“Là người đóng thuế, tôi phản đối vay vốn Trung Quốc!”

Vừa nhậm chức, đã nói năng không cẩn trọng!-Thiện Tùng

VietNamNet+Sau sân bay Tân Sơn Nhất, trang chủ VFF bị tấn công +An ninh Việt Nam hãy chống với tin tặc, đừng chống nhân dân!FB Nguyễn Tấn Thành +Cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ đâu-FB Luân Lê

 Vay 300 triệu USD của Trung Quốc làm cao tốc Vân Đồn – Móng Cái

Chuyên gia Phạm Chi Lan: “Là người đóng thuế, tôi phản đối vay vốn Trung Quốc!”

Dân trí Xung quanh đề xuất đang có dư luận trái chiều mới đây về vay một ngân hàng của Trung Quốc 300 triệu USD để làm đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái, chuyên gia Kinh tế Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ đã bày tỏ sự phản đối.
 >> Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh nói gì về dự án đường vay Trung Quốc 7000 tỷ đồng ?
 >> Cân nhắc vay Trung Quốc 300 triệu USD cho cao tốc Vân Đồn – Móng Cái

Thưa bà, gần đây Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) có đề xuất vay vốn 300 triệu USD của một ngân hàng Trung Quốc để phát triển cao tốc Vân Đồn – Móng Cái? Bà bình luận gì về đề xuất này?

Có cần thiết vay nợ làm cao tốc?

– Tôi có nghe và cảm thấy rất lo lắng. Trước tiên là chúng ta cần xem xét sự cần thiết làm 1 tuyến cao tốc này trong bối cảnh phải đi vay hay không khi nợ công đang lớn. Bên cạnh đó, cơ chế vay vốn sẽ thế nào, giao hết cho tổng thầu Trung Quốc hay sao?

Bộ GTVT đề xuất vay Trung Quốc 300 triệu USD để làm đường cao tốc Vân Đồn - Móng Cái, thuộc tỉnh Quảng Ninh (ảnh minh họa)
Bộ GTVT đề xuất vay Trung Quốc 300 triệu USD để làm đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái, thuộc tỉnh Quảng Ninh (ảnh minh họa)

Hơn nữa, làm đường cao tốc trên khá nhạy cảm về an ninh quốc phòng. Ở đó từng có những dự án gây bất lợi cho Việt Nam như địa phương từng cho họ làm 1 khu sân golf án ngữ vị trí quan sát quốc phòng quan trọng.

Làm tiếp con đường này có mang lại lợi ích cho khu vực Đông Bắc hay không thì đây là câu hỏi lớn, cần giải thích. Đặc biệt với Trung Quốc, tham vọng của họ không hề suy giảm, không hề che giấu là làm một con đường hai vành đai hoặc đường tơ lụa trên biển… Tất cả cái đó, có đáng để Việt Nam làm cao tốc ở chỗ nhạy cảm hay không chứ chưa nói vốn của ai.

Tại sao bà lại lo lắng khi vay vốn của ngân hàng Trung Quốc để làm đường ? Cũng có người cho rằng đây cũng là một nguồn lực để Việt Nam tận dụng phát triển?

– Vốn vay đúng là nguồn lực, dù giá rẻ nhưng chúng ta cũng phải xét toàn cục. Tôi nói như này, dự án giao thông của Trung Quốc tại Việt Nam như đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông là minh chứng và bài học. Việt Nam vay 1 đồng nhưng giờ đắt thêm gấp 3 đồng rồi mà vẫn chưa xong. Vay của họ ràng buộc đủ mọi thứ, trong khi rất nhiều nghi ngờ về chất lượng công trình rồi. Quyết liệt như ông Đinh La Thăng đã từng phải thốt lên, vay của Trung Quốc bây giờ đành phải chịu, không làm gì được.

Tại sao vết xe đổ như thế ? Điều tệ hại chưa kết thúc thì lại lao vào cái mới. Chúng ta thừa biết vay vốn của Trung Quốc thì phải đi kèm nhiều điều kiện: Vốn của người ta thì công nghệ của người ta, thầu phụ của người ta thậm chí lao công cũng của người ta nốt, vật tư của người ta hết. Họ cho vay để bán hàng họ, tạo việc làm cho họ, trong khi thời gian tiến độ và chất lượng chúng ta không kiểm soát được.

Vốn Trung Quốc, bài học xương máu ở đường sắt Cát Linh – Hà Đông

Nếu chúng ta giỏi trong giám sát thì cũng không để cho Cát Linh – Hà Đông chậm như vậy, không để cho đường ống nước sông Đà vỡ lần thứ 18 liên tiếp. Thế thì tất cả bài học đó rất rõ rồi. Quan hệ Việt Nam – Trung Quốc hiện nhạy cảm đến mức, ngay cả những người dân bình thường cũng không muốn vay mượn của Trung Quốc. Vậy tại sao các cơ quan Nhà nước lại cứ muốn nhảy vào ?

Ngoài các dự án hạ tầng thì rất nhiều dự án liên quan đến Trung Quốc như dự án Nhà máy thép Thái Nguyên, các dự án xi măng, thủy – nhiệt điện… đủ các thứ. Bất cứ dự án nào của Trung Quốc cũng đầy rẫy vấn đề. Là người đóng thuế, tôi không ủng hộ vay vốn Trung Quốc vì chỉ mang lại lợi cho Trung Quốc mà tác hại cho Việt Nam là rất lớn.

Phải nói thên là Trung Quốc đang trong quá trình chuyển đổi tăng trưởng, đi kèm là các công nghệ cũ được thay bằng công nghệ mới, vật liệu cũ bằng vật liệu mới, và vòng đời của các công nghệ, kỹ thuật cũ này sẽ được xuất khẩu sang các nước khác qua ODA, qua vốn vay.

Bài học này chính bản thân các nước Châu Phi thì họ đã nhận ra rồi, đi kèm vốn rẻ của Trung Quốc là nhiều rủi ro về tài nguyên, ô nhiễm môi trường. Điều tôi đau chính là quá nhiều bài học đau xót vậy mà các người trách nhiệm tại Việt Nam vẫn chưa rút được kinh nghiệm, tôi không hiểu được.

Làm đường thông thương tốt với Trung Quốc?

Việc xây dựng đường cao tốc, sẽ giúp Việt Nam khai thác thị trường tiêu thụ của Trung Quốc, giúp kinh tế Việt Nam xuất khẩu, giảm nhập siêu từ nước này, đó là giả thuyết hợp lý?

– Vấn đề của Việt Nam là chơi với Trung Quốc vừa có lợi thế, nhưng vừa có thách thức lớn. Nhưng tôi cảm nhận được qua các con số thì Việt Nam được hưởng lợi rất ít mà thách thức phần lớn. Bây giờ để cải thiện nhập siêu từ Trung Quốc phải tăng năng lực sản xuất của nền kinh tế chứ không chỉ dựa vào việc làm một con đường.

Quan hệ thương mại với Trung Quốc không trở ngại vì do con đường. Hàng năm Việt Nam nhập khẩu hàng chục tỷ USD từ Trung Quốc, cả trên đường bộ, đường biển, hàng không? Đó có phải là khó khăn do con đường hay không? trong khi xuất khẩu của ta sang Trung Quốc èo uột lại bảo thiếu đường.

Cải thiện phải cải thiện ở chỗ khác. Trong các tuyên bố của Trung Quốc, họ vẫn nói cải thiện thương mại với Việt Nam, nhưng họ nhập cái gì ?, toàn nguyên liệu thô, đào hết mỏ nọ đến mỏ kia. Rồi trong việc nhập khẩu của phía Trung Quốc, cũng có nhiều bài, thủ thuật như: nhập khẩu gạo kém chất lượng, chè trộn phân lân rồi đi rêu rao chất lượng của Việt Nam xấu để chúng ta mất thương hiệu.

Bà phản đối nhưng đặt giả sử làm con đường cao tốc là thiết yếu, vậy bà có sáng kiến gì? Hơn nữa, trong quan hệ kinh tế với Trung Quốc, nước này vẫn không phải là chủ nợ của Việt Nam, các nhà tư bản Trung Quốc không phải nhà đầu tư lớn, sao chúng ta phải lo?

– Hiện nay, theo quan sát của tôi Trung Quốc không phải là đối tác đầu tư, nhà đầu tư lớn tại Việt Nam. Các dạng đầu tư của Trung Quốc chủ yếu là qua bỏ thầu giá rẻ, tổng thầu EPC khá phổ biến. Hiện đã hơn 90% tổng thầu ở Việt Nam là rơi vào tay Trung Quốc. Giá bỏ thầu của họ rẻ nhưng rồi thời gian lại bị kéo dài, giá tăng lên.

Nếu hiện nay, chúng ta cần làm, thì hình thức kêu gọi vốn bằng hình thức hợp tác công tư (PPP) là hình thức hợp lý. Tuy nhiên, hiện nay còn có nhiều vấn đề như chi phí quá cao, có rất nhiều cái thiếu minh bạch, bản thân các dự án không có chủ đầu tư tốt cho nên bức xúc cho xã hội, nghi ngờ PPP. Tôi phải nhấn mạnh, bản chất phương thức PPP như BOT làm đường là không xấu, nhưng vì mình làm tồi nên không kêu gọi được dự án tốt, không vì thế mà nói PPP không tốt được, trong khi thế giới đã rất nhiều dự án.

Tuy nhiên, phía các đơn vị đưa ra đề xuất lại cho rằng, không thu hút được các nhà đầu tư theo phương thức PPP vì tổng vốn dự án quá lớn lên đến 300 triệu USD, không nhà đầu tư nào đáp ứng được?

– Tôi cho rằng, nếu dự án lớn ta chia nhiều cấu phần, phần nào đấu thầu tư nhân, kêu gọi được vốn của tư nhân thì ta làm triệt để nhằm giảm đầu tư ngân sách. Còn phần nào khó quá, tư nhân chê, không ai nhận thì Nhà nước đứng ra làm. Đấy là việc dự án cấp thiết, quan trọng.

Các cơ quan Nhà nước đã thử kêu gọi chưa hay mới đưa đề án ra đã nói rằng tư nhân họ không làm. Các anh có kêu gọi tư nhân chưa mà vội kết luận tư nhân không muốn tham gia vào. Mới đề xuất dự án mà đã giao hẳn cho tổng thầu, giao hẳn như vậy thì đâu còn quy trình để chúng ta quản lý, giám sát nữa, đấu thầu hay chọn lựa nữa.

Xin trân trọng cảm ơn bà.

Nguyễn Tuyền (thực hiện)

http://dantri.com.vn/kinh-doanh/chuyen-gia-pham-chi-lan-la-nguoi-dong-thue-toi-phan-doi-vay-von-trung-quoc-20160728220032249.htm

 

Vừa nhậm chức, đã nói năng không cẩn trọng!

 Thiện Tùng

clip_image002

Tân Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân. Ảnh: internet

“Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình” – Đây là câu nói sau khi nhậm chức Chủ tịch Quốc hội Khóa 14 của bà Nguyễn Thị Kim Ngân với giới báo chí hôm 23/7/2016. Khi tự thấy mình như mẫu nghi thiên hạ, từ phong thái đến lời nói, Kim Ngân thể hiện khá sắc nét tự kiêu, tự mãn, tự cao…, chẳng khác đệ nhất phu nhân Trần Lệ Xuân nói khi Thích Quảng Đức tự thiêu phản đối chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm trong những ngày tàn của Đệ nhất Việt Nam Cộng hòa.

Tôi sinh năm 1939, Ngân sinh năm 1954. Tôi lớn hơn Ngân 15 tuổi – chú thì quá đáng, anh thì hơi già. Dẫu sao tôi cũng là chiến hữu với cha mẹ Ngân.

Chắc Kim Ngân chưa biết tôi là ai, nhưng tôi biết Ngân khá rõ: Ngân là cô gái sinh ra ở xã Châu Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre. Ngân là nữ sinh do thời cuộc dở dang Đại học Văn khoa. Giữa năm 1975, Ngân xin vào làm nhân viên Văn phòng Ban Kinh tài Khu Trung Nam bộ (chỗ ông Bảy Tế). Sau khi giải thể Khu, Ngân về làm ở Văn phòng Ty Tài chính Bến Tre. Vào Đảng CSVN 9/12/1981 (khi 26 tuổi). Là hạt giống đỏ, như diều gặp gió, Ngân bay lên từng chặng: Phó giám đốc Tài chính Bến Tre; Thứ trưởng Bộ Tài chính; Bí thư tỉnh Hải Dương; Thứ trưởng Bộ Thương mại; Bộ trưởng Bộ Lao động Thương binh Xã hội; Phó Chủ tịch Quốc hội, và giờ đây Chủ tịch Quốc hội do Đảng cử Dân bầu. Thế là, sau 40 năm, diều Ngân bay lên mút dây, đến tột đỉnh, phát ra âm điệu chướng tai, khiến thiên hạ “ném đá”.

Thế là, từ năm 1981, Kim Ngân vừa là thành viên của Đảng giành cầm quyền, vừa là người tham gia cầm quyền từ cấp tỉnh trở lên thượng đỉnh. Ngân nên kiểm lại bản thân mình, Đảng của mình xem làm được những gì ích nước lợi dân mà miệt thị người ta như thế? – hãy kể đi để Tổ quốc ghi công, đừng cứ ở đó mà ăn mày dĩ vãng, biến công người thành công mình!

Chẳng lẽ những gì tôi kể dưới đây là ngoài sự thật, là công lao của Ngân và những đồng chí của mình:

Cải tạo Xã hội Chủ nghĩa về kinh tế và chính trị làm cho nền kinh tế sụp đổ, lòng dân ly tán.

Tham nhũng lan tràn trong Đảng cầm quyền: lớn ăn lớn, nhỏ ăn nhỏ – mầy ăn, tao ăn, nó ăn = chúng ta cùng ăn – “Ăn như bầy sâu” (Chủ Sang ví), “Ăn không chừa thứ gì” (bà Doan ví), “Ném chuột coi chừng vỡ bình” (Tổng Trọng dặn) v.v.

Dùng tiền thuế của dân và vay tiền nước ngoài, từ trên xuống dưới, thi nhau xây cung vua phủ chúa, tượng đài, lăng tẩm, cờ phướn rợp trời. Về tư thất: mầy xây, tao xây, nó xây = chúng ta cùng xây – mầy nói tao ai nói mầy, là đồng chí với nhau, hãy cảm thông cho nhau.

Hữu khuynh với giặc: ngoài để Trung Cộng chiếm thác Bản Giốc, Núi Đất, Ải Nam Quan, để mất biển, đảo, ngư trường, còn để cho người Trung Quốc vào tràn ngập trên khắp cùng đất nước v.v.

Tả khuynh đối với dân: Trước thảm trạng ngoại xâm, người dân đấu tranh, biểu tình bất bạo động chống Trung Quốc thì “Đảng, Nhà nước ta” dùng công cụ bảo vệ chuyên chính “vô sản” đánh đập, cầm giam, trục xuất. Chưa vừa, “Đảng và Nhà nước ta” còn dùng phương tiện thông tin đại chúng và đám “Hồng vệ binh” (Dư luận viên) luôn miệng chửi tục tĩu, quan chức nhiếc mắng sâu cay như trường hợp Ngân vừa thốt ra chẳng hạn.

Làm kinh tế, quản lý xã hội gì mà kinh thế – Làm đâu thua lỗ, hư hỏng đến đó: Chẳng hạn Bauxite Tây Nguyên; các tập đoàn Vina; Lọc dầu Dung Quất; Điện, Dầu, Than; đường ống dẫn nước sông Đà về Hà Nội đến nay 18 lần vỡ ống v.v. Và, nếu không có sức ép (phản kháng) của công chúng, làm đường cao tốc xuyên Việt và điện hạt nhân Ninh Thuận nữa thì chết không kịp ngáp!

Làm kinh tế để mưu sinh chớ đâu phải để tự sát – Làm đâu gây ô nhiễm môi trường sống đến đó: “Cửu Long cạn dòng, Biển Đông dậy sóng”; nông dân, ngư dân ngày một lâm cảnh đói nghèo; môi trường bị nhiễm độc diện ngày càng rộng, độ độc hại ngày càng cao; cá dưới nước thi nhau chết, người trên bờ thi nhau ngất ngư – Formosa thải độc gây đại thảm họa có một không hai trong lịch sử!

v.v.

“Đảng và Nhà nước ta” từng rêu rao: “Dân là chủ đất nước”. Nhà nước “của dân, vì dân, do dân”.

Đã nói “Dân là chủ đất nước” thì tại sao Đảng CSVN luôn coi đất nước và dân tộc Việt Nam như là sở hữu của riêng mình: muốn đuổi dân lấy đất để bán, đổi chác, nhượng địa, cho thuê… tùy ý, không cần xin ý kiến “chủ” (Dân). Ai cãi lại việc làm sai trái của mình đều bị cho là địch. Đúng là “địch” đấy: “Địch là hai đối tượng kình chống nhau chưa phân thắng bại, bên này được gọi bên kia là địch”. Để phân biệt ai đúng ai sai phải lấy ích nước lợi dân làm thước đo. Chuyên làm hại nước hại dân mà cho rằng mình yêu nước là điều nghịch lý. Chính quyền càng sai, dân càng phản ứng. Ai phản ứng bị chính quyền xem là “thế lực thù địch”. Riết rồi chính quyền nhìn đâu cũng thấy “địch”. Để đối phó với “địch”, chính quyền gia tăng lực lượng đàn áp, dùng tiền thuế của dân trả lương hậu cho họ. Cuối cùng chỉ có dân chịu thiệt mất tiền và bị đánh đập. Bởi vậy, cô giáo Lam mới viết “Đất nước mình lạ quá phải không anh?!”.

Đã nói Nhà nước “của dân, do dân, vì dân” thì cớ sao nhà cầm quyền không cho dân phản ứng (phản biện) những việc làm sai trái của mình? Cứ luôn miệng nói “mọi việc để Đảng và Nhà nước lo”. Lo gì mà để đất nước luôn bị Trung Cộng xâm hại, dân mỗi ngày một khổ nghèo?! Lãnh đạo chỉ biết tranh giành quyền lực với nhau, hết năm này qua tháng nọ giải quyết mâu thuẫn nội bộ không xong. Quan ông quan bà lo bòn rút của công thành của tư để:

Chi cho xây dựng cơ ngơi hiện đại,

Chi cho đi lại cao sang,

Chi cho ăn uống đàng hoàng,

Chi boa cho những nàng/chàng bồ nhí,

Chi cho cô cậu tí đi học nước ngoài,

Chi cho ngài trị bịnh ngoại quốc,

Chi cho xây cất từ đường,

Chi sắm sẵn hàng rương, nhà mộ,

Chi hối lộ lúc lâm nguy…

Tính lại duy đi biết bao là đủ?

Đôi lời nhắn nhủ:

Hãy tận thu cho đủ để có quan chi.

Kim Ngân là người có học – ít nhất cũng lớp 12 (xong trung học), thạc sĩ kinh tế, cử nhân chính trị, sao lại dùng cụm từ lập lờ, không rõ nghĩa “thế này thế khác”, “thế này thế nọ” – bắt chước ai mà nói theo kiểu bâng quơ như thế?

Vế đầu, Ngân nói: “Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu”. Ngân kiểm lại xem, khi bị ngoại bang xâm lược/xâm hại, tổ chức hay cá nhân họ hô to, nói rõ ràng cho trong ngoài nước biết, chẳng hạn như “Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt Nam” “No-U”, “Formosa cút đi” và v.v. – người ta chỉ đích danh chớ đâu phải hô hào bâng quơ. Kích động chống ngoại xâm đâu có sai, chỉ sợ kích mà không động? Chẳng lẽ chống ngoại xâm, theo kiểu trùm mền rên, không dám kiện cáo, tiêu lòn theo kiểu “hai tay xoa tít cái đít cong vòng, một báo anh hai báo cáo anh, xin anh thương dùm?”, không dám nói tàu Trung Quốc mà nói tàu “lạ”? v.v. Nhát như cheo không mất nước mới là chuyện lạ.

Vế sau, Ngân nói: “Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng, hô hào thế này thế nọ, nhưng những người đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói và kích động những phần tử để làm rối tình hình”. Nếu Ngân chưa biết hay không chịu biết họ là những ai, tôi nói cho Ngân biết: Họ là những đảng viên hoặc nguyên đảng viên, là những cán bộ chân chính, yêu nước, có học vị cao, có chuyên sâu Ngân không thể bì, như: Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Xuân Diện,Tạ Phong Tần, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Tô Văn Trường, Nguyên Ngọc, Phạm Đình Trọng, Tống Văn Công, Tô Hải, Hồ Cương Quyết, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Kim Báu, Kim Chi, Bùi Văn Bồng, Lê Mã Lương v.v…, và rất nhiều nam thanh nữ tú kiên hùng khác như nhóm “No-U” chẳng hạn (nếu kể hết phồng môi). Sao Ngân nói họ chưa làm gì cả. Sao Ngân nói ẩu thế! Họ từng đấu tranh quên mình trong thời chiến, dựng nên chế độ mà Ngân và những đồng chí của mình đang chễm chệ, lương cao, bổng lộc lớn. Giờ đây, họ ăn cơm nhà, dấn thân đấu tranh chống mầm mống ngoại xâm và những tệ nạn xã hội. Hành động của họ chẳng những không được tưởng thưởng, còn bị gánh đàng Ngân chửi rủa, đánh đập, giam cầm, trục xuất. Ngân nhìn họ bằng nhãn quan nào mà buông ra nhận xét: “chỉ có nói và kích động những phần tử làm rối tình hình. Kích động để giữ nước, bảo vệ dân sai hay sao? Tình hình đất nước đã rối như tơ vò, họ đang chung lưng đấu cật để gỡ rối, cớ sao Ngân không chịu hiểu cho thấu đáo? Phải chăng “cái lũ dân chúng mất dạy” này không để yên cho Ngân và đồng chí của mình đang phủ phê no say trong yến tiệc, nệm ấm chăn êm trong những ngôi biệt thự đầy đủ tiện nghi?

Hôm sang Việt Nam, Tổng thống Mỹ Barack Obama nói đại ý: Dân Mỹ gần như hàng ngày chỉ trích chúng tôi, nhờ sự chỉ trích, cảnh báo ấy mà chúng tôi hạn chế đến mức thấp nhất sai lầm.

Một bệnh nhân nằm liệt, bỏ ăn uống đã đáng sợ, cả dân tộc tê liệt trước họa xâm lăng hay những tệ nạn, bất công… càng đáng sợ hơn.

Nhân dân ta còn phản ứng khi có ngoại xâm hay khi có tệ nạn, bất công… trong xã hội là điều đáng mừng đối với những người chân chính yêu nước, đáng lo cho đối với những ai bất chính phản nước.

T.T

Tác giả gửi BVN.

http://boxitvn.blogspot.com/2016/07/vua-nham-chuc-noi-nang-khong-can-trong.html#more

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: