Chúc ngài Bob Kerrey thành công tại Việt Nam!

Thử lý giải sự kiện Bob Kerrey-Trần Vân Nam

+Bí ẩn quan hệ Việt – Trung

CÁC ANH NGHỈ ĐI. TÔI LÀ DÂN. TÔI ĐUỔI CÁC ANH ĐÓ!

Chính quyền này tồn tại là do bố con tôi. Bố tôi, 95 tuổi. 7-80 năm tuổi đảng. Ông là 1 trong 12 người cứu quốc ở cái Hà Nội này….
Đây là nỗi uất ức của một đảng viên đảng cộng sản. Bạn đã là đảng viên chưa?
Nguồn: Sửu Nhi – Hà Nội.

Chúc ngài Bob Kerrey thành công tại Việt Nam!

VỀ VIỆC BỔ NHIỆM ÔNG BOB KERREY

LÀM CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG TIN THÁC ĐẠI HỌC FULLBRIGHT

TSKH Nguyễn Đăng Hưng

Giáo sư danh dự trường Đại học Liège, Bỉ

Cố vấn cao cấp của Trường Đại học Duy Tân, Đà Nẵng.

Hôm nay Bob Kerrey nói rõ là sẽ không từ chức chủ tịch Đại học Fulbright Việt Nam (FUV). Tôi cho là ông có lý và ban chủ trương Đại học Fulbright đã có lý khi bổ nhiệm ông ngồi vào chiếc ghế có tính biểu tượng này.

Nói về sự ra đời của trường này trong bài phát biểu trước hơn 2.000 người tại Hà Nội, tổng thống Mỹ barack Obama đã ghi nhận:

“Đó là một trong những lý do tại sao chúng tôi thật hào hứng trước việc mùa thu tới, trường đại học Fulbright University Việt Nam sẽ khai trương ở thành phố Hồ Chí Minh – đây là trường đại học độc lập, phi lợi nhuận đầu tiên của Việt Nam – tại đây nhà trường sẽ được hoàn toàn tự do học thuật và sẽ cấp học bổng cho những ai cần”.

 

Ta phải hiểu đây là một trường tư thục do người Mỹ đầu tư 100%, được xây dựng tại Việt Nam theo phong cách giáo dục Mỹ, trong đó tự do học thuật là kim chỉ nam cho hoạt động, tính cách phi lợi nhuận (chỉ vì lợi ích của sinh viên) là cơ sở của sự phát triển.

Tổng thống OBAMA phát biểu tại Sài Gòn

Mọi phát biểu phản đối nhân sự của trường từ bên ngoài là vi phạm nguyên tắc tự do học thuật, là sự can dự không cần thiết vào việc tổ chức học thuật của ban chủ trương, nhất là trong giai đoạn “trứng nước” hiện nay.

 

Đã từ lâu chính quyền Việt Nam, người Việt Nam đã đặt lòng tin vào giáo dục Hoa Kỳ. Hàng chục ngàn sinh viên Việt Nam đã được gửi sang Mỹ du học. Hiệu quả và chất lượng của nền giáo dục Mỹ là điều toàn thế giới công nhận.

Đã từ lâu chính quyền Việt Nam, người Việt Nam đã nhìn nhận là nền giào dục Việt Nam đang bị những cơn bệnh trầm kha khó chữa và những cơ sở giáo dục đến từ Âu, Mỹ, Nhật, Úc sẽ là những làn gió mới tốt lành, những gương soi, thúc đẩy sự thay đổi thật sự trong một tương lai không xa.

 

Ông Bob Kerrey là một chính khách có uy tín cao tại Mỹ, nhóm của ông gồm các cựu sỹ quan Mỹ đã tham chiến tại Việt Nam như Ngoại trưởng John Kerry, Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain, cựu Đại sứ Pete Peterson, Giám đốc Chương trình VN của Đại học Harvard Thomas Vallely sẽ là những nhân tố không thể thiếu cho việc vận động tài chính lâu dài và bền vững cho FUV.

 

Từ trái sang phải các ông John Kerry, John Mc Cain và Bob Kerrey

Về chuyên môn, ông Bob Kerrey đã có những kinh nghiệm dày dạn về quản lý nhất là tổ chức hình thành đại học hiện đại tại New York (New School) và San Francisco (quỹ Minerva).

 

FUV còn là biểu tượng của nhận thức mới trong bang giao Mỹ Việt được khẳng định sau chuyến thăm Mỹ của Tổng Bí Thư Nguyển Phú Trọng năm ngoái và Tổng Thống Obama tháng 5 vừa qua.

 

Ông Bob Kerrey và Bí thư Đinh La Thăng tại Sài Gòn

Tôi hoàn toàn đồng ý với phát biểu của Bí Thư Thành Ủy TP HCM Đinh La Thăng: “Dự án Đại học Fulbright Việt Nam là một bằng chứng cụ thể và có tính biểu tượng cao cho thấy Việt Nam và Hoa Kỳ đang quyết tâm “gác lại quá khứ, vượt qua khác biệt, phát huy tương đồng, hướng tới tương lai””.

 

FUV là bước đầu cụ thể của hợp tác toàn diện Mỹ-Việt.

Sự thành công của bước đi đầu là cần thiết cho việc củng cố những bước đi dài hơn, cao hơn, có ý nghĩa bao quát hơn như hiệp ước kinh tế TPP, hợp tác quân sự…

Hợp tác chiến lược và toàn diện với Hoa Kỳ chính là quốc sách khẩn thiết và cấp bách để bảo vệ lợi ích trước mắt của Việt Nam, duy trì toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải. Chỉ có các cường quốc như Mỹ, Nhật, Châu Âu mới có khả năng bảo vệ tự do giao thông ở biển Đông Nam Á, duy trì hòa bình, ổn định chống lại manh tâm bá quyền xâm lược, bảo vệ độc lập, chủ quyền của các dân tộc Đông Nam Á đặc biệt tuyến đầu Việt Nam.

Xin nhắc lại đây điều tôi đã từng viết về chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Mỹ:

“Lợi ích của Việt Nam ở biển Đông Nam Á là sự sống còn của dân tộc, lợi ích của Mỹ ở đây là duy trì thông thương, thương mại các vùng biển quốc tế, là sự tôn trọng luật pháp quốc tế, là việc duy trì trật tự thế giới hình thành sau thế chiến thứ hai: Luật lãnh thổ, lãnh hải, luật biển, quyền con người, quyền tự do dân chủ”…

 

Chiến tranh đã để lại những đau thương mất mát khôn cùng cho cả hai phía. Ký ức chiến tranh, ngay cả những ký ức hãi hùng nhất đã vào những trang sử Việt Nam và Hoa Kỳ. Chúng ta không thể nào quên được những gì đã xảy ra. Bên thắng cuộc trong chiến tranh đang “loay hoay” tìm đường đi trong công cuộc mưu cầu tự do hạnh phúc thực sự cho nhân dân. Bên không thắng được trong chiến tranh nóng đã chiến thắng trong chiến tranh lạnh và nay vững vàng trở thành vật cản hữu hiệu chống lại thế lực bành trướng đang vi phạm luật pháp quốc tế, mưu đồ đế quốc mới với tham vọng thay đổi địa chính trị, chiếm đất, chiếm biển, với hành động có thể hung tàn hơn cả Đức quốc xã trong những năm 30-40 của thế kỷ trước.

Nói cho cùng dù thất bại hay chiến thắng trong cuộc chiến 1960-1975 thì cuối cùng chỉ có người dân của hai đất nước là khổ nhất.

Cái khó là thắng được chính mình, thắng được lòng hận thù, chân thành sám hối để cùng nhau bắt tay xây dựng tương lai hòa bình, thịnh vượng đích thực đàng hoàng và bền vững.

Cái khó, cách làm ngoại giao dân sự hữu hiệu là tăng cường sự gắn bó bằng hữu giữa hai bên, không làm nản lòng những người có thiện chí. Lớp người này vẫn còn là thiểu số tại Mỹ cũng như tại Việt Nam.

Hãy chờ 10, 20 năm nữa, hãy chờ những thành quả cụ thể của FUV, hãy chờ xem những thế hệ sinh viên tốt nghiệp và thành đạt trong xã hội Việt Nam xuất phát từ FUV.

Phản biện, góp ý là quyền của mọi người, đặc biệt của người trí thức, nhưng góp ý cái gì và lúc nào với nội dung nói lên sự công tâm, lòng thiết tha cho tiền đồ dân tộc là rất cần thiết.

 

Nhà văn hóa Nguyên Ngọc

Chuyến viếng thăm của Tổng Thống Barack Obama tháng Năm vửa qua đã chỉ rõ lòng dân Việt Nam từ Bắc chí Nam đang hướng về đâu.

 

Tôi đồng ý với nhận định của nhà văn hóa Nguyên Ngọc:

“Bob Kerrey là tội phạm, điều ấy ông đã đau đớn nhận, nhưng ông cũng là nạn nhân. Nạn nhân bi thảm của cái “chiến thuật” nghe rất hay ho kia. Bob Kerrey nhận ra mâu thuẫn chết người ở chiến thuật ấy, nhưng không dùng nó để bào chữa cho mình. Điều đó là vĩ đại. FUV có được một người đứng đầu như vậy là tuyệt đẹp. Và tôi cho lựa chọn của FUV là thật nhân văn”.

 

Tại sao phải lo lắng việc trong tương lai khi có ngày, ngay tại sảnh trường đại học danh giá FUV, sẽ có một bức tượng của ngài Bob Kerrey, vị Chủ tịch Hội Đồng Quản trị sáng lập trường, với dòng giải thích :

“Nguyên là một sỹ quan quân đội Mỹ đã tích cực tham gia một cuộc chiến tàn khốc tại Việt Nam, đã chịu trách nhiệm về việc sát hại 20 người dân Việt Nam nhưng sau đó đã chân thành sám hối, cật lực vận động thành lập và điều hành trường để có ngày hôm nay”.

Còn tấm gương sám hối tích cực có tính lịch sử nào sinh động hơn?

 

Chúc ngài Bob Kerrey thành công tại Việt Nam!

 

GS.TSKH Nguyễn Đăng Hưng

Sài Gòn ngày 7/6/2016

http://www.ndanghung.com/chinh-luan/2016/06/09/chuc-ngai-bob-kerrey-thanh-cong-tai-viet-nam.html/

 

Thử lý giải sự kiện Bob Kerrey

“Trên lãnh thổ Việt Nam có trường Đại học nào không tuân lệnh của đảng cộng sản như bỏ 2 môn học nói trên? Nếu tất cả các trường ĐH ở VN đều như FUV thì Điều 4 Hiến pháp sửa đổi 2013 sẽ còn “bao nhiêu gam trọng lượng”? Còn nữa:  Khi chương trình giảng dạy kinh tế, khoa học xã hội và nhân văn của FUV xây dựng trên nền tảng giáo dục khai phóng của nền giáo dục đại học Mỹ, thì lý luận nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa còn chỗ nào để tồn tại?”

___

Trần Vân Nam

11-6-2016

Bà Tôn Nữ Thị Ninh. Ảnh: internet

Bà Tôn Nữ Thị Ninh. Ảnh: internet

Năm 1969 Bob Kerrey đã chỉ huy lính bắn giết thường dân Việt Nam ở xã Thạnh Phong, tỉnh Bến Tre. Ông ta không chối cãi tội lỗi đó và ông ta đã làm nhiều việc thiện cho Việt Nam nhằm chuộc lỗi trong quá khứ. Điều đáng nói thêm là đã có nhiều Thượng nghị sĩ Mỹ khác tham chiến ở Việt Nam như John Mc Cain, John Kerry nhưng chỉ Bob Kerrey trở thành sự kiện ồn ào trong mấy ngày vừa qua. Vì sao vậy?

Trước hết, xin hãy chú ý đến lời bình luận của ông Trần Quí Cao ngày 08/6/2016 trên blog Ba Sam về sự kiện ồn ào này: “có một cái gì đó sâu xa hơn ở đằng sau hậu trường”. Cái gì đó ở sau hậu trường mà ông Trần Quí Cao gợi ý có lẽ là 4 cái sau đây:

– Cái thứ nhất là lời người phát ngôn của Bộ ngoại giao Lê Hải Bình đã đăng trên VnExpress ngày 02/6/2016, “việc ông Bob Kerrey, người từng chịu trách nhiệm một vụ thảm sát thời kỳ chiến tranh, làm chủ tịch hội đồng tín thác Đại học Fulbright cần được xem xét phù hợp với xu thế quan hệ tốt đẹp giữa Việt Nam và Mỹ”.

Tiếp theo là 2 bức thư của bà Tôn Nữ Thị Ninh, gồm “BOB KERREY LÀ KHỞI ĐIỂM XẤU CHO TRƯỜNG ĐH FULBRIGHT” và “Thư ngỏ gửi người Việt Nam và các bạn Mỹ” với những lời lẽ hằn học, xúc phạm đối với ông Bob Kerrey.

– Cái thứ hai là sự phát hiện của ông Đồng Phụng Việt ngày 09/6/2016 trong bài bình luận có tên “Những kẻ đốt đền”, đăng trên blog Ba Sàm, cho biết trước đây Bộ Giáo dục và đào tạo của Việt Nam nhân danh liên kết đào tạo, đã yêu cầu FETP (là Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright, tiền thân của FUV) phải đưa 2 môn học “Chủ nghĩa cộng sản khoa học” và “Kinh tế chính trị” Mác Lenin vào chương trình giảng dạy nhưng bị Đại học Harvard dứt khoát không chịu.

Cái thứ ba là đoạn trích sau đây trong bức thư ngỏ thứ hai, ngày 07/6/2016 của bà Tôn Nữ Thị Ninh gửi người Việt Nam, đăng trên Infonet của Bộ Thông tin và Truyền thông: “Đối với một đại học kiểu Mỹ như FUV, vai trò của một Hội đồng Tín Thác và người đứng đầu Hội đồng không đơn giản bó hẹp trong nhiệm vụ gây quỹ mà là quyết định định hướng chiến lược của trường, và đề ra chủ trương với hàng loạt vấn đề phức tạp liên quan đến những bên có lợi ích khác nhau trong xã hội. Chính Hội đồng lựa chọn và bổ nhiệm Hiệu trưởng”. Phần cuối bức thư, bà Ninh nói: “Chúng ta đang chứng kiến một dạng kêu gọi nhau thi đua bày tỏ ‘vị tha, cao thượng’…  Tôi ngạc nhiên về những tình cảm cảm thông sâu sắc dành đặc biệt cho sự khổ tâm của BK với ‘những lời thốt ra từ gan ruột’, ca ngợi ông ‘rất can đảm khi quyết định nhận cương vị hiện nay’!”.

– Cái thứ tư là sự chủ động chào đón của người dân Việt Nam đối với Tổng thống Mỹ Obama, từ một đất nước dân chủ và tự do sang thăm Việt Nam tháng 5 vừa qua, với cách rất văn minh, trật tự và thật lòng và nay họ đang ủng hộ ông Bob Kerrey, phản đối sự ngạo mạn vô lối của bà Tôn Nữ Thị Ninh, thể hiện trên phần ý kiến bình luận trên các trang mạng suốt mấy ngày nay.

Việc thành lập Đại học Fulbright ở Việt Nam trong năm 2016 tại thành phố Hồ Chí Minh là một món quà trong giỏ quà của Tổng thống Mỹ Obama đem sang, tặng nhân dân Việt Nam hồi tháng 5, trong đó gồm cả TPP và việc dỡ bỏ cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam.

Đối với Việt Nam, cả 3 món quà này đều là những món quà quý, ao ước đã lâu, vì từ khi còn sống, bác Hồ đã từng ước nguyện Việt Nam sánh vai được với các nước văn minh trên thế giới. Muốn thế, Việt Nam phải có đủ lực để giữ chủ quyền của đất nước, phải có đôi chân khỏe mạnh là kinh tế và giáo dục, nhưng tiếc rằng đến nay cả hai chân này đang bị thoái hóa khớp nặng nề, nên càng chạy càng tụt hậu sau thiên hạ, mà họ trước đây có cùng điểm xuất phát như mình.

Riêng về giáo dục, hệ thống giáo dục của Việt Nam, kể từ khi đảng cộng sản lãnh đạo đã ngày càng tỏ ra vô cùng lạc hậu và bảo thủ so với thế giới, không thể cải cách chắp vá được nữa.

Bà Đàm Bích Thủy, Hiệu trưởng sáng lập FUV cho biết: “trường này sẽ là một đại học Việt Nam ‘kiểu mới’.” Trong bản tin ngày 27/5/2016 của Đài tiếng nói Hoa Kỳ, VOA, giảng viên Nguyễn Hữu Lam, Đại học kinh tế thành phố Hồ Chí Minh, đã nói với VOA rằng, Đại học Fulbright Việt Nam (tức FUV) “phi lợi nhuận, độc lập, tự chủ về học thuật” đầu tiên. Ông Lam cho rằng đây thực sự là mô hình hiện đại, là sáng tạo tri thức, giúp người ta độc lập suy nghĩ, sáng tạo và phát triển.

Theo báo điện tử Giáo dục Việt Nam ngày 30/5/2016 thì cuối năm 2016, FUV sẽ đào tạo sau đại học chuyên ngành chính sách công. “Đây là chương trình đào tạo sau đại học chuyên ngành chính sách công đầu tiên tại Việt Nam. Mục tiêu của chương trình là xây dựng nền tảng tư duy vững mạnh về năng lực phân tích chính sách, quản lý và lãnh đạo cho các nhà chuyên môn ở Việt Nam.   Các hoạt động đào tạo và nghiên cứu sẽ giúp sinh viên học cách xác định bản chất và các khía cạnh then chốt của chính sách công, khám phá những giải pháp khả thi và xác định năng lực về mặt tổ chức để thực hiện các giải pháp này”.

“Khác với các chương trình chính sách công ở nước ngoài, chương trình chính sách công của Đại học Fulbright Việt Nam được thiết kế đặc biệt theo những thách thức của các nhà hoạch định khu vực công trong nền kinh tế đang phát triển và đang chuyển đổi”.

Riêng chương trình đào tạo cử nhân, trường “sẽ tập trung vào một số ngành gồm khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học. Các ngành khoa học xã hội và nhân văn sẽ được xây dựng trên nền tảng giáo dục khai phóng (liberal arts) của nền giáo dục đại học Mỹ”.

Đến dây, người có trí tuệ mức trung bình cũng có thể nhận ra rằng trước đây FETP (tiền thân của FUV) đã dứt khoát không chịu đưa 2 môn học “Chủ nghĩa cộng sản khoa học” và “Kinh tế chính trị Mác Lenin” vào chương trình giảng dạy thì nay FUV, do Bob Kerrey làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác, cũng sẽ dứt khoát không đưa 2 môn học đó vào chương trình giảng dạy của trường.

Trên lãnh thổ Việt Nam có trường Đại học nào không tuân lệnh của đảng cộng sản như bỏ 2 môn học nói trên? Nếu tất cả các trường ĐH ở VN đều như FUV thì Điều 4 Hiến pháp sửa đổi 2013 sẽ còn “bao nhiêu gam trọng lượng”? Còn nữa:  Khi chương trình giảng dạy kinh tế, khoa học xã hội và nhân văn của FUV xây dựng trên nền tảng giáo dục khai phóng của nền giáo dục đại học Mỹ, thì lý luận nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa còn chỗ nào để tồn tại?

Và khi quản lý tài chính chặt chẽ, minh bạch, thì đảng sẽ lấy gì để nuôi các con chuột chuyên ăn vụng ăn cắp tài sản của dân của nước và như vậy cái gì sẽ là động lực thay thế để đảng duy trì lòng trung thành của giới quan chức và giới trí thức xã hội chủ nghĩa đối với đảng, theo cách định nghĩa của Trần Trung Đạo?

Hệ thống giáo dục Việt Nam đã trải qua rất nhiều lần cải cách nhưng càng cải cách càng hỏng, càng đi vào ngõ cụt, chính vì nó đang phải mang 2 cục bướu trên đầu, đang trở thành ung thư di căn. 2 cục bướu đó chính là 2 môn học “Chủ nghĩa cộng sản khoa học” và “Kinh tế chính trị Mác Lenin”. Đến nay chính những người cộng sản cũng đã nhận ra rằng hệ thống giáo dục Việt Nam cần phải thay đổi để sáng tạo và phát triển, nên họ đã tiếp nhận món quà Đại học Fulbright của Tổng thống Obama đem từ Mỹ sang.

Tuyên bố chung Việt – Mỹ ngày 23/5/2016 tại Hà Nội đã khẳng định, Việt Nam và Hoa Kỳ hoan nghênh việc thành lập Đại học Fulbright với mục tiêu trở thành trường đại học đẳng cấp quốc tế của Việt Nam.

Nhưng đây không phải là món quà ngon lành như những món quà mà ông già Noel tặng các trẻ nhỏ. Đại học Fulbright không chấp nhận 2 môn học “Chủ nghĩa cộng sản khoa học” và “Kinh tế chính trị Mác Lenin” thì đảng cộng sản sẽ dùng ý thức hệ nào để đào tạo lớp trí thức xã hội chủ nghĩa cho đảng, với 3 đặc trưng mà Trần Trung Đạo đã mô tả loại trí thức này trên Cali Today ngày 08/6/2016 là: “(1) có học, khoa bảng (2) chủ nghĩa cơ hội, (3) bồi bút, uốn lưỡi bảo vệ đảng trung thành”, tức là tài biến giả thành thật, biến sai thành đúng, mà tiêu biểu là người học nhiều nhưng không trở thành người tử tế và đại cơ hội là Tôn Nữ Thị Ninh.

Có lẽ vì vậy, lời phát biểu của ông Đinh La Thăng: “Giáo dục là khoa học, không phụ thuộc ý chí chính trị” đã đăng trên báo điện tử Pháp luật TP HCM ngày 08/6/2016 và bà Tôn Nữ Thị Ninh đã buộc phải nói toạc ra âm mưu “đảo chính” trong bức thư ngỏ thứ hai gửi người Việt Nam rằng: “Hiện giờ quả bóng đang nằm về phía nhóm sáng lập Đại học Fulbright. Vì đây là một dự án giáo dục với ý nghĩa và hệ lụy sâu rộng, tôi hi vọng nhóm sẽ nghĩ lại và cùng ông BK đưa ra giải pháp ổn thỏa: chọn một người khác đảm nhiệm vị trí lãnh đạo Hội đồng Tín Thác FUV”.

Cách đây ít lâu, với tinh thần cẩn trọng, ông Bob Kerrey đã tuyên bố sẵn sàng rút lui nếu sự tham gia của ông ảnh hưởng tới cơ hội thành công của FUV. Nhưng đến nay, là một người đã từng trải, có lẽ Bob Kerrey đã cảm nhận được những cái gì đó đằng sau hậu trường mà ông Trần Quí Cao đã nhắc đến, nên ông đã quyết định không từ chức chủ tịch Hội đồng Tín thác của FUV. Rất nhiều người được tin này đã gửi lời trên mạng, chào mừng quyết định của Bob Kerrey.

Nhà văn lão thành Nguyên Ngọc, nguyên là cựu chiến binh Việt Nam đã nói: “Tôi chưa từng gặp Bob Kerrey, nhưng tôi may mắn có một người bạn thân, Thomas Vallely, Giám đốc Chương trình Việt Nam của Đại học Harvard, Chủ tịch Quỹ Sáng kiến Đại học Việt Nam (the Trust for University Innovation in Vietnam – TUIV), đơn vị chịu trách nhiệm huy động vốn để đầu tư cho FUV, cũng là người đã trực tiếp chọn Bob Kerry cho vị trí Chủ tịch Hội đồng Tín thác FUV. Thomas Vallely kể với tôi rằng, khi những người bạn cựu chiến binh chiến tranh Việt Nam của Bob Kerrey là thượng nghị sĩ McCain và ngoại trưởng John Kerry đến gặp Bob để giúp ông trước nỗi ám ánh tội lỗi đeo đẳng, thì Bob đưa ra cho các bạn một yêu cầu buộc họ phải cam đoan: tuyệt đối không được bào chữa cho ông! Tôi nói với Thomas Vallely: ‘Vậy thì ông đã chọn rất đúng người lãnh đạo FUV’!”.

Giáo sư Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ nói về Bob Kerrey như sau: “điều thuyết phục tôi nhất lại là thái độ đàng hoàng, đúng đắn (chứ không phải chỉ là đứng đắn!) của ông… Riêng tôi nghĩ rằng: ông tuyệt đối không nên rút lui vào lúc này, không phải chỉ vì lợi ích riêng của FUV mà những người quyết định lựa chọn ông đã cân nhắc, mà còn vì một điều gì đó cao cả hơn trong quan hệ giữa hai dân tộc chúng ta”.

Theo phóng viên An Tôn của Đài tiếng nói Hoa Kỳ VOA ngày 27/5/2016, FUV là một tổ chức tư nhân, phi lợi nhuận. Vào giai đoạn ổn định, trường sẽ có số lượng sinh viên từ 6.000 đến 10.000 người. Bà Đàm Bích Thủy cho biết, trường cần huy động tài trợ tối thiểu 100 triệu USD trong 3 năm tới.

Theo bình luận của Robert Le trên trang blog Ba Sam ngày 08/6/2016 thì ông Bob Kerrey là người thật sự phù hợp với vị trí Chủ tịch Hội đồng Tín thác của FUV. Cũng theo Robert Le, Việt Nam và Mỹ đã hoàn tất được giai đoạn rất khó khăn là bình thường hóa bang giao sau chiến tranh thì ngày nay, Đảng Cộng sản Việt Nam hãy thực sự gác lại thù hận trong quá khứ, cùng Mỹ hàn gắn vết thương chiến tranh để tiến tới tương lai. Đảng cộng sản Việt Nam chấp nhận hay không chấp nhận vai trò của Bob Kerey là chủ tịch Hội đồng Tín thác của Đại học Fulbright sẽ thể hiện sự hòa giải đó.

Robert Le đã nói thay cho những người Việt Nam yêu nước, mong muốn hòa bình, dân chủ, tự do.

Trong bài phát biểu tại trung tâm hội nghị quốc gia tại Hanoi, Tổng thống Mỹ Obama đã nói: “Khi những phi công Mỹ đến đây, người Việt Nam đã giúp đỡ họ. Vào ngày tuyên bố độc lập của Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trích tuyên ngôn độc lập của Mỹ, rằng mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng và được hưởng các quyền khác nhau trong đó có quyền sống, quyền tự do, mưu cầu hạnh phúc. Vào một thời điểm khác, việc đánh đuổi thực dân đã đưa chúng ta xích lại gần nhau. Không may, chiến tranh Lạnh và sự sợ hãi chủ nghĩa cộng sản đã khiến lịch sử hai nước đớn đau… Mục tiêu của tôi trong chuyến thăm này là xây dựng nền tảng ngày càng vững chắc hơn cho quan hệ hai nước trong nhiều thập kỷ tới”.

Mong rằng Việt Nam và Mỹ sẽ thực hiện thành công giai đoạn hòa giải để hướng về tương lai với niềm tin của cả hai dân tộc Việt và Mỹ.

https://anhbasam.wordpress.com/2016/06/11/8691-thu-ly-giai-su-kien-bob-kerrey/#more-168104

Bí ẩn quan hệ Việt – Trung

Thạch Nhan

10-6-2016

TBT Đỗ Mười, CTN Lê Đức Anh đón tiếp TBT ĐCS Trung Quốc, Giang Trạch Dân, tại Hà Nội ngày 19-11-1994. Nguồn: Văn phòng Báo chí Quốc vụ viện TQ. China Intercontinental Press, 2003

TBT Đỗ Mười, CTN Lê Đức Anh đón tiếp ông Giang Trạch Dân, TBT ĐCS Trung Quốc, tại Hà Nội ngày 19-11-1994. Nguồn: Văn phòng Báo chí Quốc vụ viện TQ. China Intercontinental Press, 2003.

Sau hai tháng xảy ra thảm họa môi trường, cá chết, biển bị nhiễm độc, Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông Trương Minh Tuấn công bố thông tin: đã tìm ra nguyên nhân chưa chắc chắn về thảm họa môi trường nầy. Bằng một diễn đạt khá vụng về: “nguyên nhân cá chết còn liên quan đến thủ phạm gây ra nguyên nhân đó”, cho thấy có sự mẫn cảm, dè dặt, liên quan đến nghi phạm gây ra vụ ô nhiễm. Đến nay, sau hai tháng, nhà nước ta vẫn còn tỏ ra bối rối, lúng túng.

Thời gian qua nhiều giả thuyết đã được đưa ra về vấn nạn: sự đe dọa toàn diện của Trung Quốc về kinh tế, quân sự và cả môi trường đối với Việt Nam. Nguy cơ đã hiển hiện ngay trước mắt, đã kè sát bên hông, trong khi đó nhà nước Việt Nam vẫn tỏ ra bình chân như vại một cách quá khó hiểu. Điều đáng nói ở đây là nhà nước còn ngoan ngoãn “hợp tác” vô tội vạ và vui vẻ, như thể cam tâm tình nguyện.

Chúng ta không lạ gì binh pháp “Mượn đường diệt quắc” cổ điển và kinh điển TQ. Nhìn một cách tổng quát, những vị trí được họ lựa chọn để tiếp cận Việt Nam toàn là những địa bàn chiến lược trọng yếu, lên có thể công, thủ có thể lùi. Những “căn cứ” liên hoàn do thuê đất rừng một loạt các tỉnh biên giới: Lai Châu, Sơn La, Cao Bằng, Lạng Sơn, Tuyên Quang, Móng Cái, thời hạn từ 50-70 năm. Với tính chất như những khu tô giới, chúng có thể được chuyển đổi mục đích dễ dàng. Theo thông lệ quốc tế, sự gia tăng áp lực (quân sự) ở biên giới là điều cấm kỵ giữa các quốc gia.

TQ còn được cho thuê cao điểm chiến lược Tây Nguyên qua các dự án khai thác boxit, ở đây có lợi thế miền trung địa bàn hiểm yếu dễ chia cắt, còn đường lùi là chỉ việc rút qua biên giới, liên thông với các căn cứ sẵn có của TQ ở Lào và Campuchia. Còn nhớ, cộng sản miền bắc khởi đầu chiến dịch đánh chiếm miền nam cũng từ địa bàn nầy, thế mạnh như chẻ tre. Ngoài ra, còn có những khu tô giới ở đèo Hải Vân và Vũng Án, ăn thông ra biển, hòa với hỏa lực vượt trội trên Biển Đông. Thật là thập diện mai phục!

Tại sao một vấn đề lỗ hỏng an ninh rõ ràng như thế và nhận được quan ngại của nhiều người trong khi đảng, nhà nước vẫn không nhận ra? Đúng thế, đây đích thực là vấn đề an ninh, nhưng tùy vào cách nhìn và mục đích sử dụng, vấn đề đe dọa an ninh trở thành cung ứng an ninh, cung cấp bảo vệ…! Lật lại lịch sử bang giao giữa các nước cộng sản Trung – Việt – Liên xô, cộng sản là nòi tráo trở, và các nước cộng sản cũng rất hiểu nhau. Để tiến hành các cuộc chiến tranh liên miên, Bắc Việt phải dựa vào cả TQ và LX. Về sau, khi LX trở thành nhà tài trợ chính, quan hệ Việt – Trung dần lạnh nhạt, bạc bẽo, cuối cùng thì xảy ra chiến tranh biên giới 1979, hai nước xem nhau như kẻ thù.

Sự đời trớ trêu, sau đó không lâu, Liên Xô tan rã, giờ chỉ còn TQ khả dĩ là chỗ dựa về chính trị và an ninh cho đảng cộng sản VN trong bối cảnh thế giới mới. Sự sụp đổ của LX và Đông Âu, sau đó là các nước Ả-rập, được mệnh danh “cách mạng nhung, cách mạng màu” thường diễn biến nhanh và êm thấm. Bài học cốt tử mà đảng cộng sản VN rút ra được từ tất cả các cuộc cách mạng đó là: sức thu hút mãnh liệt của đông đảo người dân biểu tình sẽ khiến lực lượng quân đội được điều động chống biểu tình trở giáo, dẫn tới cách mạng thành công. Vậy nên, hiện giờ, quân đội được xem như là con dao hai lưỡi trong tay đảng cộng sản VN. Nhiều cuộc thanh lọc trong hàng ngũ quân đội đã diễn ra, người nâng lên kẻ hạ xuống, dầu vậy, chắc chắn quân đội là một đối tượng nguy cơ, dù muốn dù không buộc phải sớm có những liệu pháp ứng phó, đề phòng (một cách tế nhị, kín đáo), không để xảy ra tình trạng bị động, bất ngờ. Và đây là biện pháp: trường hợp Việt Nam diễn ra cách mạng dân chủ, có sự hưởng ứng của quân đội, ngay lập tức quân TQ được thủ sẵn  nhanh chóng chiếm lấy vị trí chiến lược sẽ tiến hành can thiệp để cứu đảng cộng sản, tái lập nguyên trạng.

Liệu đây có phải nội dung cốt lõi trong cái gọi là “mật ước thành đô”? Như đã nói, tráo trở là thuộc tính cộng sản, một khi Việt Nam đã phải ngã vào vòng tay của họ, ý đồ thật sự TQ như thế nào, chỉ có Trời mới biết.

Phải trả giá nào để được TQ bảo hiểm sinh mạng Chính trị cho đảng cộng sản VN? Nếu có một thỏa hiệp như thế, rõ ràng Việt Nam phải chịu nhẫn nhịn và thua thiệt mọi mặt, TQ càng lấn tới VN càng nhẫn nhịn. Chỉ khi tồn tại thỏa hiệp đó mới giải mã được thái độ, cách hành xử của VN đối với TQ. Trăm nghe không bằng một thấy. Thực tế nói lên tất cả, giải nghĩa tất cả. Tuyên truyền dối trá ngày nay chẳng lừa bịp được ai.

https://anhbasam.wordpress.com/2016/06/10/8683-bi-an-quan-he-viet-trung/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: