Khúc bi tráng của Trần Huỳnh Duy Thức

Bạch Cúc: VIẾT CHO EM, NGƯỜI GÁC CỬA

NGOẠI GIAO THỜI THỔ TẢ!(BSHồ Hải)- tấm áp phích mà người Sài Gòn đã rất lịch sự treo lên ở một cửa hàng đối diện với chùa Ngọc Hoàngmột ngôi chùa của người Hoa – ở số 73 đường Mai Thị Lựu, Quận Nhứt, Sài Gòn – nơi ông Obama sẽ ghé thăm lúc 16:20 hôm nay, 24/5/2016 sau khi đáp máy bay từ Hà Nội vào Sài Gòn – đã bị chính quyền ông Đinh La Thăng phạt doanh nghiệp đã có sáng kiến treo bức hình 50 triệu và xé nó xuống vì lỗi quảng cáo sai quy cách!

+Blogger Đoan Trang: An ninh Việt Nam bảo ông Obama nói dối(VOA)+Việt Nam ngăn cản thành viên tổ chức XHDS gặp Tổng thống Obama(RFA) Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Kính Hòa, phóng viên RFA

clip_image002

Ông Trần Huỳnh Duy Thức trong một lần gặp gỡ gia đình tại trại giam trước đây. Courtesy photo

 Trần Huỳnh Duy Thức

Ngày của Mẹ lòng con trĩu nặng

Những ước mơ phận sự chưa tròn

Đêm lệ rơi những cơn khát mặn

Những phận đời khô khốc tình thương

Đường đã mở con quyết bước không chờn

Cho ngày mai Việt Nam mình xán lạn

Dâng lên Mẹ nứt căng tràn cuộc sống

Tâm linh Người tiếp sức nối vòng tay.

Đó là bài thơ của người tù chính trị Trần Huỳnh Duy Thức gửi cho mẹ ông từ lao ngục.

Bài thơ ấy cũng giống như một bài thơ tuyệt mạng khi ông công bố rằng ông sẽ tuyệt thực cho đến chết để đòi những người cộng sản phải thực hiện một chế độ dân chủ. Một đòi hỏi, một thách thức mà những người lạc quan nhất trong thời điểm hiện nay cũng khó có thể tin là có thể xảy ra.

Chẳng có sự tồn tại nào vĩnh cửu ở cái chợ đời nhiều trái ngang này. Đến một ngày những nấm mồ của những người đang đàn áp, cưỡng bức, chống lại anh rồi cũng mọc lên bên cạnh nấm mồ anh.
-Vo Vi Vu

Ông Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt cách đây gần bảy năm, và chịu một bản án nặng nhất, 16 năm, mà những người cộng sản dành cho những người tù chính trị trong thời gian mấy chục năm qua.

Ông và các đồng chí bị bắt vì cổ súy cho một cuộc đấu tranh bất bạo động, và cho đến bây giờ ông không hề nhận một tội nào mà những người cộng sản gán cho ông.

Blogger Minh Không viết rằng “Anh không nhận bất kỳ một tội danh nào, không đàm phán thỏa thuận bất kỳ một điều gì. Chỉ giữ lấy duy nhất niềm tin của mình, đổi lấy bản án 16 năm ngục tù nhẹ như sợi nắng.”

Một người bạn tù của ông là nhà báo Trương Duy Nhất, khi biết ông bị chuyển ra trại giam Nghệ An, và tuyên bố tuyệt thực, đã nhắn gửi ông Thức câu nói nổi tiếng của chính mình trước vành móng ngựa là “Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang!” Ông Nhất viết rằng câu nói đó giành cho Trần Huỳnh Duy Thức.

Một tác giả viết trên Dân Làm Báo đặt câu hỏi tại sao Trần Huỳnh Duy Thức?

“Vì sao Trần Huỳnh Duy Thức, câu này là câu hỏi cũng được. Hỏi vì sao những góp ý, phản biện chân thành, quý giá của anh lại gánh những bất công như vậy? Vì sao nhà cầm quyền sợ anh đến mức dùng bản án khắc nghiệt cho anh như vầy. Vì sao và vì sao? Hỏi nhưng tôi đã có sẵn câu trả lời: chính vì khí phách của anh, vì kiến thức của anh, vì con đường mà anh đã chọn – Nên cho tôi đổi lại Vì sao Trần Huỳnh Duy Thức là câu khẳng định chứ không còn là câu hỏi nữa: vâng sự dấn thân vì nước nhà của anh sáng như một vì sao: vì sao mang tên Trần Huỳnh Duy Thức.”

Tác giả Vo Vi Vu viết rằng sự hy sinh và dấn thân của Trần Huỳnh Duy Thức sẽ không uổng phí, còn những kẻ bức hại ông hiện nay sẽ bị lương tâm chất vấn mãi mãi:

“Rồi đến ngày thế lực bóng tối sẽ bị diệt vong. Những người đang tâm đẩy anh vào lao tù, dùng cường quyền và luận điệu dối trá để bách hại anh, tòa án lương tâm sẽ mãi chất vấn họ và con cháu họ. Còn những ai yêu nước, thương dân, cầu tiến, yêu mến sự thật, đối với họ anh mãi là tấm gương soi chiếu ngàn đời. Anh cứ an tâm thực hiện những lý tưởng mà con tim, lương tâm anh hối thúc. Em tin anh sẽ chiến thắng. Anh có về với đất thì trái tim, tinh thần anh sống mãi trường tồn.

Chẳng có sự tồn tại nào vĩnh cửu ở cái chợ đời nhiều trái ngang này. Đến một ngày những nấm mồ của những người đang đàn áp, cưỡng bức, chống lại anh rồi cũng mọc lên bên cạnh nấm mồ anh. Dầu nấm mộ họ có to, có hào nhoáng, hoành tráng cỡ nào thì cũng chẳng vĩ đại bằng nấm mồ nhỏ bé nơi không bao giờ chôn được tấm lòng và lý tưởng sáng đẹp của anh.

clip_image004

Ông Trần Huỳnh Duy Thức trong một lần gặp gỡ gia đình tại trại giam trước đây. Courtesy photo.

Anh hãy yên tâm, nếu hơi thở anh cạn kiệt, thì sẽ có hàng ngàn lá phổi khác, hấp thụ từ hơi thở của anh để tiếp tục thở thay anh. Nếu nhịp tim anh ngừng đập, sẽ có hàng triệu con tim khác: những con tim biết yêu thương, mến sự thật sẽ nhịp đập thay cho trái tim anh. Nửa thế kỷ có vẻ dài nếu tính năm tháng nhưng thật ngắn ngủi với một cuộc đời.”

Tuy nhiên những đồng chí của ông không khỏi băn khoăn với một quyết định can đảm nhưng đầy nghiệt ngã. Luật sư Lê Công Định, người đồng chí, người bạn tù, của ông Thức nói rằng:

“Tôi biết rằng khi anh quyết định như vậy là anh đã suy nghĩ rất kỹ. Thực tình mà nói tôi ủng hộ tư tưởng của anh nhưng trước một quyết định ngặt nghèo như vậy thì tôi cảm thấy lo vì người như anh Thức không thể thiếu cho phong trào đấu tranh cho tương lai của Việt Nam, và sự có mặt của anh cổ võ cho chúng ta rất nhiều.”

Người đàn ông cô đơn

Cuộc đấu tranh cho tương lai của Việt Nam bước sang một giai đoạn mới qua những cuộc biểu tình lớn nhất từ hơn 41 năm qua dưới chế độ cộng sản. Họ đấu tranh cho một Việt Nam có môi trường trong sạch, một chính quyền minh bạch, họ bắt đầu bỏ qua những biểu tượng của chủ nghĩa cộng sản là những lá cờ đỏ, vốn xuất hiện trong những cuộc đấu tranh đầu tiên của những nông dân mất đất.

Blogger Nikonian mượn lời cố thi sĩ Trần Dần để mô tả khung cảnh của cuộc đấu tranh hôm nay:

“Tôi đi. Và tôi thấy trong đám đông đó chỉ thấy màu xanh của biển cả. Tôi không “thấy mưa sa trên màu cờ đỏ”, không thấy T shirt cờ đỏ sao vàng mà chỉ thấy áo in hình cá, hình biển.”

Ba cuộc biểu tình liên tục bị đàn áp, trong đó cuộc biểu tình ngày 15 tháng Năm bị cả một bộ máy an ninh khổng lồ trấn áp ngay từ lúc chưa khởi sự, những người biểu tình bị bắt ngay khi ra khỏi nhà, những con phố Sài Gòn vắng ngắt.

Giữa những con phố vắng một người đàn ông tọa kháng biểu tình.

Hình ảnh người đàn ông đó, qua ống kính của Bùi Dzũ dường như trở thành một khoảnh khắc lặng lẽ, đầy bi kịch của nước Việt Nam đương đại.

Bùi Dzũ viết rằng:

“Dường như, người đàn ông ấy quá cô đơn.

Cô đơn giữa những ma trận bủa vây thế thời, thời thế. Cô đơn giữa quê hương nắng cháy như muốn thiêu đốt tất cả những ước mong lẫn nguyện cầu. Tôi tự hỏi sao anh ta phải ra ngồi đó, lòng anh ta đem theo những gì cho thì tương lai của chính mình, và những thế hệ tiếp nối nữa?

Người đàn ông cô đơn. Một dân tộc cô đơn vì mãi chẳng thể tìm thấy một tiếng nói chung, thì làm sao chung sức, chung lòng…”

Đinh Sĩ Phúc tiếp lời:

“Người đàn ông cô đơn này vô tình đã làm được một phép thử tuyệt đối: Nhà cầm quyền “sợ biểu tình” và đã đàn áp biểu tình dù chỉ với một người, không có yếu tố bị xúi dục, không bạo động, không đe dọa an ninh, trật tự!

Còn nhà cầm quyền tại sao lại sợ, sợ đến nỗi một người cô đơn, ở một chốn đã gần như không có người qua lại để bày tỏ mối quan ngại về môi trường của mình mà họ cũng phải đàn áp trong tích tắc! Mối lo sợ đó của nhà cầm quyền ắt hẳn là phải to lớn lắm, mà có khi cũng là đen tối lắm? Phép thử người đàn ông cô đơn đã xác định nỗi lo sợ đó của nhà cầm quyền một cách tuyệt đối!”

Người đàn ông cô đơn đó là nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, người từng có lúc đứng cùng chiến tuyến với những người cộng sản, ngày hôm nay lại chính những người cộng sản giải ông ra khỏi phố vắng.

Và những người khác

Cách ông Huỳnh Ngọc Chênh một thế hệ, cô Nguyễn Trang Nhung cũng bị bắt khi cuộc biểu tình bị đàn áp, chứng kiến một người biểu tình vô danh bị tra tấn:

Những ghi chép về các anh hùng dân tộc bất khuất tôi đã đọc nhiều, nhưng chứng kiến người thật việc thật trước mắt tôi muốn quỳ xuống cảm phục anh.
-Nguyễn Trang Nhung

“Những ghi chép về các anh hùng dân tộc bất khuất tôi đã đọc nhiều, nhưng chứng kiến người thật việc thật trước mắt tôi muốn quỳ xuống cảm phục anh. Lại mong anh đừng cố chống đối họ, khi áo anh rách bươm, máu nhuốm loang lổ, dấu ấn chiếc đồng hồ in trên cổ tay anh, máu đã khô tự bao giờ… Vậy mà trong mắt anh, tôi thấy một niềm tin bất diệt bừng sáng, anh tin đến một ngày dân tộc này hoàn toàn vĩnh viễn không còn cảnh như hôm nay!”

Hàng ngàn người biểu tình như vậy, có tên và không có tên, được báo chí Việt Nam của đảng cộng sản mô tả là phản động và bị các thế lực thù địch xúi giục. Blogger Mạnh Kim nói đó là một cách thức để những người cộng sản gieo rắc sợ hãi và khiếp nhục tinh thần. Còn nhà văn Nguyễn Đình Ấm thì cho rằng đó là một sự xúc phạm nặng nề hàng ngàn, hàng vạn, hàng triệu người dân xót xa trước cảnh đất nước bị phá phách đầu độc, trước cảnh giống nòi có nguy cơ thoái hóa và diệt vong.

Nhưng gieo rắc sợ hãi, sự xúc phạm nặng nề đó, theo Nguyễn Huy Vũ, không thể làm chùn bước sự phản kháng đòi hỏi tương lai tốt hơn, đòi hỏi môt chính quyền trong sạch hơn.

“Một biểu hiện rõ nhất đó là sự xuất hiện ngày càng nhiều những tiếng nói của các bạn trẻ, đủ mọi thành phần. Họ cất lên tiếng nói vì họ thấy quê hương và tương lai này là của họ. Và khi họ, những người trẻ chiếm một nửa dân số, từ từ bước ra và bước qua nỗi sợ để nói lên khát vọng tự do, những người đang tước đoạt tự do chính là những người sẽ phải sợ. Tất cả dường như chỉ là bắt đầu. Vì một khi mọi người dân đều hiểu rằng đất nước lụn bại vì chúng ta có những lãnh đạo tồi và việc cần làm trước hết là đòi hỏi quyền bầu cử tự do phải được thực thi để chọn lựa lại những người lãnh đạo, và người dân tiếp tục phản kháng cho đến chừng nào quyền bầu cử tự do được thực hiện, thì đó sẽ là những ngày mà nhà cầm quyền bắt đầu hoảng sợ.”

Trận cuối cùng

Blogger Lang Anh viết rằng:

“Rất khó để trả lời là đến bao giờ thể chế chính trị độc tài này mới chịu nhận ra, thiện chí lắng nghe, hoà giải và hoà bình với những công dân tiến bộ của đất nước là chìa khoá cho mọi vấn đề của đất nước. Và trên hết, nó giúp Việt Nam bước sang một kỷ nguyên mới nơi các tư tưởng văn minh lên ngôi, đất nước được soi sáng bởi ánh sáng tri thức và sự hoà giải ôn hoà trở thành lối hành xử chuẩn mực giữa người với người trong một quốc gia.

Cũng vì vậy mà tôi buộc phải nhấn mạnh lại quan điểm của mình: “Đây là một cuộc đấu tranh lâu dài. Đừng nản lòng. Vì trước sau gì văn minh cũng thắng.”

Tính bi tráng, đôi khi lên đến độ trớ trêu, của những người dấn thân hôm nay, có lẽ lên đến đỉnh điểm, khi người tù chính trị Trần Huỳnh Duy Thức mượn lời bài Quốc tế Ca của chính những người cộng sản, nhắn lại gia đình qua hai hàng nước mắt rằng đấu tranh này là trận cuối cùng.

K.H.

Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ReadingBlogs/the-pthetic-of-tran-huynh-duy-thuc-kh-05222016212713.html

Bạch Cúc: VIẾT CHO EM, NGƯỜI GÁC CỬA

Ảnh mang tính chất minh họa
VIẾT CHO EM, NGƯỜI GÁC CỬA!
Bạch Cúc
10h10 ngày 25.05.2016·Em chắc chỉ khoảng tầm đôi mươi, em còn trẻ lắm, nhỏ xiú như đứa em út cuả chị. Nhìn em ngồi vạ vật nơi góc hành lang, ngủ gà ngủ gật, khuôn mặt chất chứa sự căng thẳng và mệt mỏi, lòng chị bỗng trào dâng cảm giác thương xót em, nước mắt chị trào ra, đẩy lùi mọi giận dữ – bực bội chị định trút vào em trong nỗi uất ức bị giam cầm…


Chị ngồi xa xa ngắm nhìn em, chị từng nghĩ chị sẽ đến bên cạnh em, hỏi thăm em và mời em ăn bữa cơm cùng chị, nhưng chị đã không thể làm thế, chỉ bởi vì ánh mắt em luôn tha thiết nhìn chị, đó là một ánh mắt biết nói, tia nhìn của em chất chứa sự hối lỗi, có cả sự cảm thông và hoảng hốt lo sợ… Có lẽ em sợ chị sẽ mắng nhiếc em, có lẽ em sợ rơi vào tình cảnh phải đối phó với chị, phải đẩy chị lùi lại bậc cửa, em sẽ khó nhọc và bối rối trong việc cản ngăn không cho chị ra khỏi nhà, có lẽ vì thế nên ánh mắt ấy tràn ngập sự van lơn và buồn lắm…
Chị tự hỏi em học tới lớp mấy, gia đình em ở đâu, ba mẹ em, bạn bè em có biết em đang co ro nơi góc hành lang chật hẹp? Sao em lại lựa chọn công việc khốn khổ này? Lương tháng của em nhiều không, nó có đủ để bù đắp cho nỗi tủi nhục của em, nó có đủ để mua một nhân cách đang bị người ta lợi dụng và chi phối?Càng nhìn em chị càng thấy thương em xiết bao, tuổi của em đáng lẽ phải được tung tăng, thả bay ước mơ với hoài bão về một sự nghiệp tươi sáng. Ấy vậy mà em lại ngồi đây với vai trò người gác cửa, tay cầm chiếc điện thoại trong nỗi mòn mỏi khắc khoải. Chiếc chiếu em trải nằm tạm trước hiên nhà cũng đã ố đen xen lẫn màu vàng úa, có lẽ chiếc chiếu này đã theo em trong những năm tháng đủ dài, đã dầm mưa dãi nắng cùng em với một công việc khổ nhục và hèn kém. Chị muốn phủ lên dáng em co quắp trong đêm dài một chiếc chăn mỏng, ấy vậy mà chị lại không thể, bởi chị biết em sẽ từ chối theo bổn phận, và chị không muốn phải tiếp tục rơi nước mắt vì em trong khoảnh khắc đau lòng ấy…
Bạch Cúc – tác giả bức thư

Em ơi, suy nghĩ lại đi em, chẳng bao giờ là muộn để quay đầu làm lại. Em có thể chọn cho mình một công việc khác, tuy cực nhọc nhưng không bao giờ là hèn kém, em có thể được tự do, được tự hào ngẩng cao đầu với giọt mồ hôi và bàn tay lấm bùn đất của mình. Em sẽ không bao giờ phải cúi đầu, phải hổ thẹn và lấm lét nhìn người em đang canh giữ, em sẽ từ bỏ chuỗi ngày chán chường chạy theo những bóng người, phải nhắn tin báo cáo mọi hoạt động riêng tư, xâm phạm quyền tự do của người khác…

Về đi em, hãy trở về với gia đình và ngôi nhà ấm cúng của riêng mình, sao em lại ngồi đây bên hiên nhà một người không quen biết, ngồi canh gác những người chẳng oán thù, chẳng nợ nần gì với em để rồi em phải nhận lãnh sự tức giận hay lòng thương xót của họ.

Em ơi, cuộc đời còn dài lắm, sẽ có rất nhiều những đổi thay, rồi sẽ tới một ngày ai trong chúng ta cũng buộc phải đối diện với tòa án lương tâm của chính mình. Ngày ấy không còn xa xôi nữa, ngày ấy ở nơi trên đất nước này, người ta sẽ phân xử công minh, rõ ràng giữa công và tội. Đến ngày ấy chị không biết em sẽ thế nào, em sẽ ra sao, liệu em và gia đình có còn cơ hội để ngẩng đầu vui sống?

Chị viết cho em, viết cho người gác cửa như viết cho một đưá trẻ lầm lỡ lạc đường. Em ơi quay đầu về đi em, đừng lo lắng sợ hãi, dù thế nào em cũng phải giành lại nhân cách và lòng tự trọng của chính mình, xin em hãy thắp sáng ngày mai bằng hành động của mình hôm nay, chị thương em!

https://xuandienhannom.blogspot.co.id/2016/05/bach-cuc-viet-cho-em-nguoi-gac-cua.html

 

OBAMA – XIN LỖI ÔNG CHÚNG TÔI NHỤC QUÁ CHỪNG

 

XIN LỖI ÔNG CHÚNG TÔI NHỤC QUÁ CHỪNG

Nguyễn Hữu Thao

Xin lỗi ông, chúng tôi nhục quá chừng
Khi ông đang nói về Việt Nam, Con người – Đất nước
Khi ông đang nhắc Hai Bà Trưng, Nhà Trần thuở trước
Thơ Nguyễn Du, ca khúc Văn Cao và nhạc Trịnh Công Sơn.

Khi ông đang nhắc Hồ Chí Minh, Tuyên Ngôn Độc Lập, cây tre quật cường
Võ Nguyên Giáp, về người lính và bông sen chúng tôi thân thuộc
Lịch sử 4000 năm và văn minh lúa nước
Bát phở Hà Thành và nước nhỏ nước to.

Quyền con người, dân chủ và tự do
Về hàng hải an ninh, các quốc gia bình đẳng
Về quan hệ Việt Mỹ trong quá khứ đau thương và tương lai sán lạn
Sự hợp tác đôi bên để bảo vệ chủ quyền…

Dân tôi nghe, vui mừng như tìm thấy niềm tin
Tìm thấy bạn, dẫu xa xôi cách trở
Khác với láng giềng mà thâm độc đầy mưu mô man rợ
Hòng bắt chúng tôi nô lệ, qui phục suốt đời…

Thì trong thành phố Hồ Chí Minh, ông sẽ đến ông ơi
Họ đã xé ảnh ông, vì cho là cản trở
Cũng là người Việt mà họ nhẫn tâm vậy đó
Không ý tứ nhân từ chịu tháo lại cuộn đem đi?

Làm cho tôi đau buồn như mình đã làm sai điều gì
Xin lỗi ông, vì còn nhiều thù hằn và nhỏ nhen đố kị
Và nguy hiểm hơn là những bọn phò theo Tàu như thế
Nên nước tôi càng nghèo và dân còn khổ lắm ông ơi!

https://xuandienhannom.blogspot.co.id/2016/05/obama-xin-loi-ong-chung-toi-nhuc-qua.html

NGOẠI GIAO THỜI THỔ TẢ!

Bài liên quan: Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương kèm điều kiện nhân quyền

Trưa hôm nay, tôi vừa xem xong 30 phút trực tiếp truyền hình trên VTV1 về bài diễn văn của ông Obama tại Trung tâm Hội thảo Quốc gia số 8, đường Phạm Hùng, Mễ Trì, Hà Nội thì hay tin tấm áp phích mà người Sài Gòn đã rất lịch sự treo lên ở một cửa hàng đối diện với chùa Ngọc Hoàng – một ngôi chùa của người Hoa – ở số 73 đường Mai Thị Lựu, Quận Nhứt, Sài Gòn – nơi ông Obama sẽ ghé thăm lúc 16:20 hôm nay, 24/5/2016 sau khi đáp máy bay từ Hà Nội vào Sài Gòn – đã bị chính quyền ông Đinh La Thăng phạt doanh nghiệp đã có sáng kiến treo bức hình 50 triệu và xé nó xuống vì lỗi quảng cáo sai quy cách!

Tấm hình mà doanh nghiệp iCare đã làm cao 3 mét rộng 5 mét để chào đón ông Obama được treo lên đêm hôm qua 23/5/2016 trên đường Mai Thị Lựu đối diện với chùa Ngọc Hoàng – Ảnh của Zing

Lịch trình làm việc của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama tại Việt Nam ngày thứ ba 24/5/2016.
 
10:20AM Tổng thống Hoa Kỳ gặp nhân viên Đại sứ quán Mỹ và gia đình tại khách sạn JW Marriott, 8 Đỗ Đức Dục, Nam, Mễ Trì, Từ Liêm, Hà Nội, Vietnam.
 
10:40AM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama gặp đại diện các Tổ chức xã hội dân sự tại khách sạn JW Marriott, 8 Đỗ Đức Dục, Nam, Mễ Trì, Từ Liêm, Hà Nội, Vietnam.
 
11:55AM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đọc diễn văn về quan hệ Việt – Mỹ tại Trung tâm hội nghị quốc gia, số 57 đường Phạm Hùng, Hà Nội, Việt Nam.
 
1:55PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama lên máy bay rời Hà Nội để vào Sài Gòn – Sân bay Nội Bài, Hà Nội, Việt Nam.
 
3:50PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đến Sài Gòn – Sân bay Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, Việt Nam.
 
4:20PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama thăm Chùa Ngọc Hoàng, Sài Gòn, Việt Nam.
 
5:15PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama thăm DreamPlex Coworking Space, số 21 Nguyễn Trung Ngạn, quận 1, Sài Gòn, Việt Nam.
 
5:45PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đọc diễn văn về hợp tác thương mại Mỹ – Việt tại DreamPlex Coworking Space, số 21 Nguyễn Trung Ngạn, quận 1, Sài Gòn, Việt Nam.
Nhưng chính quyền TPHCM đã cho đoàn thanh niên cộng sản xé tấm áp phích chào mừng ông Obama của người Sài Gòn ngay khi ông lên máy bay từ Hà Nội vào Sài Gòn!
Tôi không hiểu chính quyền cộng sản ở Việt Nam ngoại giao kiểu gì đây? Mới hôm qua còn năn nỉ Hoa Kỳ và chính quyền ông Obama xin xóa cấm vận vũ khí sát thương và vào TPP, và trong khi ông Obama vẫn còn đang ở Việt Nam, đang trên đường bay từ Hà Nội vào Sài Gòn thì chính quyền lại cho làm một hành động mà không có một chút tính ngoại giao nào là sao?
Thật khó hiểu! Tôi không nghĩ những người ở Ba Đình lại thiếu văn hóa và kém hiểu biết về ngoại giao đến thế. Không lẽ hành động này là theo lệnh của Tập Cận Bình từ Trung cộng lệnh sang? Nếu iCare phạm luật thì hãy chờ ông Obama về rồi tháo xuống và xử phạt vẫn chưa muộn, thì vẹn cả đôi đường trong ứng xử ngoại giao. Phải không?

Chỉ có 6 người được gọi là đại diện tổ chức dân sự ở Việt Nam được gặp ông Obama và họ không nói về chính trị – Clip VOA

Vở diễn còn vụng về hơn, khi cô ca sĩ Mai Khôi đình đám tự ứng cử rồi bị loại, và được đi đại diện các tổ chức dân sự để gặp ông Obama sáng nay tại Hà Nội, và những người đại diện tổ chức dân sự thực sự cần được gặp thì bị bắt giam và câu lưu không biết ở đâu? Và cuộc gặp của ông Obama 30 phút thật phí phạm vì 6 người đại diện gồm: nhà nghiên cứu xã hội Lê Quang Bình, ca sĩ Mai Khôi, nhà báo Mai Phan Lợi, mục sư Nam Quốc Trung, mục sư Lê Quốc Huy và bà Nguyễn Hồng Oanh, giám đốc trung tâm IDEA (Ban hành động vì sự phát triển của người khuyết tật) thì theo BBC Vietnamese họ chỉ xin xỏ!

Qua hành động này của chính quyền cộng sản ở Việt Nam cho thấy họ rất bảo thủ, ngoan cố, hạ đẳng và rất khó cho một đất nước Việt thoát khỏi nô lệ Trung cộng.

 
Sài Gòn, 14h03′ ngày thứ Ba, 24/5/2016

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: