TÂM SỰ VỚI MẸ

 TÂM SỰ VỚI MẸ

 FB LS Lê Văn Luân

+Tường thuật buổi Hội Nghị lấy ý kiến cử tri nơi cư trú Gò Vấp 31/3/2016  Lâm NgânMai

LS Lê Văn Luân. Nguồn: FB Luân Lê

LS Lê Văn Luân. Nguồn: FB Luân Lê

Sáng nay, sau một giấc ngủ ngắn và đầy trằn trọc, tôi dậy sớm, nhìn Mẹ, nhìn sự âu lo ấy, tôi lại thấy buồn bã và nặng nề.

Đêm qua, tôi về muộn, đã thấy như vậy rồi. Tôi hiểu điều gì và thứ gì đang nằm trong đầu và sau ánh mắt phiền muộn ấy của bà.

Sáng dậy, tôi nói với Mẹ, bằng một suy nghĩ của một đứa con, nhưng là của một người đàn ông từng trải và độc lập, về những suy nghĩ của bà, về tôi.

Tôi có hơi gay gắt, nhưng đủ để bà hiểu rằng, dù ở hoàn cảnh nào, với bất cứ điều gì xảy ra, Mẹ hãy cứ luôn tự hào về đứa con của Mẹ.

Mẹ nói: thôi con ạ, đừng nói, đừng viết, đừng làm những điều con đang làm nữa. Con kiếm tiền và làm việc chăm chỉ là được. Như người ta cũng làm mà có như con đâu.

Tôi nhìn Mẹ với ánh mắt thẳng tắp mà nói: con của Mẹ, chỉ có lòng chính trực, một chút tử tế để sống và cống hiến. Con cũng muốn kiếm tiền, một cách bình thường nhất. Nhưng con làm nghề này, làm công việc của pháp luật và bảo vệ công lý, con không thể nhìn những lời biện hộ của mình, bằng luật pháp, bằng sự khách quan và đầy công tâm trở nên vô nghĩa. Người ta cũng làm, cũng sống, nhưng thưa Mẹ, con không thể nghĩ mình sẽ cầm tiền chạy án, mình sẽ bảo họ phải lách việc này, việc kia, dối trá để thoát tội, hoặc cũng không thể bất lực trước sự buộc tội mà không có căn cứ.

Tôi lại nói tiếp: Mẹ sinh ra con, cho con cuộc sống và hình hài, nhưng con có cuộc sống, sự lựa chọn và cách làm của mình, nhưng dù thế nào, con vẫn là con Mẹ, vẫn luôn ngẩng cao đầu để sống, để Mẹ tự hào về điều đó. Không ai phải lo cho con cả. Con biết Mẹ sợ hãi và lo lắng nhiều thứ. Nhưng con vốn đã không bao giờ có sự sợ hãi hay nếu có, con đã ném nó vào sọt rác từ lâu rồi, từ khi không còn ăn đòn roi của Cha nữa.

Nếu sống như những gì xã hội này đang diễn ra, con không làm được. Rồi mai này con sẽ dạy con cái con thế nào, lại luồn cúi, lại phong bì thày cô giáo, lại chạy chọt xin việc khi ra trường, dù có tài mấy cũng không thể ngóc đầu lên được, nếu không làm vậy hay sao? Con có thể kiếm tiền, nhưng cũng không thể làm ngơ trước những bất công, vì con là người làm về nó, hiểu nó và con không thể chấp nhận nó. Bà cần ra nước ngoài sống một vài năm để hiểu thực sự đất nước và con người họ đang được hưởng những gì, thì Mẹ sẽ không còn suy nghĩ nào như hôm nay nữa.

Mẹ đừng dạy con hay nhắc con về những thứ mà Mẹ không hiểu, không biết trong lòng xã hội này nó đang diễn ra như thế nào. Con cũng có thể cầm tiền chạy án, nhưng con cũng có thể đi tù vì làm điều đó, và con cũng không thể làm trái với suy nghĩ, tư duy và nhân cách của chính mình.

Tôi xách cặp rồi đi ra cửa đi làm như mọi ngày.

Mẹ!

Mẹ có biết, khi con còn đang là cậu sinh viên học Đại học Bách khoa Hà Nội, con đã từng ao ước và mong muốn sẽ trở thành một nhà toán học, hoặc chí ít là một lập trình viết phần mềm cự phách. Và lúc đó, Mẹ đi xem bói, về nói với con rằng, con sau này sẽ rất giỏi về luật và chính trị. Con không tin và còn cười nhạo phủ nhận bởi thực tại lúc ấy không nói lên hay thể hiện chút gì về điều đó cả.

Nhưng giờ, con biết, con tin vào một chút gì đó gọi là số phận, là Chúa đã sắp đặt cũng như lựa chọn cho mỗi người một vị trí, hay nói to tát hơn, là sứ mệnh nào đó.

Con biết, nỗi sợ của Mẹ, cũng như những người khác trong xã hội này hôm nay. Nhưng con không làm khác được, vì những suy nghĩ phải tiếp tục chung sống với những lề thói xấu xa, những tiêu cực, tha hóa, con không thể chấp nhận được mình là người ngoài cuộc và lại cuốn theo nó. Con làm, bằng tình yêu, bằng trách nhiệm, của một con người, vô điều kiện, dù trường lớp hay cách giáo dục họ đang khiến những con người phải khòm lưng dung dưỡng hay nhắm mắt thờ ơ với những giá trị ấy.

Vì nếu ngược lại, sau này, con sẽ mở miệng dạy con cái con thế nào về nhân cách? Về giá trị làm người? Về sự công bằng? Về tình yêu quê hương, đồng loại? Khi sinh ra nó?

Ai sẽ dạy chúng, vì nếu hôm nay không cố gắng thay đổi để tạo ra cơ hội sống đàng hoàng cho chúng, thì con cũng sẽ không có tư cách để dạy chúng làm người. Con không thể làm người không ra gì mà lại thuyết giáo bắt chúng phải tốt đẹp. Chẳng lẽ, con chở đứa bé đằng sau mà con không đội mũ bảo hiểm và vô tư vượt đèn đỏ nhưng rồi lại dạy bảo chúng không được làm thế? Chẳng lẽ con cầm phong bì và đến nhà cô giáo xin xỏ cho nó qua môn hay được điểm cao, thì sau này con dạy nó phải làm ngược lại, không làm như vậy ra sao?

Con không sống đúng đắn hay không có những chuẩn mực làm người, thì con cũng sẽ không có giá trị nào để mà dạy dỗ những đứa con của mình.

Chẳng lẽ, sống tử tế và hành động tử tế nó lại trở thành một nỗi sợ hãi trong suy nghĩ và con mắt mọi người đến thế sao?

Mẹ, Cha, hãy cứ sống bình thường, vui vẻ và đàng hoàng, con làm điều tốt, làm việc góp ích cho xã hội, thì Bố, Mẹ phải luôn tự hào vì điều đó, dù có xảy ra điều gì đi chăng nữa, chứ sao lại phải e dè, lo lắng, phiền muộn?

Vì, phải va chạm đi, để biết họ đối xử với mình như thế nào, bằng cách gì và cũng là để hiểu rằng, làm người tử tế nó thực sự khó đến dường bao.

Họ làm gì, kệ họ, đừng bận tâm, làm Cha, Mẹ con, và tôn trọng con, việc con làm và những lựa chọn của con. Chẳng thể nào đánh gục được con, vì 31 năm qua bao nhiêu khổ cực, nghiệt ngã và cả đau đớn đã quất vào con mà con vẫn lỳ lợm đi đến hôm nay. Nên Mẹ đừng lo, chỉ ngoại trừ khi con cũng xấu xí và làm điều vi phạm pháp luật hay trái lương tâm của mình.

Con cứ sống đàng hoàng, con nghĩ, là đồng loại, ai cũng có trái tim và sự tỉnh thức, nên họ sẽ suy nghĩ và chắc cũng chẳng bao giờ làm điều tồi tệ với những người tử tế và một tâm hồn tự do đâu.

Và, những gì càng tấn công mà không quật ngã được con, thì chắc chắn chỉ làm con cứng rắn và mạnh mẽ hơn mà thôi.

Con trai,
Của Bố và Mẹ!

https://anhbasam.wordpress.com/2016/04/01/7711-tam-su-voi-me/

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: