Dáng đứng Tân Sơn Nhất: Chính phủ và quân đội đang cùng phe lợi ích?

SÂN BAY & SÂN GOLF

Huy Đức

THƯ NGỎ GỬI THỦ TƯỚNG NGUYỄN XUÂN PHÚC

Dáng đứng Tân Sơn Nhất: Chính phủ và quân đội đang cùng phe lợi ích?

Kỳ Lâm

“Chấm dứt nạn quân đội làm kinh tế

Tệ nạn quân đội làm kinh tế đã và đang trở thành một mầm mống uy hiếp lợi ích cộng đồng, và khả năng mở rộng cải cách thể chế kinh tế – chính trị tại Việt Nam. Bởi nó sẽ chi phối mạnh quyền lực, cũng như mở rộng tầm ảnh hưởng của những nhóm người thân hữu quân đội trong hệ thống chính trị.”

Sân golf Tân Sơn Nhất – sản phẩm chia chác của quân đội, được bảo hộ bởi Chính phủ, và là nơi mà máu của những người đổ xuống đã trở nên vô ích.

Chính phủ: đại diện hợp pháp của nhóm lợi ích quân đội?

Tổ hợp golf sân bay Tân Sơn Nhất(*) đang nổi lên, ồn ào với hàng loạt tin tức và trích dẫn phát ngôn trên báo Tuổi Trẻ(**). Những tưởng nó sẽ giải quyết được cốt lõi lợi ích phía Nam liên quan đến Tập đoàn Him Lam và hàng tá quan chức cao cấp trong Chính phủ lẫn Quốc phòng. Tuy nhiên, trong thông tin mới đây nhất, vào ngày 8/6, ông Phạm Minh Chính – Trưởng ban Tổ chức Trung ương đề cập đến Sân bay Long Thành và giải pháp huy động vốn, trong đó Chính phủ nghiên cứu trình Quốc hội cơ chế đặc biệt, và 2 là tiết kiệm chi thường xuyên trên cả nước (theo hướng giảm chi 1% trên toàn quốc trong 2 năm).

Điều đó hàm nghĩa rằng, tổ hợp sân golf Tân Sơn Nhất sẽ được giữ lại, mặc cho nhu cầu đi lại của hàng không. Và sân bay Long Thành – được hình thành từ nhóm lợi ích sẽ bấp chấp nợ công để “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc”.

clip_image002

Hình ảnh vệ tinh cho thấy cụm tổ hợp pháo phòng không nằm ngoài rìa khu sân golf.

Cách đây ít ngày, báo VNN hân hoan đưa tin “mở thêm đường băng sân bay Tân Sơn Nhất trên đất sân golf” nhưng nội dung lại cho biết, Bộ GTVT đang giao ACV triển khai dự án xây dựng sân đỗ, đường lăn để giải quyết tình trạng thiếu sân đỗ tại Cảng hàng không TSN. Nhưng việc xây đường lăn để xây nhà ga trả khách là chuyện hoàn toàn khác so với đường băng để cất cánh.

Điều đó cho thấy rằng, miếng bánh Long Thành lẫn Tân Sơn Nhất là miếng bánh không-thể-nhả-ra bởi giới chức bên quân đội, theo đó trì hoãn giao trả đất cho TSN chính là đưa sân bay Long Thành – cỗ máy in tiền cho các nhóm lợi ích vào hoạt động. Đồng thời vì tổ hợp sân golf Tân Sơn Nhất đang hái ra tiền, cũng như việc cấp phép phải bôi trơn một lượng tiền lớn cho giới chức quân đội cấp cao (mà đứng đầu là ông Phùng Quang Thanh) khiến cho câu chuyện trở nên mắc vậy. Và cái khó nhất trong giằng xé lợi ích là tiền bôi trơn đã chi ra, nhưng khi thu hồi đất lại vì mục đích phục vụ quốc gia thì lại không có đền bù (quan điểm này ông Phùng Quang Thanh nhấn mạnh với báo giới năm 2014). Do đó, viện cớ “quốc phòng” chỉ là cái cớ nhằm che đại nhóm lợi ích đó mà thôi (Bởi bố trí chiếc ô phòng không S300 ở Biên Hòa, Đồng Nai là đảm bảo vùng trời Tp. Hồ Chí Minh. Chưa đề cập đến việc 4 tháp pháo phòng không hiện nay nằm vùng giữa sân bay Tân Sơn Nhất – tức nếu thu hồi lại đất phục vụ sân bay thì sẽ tăng cường đáng kể khả năng quốc phòng sân bay).

clip_image004

Bộ trưởng Giao thông vận tải Trương Quang Nghĩa giải trình trước Quốc hội chiều 8-6 – Ảnh: Quochoi.vn

Tiếp đó, vào chiều ngày 8/6, Bộ trưởng Bộ GTVT Trương Quang Nghĩa tuyên bố trước Quốc hội: “Bộ Giao thông vận tải đã tìm hiểu kỹ càng và dù Bộ Quốc phòng rất ủng hộ nhưng việc mở rộng sân bay lên phía Bắc là hoàn toàn không khả thi”. Điều này gián tiếp công nhận việc giữ nguyên trạng sân bay Tân Sơn Nhất và buộc phải tiến nhanh sân bay Long Thành.

Ngay sau phát biểu này, báo Tuổi Trẻ đã chạy hàng tít: ‘Nói không thể nới sân bay Tân Sơn Nhất lên phía Bắc là ngụy biện’. Và trích dẫn nhiều ý kiến người dân lẫn chuyên gia để phản biện lại.

Người viết cho rằng, hàng loạt các động thái liên quan của Chính phủ gần đây, mà mới nhất là từ ông Bộ trưởng Trương Quang Nghĩa là đi ngược lại với lợi ích nhân dân một cách… trơ trẽn. Có phải, Chính phủ Việt Nam, Quốc hội Việt Nam đã thực sự làm tốt vai trò “đại diện” cho nhóm lợi ích của bên quân đội? Và đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ khi đẩy nhanh tiến độ xây sân bay Long Thành?

Chấm dứt nạn quân đội làm kinh tế

Tệ nạn quân đội làm kinh tế đã và đang trở thành một mầm mống uy hiếp lợi ích cộng đồng, và khả năng mở rộng cải cách thể chế kinh tế – chính trị tại Việt Nam. Bởi nó sẽ chi phối mạnh quyền lực, cũng như mở rộng tầm ảnh hưởng của những nhóm người thân hữu quân đội trong hệ thống chính trị.

Biệt phủ tướng lĩnh mang tên Tân Sơn Nhất, và sắp tới là Long Thành là một trong những biểu hiện chi phối như vậy (10.300 tỷ đồng là giá trị đất bị chiếm dụng ở TSN).

Thế nhưng, đối diện với nguy cơ lũng đoạn quyền lực, bằng cách nào đó – Chính phủ vẫn một lòng đứng về phía Quân đội. Vào cuối năm 2016, nhân dịp kỷ niệm ngày QĐND Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đề cao tinh thần khởi nghiệp, coi đây là một nhiệm vụ cấp bách, lâu dài và rất quan trọng. Và căn cứ vào cách Chính phủ đề xuất “kiếm tiền” nhằm đẩy mạnh nguồn tiền cho sân bay Long Thành cách đây vài ngày, thì đó chính là biểu hiện cho mối liên hệ thiết thân giữa hai bên.

clip_image006

Theo Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh làm sân golf chỉ là tận dụng đất trong sân bay.

Quân đội làm kinh tế không những phá hoại ngầm sự cạnh tranh doanh nghiệp, khi được nhà nước “ưu đãi’ về mặt cơ chế, chính sách và đất đai (từ dịch vụ viễn thông, xây dựng nhà đất, khai thác khoáng sản, hải sản cho đến sản xuất đồ dân dụng, dịch vụ du lịch,…); mà còn khiến cho nhiệm vụ chính cầm súng bảo vệ quốc gia bị chểnh mảng, yếu tố tinh nhuệ suy giảm nghiêm trọng, không theo kịp yếu tố hiện đại về mặt thiết bị – vũ khí. Do đó, từ năm 2007, quan điểm của ông Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu là không chấp nhận quân đội làm kinh tế, bởi nhiệm vụ chính trị rất rõ ràng là phải tập trung bảo đảm an ninh quốc gia.

An ninh quốc gia giờ đây xâm hại nghiêm trọng khi bên trong hệ thống sân bay có tần suất hoạt động cao nhất nước tồn tại tổ hợp nhà hàng, khách sạn, trường học và sân golf!

Bằng chiêu trò giữ lại sân golf bằng mọi giá, nhóm lợi ích trong quân đội, đặc biệt là từ ông Bộ trưởng BQP Phùng Quang Thanh đã và đang bôi nhọ hình ảnh quân đội trong mắt người dân.

Trong một chia sẻ, facebooker Nguyễn Thiện đã “nhại” lại bài thơ Dáng đứng Việt Nam, theo đó: Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất/Đồng đội anh lấy đất làm sân gôn(***).

Sân golf Tân Sơn Nhất – sản phẩm chia chác của quân đội, được bảo hộ bởi Chính phủ, và là nơi mà máu của những người đổ xuống trong cuộc chiến thống nhất 2 miền đã trở nên vô ích.

K.L.

__________

(*) Trong bài gốc ghi “tổ hợp sân golf sân bay Long Thành” dường như là một nhầm lẫn, BBT BVN xin đổi thành “tổ hợp sân golf sân bay Tân Sơn Nhất”.

(**) Có thể kể đến một số bài như “​‘Vào nhà hàng, sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất mà đau lòng!’” ngày 1/6/2017; “Sẽ thu hồi sân golf nếu ảnh hưởng an toàn bay” ngày 2/6/2017, “‘Mở rộng ngay sân bay nếu có đất sân golf’” ngày 3/6/2017, “Bên trong sân golf Tân Sơn Nhất có gì?” ngày 8/6/2017: “Trong sân golf không chỉ có… sân golf!” ngày 8/06/2017, “Có biệt thự, trường học, nhà hàng… trong sân golf Tân Sơn Nhất” ngày 9/6/2017, “​Đề xuất thu hồi sân golf để mở rộng Tân Sơn Nhất” ngày 9/6/2017, “Từ chuyện sân bay – sân golf: Cái gì nặng hơn lòng dân?” ngày 11/6/2017, “Bộ trưởng Nghĩa: Không thể nới Tân Sơn Nhất lên phía Bắc” ngày 9/6/2017, “‘Mở rộng sân bay qua sân gofl: làm được, thưa Bộ trưởng!‘ ngày 11/6/2017 v.v. (BBT BVN chú giải).

(***) BBT BVN đăng nguyên văn. Tuy nhiên theo một status đăng tải ngày 9 tháng 6 trên trang nhà, FB Nguyễn Thiện cho biết ông không phải là tác giả của hai câu thơ này, và nói rõ thêm rằng trước thời điểm ông post lên thì đã có mấy người post rồi.

Nguồn: http://www.ijavn.org/2017/06/vntb-dang-ung-tan-son-nhat-chinh-phu-va.html

 

SÂN BAY & SÂN GOLF

Huy Đức

Thanh Niên là tờ báo đầu tiên phản đối việc xây dựng sân golf trong sân bay nhưng Tuổi Trẻ đã chọn đúng điểm rơi để đưa vấn đề trở lại. Đây là nỗ lực tốt để “hệ thống chính trị” phải đánh giá đúng mức độ nghiêm trọng của nó. Tuy nhiên, theo tôi, sân golf và sân bay không phải lúc nào cũng chỉ là một vấn đề, nếu không tách bạch chưa chắc đã có thể đưa ra được chính sách đúng.

Sân golf là vấn đề tham nhũng và sự tích lũy hoang dã của các nhóm tư bản thân hữu, liên quan đến việc chuyển mục đích sử dụng đất quân đội. Sân bay là vấn đề dự báo chiến lược liên quan đến tương lai của vùng tam giác phát triển Sài Gòn – Đồng Nai – Vũng Tàu. Tôi không phải là một người nghiên cứu về hàng không để có thể đưa ra một đánh giá đúng về việc xây dựng sân bay Long Thành hay mở rộng Tân Sơn Nhất. Tôi chỉ xin nhắc lại vấn đề đất quân sự, đề tài mà tôi đã viết từ năm 1989 và dành hẳn một tiểu mục trong Bên Thắng Cuộc.

Ngày 20-4-2017, nhân sự kiện Đồng Tâm, nhà báo Dương Đức Quảng đã có một bài rất hay về đề tài ĐẤT QUỐC PHÒNG. Trong thập niên 1990, nhà báo Dương Đức Quảng là Giám đốc Trung tâm Thông tin Báo chí của Văn phòng Chính phủ. Ông chứng kiến những nỗ lực cả về chính sách và chính trị của Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhằm thuyết phục Quân đội bàn giao phần đất mà họ đang nắm giữ để sử dụng sao cho mang lại lợi ích cho quốc gia lớn nhất.

Hãy đọc ví dụ sau đây của nhà báo Dương Đức Quảng để thấy “đất quốc phòng” từng được quan niệm và đang được sử dụng thế nào: “Trong chiến tranh chống Mỹ, một đơn vị pháo phòng không Hà Nội đã bố trí trận địa ngay trên hồ Trúc Bạch để bảo vệ bầu trời thủ đô. Kết thúc chiến tranh, đơn vị pháo phòng không này đã không còn, các cán bộ, chiến sĩ đã chuyển sang các đơn vị khác, song trận địa cũ của đơn vị này vẫn tồn tại và bây giờ là đất quốc phòng. Hà Nội muốn thu hồi mảnh đất giữa hồ này nhưng không thu hồi được chỉ vì đây là đất quốc phòng. Và bây giờ chỗ trận địa pháo cũ ấy đã trở thành một nơi kinh doanh ăn uống và làm dịch vụ tổ chức sự kiện, cưới xin… do một đơn vị làm kinh tế của quân đội quản lý”.

Không chỉ có “những trận địa pháo” ở Trúc Bạch, sau năm 1975, Quân đội tiếp nhận hầu hết các cơ sở quân sự của VNCH. Trước 1975, VNCH là phần lãnh thổ chiến tranh nên nguồn lực chính, trong đó có đất đai, phần lớn được dùng phục vụ cho bộ máy chiến tranh. Lẽ ra sau 1975, đặc biệt là sau 1989, đất nước bắt đầu có hòa bình, Quân đội phải giao những phần đất không còn thực sự dùng cho quốc phòng nữa và yêu cầu Nhà nước làm tốt chính sách cho quân nhân (nếu chuyển đất đó sang thổ cư thì đối tượng ưu tiên phải là những người đã và đang phục vụ trong quân đội). Việc tiếp tục chiếm giữ hoặc lấy đất chia cho các quân nhân không bắt đầu từ một chính sách chung của nhà nước đã tạo ra sự bất bình đẳng ngay chính trong quân đội. Rất nhiều người xứng đáng được cấp đất nhưng hàng vạn người lính đã hy sinh, đã trải qua nhiều năm trong chiến tranh khác đã không hề được hưởng những ân huệ đó.

Thời “Tam Nhân Phân Quyền”, ông Võ Văn Kiệt không đủ sức mạnh chính trị để vượt qua đại tướng Lê Đức Anh, thuyết phục Quân đội chuyển giao đất quốc phòng. Thời kinh tế thị trường, các ông lớn “dân sự hóa” đất vàng trong các thành phố lớn âm thầm và nhẹ nhàng như móc cái chìa khóa từ trong túi quần ra – ngay cả những căn cứ quân sự khổng lồ như trận địa pháo của F367 trong Tân Sơn Nhất, như Ba Son, Tân cảng và nhà máy đóng tàu Sông Thu (Đà Nẵng)…

Sân golf xây trong Tân Sơn Nhất cho công luận một cơ hội lớn để lên tiếng. Không chỉ là mở rộng TSN hay không mà vấn đề chính là cần buộc các cơ quan quyền lực phải tuân thủ quyền lực nhà nước. Quân đội cần bao nhiêu đất để phục vụ cho mục đích quốc phòng thì dân sẵn sàng và nhà nước phải đáp ứng liền. Cần có chính sách cho sỹ quan quân đội, tại ngũ thì có khu gia binh; phục vụ bao nhiêu năm thì được cấp đất hay căn hộ và lâu dài là tinh, chuyên nghiệp hóa để lương có thể thuê hay tích lũy để mua nhà, căn hộ… Phần đất nào không còn phục vụ cho mục đích quốc phòng thì phải trả lại.

Nếu muốn sân golf không còn xây trong sân bay, cao ốc không còn mọc ra sau các bức tường quân sự, Chính phủ nên căn cứ Điều 65 của Luật Đất đai & Nghị định số 09/CP (Thủ tướng Võ Văn Kiệt ký ngày 12-2-1996) để tuyên vô hiệu một số hợp đồng chuyển mục đích và chuyển nhượng đất trái thẩm quyền của một số đơn vị quân đội cũng như của các cơ quan quyền lực khác. Và, từ nay phải nghiêm cấm các đơn vị công an, quân đội, các cơ quan công quyền khác chuyển quyền sử dụng đất hay tự ý thay đổi mục đích sử dụng đất (từ doanh trại, trận địa, trụ sở… sang đất phục vụ cho các nhu cầu dân sự).

Các đại biểu Quốc hội không chỉ lên tiếng mà nên ngồi lại soạn thảo một nghị quyết nhằm ngăn chặn tiến trình “dân sự hóa” một cách khuất tất đất quân đội và các loại đất chuyên dùng khác.

H.Đ.

Nguồn: https://www.facebook.com/Osinhuyduc/posts/1315660125135832

http://www.boxitvn.net/bai/48872

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: