GIÓ CÓ THỂ ĐANG THÀNH BÃO

Ðinh La Thăng như ‘cá nằm trên thớt’-Tư Ngộ/Người Việt

GIÓ CÓ THỂ ĐANG THÀNH BÃO

Bùi Quang Vơm

28-9-2016

Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh. Ảnh cắt từ internet

Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh. Ảnh cắt từ internet

Chuyện Trịnh Xuân Thanh trốn ra nước ngoài, tuyên bố chống đảng, trực tiếp tuyên chiến với tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, với ý đồ tạo gió. Gió xoay hướng, từ chuyện ăn cắp tiền dân thành chuyện chống đảng. Một mũi tên, nhưng nhằm nhiều hướng. Một mũi bắn thẳng vào bộ não trung ương đảng, đe doạ hạ bệ uy tín ông Trọng, đào đất dưới chân chế độ, một mũi tên khác bắn vào hồ sơ tị nạn chính trị, lập lờ chuyện lập công với dân chủ, hy vọng không phải sống chui lủi ở nước ngoài.

Rất khó biết những tính toán này có phải do mưu của chính ông Đinh La Thăng, thậm chí của cả ông Nguyễn Tấn Dũng, nhưng có thể thấy ngay rằng, nếu có thì lại một nữa cả hai ông cùng sai.

Cơn gió mà Trịnh Xuân Thanh tạo ra tưởng chỉ là cái vỗ cánh của một con bướm, đang có nguy cơ trở thành một cơn bão.

Khi ông Dũng đưa ông Thăng từ sông Đà về Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, nơi có nguồn thu ngoại tệ lớn nhất thuộc khối Quốc doanh do Thủ tướng trực tiếp quản lý, một âm mưu khổng lồ có thể đã hình thành. Làm thế nào để chuyển hàng nghìn tỷ tiền vốn nhà nước, tích luỹ được từ xuất khẩu dầu thô thành tiền túi?

Với kinh nghiệm gần mười năm làm kế toán trưởng, từ kế toán trưởng công ty cung ứng vận tải tới kế toán trưởng Tổng công ty sông Đà, một Tổng công ty quốc doanh lớn nhất Việt Nam, rồi sau đó leo lên phó tổng giám đốc, tổng giám đốc, rồi Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng công ty sông Đà, Đinh La Thăng nắm được toàn bộ quy trình chu chuyển của dòng tiền của một Tổng công ty khổng lồ và biết được quy tắc vận hành của hệ thống kế toán tài chính quốc gia.

Ông Dũng là một người có con mắt tinh đời, hay cũng gọi là một người thính mũi. Ông đã ngửi thấy mùi tiền từ Tập đoàn Dầu Khí Việt Nam. Ông đã nhìn thấy tài năng của Đinh La Thăng. Một kế hoạch được vạch ra. Phải chuyển lượng tiền khổng lồ dưới tay quản lý của ông thành tiền vốn đầu tư các dự án. Rót vốn từ Tập đoàn dầu khí vào tài khoản các Ban quản lý dự án. Tiền từ các Ban quản lý sẽ thành tiền tạm ứng và tiền thanh toán từng giai đọan cho Tổng công ty xây lắp. Tiền sẽ được rút ra thành tiền cá nhân từ Tổng công ty xây lắp bằng tiền lương, thưởng, quà biếu, tiền bồi dưỡng, tiền hiếu hỉ, đặc biệt bằng cách thanh toán khống cho các công ty khách hàng theo các thoả thuận ăn chia sau khi giải ngân… tất cả các chủ tài khoản, các kế toán trưởng, các ngân hàng nhận và các ngân hàng giải ngân của các dòng tiền này là chủ nhân các khoản tiền được chia, mà về sau được hạch toán thành cá khoản lỗ, do nhiều nguyên nhân, cả chủ quan lẫn khách quan, rất khó quy trách nhiệm cá nhân, sẽ biến thành các khoản nợ ngân sách, và lâu dần sẽ biến mất.

Tổng công ty xây lắp dầu khí được chọn làm nơi nhận tiền và chia tiền. Ông Thăng chuyển Diệu Đen về thay Hưng địa chủ, nhưng Diệu Đen bất tài, hoặc có thể không đủ gan ăn cắp, đã bỏ cuộc. Trịnh Xuân Thanh được Đinh La Thăng phát hiện, từ Tổng Sông Hồng, được Đinh La Thăng đưa về, cùng với Vũ Đức Thuận trở thành cặp bài hoàn hảo.

Một loạt dự án đầu tư được ồ ạt triển khai. Tiền ào ào rót vào cho Tổng Công ty xây lắp PVC, tổng tài sản và tổng lợi nhuận của PVC tăng vọt trong những năm 2008-2010. Sau đó là chiến dịch thụt két, báo lỗ. Có lãi thì có lỗ, đó là chuyện thường của kinh doanh, chẳng ai có lỗi cả. Trịnh Xuân Thanh được phong anh hùng lao động thời kỳ đổi mới để làm bình phong và hoả mù.

Đáng lẽ, theo mưu toan của Đinh La Thăng, các khoản lỗ hàng nghìn tỷ đồng của PVC sẽ được Tập đoàn dầu khí bù đắp bằng cách chuyển tiền lãi từ xuất khẩu dầu thô, thông qua kỹ thuật kế toán, và mọi chuyện sẽ êm ru. Nhưng thật không may, người tính không bằng trời tính, từ sau 2010, giá dầu thô tụt dốc, xuất khẩu dầu thất thu, nếu hạch toán lãi sẽ không có tiền nộp ngân sách. Các khoản báo khống, không có tiền bù, đã hiện nguyên hình. 3.300 tỷ đồng lỗ do thất thoát, do thụt két, có chủ ý, không phải do yếu kém hay lỗi kinh doanh, không thể lấp liếm. Điều khốn nạn mà không ai có thể lường được, đó là hiện tượng té nước theo mưa của cấp dưới. Khi đã bắt được mạch của cấp trên, mọi loại két, mọi loại quỹ, cả đen lẫn đỏ đều bị thụt, không gì chặn được, giống như ong vỡ tổ, như đê sạt lở do tổ mối.

Đinh La thăng và Nguyễn tấn Dũng buộc phải chuyển Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đức Thuận ra khỏi vũng bùn, tìm cách dìm cho chìm xuồng. Nhưng, người ăn ốc, người đổ vỏ. Thanh và Thuận ôm tiền chạy, dù thực ra là tiền của ông Thăng và của ông Dũng, nhưng cái “thối” để lại, những người đến sau tiếp quản, ngửi hết. Những người này tìm cách diệt Thanh và Thuận, danh nghĩa là đòi nợ. Chính vì vậy mà Thanh lủi xuống tận Hậu Giang, tránh bão, không ôm một vị trí có lộc nào của tỉnh, chỉ lo làm từ thiện và xoá đói (*), nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát. Còn Thuận thì Thăng ở đâu, phải ở liền bên cạnh, rời một bước, lập tức có kẻ kề dao vào cổ liền. Bây giờ có là trợ lý bí thư thành uỷ cũng vào tù.

Kết hợp việc ông Trọng nhảy vào thường vụ đảng uỷ bộ Công An, và việc có chuyện cố tình tung tin ông Dũng tái xuất, nhảy ra nắm bộ khung 400 cán bộ trung cao cấp của thành phố Hồ Chí Minh, có thể là những động tác vờn nhau, báo hiệu một cơn bão lớn đang đến.

Bài báo “Thanh hay Thăng” của nhà báo Huy Đức chứa đựng những thông tin mà không một nhà báo nào, dù giỏi nghiệp vụ tới đâu cũng không thể có được. Và cái điều quan trọng nhất là câu hỏi trực tiếp “Thanh hay Thăng”? Cái mũi nhọn nhằm thẳng vào ông Thăng này, nếu đến từ một chỗ bên ngoài ông Huy Đức, thì cuộc chiến một mất một còn chuẩn bị diễn ra.

Phần thua sẽ thuộc về phía ông Thăng và ông Dũng. Bởi vì tại sài Gòn ông Dũng đang thọ địch từ nhiều phía, từ phía ông Trọng, đương nhiên, phải kể đến cả lực lượng của ông Lê Thanh Hải, của quận Năm – ông Võ Tiến Sĩ, nguyên bí thư Quận Hai và đương kim phó bí thư thường trực Tất Thành Cang, Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, nếu Tập đoàn này còn chưa kịp phản thùng. Ở Sài Gòn, rõ ràng ông Dũng chưa có lực lượng, trong khi ông Thăng cũng chưa có gì, ngoài sự ồn ào.

Ông Thăng có thể được rút về Trung ương, trước khi ra Tòa. Và hai giải pháp khác nhau có thể xảy ra. Nếu ông Thưởng quay trở lại thì có nghĩa ông Trọng thắng cuộc, còn nếu ông Tất Thành Cang lên thì ông Lê Thanh Hải chưa hề buông kiếm. Dự án Nam Sài Gòn vừa lọt vào tay Vạn Thịnh Phát nghe nói có phần trăm góp vốn của Lê Thanh Hải.

Dù thế nào thì Sài Gòn vẫn không hết ngập lụt. Người làm lụt và trời làm lụt.

____

(*) Ghi chú của trang Ba Sàm: có lẽ ý của tác giả là, Trịnh Xuân Thanh bị thuyên chuyển công tác xuống Hậu Giang là để Thanh nằm im, tránh bão gió, chờ mọi việc lắng xuống, sẽ tính tiếp, nhưng do ăn chia không sòng phẳng nên bị phe phái lôi ra diệt.

_____

FB Lê Diễn Đức

29-9-2016

Từ khi ra đời đến nay, chưa lúc nào mà không có việc tranh giành ảnh hưởng, quyền lực ở thượng tầng của ĐCSVN. Những mưu mô nham hiểm, độc ác đều được đưa ra, hoặc là thủ tiêu, hoặc vô hiệu hoá, êm ái nhất thì về hưu.

Tuy nhiên để thanh trừng, gạt bỏ một Uỷ viên Bộ Chính trị bằng con đường pháp luật, lao lý thì chưa bao giờ xảy ra. Có hai trường hợp đặc biệt.

Một là Hoàng Văn Hoan, năm 1976 bị Lê Duẩn gạt ra khỏi Bộ Chính trị, năm 1979 ông bỏ chạy sang phía Trung Quốc tị nạn chính trị, bị xử tử hình vắng mặt.

Hai là Trần Xuân Bách, tại Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 8 (tháng 3 năm 1990), ông đã bị phê phán gay gắt về chủ trương đa nguyên, đa đảng, bị kỷ luật, phải ra khỏi Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương nhưng không bị khai trừ khỏi Đảng.

Bằng hai bài viết ” Thanh hay Thăng”, “Tảng băng nổi” của nhà báo Huy Đức và cuộc kiểm tra, bắt giữ lãnh đạo của PVC, cùng với việc bỏ trốn trót lọt của Trịnh Xuân Thanh, cho thấy đứng đằng sau các vụ thất thoát nghiêm trọng, sau lưng Thanh – Thuận, là Đinh La Thăng, thân hữu của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người được Dũng đặt vào chiếc ghế cao giá nhất của nội các: Bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải.

Không phải người ta không biết những thất thoát nghìn tỷ ở Tập đoàn Dầu khí khi Thăng làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Tuy nhiên con đường thăng tiến của Thăng vẫn êm ru. Vào Bộ Chính Trị khoá 12 và làm Bí Thư Thành uỷ TP HCM. Không biết có phải đây là thoả thuận giữa phe Nguyễn Tấn Dũng với phe Nguyễn Phú Trọng khi Dũng rút lui hay không? Khi thâu tóm quyền lực, loại bỏ thân tín của Dũng, chắc chắn là mục tiêu của Trọng.

8 năm giữ chức Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã tạo ra một sân sau khá tốt trong quân đội, công an và hệ thống ngân hàng. Hầu hết các tướng lãnh trong công an, quân đội, từ thiếu tướng trở lên, đều chịu ơn huệ của Dũng (với thẩm quyền đuợc thăng cấp đến thượng tướng). Đánh Thăng, dù có cớ chính đáng, có nghĩa là đánh Dũng và mạng lưới đàn em có quyền và có lực đang tại vị, với Nguyễn Phú Trọng chắc chắn không dễ dàng. Thăng lại đang là Uỷ viên Bộ Chính Trị, làm tới nơi tới chốn để gạt bỏ Thăng, đưa Thăng vào tù tội, càng khó.

Tôi đồ rằng, trong cuộc “đả ruồi, diệt hổ” này, Trọng có thể đả “ruồi”, diệt “báo”, chúa sơn lâm – “con cọp” Đinh La Thăng sẽ không trúng đạn! Tôi mong dự đoán của tôi sai.

https://anhbasam.wordpress.com/2016/09/29/10-127-gio-co-the-dang-thanh-bao/

 

Ðinh La Thăng như ‘cá nằm trên thớt’

Tư Ngộ/Người Việt

Ông Ðinh La Thăng khi còn là chủ tịch Petro Vietnam. (Hình: Getty Images)SÀI GÒN (NV) – Có vẻ như ông Ðinh La Thăng, ủy viên Bộ Chính Trị đảng CSVN, bí thư Thành Ủy Sài Gòn, đang trong tình cảnh “cá nằm trên thớt” sau hai bài viết lên tiếp của nhà báo Osin Huy Ðức (Trương Huy San) trên trang facebook cá nhân trong hai ngày 26 và 27 tháng 9 với cả chục ngàn người ‘like’ và lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Hai bài viết có tựa đề lần lượt là “Thanh hay Thăng” và “Tảng Băng Nổi,” Huy Ðức cho thấy Ðinh La Thăng đứng đằng sau việc thất thoát hàng tỉ đô la không chỉ ở Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí (PVC) mà còn cả Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam) nơi ông Ðinh La Thăng làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị (HÐQT) từ 2006 đến 2011. 

Theo lời hai bài báo, thì Ðinh La Thăng mới là kẻ có tội nặng nhất, không phải Trịnh Xuân Thanh (đang bỏ trốn) hay Vũ Ðức Thuận cùng 3 đàn em khác đã bị bắt.

Những ngày vừa qua, dư luận theo dõi với nhiều ngạc nhiên về những chuyên liên quan tới ông Trịnh Xuân Thanh, phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang kiêm đại biểu Quốc Hội bị cách chức. Ông này đã biến mất khi những lời cáo buộc ông ta trách nhiệm về sự thất thoát hơn 3,200 tỉ đồng ở PVC khi ông ta còn làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị, mà ông ta đã không những không bị quy trách nhiệm, lại còn luồn lách trong hệ thống công quyền từ trung ương tới địa phương.

Không bắt được Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, vội vàng ra lệnh bắt Vũ Ðức Thuận tổng giám đốc PVC và 3 người nữa từng là phó tổng giám đốc và kế toán trưởng của PVC thời kỳ từ 2007 đến 2012.

PVC là công ty con của Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam) mà ông Ðinh La Thăng từng làm chủ tịch HÐQT.

Cũng như Trịnh Xuân Thanh, ông Vũ Ðức Thuận không bị hành tội khi để xảy ra thất thoát, mà cũng đã “lăng ba vi bộ” trong guồng máy cầm quyền và quốc doanh. Mãi cho đến khi vụ lình xình Trịnh Xuân Thanh bị bới móc tội trạng và trốn mất, ông Thuận mới bị bắt.

Trong bài viết “Thanh hay Thăng,” Huy Ðức dẫn lại những chuyện liên quan đến các hoạt động của PVC dưới thời Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận với những con số và sự việc mà không biết Huy Ðức được ai cung cấp, nói rằng hai ông này chỉ là tay chân thân tín của Ðinh La Thăng. Khi ông Thăng ở đâu, hai ông Thanh và Thuận cũng đều được xếp đặt cho những chỗ thuận lợi, béo bở.

Suốt thời gian Ðinh La Thăng nắm Petro Vietnam (PVN), giá dầu có khi lên hơn $100 một thùng, tiền vào như nước nên ông ta đầu tư bừa bãi ngoài ngành với những số tiền hàng chục ngàn tỉ đồng từ nhiệt điện, sợi polyester, ethanol… đến sân golf, khách sạn, văn phòng, trụ sở… mà Huy Ðức cho là “rất nhiều công trình được quyết định đầu tư vội vã, bất chấp pháp luật.”

Theo các dẫn chứng và kết luận của bài viết “Thanh hay Thăng,” những gì Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận làm thật ra chỉ là làm theo lệnh sếp ngồi ở công ty mẹ Petro Vietnam. Như vậy, nếu chỉ hành tội Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận thì chỉ là hành tội tay chân, thuộc cấp mà tảng lờ tôi phạm chính.

Tài liệu mà nhà báo Huy Ðức cho hay, Ðinh La Thăng khi nắm PVN không chỉ tiếp nhận một giai đoạn vẫn rất thịnh vượng của ngành mà còn tiếp quản từ tay người tiền nhiệm khoảng $5 tỷ vốn liếng. Các con số thất thoát, thua lỗ trong giai đoạn này lên đến hàng ngàn tỉ đồng và hàng chục triệu đô la.

Huy Ðức kết luận: “Thanh-Thuận, cho dù tội trạng tày đình cũng chỉ là kẻ thừa hành. PVC chưa phải là mất mát đau nhất ở PVN dưới thời Ðinh La Thăng; di sản của ông ta sau 5 năm ở đây chỉ có thể nói là ‘tan hoang.’”

Tương tự như vậy, ở bài viết thứ hai “Tảng Băng Nổi” Huy Ðức cho thấy một Ðinh La Thăng với đầy rẫy các sai phạm khác trong việc lựa chọn nhà thầu khai thác khí đốt trên biển Việt Nam. Ðó là việc Ðinh La Thăng loại bỏ nhà thầu Marubeni của Nhật Bản để lấy nhà thầu POTS (công ty Thương Mại và Dịch Vụ Dầu Khí Biển – thuộc PVN). Vụ này Ðinh La Thăng đã làm tổn thất gần $90 triệu cho Dự án Biển Ðông I.

Cũng trong bài viết này Huy Ðức chỉ ra việc Ðinh La Thăng thất bại khi ký kết khai thác dầu với Venezuela ở mỏ Junin-2 với tổng chi phí $1.8 tỷ. Theo Huy Ðức, “cùng với các tổn thất ở những dự án ‘hợp tác quốc tế’ khác như Peru-67; SK-305; SK-304, PVN đã ném xuống đại dương không dưới $2.1 tỷ.”

Nhà báo này kết luận: “Tất nhiên, trách nhiệm không chỉ một mình Ðinh La Thăng. Nhưng nếu không xử lý ông Thăng thì bao nhiêu tuyên bố về chống tham nhũng cũng trở nên sáo rỗng.”

‘Cạn tàu ráo máng’

Việc truy nã Trịnh Xuân Thanh, bắt Vũ Ðức Thuận và 3 người khác mà chủ trương từ lệnh của Nguyễn Phú Trọng cho thấy đang có cuộc thanh trừng và đấu đá trong nội bộ đảng CSVN. Tuy nhiên hai bài viết của Huy Ðức trên trang facebook cá nhân có uy tín, nơi hàng trăm ngàn người đọc “đánh trực diện” vào Ðinh La Thăng cho thấy cuộc thanh trừng đang được đẩy lên ở mức độ cao hơn.

Bốn năm trước, người ta thấy tổng thanh tra chính phủ họp báo nói về những sai phạm tại Petro Vietnam lên đến 18,000 tỉ đồng, trong đó có trách nhiệm của ông Ðinh La Thăng. Thay vì bị điều tra tới nơi tới chốn, ông ta lại được đôn lên làm bộ trưởng Giao Thông Vận Tải.

Về bộ này, ông ta lại kéo theo các tay chân thân tín đi theo gồm cả Trịnh Xuân Thanh và Vũ Ðức Thuận. Rồi ông Thuận được kéo về Sài Gòn làm trợ lý cho ông Thăng khi ông Thăng vào Sài Gòn làm bí thư thành ủy trong khi Trịnh Xuân Thanh chạy được cái ghế phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang. Lại còn được trúng cả ghế đại biểu Quốc Hội, chỉ bị hất cẳng vì chút sơ hở nhỏ dùng xe riêng mà gắn “bảng số xe công.”

Khi có cuộc đại hội đảng hồi đầu năm nay, có nhiều lời đồn rằng ông Ðinh La Thăng đã đổ ra hàng trăm tỉ đồng để mua phiếu của các ủy viên trung ương bầu ông vào Bộ Chính Trị. Chỗ ngồi càng cao thì càng an toàn.

Chuyện Ðinh La Thăng đang bị các đối thủ thanh trừng có vẻ đúng so với lời đồn đoán. Nó được minh chứng bằng việc, chỉ ít ngày sau khi Ðinh La Thăng nhậm chức bí thư thành ủy Sài Gòn, cái tên Ðinh La Thăng xuất hiện dày đặc trên báo chí bằng những tuyên bố, những chỉ đạo, xoáy vào những vấn đề bức thiết của dân chúng như giao thông, nông dân bán sữa, công an dẹp tội phạm, trộm cướp,.. Tuy nhiên trong vài tháng gần đây, cái tên Ðinh La Thăng xuất hiện thưa thớt trên báo chí và gần như im hơi lặng tiếng.

Theo nhận xét của dư luận, dù chưa biết ai là người cung cấp tài liệu để nhà báo Huy Ðức tung ra, nhưng nó phải rất khả tín và cách trích dẫn, lập luận của Huy Ðức rất thận trọng. Không ít người cho rằng, Huy Ðức phải có thế lực nào đó “chống lưng” bởi không dễ dàng gì “tấn công trực diện” vào một ủy viên Bộ Chính Trị, bí thư thành ủy Sài Gòn với nhiều quyền lực và tiền bạc. Hơn nữa, Huy Ðức đang là người sống tại Sài Gòn.

Ở cuối bài viết thứ hai, tác giả Huy Ðức viết: “Có nhiều người hỏi, khi viết về Ðinh La Thăng tôi có sợ không. Tôi trả lời: Sợ. Nhưng tôi có một nỗi sợ lớn hơn, đó là, tôi sợ tương lai đất nước tôi rơi vào tay những kẻ tham lam và bịp bợm.”

Nếu những gì nêu ra trong hai bài là đúng, thì có dẫn đến việc điều tra một ủy viên Bộ Chính Trị hay không? Nếu có thì đây là một chuyện vô cùng hiếm hoi của đảng CSVN.

Và, nó chỉ có thể xảy ra khi các phe cánh trong nội bộ đảng ở chóp bu nhất định chơi nhau cạn tàu ráo máng.

http://www.viet-studies.info/kinhte/ThangNamTrenThot_NV.htm

Tư Ngộ

 

TẢNG BĂNG NỔI

Huy Đức

27-9-2016

Ông Đinh La Thăng thời còn làm Bộ trưởng GTVT. Ảnh: Ngọc Thắng/ báo TN

Ông Đinh La Thăng thời còn làm Bộ trưởng GTVT. Ảnh: Ngọc Thắng/ báo TN

Hôm qua, khi Phó thủ tướng Trương Hòa Bình yêu cầu phải tìm cho ra những “tảng băng chìm” tham nhũng, ông đang ngồi cạnh “tảng băng nổi khổng lồ” Đinh La Thăng. Nếu “không đủ chứng cứ” về những khoản “chênh lệch lãi suất” và phần “lại quả 1%” trong vụ PVN góp vốn vào Ocean Bank, chỉ tính 800 tỷ PVN chịu mất đứt cho “Thắm Đại Dương” đã có “hậu quả nghiêm trọng” đủ để truy cứu trách nhiệm Đinh La Thăng. Tất nhiên, ở PVN thời Đinh La Thăng còn nhiều “tảng băng” rất to, đủ sức làm đắm nhiều Titanic.

Lại “Nội Lực”

Năm 2007, Trung Quốc gây áp lực buộc BP phải từ bỏ hai mỏ khí Hải Thạch & Mộc Tinh nằm trong vùng biển Trường Sa của Việt Nam (cách bờ 370 km). PVN đã được giao tiếp quản lại hai mỏ khí này. Đây không chỉ là một cơ hội kinh tế cho PVN mà còn có một vai trò to lớn về chủ quyền cho đất nước.

Công ty Điều hành Dầu khí Biển Đông (POC) được thành lập.

Để mang được khí vào bờ, POC phải lắp đặt một đường ống dẫn khí. Trong số các phần việc quan trọng, có gói thầu cung cấp khoảng 22 km đường ống bọc hai lớp. Ngày 9-4-2010, khi đóng thầu, Chủ đầu tư (PTSC-MC là công ty được ủy quyền) nhận được hồ sơ chào thầu từ Marubeni (Nhật) và POTS (công ty Thương mại và Dịch vụ dầu khí Biển – thuộc PVN).

Chỉ có Marubeni đáp ứng yêu cầu kỹ thuật.

Biết mình bị loại, ngày 25-5-2010, POTS gửi công văn lên Tập đoàn đề nghị tái xem xét.

Vì đây là gói thầu có yêu cầu công nghệ cao chứ không phải thứ “cây nhà lá vườn”, nhằm ngăn chặn sự can thiệp từ Đinh La Thăng, ngày 7-6-2010, PTSC-MC đã phải báo cáo lên lãnh đạo Tập đoàn khẳng định, “Marubeni là nhà thầu duy nhất đạt kỹ thuật”.

Thế nhưng vào ngày 11-6, PTSC-MC vẫn bị buộc phải lập một tổ thẩm định khác, đánh giá lại, rồi công nhận “cả hai nhà thầu đều đạt về kỹ thuật”.

Ngày 22-7-2010, Đinh La Thăng phê duyệt việc trao gói thầu cho POTS vì lý do POTS đưa ra giá thấp hơn (40,8 triệu so với 49,8 triệu USD của Marubeni).

Không phải tự nhiên, Đinh La Thăng gây sức ép loại “nhà thầu duy nhất đạt kỹ thuật”. Nhân danh “phát huy nội lực, ưu tiên sử dụng dịch vụ trong ngành”, khi chưa có quyết định giao thầu (5-2010) Đinh La Thăng đã yêu cầu POC “giao dịch vụ bọc ống cho PVID” – một công ty thuộc PVGas được “đẻ ra” dưới thời Đinh La Thăng. PVID sau đó được chỉ định thầu phần bọc ống, “bóc” ra từ gói thầu của POTS.

Ngay từ khi dự thầu, nội lực mà POTS thể hiện chỉ là như vai trò một anh “cò”. Gói thầu được POTS chia đôi cho Canadoil tại Thái Lan (phần chế tạo ống) và Bredo Shaw tại Malaysia (phần bọc ống). Nhưng do phải nhường phần bọc ống cho PVID nên công việc chưa bắt đầu, POTS đã phải mất thời gian đàm phán để loại Bredo Shaw ra khỏi cuộc chơi.

Canadoil cũng chỉ là một nhà thầu liều mạng. Nhận một gói thầu trị giá hàng chục triệu đô là để làm ống mà vừa thiếu thép tấm, thiếu máy hàn, thiếu cả nhân công có tay nghề… Vì sốt ruột, Chủ đầu tư (PTSC MC) đã nhiều lần phải đưa nhân công sang Thái Lan hỗ trợ.

Thế nhưng thời hạn giao ống vẫn liên tục bị Canadoil trì hoãn. Mặc dù được Đinh La Thăng đầu tư thêm 1,1 triệu để lắp đặt “dây chuyền bọc ống”, PVID vẫn không thể nào thực hiện đúng hợp đồng, buộc PTSC MC phải mang gần một nửa ống mà Canadoil sản xuất đưa sang Malaysia nhờ bọc.

Không phải tự nhiên ngay từ đầu Chủ đầu tư đã khẳng định “Marubeni là nhà thầu duy nhất đạt yêu cầu kỹ thuật”. Đối với những gói thầu đòi hỏi công nghệ cao thì giá chưa phải là yếu tố quyết định.

Chủ trương “nhà làm được” của Đinh La Thăng khi chọn POTS để “tiết kiệm 9 triệu USD” chênh lệch giá với Marubeni, kết cục đã làm phát sinh giá thành của gói thầu này thêm 11 triệu, cao hơn giá bỏ thầu của Marubeni 1 triệu USD (PVN phải bỏ thêm 1,1 triệu đầu tư dây chuyền bọc ống cho PVID và các nhà thầu phụ đòi phát sinh thêm 5,44 triệu USD – riêng Canadoil đòi phát sinh 3,6 triệu USD, cùng với chi phí PTSC-MC đưa nhân công sang Thái).

Con số phát sinh không dừng lại ở mức gần 11 triệu USD. Sự can thiệp của Đinh La Thăng, buộc POTS phải chọn những nhà thầu kém năng lực, thiếu uy tín, đã làm cho việc giao ống bị chậm 10 tháng; ngày giao khí đầu tiên lẽ ra phải là 31-12-2012 đã bị chậm mất gần 6 tháng (tới 28-6-2013). Sự chậm trễ này đã buộc POC phải phá vỡ hợp đồng với các nhà thầu khác, khiến cho chi phí phát sinh thêm những khoản rất lớn.

Tàu Seamac được thuê để rải ống vào năm 2012 bị chuyển sang 2013 khiến cho POC phải bồi thường 25,7 triệu USD. Các phương tiện lắp ống phải chờ ngoài biển trong giai đoạn rủi ro thời tiết buộc POC phải bồi thường 8 triệu. Phát sinh chi phí quản lý và thuê kho chứa khí thêm gần 5 triệu USD; Mất doanh thu do chậm đưa khí vào bờ gần 6 tháng (28-6-2013 thay vì 31-12-2012) lên đến gần 38 triệu USD (270 nghìn USD/ngày).

PTSC-MC không thể buộc POTS hay Canadoil bồi thường vì ngay từ đầu hợp đồng đã bị vỡ do Đinh La Thăng đưa PVID chen ngang vào. Chỉ vì nhân danh “phát huy nội lực” cho vài công ty con mà Đinh La Thăng đã làm tổn thất gần 90 triệu USD cho Dự án Biển Đông I.

Venezuela & 2 tỷ USD

Chưa tới một năm sau khi PDV- 39 “chọc mũi khoan đầu tiên”, tháng 4-2013, PVN đã phải đầu hàng trước Venezuela, bỏ lại nơi đây dự án Junin-2.

Trở lại hơn 6 năm trước đó, ít ai biết vai trò kiến tạo mối quan hệ khăng khít giữa Việt Nam với Venezuela không phải nhờ vào thành tích của ngành ngoại giao mà phần lớn nhờ vào Đinh La Thăng.

Đánh đúng “khẩu vị” của không ít nhà lãnh đạo khoái một Hugo Chavez vừa chống Mỹ vừa thân với “người bạn gác” thành trì xã hội chủ nghĩa ở bên kia bán cầu. Đinh La Thăng đã tạo ra “một mốc son trong mối quan hệ quan hệ hợp tác toàn diện giữa Việt Nam và Venezuela” sau chuyến thăm Việt Nam của Hugo Chavez vào năm 2006 bằng cách bằng mọi giá liên doanh với một đơn vị của Công ty Dầu quốc gia Venezuela, “Khai thác và Nâng cấp dầu nặng ở lô Junin-2”.

Để thuyết phục Chính phủ cho phép PVN bỏ 1,8 tỷ USD sang Venezuela, Đinh La Thăng đã đưa ra đánh giá: “Junin-2 là mỏ có trữ lượng dầu lớn nhất trong vành đai dầu mỏ khí đốt Oricono – vành đai có trữ lượng lớn thứ nhì thế giới. Việc khai thác dầu tại lô Junin-2 sẽ góp phần đảm bảo an ninh năng lượng cho Việt Nam ít nhất trong 25 năm nữa”.

Chiều ngày 19-4-2012, tại Venezuela, khi khởi động giàn khoan PDV-39, PVN còn cứng cỏi tuyên bố: “Sang năm, Junin 2 sẽ cho sản lượng khoảng 200.000 thùng/ngày”. Nhưng, vừa đúng “sang năm”, khi Đinh La Thăng đang lo “trảm tướng” bên ngành giao thông, những người kế nhiệm Thăng ở PVN tái mặt khi lượng dầu khai thác được, cả sản lượng và chất lượng, không đạt giá trị thương mại. Họ đã có một quyết định dũng cảm là gần như “bỏ chạy”.

Trong hợp đồng mà Đinh La Thăng cho ký với Venezuela vào ngày 29-6-2010 có một điều kiện rất “quái gở” là 6 tháng sau khi ký kết, phía Việt Nam phải bắt đầu “bonus” cho Venezuela khoảng 1 USD trên một thùng dầu (không phải thùng dầu khai thác được mà là thùng dầu trữ lượng theo dự đoán). Ngay trong 2 năm đầu, bất kể có dầu hay không, phía Việt Nam vẫn phải nộp đủ cho Venezuela 584 triệu USD bằng tiền mặt.

Trước ngày 12-5-2011, trong khi Liên doanh chưa hoàn thành thủ tục đăng ký với cơ quan chức năng Venezuela, 300 triệu USD tiền mặt đã được “bonus” cho đối tác; Đúng một năm sau, 142 triệu USD khác cũng đã được thanh toán(12-5-2-12)[tổng cộng 442 triệu USD chưa kể hàng trăm triệu đã đầu tư vào công tác thăm dò, khai thác].

Tháng 4-2013, PVN (đại diện trực tiếp là PVEP) đứng trước lựa chọn khó khăn khi tới hạn nộp tiếp 142 triệu USD tiền mặt trong khi lượng dầu ở mỏ Junin-2 hoàn toàn “không như dự đoán”.

Hợp đồng mà Đinh La Thăng ký không chừa cho Việt Nam cửa lùi. Cho dù không kiếm được thùng dầu nào đáng giá, 15 ngày sau thời hạn “bonus”, nếu không nộp đủ tiền, toàn bộ cổ phần của PVN trong liên doanh sẽ tự động chuyển cho đối tác Venezuela. Việt Nam cũng sẽ không được quyền thanh toán hoặc đền bù bất cứ đồng nào từ các khoản đã đóng góp, vay vốn hay đầu tư ở Junin-2.

Những người gánh di sản của Đinh la Thăng đã phải cứu 3000 tỷ (142 tiền bonus đóng lần thứ 3), thay vì ném tiếp sang Caracas để nó chết chìm cùng các khoản đã đầu tư vào Junin-2.

Cùng với các tổn thất ở những dự án “hợp tác quốc tế” khác như Peru-67; SK-305; SK-304, PVN đã ném xuống đại dương không dưới 2,1 tỷ USD.

Tất nhiên, trách nhiệm không chỉ một mình Đinh La Thăng. Nhưng nếu không xử lý ông Thăng thì bao nhiêu tuyên bố về chống tham nhũng cũng trở nên sáo rỗng.

PS: Có nhiều người hỏi, khi viết về Đinh La Thăng tôi có sợ không. Tôi trả lời: Sợ. Nhưng tôi có một nỗi sợ lớn hơn, đó là, tôi sợ tương lai đất nước tôi rơi vào tay những kẻ tham lam và bịp bợm.

_____

Mời xem lại: THANH hay THĂNG (HĐ/ BS).

https://anhbasam.wordpress.com/2016/09/27/10-199-tang-bang-noi/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: