy cũng vẫn là ông bạn “mười sáu chữ vàng” ngày nay. Và trong mùa xuân này, có ai biết, hồn thiêng các nghĩa sĩ vẫn gào khóc trong gió ngàn mây trắng vùng biên ải xa xôi:

Trong đêm khuya ai gào trong gió,

Tiếng ai hờ nấc nghẹn cả dòng sông

Ai đi về trong đêm đông buốt giá

Để ai buồn với nỗi nhớ mênh mông…

M.T.Â.

Tác giả gửi BVN

Hình ảnh nội tuyến 1

http://www.boxitvn.net/bai/40926

Tiếng khóc của người văn công 37 năm sau

 RFA

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

20-2-2016

Lễ tưởng niệm sự hy sinh của đồng bào, chiến sĩ đã bỏ mình trong cuộc chiến tranh giữ nước đối với Trung Quốc tại Hà Nội ngày 17 tháng 2 năm 2016. Citizen photo.

Lễ tưởng niệm sự hy sinh của đồng bào, chiến sĩ đã bỏ mình trong cuộc chiến tranh giữ nước đối với Trung Quốc tại Hà Nội ngày 17 tháng 2 năm 2016. Citizen photo.

Ngày 17 tháng Hai mỗi năm gần đây Hà Nội, Sài Gòn đều tổ chức lễ tưởng niệm thắp nhang cho liệt sĩ đã hy sinh trong trận chiến chống Trung Quốc xâm lược ở các tỉnh phía bắc.

Trong khi tại Hà Nội buổi tưởng niệm diễn ra suôn sẻ mặc dù cơ quan an ninh cho người ra tượng đài Lý Thái Tổ để quan sát nhưng không có bất cứ cuộc phá hoại nào như từng xảy ra trước đây. Ngược lại tại Sài Gòn, từ mờ sáng công an canh giữ tại nhà một số lớn người, không cho họ ra khỏi nhà tham dự buổi thắp hương tưởng niệm liệt sĩ dưới chân tượng Trần Hưng Đạo tại bến Bạch Đằng. Tuy nhiên người dân vẫn tập trung gần trăm người để làm lễ. Ngay lập tức một nhóm an ninh đội lốt côn đồ, có cả những đoàn viên thanh niên cộng sản rất trẻ nhảy vào cướp phá, giật vòng hoa, chà đạp lên và khiêu khích người dân với những từ ngữ khó nghe nhất.

Trong buổi lễ này có mặt một phụ nữ đặc biệt có nghệ danh là Ánh Hồng, bà là một nữ văn công múa trong đoàn Hải Phòng có mặt và chứng kiến sự hy sinh vô cùng cảm động của bộ đội khi chống lại các đợt tấn công của kẻ thù vào tháng Hai năm 1979.

Qua lời kể của bà chúng ta hy vọng sẽ thức tỉnh những người còn mê muội đưa ra những quyết định phản bội lịch sử và nhất là phản bội lại máu xương của gần 60 ngàn đồng bào liệt sĩ đã ngã xuống vì gìn giữ bờ cõi cho họ có chỗ đứng ngày nay trong chính quyền.

“Quân Trung Quốc nó ác lắm”

Nghệ sĩ Ánh Hồng kể lại buổi sáng bà có mặt tại tượng đài Trần Hưng Đạo cùng với nhiều người khác:

Nghệ sĩ Ánh Hồng: “Lúc ấy nói thật với anh là tôi bỡ ngỡ, tôi khóc. Tôi đứng lặng yên, tôi khóc. Tôi nghĩ tới cảnh tượng trước đây bao nhiêu chiến sĩ ngã xuống lúc ấy họ còn trẻ như mấy cô cậu này đây, cũng trẻ như các cô bây giờ chỉ 17 – 18, 20 trẻ lắm… thế mà chết cho tới ngày hôm nay khi thấp hương cho họ thì những người trẻ như thế này lại đi dập nát vòng hoa thì tôi chỉ biết đứng khóc anh ạ, tôi không cầm được nước mắt nữa tôi nghĩ tôi căm thù bọn nó quá.

Khi nhìn cảnh tượng như vậy tôi có nói với họ không nên làm như thế nữa bởi vì mọi người không biết đâu lúc ấy quân Trung Quốc nó ác lắm. Nó giết, nó hãm hiếp đồng bào mình, nó giết bao nhiêu chiến sĩ của mình, khổ lắm đừng làm như thế nữa. Nhưng tôi càng nói thì những con người này cứ lao vào giật vòng hoa, lao vào…cuối cùng tôi sợ ngã nên phải chạy ra đứng bên ngoài tôi không dám đứng ở đấy nữa.

Sau đó tôi về Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng tôi ngồi nói chuyện với các anh ấy tôi mới khóc. Tôi khóc khi nghĩ tới cảnh tượng hôm qua tôi không cầm được nước mắt nữa. Tôi nghĩ bao nhiêu chiến sĩ đã chết mà ngày hôm nay người ta để cho thế hệ trẻ này làm như vậy thì không hiểu thế nào nữa.”

Mặc Lâm: Tình cờ được biết bà từng ra chiến trường biên giới vào thời gian xảy ra cuộc chiến xin bà cho biết lúc ấy diễn tiến cuộc chiến như thế nào ạ?

Nghệ sĩ Ánh Hồng: “Tôi ở trong đoàn văn công anh ạ, thuộc đoàn ca múa Hải Phòng tôi là diễn viên múa. Lúc bấy giờ tôi còn trẻ mà. Đoàn văn công này hay đi phục vụ chiến đấu các đơn vị trong quân đội như trọng pháo hay bộ đội ở đâu có chiến tranh hay có cái gì đó thì đoàn văn công được gửi tới phục vụ. Mang tinh thần lời ca tiếng hát điệu múa làm vũ khí cổ vũ bộ đội ta đánh giặc.

Lúc đó vào tháng hai năm 79, tôi nhớ chắc chắn là năm 79 lúc ấy anh Hà Đức Hậu làm trưởng đoàn, anh nhận được lệnh đòan phải đi biểu diễn ngoài biên giới lúc ấy là Tiên Yên, Hà Cối, Quảng Ninh để phục vụ các chiến sĩ.

Đêm hôm ấy đoàn biểu diễn rất là đông bộ đội xem. Gần một tiếng sau đang khi trình diễn thì đột nhiên bộ đội cứ rút dần, rút dần đi… mình mới hỏi sao lại vằng chỉ còn vài chục người thế này thì các anh mới nói là họ phải đi bổ xung cho các chốt vì giặc nó tràn lên đông quá, nó giết nhiều quá bây giờ phải đi tải thương binh với liệt sĩ về cho nên tư tưởng như thế không thể ngồi xem được.

Lễ tưởng niệm sự hy sinh của đồng bào, chiến sĩ đã bỏ mình trong cuộc chiến tranh giữ nước đối với Trung Quốc tại Hà Nội ngày 17 tháng 2 năm 2016. Citizen photo.

Lễ tưởng niệm sự hy sinh của đồng bào, chiến sĩ đã bỏ mình trong cuộc chiến tranh giữ nước đối với Trung Quốc tại Hà Nội ngày 17 tháng 2 năm 2016. Citizen photo.

Đến khi biểu diễn xong chúng tôi về mình mới thấy có câu thương binh rên rỉ, cậu ấy kêu “mẹ ơi, mẹ ơi” trong đêm hôm thanh vắng nghe tiếng kêu như thế. Tới sáng mai hỏi lại thì cậu ấy đã chết đêm qua rồi vì máu ra nhiều quá không kịp chuyển về tuyến sau nữa.

Hôm sau chúng tôi lại vào biểu diển ngay cho các thương binh ở trong trại. Họ chuyển về chỗ không phải là cái trại đâu mà nó là một khu nhà của Pháp ngày xưa người ta xây kiểu như doanh trại của Pháp hồi xưa, bị bỏ hoang lâu rồi. Cửa cung không có bây giờ mình che chắn để cho thương binh nằm thôi.

Lúc mình đi vào từng gường của thương binh tôi nói thật với anh là không thể cầm được nước mắt, tôi thương mà không dám nhìn chạy ra ngoài không dám nhìn. Lúc ấy thì không múa nữa chỉ hát với đàn thôi. Thương binh cụt chân cụt tay nằm la liệt mà không có thuốc men gì vì lúc ấy khó khăn lắm. Lúc đến bữa ăn mình chạy ra ngoài thì nhìn thấy một anh bộ đội trẻ lắm khoảng 19 -20 bị đạn nó vạt hết cả cái mông máu chảy ra nhiều mà cậu thương binh cứ cầm miếng vải kéo ra cho khỏi dính vào vết thương mà trên tay cậu ấy bê một bát cơm có mấy miếng đậu, một tí rau muống luộc và canh lỏng bỏng…tôi nhìn thấy mới hỏi, trời ơi ăn uống thế này thì làm sao chịu nỗi? lúc ấy người ta mới nói hoàn cảnh như thế này thì làm sao khác được.

Biểu diễn xong thì đoàn văn công rút về vì cuộc chiến ngày càng ác liệt quá.”

Mặc Lâm: Chứng kiến sự việc như vậy rồi hôm nay lại trực tiếp thấy những kẻ hậu thế lại đập phá vòng hoa tưởng niệm, sỉ nhục người tới thắp hương và có những hành vi khác nữa, bà cảm thấy như thế nào?

Nghệ sĩ Ánh Hồng: “Không biết như thế nào nhưng tôi cứ nghĩ bộ đội mình chết nhiều quá, chết thảm quá, chết đau khổ quá… đã chết trận rồi mà về vật chất thuốc men lại càng khổ nữa thế mà bây giờ trong cái ngày thuộc về kỷ niệm mấy năm gần đây tôi biết là có làm lễ kỷ niệm thì tôi có tham gia thắp hương bởi vì nhìn cái cảnh người ta chết nên thắp hương cho người ta. Nhưng mình thấy những bọn trẻ thanh niên bây giờ nó ra nó tàn phá, nó đánh đập người ta, nó dằn xé tôi không thể tưởng tượng được tại sao như thế. Nòi thật với anh đã có lúc tôi nghĩ tôi có súng tôi bắn chết mẹ chúng mày! Nói thật với anh như thế. Tôi thấy chúng nó kinh khủng như một loại gì chứ không còn con người nữa mà nó hành động như thế?

Tôi nói anh nghe cái lúc mà ra chiến trận những lớp trẻ ra trận người ta vui lắm anh ạ. Người ta đi trên những đoàn xe ở dưới cứ vẫy tay: “Ở đâu đấy? Ở đâu đấy…”người bảo ở Nam Định, người bảo ở Thái Bình. Người ta vỗ tay “chào nha, đi chiến đấu nhé”… mọi người rất là vui vẻ tuy biết đi là chết mà mọi người vẫn vui vẻ khi ra chiến trường. Tại sao lúc ấy khí thế chiển đấu của người ta lại cao như thế hả anh? Tôi cũng nghĩ mãi những khuôn mặt rất trẻ ngồi trên ô tô để ra mặt trận như thế. Cho tới lúc mình chứng kiến đang biểu diễn mà bộ đội phải rút dần đi ra các chốt và hy sinh không về nữa, thế rồi chứng kiến cảnh thương binh máu me tay chân bị mất, chứng kiến bữa cơm của bộ đội người ta ăn sao mà đau lòng thế.

Đến hôm vừa rồi trong buổi lễ tưởng niệm lại bị chúng ra dập nát vòng hoa, tôi không thể tưởng tượng được tại làm sao lại như thế. Xã hội, chế độ này giáo dục cái loại người không còn ra người ra ngợm nữa. Tôi không bao giờ quên những kỷ niệm của thời chiến tranh đấy, chính mắt mình thấy chính mình tham gia phục vụ chiến trường đấy, tôi chỉ biết ngồi khóc không biết nói thế nào hơn vì thật sự mình quá xúc động.

Mình thấy như thế và rất căm thù, tự nhiên nó nhói tim của mình vì nó đau cho những người bị chết quá. Họ hy sinh hôm trước mà hôm nay nó như thế này tự nhiên mình nhói trong tim quá.”

Hy vọng lời kể của người trực tiếp chứng kiến nỗi đau của các anh bộ đội trẻ trung năm xưa có thể lay động tới lớp người trẻ hôm nay vì họ không hề được biết có cuộc chiến tàn khốc như vậy trong sách giáo khoa. Họ cũng không biết rằng bia căm thù giặc Trung Quốc xâm lược tại cầu Khánh Khê Lạng Sơn đã bị đục bỏ hai chữ Trung Quốc, và họ cũng không biết nốt ngày 17 tháng Hai hằng năm là ngày gì.

Không ai nghĩ là những người phá hoại cuộc tưởng niệm tại Sài Gòn sẽ hồi tâm chuyển ý vì trước khi cầm vòng hoa đạp nát dưới chân, họ đã được định hướng rằng tới tượng đài ngày hôm ấy là những kẻ phản động, kể cả những người như nữ nghệ sĩ Ánh Hồng.

https://anhbasam.wordpress.com/2016/02/20/7100-tieng-khoc-cua-nguoi-van-cong-37-nam-sau/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: